|
||||||||
![]() |
| Nghệ thuật Văn học - Âm nhạc - Thơ - Phim ảnh và các sáng tác của thành viên được post tại đây. |
![]() |
|
|
![]() |
|
|
Thread Tools | Cách hiển thị |
|
#1
|
||||
|
||||
Chưa có điểm
:
0
Tôi rất thích chơi với cậu con trai bốn tuổi rưỡi. Và trong khi cháu tò mò hỏi tôi những gì nó cho là kỳ lạ xảy ra xung quanh, thì ngược lại, tôi cũng khám phá ra nhiều bí ẩn trong cái thế giới có thể nói là tinh khôi của bọn trẻ.
Nhưng tôi luôn bị bất ngờ và đây là một chuyện như vậy. Phải nói ngay rằng con trai tôi có những biểu hiện về một cá tính từ bé: Cháu phản ứng lại khi bị người lớn áp đặt một cách thô bạo; có xu hướng tự lập; không bao giờ dùng lẫn đồ cá nhân với bọn trẻ khác, ngay cả của chị gái... Chính cái sự "khó tính" này mà không ít lần tôi khổ sở vì cháu. Chả là trong lớp học của con tôi cũng có một cháu khác tên là Long có đôi dép giống với đôi dép của cháu. Sự nhầm lẫn thỉnh thoảng xảy ra, bao giờ cũng do lỗi của bố mẹ cháu Long. Lần nào con trai tôi cũng rất buồn bực, không chịu đi đôi dép bị lẫn và sáng hôm sau nhất định phải đổi bằng được. Chuyện nhầm lẫn vẫn tiếp tục xảy ra. Lần ấy, sau khi đi nhầm dép, cháu Long nghỉ luôn ở nhà mấy buổi. Khi cháu đi học lại thì vào ngay đợt rét; đành để dép ở nhà. Nhiều ngày chờ đợi không đổi được, con trai tôi tự bọc đôi dép của cháu Long vào túi bóng, cho sẵn vào túi đồ. Cháu định hễ thấy cháu Long đi dép đến là đổi ngay. Nhiều ngày vẫn không có cơ hội, chính cháu quên trước. Song tôi thì vẫn nhớ hộ cháu. Vì thế khi nhìn thấy đôi dép của con tôi do cháu Long đi đến, rất tự nhiên tôi ngầm đổi luôn. Buổi chiều tôi đón cháu. Ra tới cổng tôi mới "khoe" với nó "thành tích" kia. Như thường lệ cháu sẽ rất thích và nói "Con cảm ơn bố". Nhưng hôm nay thì không. Thoạt tiên cháu xác nhận đúng là đôi dép của cháu, sau đó, bằng vẻ lo lắng, cháu hỏi tôi: - Vậy lát nữa bạn Long đi về bằng gì hả bố? Trời lạnh thế này đi chân đất là bạn ấy bị ốm đấy. Tôi vội mắng theo thói quen: - Thôi đi cậu cả ạ. Cậu chỉ được cái lắm chuyện. Nhưng rồi tôi phải ân hận ngay. Có thể trước cặp mắt mở to của con tôi, tôi là một kẻ độc ác. Cũng có thể cháu không tưởng tượng được người lớn lại ứng xử như vậy. Tôi ân hận vì tôi coi thường lòng tốt của một đứa bé khiến tâm hồn nó bị tổn thương ghê gớm. Nó buồn bã suốt trên đường trở về, mặc tôi trêu chọc. Cuối cùng, tôi phải hỏi: - Con làm sao thế? Dường như chỉ chờ có vậy, cháu oà khóc. Tôi quát: - Bố hỏi, con làm sao? Cháu càng thổn thức. Tôi bế cháu lên, mắt nó hướng về phía cổng trường như tìm ai đó. Bỗng nhiên, như có sự vỡ tung ra của một cái gì u tối, tôi chợt hiểu. Tôi không giải thích mà bế cháu quay lại, lên đúng chỗ bọn trẻ vẫn để dép. Thật may cháu Long chưa về. Tôi chỉ vào đôi dép vẫn bọc trong giấy bóng: - Bố đổi hộ con thôi mà. Ai lại để một người bạn không có dép đi khi trời lạnh thế này. Cháu lại mở to mắt nhìn tôi nhưng lần này là sự hàm ơn. Tôi vừa mừng vừa sợ. Mừng vì con mình sớm biết nghĩ đến người khác. Còn sợ vì chẳng biết mình sẽ phải sống thế nào để không làm tổn thương tâm hồn chúng - khi mà tính ích kỷ cứ nham hiểm lan cả vào giấc ngủ nhiều người. * Sưu tập bởi _Sim_ Các chủ đề cùng danh mục:
__________________
mail : sodepvienthong@gmail.com |
| Thành viên cảm ơn: | ||
AHD (21-12-09) | ||
|
#2
|
||||
|
||||
Chưa có điểm
:
0
Nếu PHHS nào cũng như bạn chắc là các cô giáo sẽ rất mừng !
|
| Quảng cáo |
|
![]() |
| Chia sẻ chủ đề này lên |
| Số người đang xem chủ đề này: 1 (0 thành viên và 1 khách) | |
| Thread Tools | |
| Cách hiển thị | |
|
|
Chủ đề tương tự
|
||||
| Chủ đề | Người tạo chủ đề | Diễn đàn | Trả lời | Bài cuối |
| Sở thích nghe nhạc - Hôm nay bạn nghe bài gì ? | HienAnh | Nghệ thuật | 233 | 31-08-10 18:23 |
| Phút giây thôi nghe tiếng con mình | mây hạnh phúc | Viết cho con | 18 | 30-10-09 16:53 |
| Nhạc vàng - Nghe mà không thấy buồn | monkey2004 | Nghệ thuật | 3 | 04-02-09 13:37 |
| New To Site? | Need Help? |