Những cuộc tình không có đoạn kết | Nhung cuoc tinh khong co doan ket - Diễn đàn Gió.vn

Cuộc sống Bạn nghĩ gì, cảm nhận, quan niệm như nào về cuộc sống? Tất cả những bài viết liên quan đến cuộc sống thường ngày post tại đây.

- Hãy cùng xây dựng nội dung diễn đàn bằng cách nhấn nút cám ơn, và cho điểm nếu bạn thấy bài viết hữu ích.
- Nâng cấp thành nick tím



Chương trình Trung thu 2010

User Tag List

Trả lời
 
Thread Tools Cách hiển thị
  #1  
Cũ 11-06-09, 18:16
lelong's Avatar
lelong lelong is offline
has no status.
Thành viên
 
Ngày tham gia: Thu May 2009
Giới tính:
Trạng thái: Ly hôn
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 89   (Xem điểm)
Gió: 227
Thanks: 21
Được cảm ơn 72 lần trong 38 bài
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Chưa có điểm     
Mặc định Những cuộc tình không có đoạn kết

Tình yêu là cái mang lại cho ta hạnh phúc nhất nhưng cũng lại mang cho ta đau khổ nhất, khi tình yêu không còn, mỗi người đối mặt với nó theo mỗi cách, nhưng trong những cách đó không thể nói không có những cách gây bất hạnh cho cả hai .
Các chủ đề cùng danh mục:

Last edited by lelong; 11-06-09 at 18:18.
Reply With Quote
  #2  
Cũ 11-06-09, 18:18
lelong's Avatar
lelong lelong is offline
has no status.
Thành viên
 
Ngày tham gia: Thu May 2009
Giới tính:
Trạng thái: Ly hôn
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 89   (Xem điểm)
Gió: 227
Thanks: 21
Được cảm ơn 72 lần trong 38 bài
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Chưa có điểm     
Mặc định

Bi kịch gia đình từ người vợ ngoại tình
Trời nắng như đổ lửa khiến thằng bé trông càng choắt lại, đen trũi hơn dưới cái mũ lưỡi trai cáu bẩn. Đưa tay vẽ nguệch ngoạc lên bức tường, mắt nó vẫn không rời chiếc xe bít bùng nằm lọt thỏm cuối sân tòa, nói nhỏ: “Con chờ được nhìn thấy ba, từ ngày mẹ chết, con chưa lần nào được gặp”.
Phòng xử án hôm đó đông nghẹt người dự khán. Không khó nhận ra họ đều là người thân của nhau vì tất cả đều có vẻ ngoài lam lũ, nhếch nhác và nét mặt âu lo như người đàn ông ở trước vành móng ngựa. Suốt thời gian vị công tố đọc cáo trạng, Bùi Văn Hùng đứng cúi đầu bất động. Chỉ có đôi tay chai sần, gân guốc là xoắn vào nhau không ngừng.
Tuy cáo trạng đã thể hiện rõ nội dung vụ án, nhưng theo nguyên tắc Hội đồng xét xử vẫn buộc bị cáo phải khai lại tất cả sự việc. Lúng túng mãi, Hùng chẳng biết bắt đầu từ đâu. Mặt vẫn cúi gằm, hai bàn tay vẫn xoắn chặt… Nhưng chỉ được một lúc, người đàn ông ấy bắt đầu run rẩy, từng giọt nước mắt lã chã rơi trên gương mặt rúm ró.
Hương về ở với Hùng từ ngày cô gái chỉ vừa 15 tuổi. Ngày đó, dù không thể làm vợ “hợp pháp” nhưng người con gái ấy vẫn được gia đình chồng yêu thương, vun vén. Cuộc sống hạnh phúc của cặp vợ chồng son cũng dần qua vì cuộc mưu sinh nuôi 3 con nhỏ. Do không có nghề nghiệp, Hùng phải vật vã với cái chân thợ hồ rày đây mai đó theo các công trình. Lắm lúc thất nghiệp, người đàn ông này lại phải lăn mình vào làm bốc vác thuê để kiếm tiền phụ giúp vợ con.
Hùng run rẩy khi khai nhận lại hành vi giết vợ. Ảnh: Vũ Mai. Thế rồi, việc làm ngày càng ít, cuộc sống gia đình càng lâm vào khó khăn. Đứa con gái lớn của Hùng phải bỏ học đi làm để tự nuôi sống bản thân. Còn Hương cũng tất tả với nghề buôn bán thịt heo tại một chợ nhỏ. Tuy nhiên, chỉ một thời gian ngắn, người đàn bà này đã xao lòng với một bạn hàng và cả hai ngày càng trở nên thân mật, mặc cho mọi người lời ra tiếng vào.
Chuyện đến tai Hùng. Nhiều lần người chồng nhỏ to khuyên nhủ nhưng không được. Lấy cớ phải “nói chuyện làm ăn”, Hương và người đàn ông ấy công khai “tình tứ”, bất chấp thái độ đau khổ của vợ ông này và những cơn say mềm người của Hùng. Bất lực trước nguy cơ mất vợ, Hùng cầu cứu cả người thân của Hương để họ khuyên cô quay về. Đáp lại tấm chân tình đó, Hương lại bỏ nhà theo người tình ra ngoài sống cả tháng trời.
Ngày trở về cũng là ngày Hương đề nghị “đường ai nấy đi” và kiên quyết “cấm cửa” chồng chuyện gần gũi. Đau khổ, Hùng lại tìm quên trong men rượu và bắt đầu manh nha ý định “sống cùng sống, chết cùng chết” với Hương.
Trưa ngày 2/11/2007, sau khi nấu xong bữa cơm, Hùng gọi vợ ra ăn nhưng chị làm ngơ. Nhìn Hương nằm trên võng, Hùng nghĩ lại “chuyến đi xa” vừa rồi của vợ mà lòng nặng trĩu. Lại gần hỏi chuyện, Hương nói sẽ bán nhà chia đôi rồi quày quả đòi xé hôn thú.
Như giọt nước tràn ly, Hùng điên cuồng chụp lấy con dao trên bàn ăn đâm vợ rồi quay lại đâm mình. Cứ như thế, khi đâm đến nhát thứ ba thì người vợ vùng chạy thoát ra ngoài kêu cứu, còn Hùng bỏ vào phòng ngủ chốt cửa, tự cắt cổ tự tử. Ngay sau đó, mọi người phát hiện sự việc liền đưa Hương cấp cứu và phá cửa vào cứu chữa Hùng. Tuy nhiên, do vết thương quá nặng, người vợ đã chết trước khi đưa đến bệnh viện.
“Vợ bị cáo có ngoại tình thì cũng còn nhiều biện pháp để giải quyết. Bị cáo không muốn sống thì thôi, sao lại cho mình cái quyền được tước đoạt mạng sống của người khác. Còn 3 đứa con nữa, chúng sẽ sống ra sao khi cha là người giết mẹ?”, vị chủ tọa hỏi.
“Bị cáo rất yêu vợ nên nghĩ sống chung thì phải chết chung. Lúc đó trời đất cứ tối sầm lại, bị cáo chẳng suy nghĩ được gì. Bây giờ hối hận thì đã muộn…”, Hùng lảo đảo, vịn chặt hai tay vào vành móng ngựa, lắp bắp trả lời mà gương mặt giàn giụa nước mắt.
Được mời lên thẩm vấn, anh trai của nạn nhân nhẹ nhàng nói: “Dù sao thì em gái tôi cũng đã mất rồi. Xin tòa xử nhẹ cho em rể tôi sớm được về để nuôi ba đứa nhỏ. Tội nghiệp chúng nó…”, ông này khẽ thở dài.
Cũng như người bác, những đứa con của Hùng khẩn khoản xin tòa khoan hồng cho cha. Theo họ, việc chị Hương “có bồ” tất cả mọi người đều biết. “Mẹ đi theo ông kia rồi về hắt hủi ba. Con nghe mẹ nói không muốn sống với ba nữa… Xin cho ba được về với tụi con”, thằng con trai nức nở trình bày.
Người mẹ già đau đớn với tội lỗi của Hùng. Ảnh: Vũ Mai. Dưới khán phòng, một bà cụ trong bộ quần áo nhàu nhĩ cũng đang nấc nghẹn. Đôi mắt mờ đục trên khuôn mặt nhăn nhúm đầy vết chân chim cố hướng nhìn Hùng. Đôi chân đen đủi không mang dép của bà cứ quắp chặt trên nền gạch đầy vẻ căng thẳng. Bằng một giọng khàn đục, đứt quãng, bà bảo mình là mẹ của Hùng. Trong mười đứa con, Hùng là đứa hiền lành, cục mịch nhất. Do gia cảnh nghèo đói nên tất cả những đứa con của bà không ai được đi học. Ngày biết chuyện vợ chồng Hùng lục đục, bà cũng lặn lội sang khuyên nhủ nhưng không được.
“Có lần, nó về nhà khóc lóc và đưa cho tôi tấm ảnh của vợ chồng nó rồi bảo nếu có chuyện gì thì thờ chung. Tôi cứ nghĩ nó say rượu nói bậy nên không để ý. Nếu biết nó có suy nghĩ dại dột này tôi đã ngăn cản bằng mọi cách…”, bà lão nấc lên.
Qua cơn xúc động, bà cho biết thêm, đứa con gái lớn của Hùng đã ở luôn tại chỗ làm vì không dám ở trong ngôi nhà oan nghiệt ấy nữa. Thỉnh thoảng tới ngày lễ, giỗ nó mới về thắp hương cho bớt lạnh lẽo. Thằng con trai kế về sống và đi bán vé số cùng với bà nội. Còn đứa út được gửi cho em gái của Hùng nuôi dưỡng. “Nó cứ đòi đến đây để được gặp ba nhưng vì nhỏ tuổi không được vào nên phải đứng chờ ngoài cổng”, bà lão đưa tay lại đưa tay chậm nước mắt…
Ngày 29/5, TAND TP HCM đã tuyên phạt Bùi Văn Hùng (39 tuổi) mức án chung thân về tội “giết người”.
Phiên tòa kết thúc, Hùng lật đật quay người nhìn khắp lượt những gương mặt đang giàn giụa nước. Mấp máy môi nhưng không nói được câu nào, Hùng lầm lũi bước theo chân những người dẫn giải. Phía sau, bà lão khóc gào, khập khễnh chạy theo con nhưng chỉ được một đoạn ngắn đã ngã gục xuống sân tòa.


Theo vnexpress.net
Reply With Quote
  #3  
Cũ 11-06-09, 19:12
HienAnh's Avatar
HienAnh HienAnh is offline
Whatever You Think, Think The Opposite
Thành viên cũ
 
Ngày tham gia: Fri Nov 2008
Giới tính:
Trạng thái: Ly hôn
Đến từ: Hanoi
Bài viết: 483   (Xem điểm)
Gió: 486
Thanks: 48
Được cảm ơn 93 lần trong 53 bài
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Chưa có điểm     
Mặc định

Phải gọi là những cuộc tình không có đoạn kết đẹp chứ, vì cuộc tình nào chả có đoạn kết.

Tình chỉ đẹp khi con dang dở, nhờ.
__________________
Nếu cảm thấy người khác không yêu mình thì càng phải tự yêu mình gấp bội
Yêu bản thân mình bằng cách đầu tiên là quan tâm đến sức khỏe của mình.
Reply With Quote
  #4  
Cũ 11-06-09, 21:08
lelong's Avatar
lelong lelong is offline
has no status.
Thành viên
 
Ngày tham gia: Thu May 2009
Giới tính:
Trạng thái: Ly hôn
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 89   (Xem điểm)
Gió: 227
Thanks: 21
Được cảm ơn 72 lần trong 38 bài
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Chưa có điểm     
Mặc định

những bộ phim như vậy người ta gọi là không có kết mà HA
Reply With Quote
  #5  
Cũ 11-06-09, 22:31
lelong's Avatar
lelong lelong is offline
has no status.
Thành viên
 
Ngày tham gia: Thu May 2009
Giới tính:
Trạng thái: Ly hôn
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 89   (Xem điểm)
Gió: 227
Thanks: 21
Được cảm ơn 72 lần trong 38 bài
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Chưa có điểm     
Mặc định

Kết cục đau lòng của anh hùng nghĩa hiệp

“Mọi người đừng như thế, con không sao đâu, con không giết người…”, người thanh niên vừa tra tay vào còng vừa cố mỉm cười với đám người đang vật vã khóc lóc sau lưng nhóm cảnh sát tư pháp trong giờ nghị án.
Thế nhưng, khi bóng những thân vừa khuất sau cánh cửa, anh đã đổ gục xuống băng ghế như cái cây bị vạt gốc. Mái tóc bồng bềnh nghệ sỹ phất phơ trước vành móng ngựa, đôi vai rộng chốc chốc lại run lên. Xung quanh, vài cán bộ công an không giấu được ánh nhìn đầy ái ngại.
“Giá như lúc xảy ra tai nạn, cậu ấy báo chính quyền địa phương hay cảnh sát giao thông đến xử lý thì hậu quả đâu thê thảm như ngày hôm nay. Một mạng người nằm xuống, còn mình thì phải đối diện với tội giết người”, vị đại úy già khẽ chép miệng thương xót. Có lẽ vì thế mà nhà báo được phép tiếp cận với bị cáo Nguyễn Hoàng Phúc (29 tuổi) dễ dàng hơn - điều mà trong nguyên tắc dẫn giải không được phép.
Chiều ngày 7/10/2007, do có chút men trong người nên khi điều khiển xe vận tải nhẹ trên đường Lê Đức Thọ (quận 12), tài xế Lưu Hồng đã để xe va chạm với một xe máy chạy cùng chiều khiến người này ngã nhào xuống đường. Tuy nhiên, Hồng đã bỏ chạy và tiếp tục gây tai nạn cho một người khác rồi kéo lê chiếc xe máy của nạn nhân một đoạn đường dài.
Lúc này, Nguyễn Hoàng Phúc đang đi cùng với một người bạn. Phát hiện sự việc, Phúc quay đầu xe cùng với người dân gần đấy đuổi theo chiếc xe vận tải nhẹ. Đến ngã tư Lê Văn Thọ - Phạm Văn Chiêu, Hồng lại để xe của mình đụng vào xe máy do hai thanh niên chở nhau khiến họ ngã xuống đường. Cùng lúc đó, Phúc và mọi người cũng vừa đuổi đến, yêu cầu Hồng xuống xe giải quyết. Người bạn đi chung với Phúc do quá tức giận trước hành vi của Hồng nên đã ném 2 viên gạch trúng tay tài xế.
Thấy vậy, Hồng tiếp tục rú ga bỏ chạy khiến mọi người tiếp tục cuộc rượt đuổi. Khi đến công ty Huê Phong (quận Gò Vấp), Lưu Hồng cho xe chạy thẳng vào bên trong. Thấy những người đuổi theo nói rằng xe tải đó gây tai nạn chết người nên bảo vệ công ty đã cho vào. Lúc này, Phúc yêu cầu Hồng xuống nói chuyện nhưng người tài xế nhất định không xuống.
Quá tức giận, Phúc chạy lại gần đấy lấy một bình chữa cháy ném thẳng vào kính chắn gió của chiếc xe tải khiến tấm kính vỡ tan, đập vào thái dương của Lưu Hồng khiến người này gục tại chỗ. Phúc tiếp tục lấy thêm một bình chữa cháy khác ném vào hông xe tải và đuổi theo đánh người phụ xế vừa rời khỏi xe.
Trong khi đó, những người khác cũng vừa đến nơi. Mọi người lôi Lưu Hồng ra khỏi vô lăng đấm đá cho hả giận. Tuy nhiên, khi thấy người tài xế nằm bất động, họ đã đưa đến bệnh viện cứu chữa nhưng đã không kịp. Giám định pháp y kết luận, Lưu Hồng chết do chấn thương sọ não nặng. Hai ngày sau, Phúc bị bắt. Những người tham gia vào sự việc cũng bị mời lên nhưng do không có chứng cứ buộc tội nên cơ quan công an chỉ xử lý hành chính.
Suốt phiên xử, Phúc thường quay nhìn người thân buồn bã. Ảnh: A.X. Ngày 26/5, TAND TP HCM đưa vụ án ra xét xử sơ thẩm. Phúc khổ sở khai nhận tất cả sự việc xảy ra vào cái hôm định mệnh ấy. Thế nhưng, trong tiếng khóc tức tưởi của gia đình người bị hại, Phúc vẫn một mực khẩn khoản: “Mong tòa xem xét lại, bị cáo không có ý chối tội, nhưng cái chết của anh Hồng không thể nào do một mình bị cáo gây ra. Bị cáo có trách nhiệm trong cái chết của anh ấy nhưng bị cáo không cố ý giết người”.
Giờ nghị án trôi qua chậm chạp, Phúc vẫn cúi đầu lặng lẽ trên băng ghế dài thượt. Bỗng ngoài hiên cửa vẳng vào tiếng nức nở: “Nếu chồng tôi gây tai nạn cho người ta thì để pháp luật xử lý, chứ đừng để mấy thằng côn đồ này nó giết”.
Giật mình vì câu nói đó nhắm vào mình, Phúc chầm chậm đưa tay vuốt mặt rồi buông tiếng thở dài đến não nuột. Khẽ nhíu đôi lông mày rậm đậm nét đàn ông, ánh mắt buồn u uất, anh nói, đây không phải là lần đầu tiên anh tham gia vào chuyện của người khác. Trước đây, Phúc đã hai lần cùng với người dân truy đuổi bắt cướp trên đường phố để lấy lại tài sản cho các nạn nhân.
Hôm xảy ra sự việc, vợ Phúc mới sinh đứa con thứ hai. Đang trên đường từ bệnh viện về nhà lấy quần áo cho vợ con thì Phúc gặp chiếc “xe điên” của Lưu Hồng. Anh tận mắt chứng kiến chiếc xe này liên tiếp gây tai nạn cho nhiều người nhưng vẫn hung hãn phóng đi với tốc độ kinh hoàng nên rất bức xúc. Lúc đầu, thấy đã có người đuổi theo, anh đã định mặc kệ vì công việc gia đình còn quá bề bộn. Thế nhưng, lại thấy người tài xế quá hung tợn khi lao thẳng xe vào đuôi những chiếc xe chặn bắt, Phúc đã không đành lòng ngó lơ.
“Những ngày bị giam giữ là quãng thời gian khủng khiếp nhất trong cuộc đời tôi. Nỗi ám ảnh về cái chết của anh Hồng cứ đeo bám tôi không rời. Nửa hối hận, nửa bất phục vì tôi không tin là mình gây ra cái chết cho anh ấy. Thế nhưng, trong lòng tôi lại luôn mong có một ngày được nói lời tạ tội với gia đình nạn nhân. Anh ấy cũng có một đứa con nhỏ…”, người đàn ông, nghẹn giọng, ánh mắt đỏ hoe.
Hôm đó, TAND TP HCM đã tuyên phạt Nguyễn Hoàng Phúc mức án 7 năm 6 tháng tù về các tội “giết người” và “cố ý làm hư hỏng tài sản”. Tra tay vào còng, Phúc quay đầu nói nhanh với người vợ trẻ: “Anh sẽ chống án, dù tòa phúc thẩm có xử nặng hơn anh cũng chấp nhận nhưng anh không phải kẻ giết người…”
Chiếc xe bít bùng hụ còi lao vút đi, người vợ trẻ đổ vật xuống sân tòa ngập nắng, thổn thức: “Em biết nuôi dạy các con thế nào đây? Có lẽ nào lại để chúng phải trả giá vì lòng tốt của cha?...”

Last edited by lelong; 11-06-09 at 22:32.
Reply With Quote
  #6  
Cũ 12-06-09, 17:14
lelong's Avatar
lelong lelong is offline
has no status.
Thành viên
 
Ngày tham gia: Thu May 2009
Giới tính:
Trạng thái: Ly hôn
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 89   (Xem điểm)
Gió: 227
Thanks: 21
Được cảm ơn 72 lần trong 38 bài
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Chưa có điểm     
Mặc định

1. Cuộc tình thách đố
- Nhỏ đó hot girl trường mình đấy, thách mày cua được nhỏ!
Từ một lời thách đố của hội bạn, để chứng tỏ"bản lĩnh" của mình, bạn không cần suy nghĩ gì đến tình cảm của ngườikhác, cứ thế mà ngày ngày thể hiện "tình yêu" của mình qua những mónquà, những bức thư tình ướt át, những câu nói tràn trề tình cảm nhưngthực chất là bạn chẳng có chút tình gì dành cho người ta cả. Chỉ đơngiản bạn muốn người ta và bạn thành một cặp để "lên mặt" với lũ bạn màthôi.



=> Đừng đem tình cảm người khác ra làm trò đùa. Nếu không trong mắt con gái, bạn chỉ là một chú nhóc tì háo thắng mà thôi.
2. Cuộc tình thương hại
Một anh chàng nào đó đeo đuổi bạn dai dẳng suốtmột năm trời, mặc dù bạn vẫn còn chưa quên mối tình cũ, nhưng trướcnhững gì mà anh chàng hiện tại đã làm vì bạn quá nhiều và bạn cảm thấyáy náy vì không làm được gì cho anh ta, thế là bạn chấp nhận quen anhta chỉ vì muốn "đền đáp" thoả đáng cho những gì anh ta dành cho bạn.
=> Bạn có thể đánh lừa anh ta, nhưng khôngthể lừa dối tình cảm của chính mình. Rõ ràng, bạn vẫn còn yêu ngườitrước, thế thì đừng làm tổn thương người khác.



3. Cuộc tình lợi dụng
Bạn vẫn khăng khăng rằng mình quen anh chàngcông tử nhà giàu kia không phải vì anh ta đi xe SH hay dùng Nokia 8800,thế mà bạn vẫn nhận những món quà đắt tiền của anh ta đều đều, vẫnthích được anh ta dẫn đi ăn những chỗ sang trọng. Thế thì đã đến lúcbạn phải tự trả lời cho câu hỏi: "Bạn quen anh ta vì tình hay vì.. tiền?"
=> Sẽ có rất nhiều người muốn ngồi trên chiếcSH của anh ta. Nhưng điều anh ta cần là ai sẽ đi chung xe bus với anhta khi chiếc SH không còn nữa.
***
Những thứ không xuất phát từ trái tim thì sẽchẳng đi đến trái tim được đâu. Và những cuộc tình này đều có một kếtthúc không có hậu như nhau. Hãy xác định tình cảm của mình và của đốiphương trước khi hai bạn quyết định sẽ thành một cặp nhé!
Reply With Quote
  #7  
Cũ 12-06-09, 17:24
lelong's Avatar
lelong lelong is offline
has no status.
Thành viên
 
Ngày tham gia: Thu May 2009
Giới tính:
Trạng thái: Ly hôn
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 89   (Xem điểm)
Gió: 227
Thanks: 21
Được cảm ơn 72 lần trong 38 bài
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Chưa có điểm     
Mặc định

Câu chuyện tình đẹp nhất năm 2007 đã kết thúc
Chàng nhân viên thiết kế website Patrick Moberg, lúc đó đang 21 tuổi, (đến từ Brooklyn) đã dính tiếng sét ái tình ngay khi người con gái trong mơ của anh xuất hiện. Anh không thể rời mắt khỏi người đẹp trên chuyến tàu định mệnh ở Manhattan. Nhưng đáng tiếc là Patrick đã lạc mất nàng khi cả 2 người xuống bến. Đó là chuyến tàu điện ngầm hồi tháng 11 năm 2007.
Tin vào duyên số, Patrick Moberg đã lập hẳn 1 website để tìm kiếm người con gái của khoảnh khắc đặc biệt ấy. Địa chỉ wbsite là www.nygirlofmydreams.com. Trên đó, anh mô tả người đẹp của mình có mái tóc nâu, 1 bông hoa cài trên tóc, nàng mặc quần sooc màu xanh, đi tất màu xanh, 2 má ửng hồng. Patrick không ngần ngại "public" cả số điện thoại, email cá nhân cho những đầu mối dễ dàng liên lạc.

Thật không thể tin được, điều kỳ diệu đã đến với chàng Romeo may mắn. Chỉ mất có 48 tiếng đồng hồ tìm kiếm, chàng đã tìm được cô gái trong mơ giữa biển người hơn 8 triệu nhân mạng của New York. Tất nhiên là điện thoại của anh ấy đổ liên hồi, vì cộng đồng mạng có rất nhiều người nhiệt tình, tốt bụng. Cuối cùng bạn của người đẹp đã liên lạc với anh bằng 1 bức ảnh chụp cô gái. Còn Moberg? Anh reo vui đầy hạnh phúc trên website: "Tôi đã tìm thấy cô ấy."
Người con gái bí ẩn tên thật là Camille Hayton, đến từ Melbourne, Australia. Cô sống tại Brooklyn và đang làm việc cho tạp chí BlackBook. “Thật điên rồ. Tôi không thể tin được chuyện gì đang xảy ra”, Hayton, (lúc đó 22 tuổi), thốt lên.


Câu chuyện dường như đi đến 1 kết thúc cổ tích khi 2 người thật sự liên lạc và bắt đầu hẹn hò nhau. Chuyện tình của họ được báo chí ưu ái tôn là "Chuyện tình lãng mạn nhất năm 2007." Tuy nhiên, cả 2 đã tránh tiếp xúc với con mắt tò mò của báo chí. Thậm chí Patrick Moberg đã đóng cửa website và từ chối đưa thêm bất cứ lời bình luận nào, cho đến tận bây giờ.
... đoạn kết
Nhưng thật vô cùng đáng tiếc... Mới đây, Hayton phát biểu trên tạp chí The Sunday Telegraph, Australian về chuyện tình của họ. Cô đã hẹn hò với Moberg khoảng 2 tháng nhưng mối quan hệ giữa 2 người không tiến triển.

Hayton cho biết trung bình 3 lần 1 tuần, trên các con phố Manhattan, cô vẫn bị mọi người nhận ra mình chính là "cô gái ấy". Mọi người thường hỏi cô 1 câu quen thuộc: "Chuyện của 2 người thế nào rồi?"
Hayton tuyên bố cô thích cuộc sống độc thân tại New York, thích cuộc sống bận rộn với công việc tại 2 cửa hàng quần áo hoặc công việc của người nữ bồi bàn. (hix)

Có lẽ mối tình đẹp như mơ này chỉ diễn ra mạnh mẽ trong tình cảm của chàng Romeo hiện đại. Còn Juliet, nàng thực tế hơn và biết rõ mình muốn gì hơn.
Về phía Moberg, anh vẫn tiếp tục từ chối bình luận về mối quan hệ rất đặc biệt và thu hút sự chú ý từ phía công chúng này

Last edited by lelong; 12-06-09 at 17:26.
Reply With Quote
  #8  
Cũ 13-06-09, 23:06
lelong's Avatar
lelong lelong is offline
has no status.
Thành viên
 
Ngày tham gia: Thu May 2009
Giới tính:
Trạng thái: Ly hôn
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 89   (Xem điểm)
Gió: 227
Thanks: 21
Được cảm ơn 72 lần trong 38 bài
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Chưa có điểm     
Mặc định

Câu chuyện phóng tác dựa theo đời sống thực xảy ra hàng ngày trên đất Mỹ tên nhân vật và nơi chốn chỉ là một sự trùng hợp. Con người đi tìm những cái bóng hạnh phúc nhưng chỉ tự chuốc lấy toàn những đổ vỡ và khổ đau, chỉ khi bỏ đi cái tôi của mình để huớng về đối tượng khác hơn chính mình con người mới thực sự cảm thấy hạnh phúc vì sự hy sinh của mình, bỏ đi cái tôi của mình không phải là điều dễ làm, một cơ may nào đó đến trong đời sẽ khiến con người thay đổi hẳn, dễ như lật ngược bàn tay, một thay đổi mà trước đó người ta tưởng chừng như bất khả.
Cô thiếu nữ mơn mởn xuân xanh vừa tròn 21 tuổi đầu sinh trưởng ở thị xã westminster trong một gia đình cha là người chủ thầu xây cất nhà cửa, mẹ là người nội trợ chỉ quanh quẩn ở nhà chăm sóc nhà cửa và con cái. Cô thừa hưởng tính tự lập của cha và sự làm việc cần mẫn của mẹ. Khuôn mặt cô rất ăn ảnh đầy quyến rũ, bởi vậy nhiều chàng trai theo đuổi cô, có lần cô đã dự thi hoa hậu quận cam dù không được giải hoa hậu nhưng cũng được vào chung kết, bởi vậy cô rất tự tin và tự hào về vẻ đẹp của cô. Cặp đùi dài thon thả đi thóang qua đám đàn ông con trai như muốn khiêu khích, khiến nhiều kẻ mày râu dám ở tù về nàng. Như một số những người trẻ ở Mỹ sau khi xong trung học chưa có định hướng về tương lai thường đi làm những việc dễ kiếm như bán tiệm cà phê Starbucks, siêu thị Ralph hay Stater Bros, cửa hàng bách hóa Target, Sears hoặc K-Mart. Cô cũng đã kiếm được một chân bán hàng tại siêu thị Stater Bros vùng Westminster, vừa đủ chi trả tiền mướn apartment, phấn son và quần áo. Mộng ước thật của cô là trở thành người mẫu nổi tiếng, chuyện đó vẫn còn xa vời, bây giờ thường mỗi cuối tuần cô với một số bạn hay ra cầu Hungting Beach cách thị xã Westminster khoảng 6 dậm về phía nam trên đường Beach đi xuống. Đời sống thật vui nhộn và trẻ trung hết trầm mình ngâm dưới biển lại thong thả rảo bước trong bộ bikini nhìn muốn nổ con ngươi, đi trong đám bạn cô như một tiên nữ thu hút hầu hết ánh mắt của đám đàn ông con trai như những con mắt cú vọ muốn nuốt chửng thân hình mỹ miều của cô.
Mùa hè cuối tháng 9 trời quận cam thường có một tuần lễ nóng kinh người trên 100 độ F (khoảng 38 độ C) trước khi vào mùa thu. Thật là lý tưởng để ra bãi biển trầm mình dưới dòng nước lạnh, nước biển vùng này dù trời thật nóng vẫn cảm thấy lạnh, có lẽ do nguồn nước lạnh từ phía bắc chảy xuống. Kiều Loan hớn hở gọi điện thoại rủ bạn bè đi tắm nắng, nói là đi tắm chứ nàng và các bạn chỉ rủ nhau đi dạo trên bãi biển đông nhung nhúc người là người. Những ngày này người đổ về cầu Huntington Beach từ khắp nơi, cây cầu nhô ra biển khoảng một cây số cuối cầu có một nhà nhỏ bán đồ ăn và thức uống, người ta có thể đứng dọc hai bên thành cầu để câu cá, có hai căn nhà nhỏ bán dụng cụ câu cá và mồi. Cây cầu đã có lần bị tàn phá vì sóng biển gây ra bởi cơn bão lớn dữ dội kéo dài cả tuần lễ, căn nhà cuối cầu đã bị cuốn trôi ra biển, căn nhà và cây cầu hiện tại mới được xây cất thật kiên cố có thể chống lại được bão tố dữ dội nhất, căn nhà và cây cầu là biểu tượng của thành phố Hunting Beach. Bãi biển này đồng thời cũng là nơi tổ chức vô địch hàng năm về môn thi trượt sóng (surfing), và môn bóng chuyền hai người thay vì sáu người mỗi bên. Kiều Loan quá quen cái cảnh vui thú này hàng năm nên cô không thể nào bỏ được. Biết đâu đấy lại vớ được một con mồi có thể đưa cô thực hiện được mộng ước làm người mẫu.
- Kiều Loan, mày có để ý đến anh chàng theo tụi mình từ nãy đến giờ không?
- Có nhiều chàng quá tao biết ai vào ai.
- Thì cái anh chàng đeo chiếc máy ảnh nặng chịc, cao ráo đẹp trai, có lẽ là một tay chụp hình chuyên nghiệp. Coi bộ anh chàng chịu đèn cô nương rồi đó.
Đi được một đoạn Kiều Loan gỉa vờ đánh rớt chiếc khăn tắm nhìn nhanh về phía sau qua chiếc kính mát đen, anh chàng đeo máy ảnh có vẻ bối rối. Nàng cố tình chần chờ lượm chiếc khăn tắm, vừa lúc anh chàng trờ tới cúi nhặt chiếc khăn tắm nhanh nhẹn trao cho cô nàng. Dịp may bằng vàng anh chàng đánh bạo đưa danh thiếp, cô nàng liếc nhanh tên trên tấm danh thiếp, à thì ra hắn là tay thợ chụp hình người mẫu cho tờ báo nổi tiếng nước Mỹ. Chàng mời nàng đến studio để chụp một lô hình vào tuần tới, không bỏ lỡ dịp may nàng nhận lời để thử thời vận biết đâu mộng ước sẽ thành sự thật. Chẳng bao lâu nhờ khuôn mặt ăn ảnh và thân hình bốc lửa Kiều Loan chẳng mấy chốc đã được các tạp chí tranh nhau nhờ làm người mẫu. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, tình yêu giữa hai người nảy nở sau hai năm trời làm việc chung và tìm hiểu. Hai người hiểu rõ từng tính nết nhau, chàng ga lang hết mực tưởng như trên đời chỉ có mình nàng là nhất. Hai người không thể thiếu nhau quyết định đi đến hôn nhân. Họ đi Hawai hưởng tuần trăng mật.
Những tháng đầu thật hạnh phúc đời sống gia đình toàn một mầu hồng, vợ chồng chăm sóc lẫn cho nhau, tưởng như đến răng long đầu bạc. Cuộc đời đâu như cả hai nghĩ lúc trước, sẽ êm thấm trôi chảy. Cuộc hôn nhân nào cũng có những trục trặc không lớn thì nhỏ, các cuộc hôn nhân bền vững đều dựa trên sự nhịn nhục và chung thủy ở cả hai phía. Cả hai đều còn trẻ chưa nắm vững được điều tất yếu cơ bản này. Vì nghề nghiệp người chồng lại bắt đầu dùng nhiều thời gian đi ra ngòai, để săn lùng những bóng hồng mới, trước còn về sớm sau thì càng ngày càng về khuya có bữa bỏ hẳn về nhà. Những dấu vết lang thang còn hằn vết tích, càng ngày càng lộ rõ không còn cần che dấu. Quá sức chịu đựng bị chạm tự ái nàng lên tiếng hạch hỏi. Hai người to tiếng trước nhỏ sau to, và những lời chát chúa như đập vào tai, ông chồng trong cơn giận bèn vung lên bàn tay mạnh bạo nựng vào má Kiều Loan, điều này thật quá quắt, chạm mạnh vào tự ái nàng hơn nữa. Mới đầu nàng còn tức tưởi ấm ức khóc, sau đó đợi cho ông chồng không để ý nàng bèn cầm chiếc guốc cao gót đập mạnh vào đầu thằng cha chồng vũ phu, cho mày chết nè dám đánh bà, nàng chẳng cần phải gọi cảnh sát chi cho nó phiền phức. Hai người dằng co nhau một lúc thật dữ dội tưởng chừng như một sống một chết sau đó thì im lìm chỉ còn tiếng thở hổn hển như hai con thú hoang đến mùa động tình. Yêu nhau đấy, đánh nhau chửi nhau như trát trấu vào mặt sau đó lại yêu nhau ra riết, ấy vậy mà cũng đã kéo dài được 9 năm trời. Chín năm trời với những yêu đương mặn nồng, những nhiếc móc ra riết. Lâu đài tình ái của Kiều Loan đã được xây trên cát nên nó cũng có thể đổ vỡ bất cứ lúc nào. Cuối cùng rồi cả hai cùng đi đến quyết định ly dị, không một ràng buộc nào về con cái, tiền bạc cũng chẳng có bao nhiêu, anh đi đường anh còn Kiều Loan rảnh rỗi đi kiếm những mối tình khác.
Sau cuộc ly di không còn vương mắc Kiều Loan bắt đầu lao vào cuộc sống vui chơi thâu đêm suốt sáng, nàng uống rượu như uống nước lã, trải qua những cuộc tình vui có buồn có, nàng vẫn là đối tượng cho các chàng trai theo đuổi để chiếm đoạt thể xác nàng, hầu như các cuộc tình đến với nàng sau này đều chỉ là những lợi dụng, nàng làm khổ người ta cũng nhiều mà nàng đã bị bỏ rơi cũng không phải là ít. Có khi nàng gặp phải thằng tình nhân khốn nạn đểu gỉa hứa hẹn với nàng đủ điều để rồi bỏ rơi nàng không thương tiếc khi thằng tình nhân này kiếm được một bóng hồng trẻ trung khác. Hằng đêm nàng cùng tình nhân đi đến vũ trường sặc mùi thuốc lá và rượu, tiếng ồn ào chát chúa của những loại nhạc giật gân, say mê theo những điệu vũ điên cuồng, và trở về nhà giữa đêm khuya khoắt ngụp lặn với tình nhân như những con thú hoang. Cuộc sống này trong những năm đầu quả có khiến cho nàng bớt đi nỗi buồn đổ gãy hôn nhân, cái tôi của nàng tha hồ vùng vẫy, chả có ai cấm cản nàng muốn làm gì thì làm. Cuộc sống buông thả cứ đều đặn trôi qua, nhiều khi trở về nhà, trong căn nhà rộng lớn nàng cảm thấy thật sự cô đơn, nàng thông cảm cho nữ tài tử điện ảnh nổi tiếng Marilyn Monroe tại sao đã phải tự tử vì sự trống vắng, đôi khi ý nghĩ tự tử chợt đến trong đầu nàng, có lẽ đó là một giải thoát duy nhất để cho con người rũ bỏ nợ trần. Nàng không còn tin tưởng sẽ kiếm được một tấm chồng khác thực sự muốn tạo dựng hạnh phúc gia đình với nàng. Có lẽ đa phần đàn ông đều như thế cả, nàng bi quan kết luận. Không có ai đến với nàng bằng tấm lòng yêu thương chân thật, mà chỉ như những cánh bướm bay đến hút nhụy hoa cho đến rã rời sau đó bỏ đi không môt chút thương tiếc. Đôi khi trong căn phòng trống vắng nàng chợt thét lên điên dại đến rợn người: “đám đàn ông tồi tệ”, để rồi nàng bưng mặt ấm ức khóc hu hu như một đứa trẻ lên ba dỗi hờn.
Nàng phải kiếm một điều gì để làm nếu không có lẽ Kiều Loan sẽ điên lên. Trong lúc vô tình ghé vào tiệm sách Barnes&Noble Kiều Loan chợt nhìn thấy hình ảnh đứa bé vài tháng tuổi mũm mĩm, nụ cười trẻ thơ thu hút nàng rất mạnh, nàng dở từng trang để thấy có một cái gì thôi thúc tâm hồn nàng, nàng đã mua cuốn sách có hình đứa bé. Nàng nảy ra ý định tìm một đứa con để nuôi ngay lúc này chứ không cần phải đợi đến khi nàng kiếm được một ý trung nhân mới, mà kiếm được người chồng mới cho cuộc hôn nhân thứ hai quả là điều mò kim đáy biển trong lúc này với cuộc sống buông thả như hiện nay. Nghĩ đến đây như thể đã thoát ra khỏi mọi ràng buộc, Kiều Loan bắt tay vào việc tìm kiếm đứa con đầu đời cho nàng để an ủi cuộc sống hiện tại. Ròng rã 9 tháng trời cuối cùng nàng đã tìm ra được đứa bé gái như ý nguyện. Trong thời gian tìm kiếm con Kiều Loan có đến nhà người chú để dự một bữa tiệc nhân tiện gặp người đàn ông qua sự giới thiệu của chú, cái màn mai mối vợ chồng này là một điều tối kỵ của các cô gái đợt sống mới như nàng, nàng coi điều này như là một điều cổ hủ của thời đại cũ mấy chục năm trước, người chồng phải do tự nàng kiếm chứ không phải do mai mối, nghe người chú nói sẽ mai mối cho nàng một người chồng đàng hoàng nàng cười sặc sụa rũ cả người, nói với người chú rằng sao lại có chuyện mai mối kỳ cục này. Nói thế chứ nàng cũng đến dự bữa tiệc ở nhà người chú để coi cái anh chàng nhà quê nào lại có ý tưởng lấy vợ qua mai mối, nàng sẽ cho anh chàng biết tay. Buổi tối đến dự tiệc như đã có chủ ý nàng ăn mặc tầm thường không son phấn loè loẹt, cái anh chàng này đâu có đáng để nàng phải ăn vận đẹp và chải chuốt, để mặt trần như thế này cho anh chàng chạy luôn, mất công trang điểm làm gì cho phí công bởi vì sau buổi gặp mặt này nàng sẽ không còn gặp lại nữa. Ông chú giới thiệu người đàn ông chạc tuổi gần 40 có vẻ chững chạc hơn Kiều Loan khoảng 2 tuổi, qua lời tự giới thiệu chàng là một cây bút cho tạp chí phim ảnh và đang viết kịch bản cho một phim mới. Con người có cao ráo đấy nhưng không được đẹp trai theo ánh mắt của Kiều Loan, chàng có vẻ ít nói. Sau bữa tiệc hai người chia tay nhau, chàng nói dạo này chàng rất bận không biết có gặp lại được nàng không, điều này khiến nàng tự ái, cả trăm thằng đàn ông gặp nàng dù không muốn cưới nàng làm vợ cũng sốt sắng xin được gặp lại nàng lần thứ hai, còn thằng cha này cái mặt thấy ghét coi nàng không ra ký lô nào, để coi anh ta chịu đựng được bao lâu. Hơn hai tuần sau có tiếng điện thoại gọi chàng ở bên đầu giây bên kia mở lời xin gặp lại nàng, a thì ra con mồi đã cắn câu mà còn làm bộ em chả. Thôi được gặp hắn để chọc tức chơi cho bỏ ghét.
Cuộc đi chơi ngoài biển kể ra cũng vui vẻ anh chàng nói nhiều chuyện mà nàng chưa bao giờ nghe, kể ra cũng thích thú, dân viết văn có khác. Buổi tối anh đưa nàng về nhà, Kiều Loan mời anh vào nhà chơi một chút, nàng xin lỗi vào thay quần áo ít phút sau nàng trở ra với bộ đồ ngủ mỏng thật khiêu gợi, để coi anh chàng có lé mắt hay không. Nàng rót cốc rượu vang mời uống, rượu vào kích thích lửa tình, chàng mê mẩn vì sự cám dỗ. Đang trong con mê ly tự nhiên chàng ngồi bật dậy, và xin lỗi không thể làm thế nếu hai người chưa cưới nhau, nàng sững sờ và thật ngạc nhiên, có đời nào mèo lại chê mỡ, các anh chàng nhà văn đều lập dị như thế cả sao! hay là anh chàng bị ... Tại sao lại thế nhỉ chúng ta cùng hưởng hạnh phúc đêm nay để rồi chia tay nhau sau đó. Nhưng anh chàng nhà quê lắc đầu, anh đã thực sự yêu mến nàng và muốn cưới nàng làm vợ, anh tôn trọng nàng không muốn chuyện này xảy ra trước ngày cưới. Nàng hãy suy nghĩ thật kỹ nếu muốn tiến đến hôn nhân thì chúng ta sẽ gặp lại.
Những ngày sau đó Kiều Loan suy nghĩ thật nhiều. Ngày đón đứa con đầu lòng sắp sửa đến, nó cũng cần phải có một người cha, nàng muốn tặng một món quà có ý nghĩa cho con, chính điều này đã thôi thúc nàng tiến đến gần và chấp nhận chàng hơn. Anh có thể không là một người tình tuyệt vời nhưng có điều anh sẽ là một người cha tốt, vì đứa con nàng sẽ phải thay đổi thái độ và quan niệm sống, sống không phải cho mình mà cho người, điều gì đã làm thay đổi tâm hồn Kiều Loan nhanh chóng như thế, chỉ có tình mẫu tử, có thể nói chính bé Tâm đã mang lại người chồng tốt đến cho mẹ con nàng. Ngày đón bé Tâm tại nhà có mặt chàng, sau đó vài tháng hai người làm lễ cưới. Tuần trăng mật nàng đã dâng hiến cho chồng với tất cả tâm hồn của người vợ, hết rồi những ngày tháng buông thả, những dạ tiệc sáng đêm. Nàng đã kiếm được một hạnh phúc mới dù có hơi muộn, một năm sau đó nàng cho ra đời một đứa con trai.
Sau mười năm sống chung với tất cả hy sinh. Nàng cảm thấy hạnh phúc thật sự là lo cho người khác, cái tôi to tướng của nàng đã dần bị quên lãng, nàng muốn hy sinh cho chồng và cho hai đứa con. Trông thấy họ vui vẻ nàng cảm thấy mãn nguyện và vui sướng. Nhìn lại quãng đường dài đã qua, nàng cám ơn thượng đế đã ban bé Tâm cho nàng, chính bé Tâm là động lực để kéo nàng ra khỏi con đường tối tăm mù mịt, trước khi gặp bé Tâm nàng đã thật sự chán nản muốn chối bỏ đời sống vợ chồng. Hình như nàng chị thấy đời sống vợ chồng là một địa ngục khó thở. Kiều Loan nhận chân ra một điều cái tôi của mình đã làm cản trở hạnh phúc gia đình của chính nàng trước đó và của nhiều cặp vợ chồng khác. Từ bỏ cái tôi của mình và lắng nghe đó là một trong những chìa khóa hạnh phúc, nói thì dễ nhưng thực hiện được quả là điều khó khăn, nếu không có một động lực mạnh như bé Tâm đến với đời sống nàng như một đòn bẩy để nàng có thể xoay chuyển cuộc sống trái ngược hoàn toàn. Có lẽ bé Tâm đã được thượng đế ban phát đến cho nàng.
Mười năm trời không phải quá dài những cũng chẳng phải quá ngắn, nó cũng vừa đủ để định gía chân hạnh phúc, để có thể tiếp tục đi tiếp cùng với người bạn đời cho hết cuộc đời. Có một lần Kiều Loan hỏi chồng.
- Vì sao anh muốn sống đời với nàng.
- Nhân chi sơ tính bản thiện. Đằng sau những cái bất cần đời, ngỗ nghịch, cuộc sống buông thả như muốn phá tung tất cả những luật lệ, ngựa chứng thưòng có cái tốt riêng. Em là con ngựa chứng đó. Mười năm qua đã chứng tỏ anh không chọn lầm.
Nàng thật sự rơi lệ vì lời bộc lộ thành thật của chồng. Mười năm về trước nàng không thể tưởng tượng nổi nàng có thể sống ép buộc trong luật lệ gia đình do chính nàng lựa chọn. Con đường hy sinh từ bỏ cái tôi là cái chân lý sống của nàng bây giờ. Cuộc sống hôn nhân không đến nỗi tệ và xám xịt như Kiều Loan đã lầm tưởng trước đó.
Tháng 12 năm 2003
theo truyện kể của Lê Nguyễn Hiệp
Reply With Quote
  #9  
Cũ 24-06-09, 18:15
lelong's Avatar
lelong lelong is offline
has no status.
Thành viên
 
Ngày tham gia: Thu May 2009
Giới tính:
Trạng thái: Ly hôn
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 89   (Xem điểm)
Gió: 227
Thanks: 21
Được cảm ơn 72 lần trong 38 bài
Mentioned: 0 Post(s)
Tagged: 0 Thread(s)
Chưa có điểm     
Mặc định

Anh đã ra đi để lại mình em

Ngân vẫn còn trinh sau ba năm lấy chồng. Mỉa mai thay, đó là sự thật, vì Minh - chồng cô, là mối tình duy nhất, chẳng thèm “động” đến cô dù đêm nào cũng nằm bên cạnh. Năm ngày trước khi cưới, anh quỳ xuống chân cô bật khóc: “Anh là gay. Ngân ạ... anh là gay. Anh không thể lấy em.” Ngân tím tái mặt mày, thiệp cưới đã gửi. Đành thế, cô vẫn quyết định lấy anh - chàng gay mà cô đã yêu suốt hai năm nay. Cô vẫn lấy anh bởi cô hận anh. Cô không hận vì kẻ mà cô yêu tha thiết là gay.

Cô hận vì anh rắp tâm lừa dối cô đến phút cuối cùng. Anh đã làm tất cả để cô nghĩ rằng, anh và cô sinh ra là dành cho nhau. Và phút cuối, anh làm tâm hồn cô nát tan chỉ bằng sự thừa nhận trắng trợn.

Ngay đêm đầu tiên, Ngân đã uống say mèm, nước mắt cô chảy ướt gối. Minh chờ vợ nằm ngay ngắn trên giường rồi lặng lẽ nằm kế bên. Nửa đêm, tỉnh giấc, Ngân quờ quạng tìm kiếm trên thân thể kẻ đã trở thành chồng mình. Toàn thân Minh nóng hổi, anh cố gắng chịu đựng không một chút cảm xúc. Chẳng thể hiểu nổi, một khoảng lặng sau đó, Ngân mệt nhoài, nằm lặng im rơi nước mắt. Bất giác, Minh vùng dậy, môi anh tìm môi cô nồng nhiệt. Nóng sực. Cảm giác yêu đương xuất hiện cùng lúc với sự ghê tởm. Nước mắt chồng làm ướt rượt khuôn mặt cô. Ngân cười mỉa mai:

- Thằng gay nào cũng giống anh thì hời quá nhỉ.

Ngay lập tức, Minh buông cánh tay rệu rã.
Như một trò chơi dành riêng cho những kẻ không bình thường, mỗi ngày qua đi, Ngân luôn dành cho Minh những lời cay nghiệt khi lòng rạo rực yêu đương nhất. Hàng trăm lần cô tự nhủ phải bỏ anh ngay, nhưng bỏ anh thì cô sống với ai. Chỉ duy nhất với gã gay ấy cô mới tìm được cảm xúc yêu đương. Cô yêu anh, yêu điên cuồng và bất chấp tất cả. Kể cả khi biết rõ anh là kẻ đồng tính, thì cô vẫn muốn anh làm tình với cô một lần. Vợ chồng thì phải có ân ái, vậy mà anh không thể nhắm mắt cho tròn trách nhiệm như bao gã đàn ông khác. Trên đời này, đâu chỉ mình cô lấy phải chồng gay.

Sao anh lại đối xử với cô như thế, nào có ai ép uổng gì cho cam. Đến giờ, Ngân vẫn cảm nhận được tình yêu anh dành cho cô, vậy hóa ra cảm giác đã phản bội cô? Chồng cô đấy, mỗi đêm vẫn trơ mắt nhìn cô bực dọc, đau đớn, thì cô vẫn không thể đưa tay ký vào tờ ly hôn đã có sẵn chữ ký của anh.

Có hận đến bầm gan tím ruột, cô vẫn chẳng đủ can đảm để quyết định rời xa chồng. Cũng giống như việc, chỉ nhìn thấy thân thể chồng, cô đã mụ mị trong ám ảnh và tức tối. Thân thể ấy, cô có cảm tưởng quen thuộc như chính da thịt mình. Chẳng điều gì ngăn cản được cô yêu anh.

Thường thì Ngân trở về nhà muộn hơn Minh. Bởi lẽ, cô sợ cảm giác trở về căn nhà trống trải để rồi tự hỏi, bây giờ chồng mình đang ở đâu? Với ai? Có trở về nhà hay không? Vì vậy, Ngân luôn luôn liếc nhìn đôi giày của chồng ngay khi bước qua cánh cửa. Rất nhẹ, cô thở phào và buông mình xuống chiếc xô-pha màu trắng khi thấy đôi giày quen thuộc nằm gọn nơi xó nhà. Chồng cô đang nấu ăn dưới bếp, một cách chăm chỉ và tận tụy.

Hàng trăm lần cô nhìn hình ảnh ấy mà nước mắt ràn rụa. Ngân thèm được ôm chồng từ sau, được lăng xăng phụ anh, được nghe và được kể chuyện với anh. Nhưng Minh chẳng muốn cô phụ giúp điều gì, càng không khiến cô đụng vào thân thể anh. Một sự trừng phạt khốn khổ nhất mà người đàn ông dành cho người đàn bà yêu họ. Ngân mỉm cười chua chát, toàn thân cô mỏi mệt đến rã rời. Ý định tìm lọ dầu nóng để xoa bóp vừa lóe lên thì vai Ngân được đỡ dậy bằng một cánh tay rắn rỏi. Minh lặng im nhúng hai bàn chân cô vào chậu nước ấm áp. Anh là người duy nhất, sau mẹ Ngân, biết rằng cô rất thích cảm giác được vuốt ve bàn chân khi mỏi mệt. Lòng Ngân lại trĩu nặng và đau nhói, cô đạp tung tóe chậu nước:

- Này, anh là thằng gay đầy tớ đấy hả?

Minh sững sờ nhìn vợ. Nhưng rất nhanh sau đó, anh cúi xuống nắn bóp những ngón chân cô một cách trìu mến, lau chùi sạch sẽ rồi mới thu gọn mọi thứ. Minh không bao giờ qua đêm ở ngoài, nhưng điều ấy chẳng làm vơi đi sự ghen tuông hằn học trong lòng Ngân. Có thể anh ta đã tranh thủ buổi trưa cũng nên. Trong đầu cô không bao giờ thôi ám ảnh về hình ảnh một gã trai ẻo lả nào đó được chồng cô ôm ấp mỗi buổi trưa hay mơ tưởng mỗi đêm.

Cô đay nghiến trong tâm tưởng, ghen tuông trong trái tim và hằn học trong từng hành động. Nhưng cô không rình mò hay thúc ép chồng phải nói ra điều gì. Thà cứ sống trong những giả thuyết do cô đặt ra còn dễ chịu hơn nhiều việc phải chứng kiến tận mắt. Ngân thì không nền nếp như thế. Thật ra là cô cố tình không nền nếp. Thỉnh thoảng cô uống say và ngủ lại đâu đó. Không bao giờ có đàn ông nhưng cô lại thường gọi về trêu ngươi kiểu:

- Đêm nay tôi ở khách sạn với một kẻ được gọi là đàn ông, ok!

Minh không lồng lộn bắt cô về như mong đợi của cô. Anh im lặng, nhưng nếu đêm ấy 3 giờ sáng Ngân trở về thì vẫn thấy anh ngồi đợi. Nhiều lần cô tức điên, chỉ cần nhìn thấy thế cô lại lao ra cửa, nhưng những lúc như thế, anh sẽ ôm chặt lấy cô, nhấc bổng vợ đặt lên giường và khóa chặt cửa. Phòng ngủ chẳng có quá nhiều đồ dùng như ngày mới lấy nhau để cô được đập phá. Minh nằm im nhìn vợ lồng lộn, lôi toạc quần áo trên người chồng. Những lúc ấy, Ngân thường nhìn vào thân hình vạm vỡ của anh, cười khùng khục và vuốt ve một cách thô bạo. Sao đời cô khốn nạn như thế?

Đàn ông yêu thương cô đâu ít. Vậy mà cô chẳng bao giờ để tâm đến, hờ hững chối từ để hằng đêm khao khát chồng mình. Minh dửng dưng lắm, nhưng anh không bao giờ thô bạo với cô. Vì lẽ đó mà cô thường không cần phải kìm nén sự hung hãn. Và khi đã thấm mệt, cô lại lặng im nằm gọn trong lòng chồng ngủ lịm. Cô cũng biết, rất nhiều lần Minh tưởng cô đã ngủ, anh hôn lên trán cô, ôm cô thật chặt và lồng ngực anh hổn hển như bị ai bóp nghẹt.

Đôi khi cô không chịu nổi cái bóng người lặng lẽ cam chịu của Minh, nhưng cũng không thể chịu đựng nếu buổi sáng ngủ dậy, sờ soạng mà không thấy chồng. Nhiều lần Minh dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng, cô tỉnh giấc và hoảng loạn tìm kiếm. Khi mắt họ gặp nhau, cả hai cùng lặng im quay đi. Ngân vẫn tin Minh còn yêu cô, yêu theo cách nào đó của riêng anh mà cô không biết được.

Chỉ một lần, Minh nổi nóng và hất Ngân ra khỏi thân thể anh. Đấy là khi Ngân cất lời cay đắng:

- Chúng ta sẽ có một đứa con. Vậy mà anh chồm dậy một cách hoảng loạn và dữ dội. Ngân chỉ biết nhìn chồng mà cười ra nước mắt:
- Ôi! Một thằng gay đạo đức... Người yêu anh cấm không cho anh làm tình với vợ dù chỉ một lần à?

Minh chẳng nói gì, anh đứng phắt dậy, gần như chạy khỏi phòng. Nhưng Ngân biết, mắt anh vừa trào ra một giọt nước. Anh khóc vì ai? Vì anh, vì cô hay vì gã người tình đáng nguyền rủa nào?
Ngân biết rồi một ngày Minh sẽ bỏ đi. Chính anh đã nói như vậy:

- Nếu một lúc nào đó anh đi tìm cuộc sống riêng, xin em hãy chấp nhận điều ấy.

Ngân gật đầu lạnh giá. Sẽ thế thôi. Chả lẽ lại lôi anh vào giường và ôm chặt mà khóc, mà chửi đến suốt đời. Ngân mơ hồ biết rằng, ngoài giờ làm việc ở công ty, Minh còn làm việc trong một tổ chức từ thiện phi chính phủ.

Một lần, khi đang ngồi ăn cơm, anh đã nhắc đến việc sẽ làm thủ tục để sang làm việc lâu dài ở châu Phi. Ngân thấy mắt anh nhìn cô tha thiết, chăm chú và đầy lo lắng. Cô thản nhiên vừa ăn vừa nhìn vào chiếc tivi ngoài phòng khách, vẻ hờ hững cố tình. Lòng cô đau đớn nhưng đâu thể nào ngăn cản ý muốn ấy. Chẳng phải lâu nay cô đã biết rất rõ một ngày nào đó anh sẽ ra đi. Từ hôm đó, gương mặt anh thường u buồn và chăm sóc cô kỹ hơn bao giờ hết. Ngân biết rất rõ, thời gian mình sống với chồng chỉ được tính từng ngày, và cái ngày cuối cùng chẳng thể nào cô biết được. Cô hối hả, hoảng loạn trong vỏ bọc của sự dửng dưng, đến quặn thắt.

Nhưng Ngân không biết rằng anh lại bỏ đi vào ngày hôm nay. Kỷ niệm hai năm ngày cưới, Ngân mở cửa, chẳng thấy đôi giày của chồng, cô hoảng loạn tìm kiếm. Ánh mắt cô dừng lại trên mặt bàn, nơi có mảnh giấy là kết quả xét nghiệm và một lá thư anh để lại: “Vợ thương yêu! Anh muốn sống những ngày cuối cùng có ý nghĩa. Hai năm qua, dù đau khổ và nhiều nước mắt, nhưng anh đã thực sự hạnh phúc.
Anh biết em sẽ rất đau khổ khi đọc lá thư này, nhưng anh vẫn ước ao giữ cho vợ mình trong sáng để bước tiếp cuộc đời khi vắng anh. Người đàn ông sau này đến với em, sẽ thực sự kính trọng vợ anh. Và anh đã rất cố gắng để bảo vệ em, bởi vì anh quá yêu em. Cảm ơn em vì đã luôn bên cạnh anh, chỉ mong em tìm được sự bình yên trong lòng. Anh yêu em, mãi mãi...”.

Minh bị AIDS! Kết quả này có trước ngày cưới đúng năm ngày. Chồng cô không phải gay. Anh tìm mọi cách để bảo vệ cô, nhưng anh không biết rằng cô căm thù sự bảo vệ ấy biết chừng nào. Anh để lại cho cô tất cả, trừ anh. Có hàng trăm cách để bảo vệ cô, sao anh lại chọn cách đau đớn đến thế? Ngân khuỵu xuống, vì biết rằng sẽ thật khó tìm thấy chồng. Nhưng không phải là không thể, cô biết tổ chức từ thiện mà Minh tham gia. Cô sẽ không ngồi yên để gặm nhấm sự đơn độc và rời xa chồng vĩnh viễn. Ngân khóc, tức tưởi:

- Tại sao anh không phải gay...

Thà rằng Minh phản bội cô, thà anh là gay và bỏ rơi cô vì một người nào đó. Hai năm trời cô sống trong sự hoài nghi. Sẽ thế thôi, cô sẽ theo anh đến bất cứ đâu. Còn bây giờ, phải tìm ra anh đã!

(theo PNTPHCM)

Last edited by lelong; 24-06-09 at 18:17.
Reply With Quote
Thành viên cảm ơn:
thoanguyen (25-06-09)
Quảng cáo
Sim đẹp rẻ nhất VN, mua trực tiếp không qua trung gian, cò sim Làm đẹp 24h Laptop Business
Trả lời

Chia sẻ chủ đề này lên


Số người đang xem chủ đề này: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Thread Tools
Cách hiển thị

Quyền hạn của bạn
Bạn không thể khởi tại chủ đề mới
Bạn không có quyền gửi bài trả lời
Bạn không có quyền gửi file đính kèm
Bạn không thể sửa bài viết của bạn

BB code is Bật
Mặt cười đang Bật
[IMG] hiện đang Bật
Mã HTML hiện đang Tắt

Chuyển diễn đàn


New To Site? Need Help?

Thời gian được tính theo giờ GMT +8. Bây giờ là 06:40.