h72ngoc
23-01-10, 00:19
Anh .........Em biết là Anh đang ở ngoài kia ....... và có thể đang tìm kiếm, chờ đợi Em
...........................................Em cũng đã tìm kiếm và chờ đợi Anh ……... Em biết là Anh không ở xa Em đâu ... nhưng sao tìm được Anh khó quá vậy ? ............................. Bây giờ thì E mệt mỏi rồi ... Em sẽ không tìm kiếm nữa ... hãy để Anh đến với Em thật tự nhiên - Anh nhé
.............................................
Em vẫn chờ Anh.. nhưng Em sẽ không ngồi bậc cửa và chong đèn đợi Anh đêm ngày đâu ... Em sẽ chỉ để cửa chờ Anh thôi ... Em không đóng, không khoá hay cài then ... khi Anh đến, chỉ cần đẩy nhẹ là Anh có thể vào được - Em ở trong với nến và hoa Lan Tường đợi Anh.
.............................................
Tìm Em không khó đâu Anh ạ ... Em đang ở rất gần Anh thôi... Đừng nhìn Em như mọi người vẫn thường nhìn ... nhìn như thế Anh sẽ thấy em giống một kẻ lạnh lùng hay một người chỉ biết đến bản thân ... hãy chớp mắt và dịu dàng nhìn Em ... Anh sẽ thấy Em không xa vời và điên cuồng như mọi người vẫn nghĩ ... Em giản dị và tràn đầy yêu thương. Em ở gần Anh lắm.
.............................................
Anh cũng đừng đứng lẫn trong đám người ở trước mặt Em mà nhìn Em ... hãy đứng ở 1 nơi khác và nhìn lại Em đi Anh ... có thể là từ phía sau ... hãy đến sau lưng Em ... nếu Em không nhìn thấy Anh ... hãy vỗ nhẹ vai Em ... Em sẽ quay lại ....... Anh có hiểu không Anh ?... Và hãy luôn ở sau Em, làm chỗ dựa và ôm em thật chặt để Em không thấy lẻ loi ... và chúng mình sẽ luôn nhìn về 1 phía...!
Em không là tuyệt vời, không là cao xa ... Em chỉ giản đơn thôi - nhưng Em có đủ yêu thương để yêu thương Anh ... đủ yêu thương để chăm sóc Anh ... đủ yêu thương để được nhận tình yêu từ Anh và đi bên Anh suốt đời.
.............................................
Em cũng không cần một tình yêu quá cao đẹp ... hãy yêu Em bình thường và giản dị thôi ... tình yêu đẹp quá, lộng lẫy quá, lãng mạn quá thì thường dễ vỡ và chóng tàn ............. nhưng cũng đừng bủn xỉn tình cảm với Em quá ... hãy yêu Em bằng tất cả những gì mà Anh có ... Em không cần Anh yêu Em nhiều như Em yêu Anh... mà chỉ cần đủ để Em nuôi nấng tình yêu của chúng mình thôi
.............................................
Nếu nhìn thấy Em ... đừng chạy ào tới và vồ vập em ... có thể Em sẽ tưởng Anh là 1 người trăng hoa không tử tế... Anh cũng đừng làm 1 trò lố gì đấy để gây sự chú ý của Em ... có thể Em sẽ tưởng Anh chỉ là anh hề đường phố... và cũng đừng dùng các virut cưa cẩm nhạt toẹt ... Em đã cài file wall để chặn tất cả chúng rồi, cũng đừng dùng chiêu thức gì cả. Hãy đến bên Em nhẹ nhàng, giản dị như chính Anh vậy thôi ... Hãy để mình nhìn thấy nhau ... có thể ... Anh hãy gọi em ... biết đâu em sẽ nghe thấy ... bởi vì ... Anh và Em đã được sắp đặt để thuộc về nhau.
.............................................
Em sẽ chờ Anh ...... hãy đến và tìm Em ... TÌNH YÊU nhé.
Và hôm nay đây Em đã sẵn sàng đón nhận Anh với con tim ấm và tình cảm chân thành nồng nhiệt của Em. Hãy đến và đi cùng Em tới cuối cuộc đời này Anh nhé…..
Bốn yếu tố về tình yêu@};-@};-@};-
Phật dạy về tình yêu rất sâu sắc. Tình yêu phải hội tụ đủ bốn yếu tố: từ, bi, hỉ, xả.
"Từ" là khả năng hiến tặng hạnh phúc cho người mình yêu. Yêu thương không phải là vấn đề hưởng thụ, yêu thương là hiến tặng. Tình thương mà không đem đến hạnh phúc cho người yêu không phải là tình thương đích thực. Yêu mà làm khổ nhau không phải tình yêu. Có những người yêu nhau, ngày nào cũng khổ, đó là tình yêu hệ luỵ, chỉ mang tới sự khổ đau. Yêu thương ai đó thực sự, nghĩa là làm cho người ta hạnh phúc, mỗi ngày.
"Bi" là khả năng người ta lấy cái khổ ra khỏi mình. Mình đã khổ, người ta làm cho thêm khổ, đó không thể là tình yêu đích thực. Còn gì cho nhau nếu chỉ có khổ đau tuyệt vọng. Người yêu mình phải là người biết sẻ chia, biết xoa dịu, làm vơi bớt nỗi khổ của mình trong cuộc đời.
Như vậy, "từ bi" theo Phật dạy là khả năng đem lại hạnh phúc cho nhau. Yêu thương ai là phải làm cho người ta bớt khổ. Nếu không, chỉ là đam mê, say đắm nhất thời, không phải là tình yêu thương đích thực. "Từ bi" trong tình yêu không phải tự dưng mà có. Phải học, phải "tu tập". Cần nhiều thời gian để quan sát, lắng nghe, thấu hiểu những nỗi khổ niềm đau của người yêu, để giúp người ta vượt qua, tháo gỡ, bớt khổ đau, thêm hạnh phúc.
"Hỉ" là niềm vui, tình yêu chân thật phải làm cho cả hai đều vui. Dấu ấn của tình yêu đích thực là niềm vui. Càng yêu, càng vui, niềm vui lớn, cả gia đình cùng hạnh phúc. Cuộc nhân duyên như thế là thành công.
"Xả" là không phân biệt, kì thị trong tình yêu. Mình yêu ai, hạnh phúc của người ta là của mình, khó khăn của người ta là của mình, khổ đau của người ta là của mình. Không thể nói đây là vấn đề của em/anh, em/anh ráng chịu. Khi yêu, hai người không phải là hai thực thể riêng biệt nữa, hạnh phúc khổ đau không còn là vấn đề cá nhân. Tất cả những gì mình phải làm coi đó là vấn đề của hai người, chuyển hoá nỗi khổ đau, làm lớn thêm hạnh phúc.
Này người trẻ, bạn nghĩ về tình yêu của mình đi, có "từ bi hỉ xả không"? Bạn hãy can đảm tự hỏi mình rằng: "Người yêu ta có hiểu niềm vui nỗi khổ của ta không? Có quan tâm đến an vui hàng ngày của ta không? Người ấy có nâng đỡ ta trên con đường sự nghiệp không?..." Và tự hỏi lại mình, liệu bạn có đang thành thực với tình yêu của mình?! Liệu tình yêu của bạn đã đủ "từ bi hỉ xả"?
...........................................Em cũng đã tìm kiếm và chờ đợi Anh ……... Em biết là Anh không ở xa Em đâu ... nhưng sao tìm được Anh khó quá vậy ? ............................. Bây giờ thì E mệt mỏi rồi ... Em sẽ không tìm kiếm nữa ... hãy để Anh đến với Em thật tự nhiên - Anh nhé
.............................................
Em vẫn chờ Anh.. nhưng Em sẽ không ngồi bậc cửa và chong đèn đợi Anh đêm ngày đâu ... Em sẽ chỉ để cửa chờ Anh thôi ... Em không đóng, không khoá hay cài then ... khi Anh đến, chỉ cần đẩy nhẹ là Anh có thể vào được - Em ở trong với nến và hoa Lan Tường đợi Anh.
.............................................
Tìm Em không khó đâu Anh ạ ... Em đang ở rất gần Anh thôi... Đừng nhìn Em như mọi người vẫn thường nhìn ... nhìn như thế Anh sẽ thấy em giống một kẻ lạnh lùng hay một người chỉ biết đến bản thân ... hãy chớp mắt và dịu dàng nhìn Em ... Anh sẽ thấy Em không xa vời và điên cuồng như mọi người vẫn nghĩ ... Em giản dị và tràn đầy yêu thương. Em ở gần Anh lắm.
.............................................
Anh cũng đừng đứng lẫn trong đám người ở trước mặt Em mà nhìn Em ... hãy đứng ở 1 nơi khác và nhìn lại Em đi Anh ... có thể là từ phía sau ... hãy đến sau lưng Em ... nếu Em không nhìn thấy Anh ... hãy vỗ nhẹ vai Em ... Em sẽ quay lại ....... Anh có hiểu không Anh ?... Và hãy luôn ở sau Em, làm chỗ dựa và ôm em thật chặt để Em không thấy lẻ loi ... và chúng mình sẽ luôn nhìn về 1 phía...!
Em không là tuyệt vời, không là cao xa ... Em chỉ giản đơn thôi - nhưng Em có đủ yêu thương để yêu thương Anh ... đủ yêu thương để chăm sóc Anh ... đủ yêu thương để được nhận tình yêu từ Anh và đi bên Anh suốt đời.
.............................................
Em cũng không cần một tình yêu quá cao đẹp ... hãy yêu Em bình thường và giản dị thôi ... tình yêu đẹp quá, lộng lẫy quá, lãng mạn quá thì thường dễ vỡ và chóng tàn ............. nhưng cũng đừng bủn xỉn tình cảm với Em quá ... hãy yêu Em bằng tất cả những gì mà Anh có ... Em không cần Anh yêu Em nhiều như Em yêu Anh... mà chỉ cần đủ để Em nuôi nấng tình yêu của chúng mình thôi
.............................................
Nếu nhìn thấy Em ... đừng chạy ào tới và vồ vập em ... có thể Em sẽ tưởng Anh là 1 người trăng hoa không tử tế... Anh cũng đừng làm 1 trò lố gì đấy để gây sự chú ý của Em ... có thể Em sẽ tưởng Anh chỉ là anh hề đường phố... và cũng đừng dùng các virut cưa cẩm nhạt toẹt ... Em đã cài file wall để chặn tất cả chúng rồi, cũng đừng dùng chiêu thức gì cả. Hãy đến bên Em nhẹ nhàng, giản dị như chính Anh vậy thôi ... Hãy để mình nhìn thấy nhau ... có thể ... Anh hãy gọi em ... biết đâu em sẽ nghe thấy ... bởi vì ... Anh và Em đã được sắp đặt để thuộc về nhau.
.............................................
Em sẽ chờ Anh ...... hãy đến và tìm Em ... TÌNH YÊU nhé.
Và hôm nay đây Em đã sẵn sàng đón nhận Anh với con tim ấm và tình cảm chân thành nồng nhiệt của Em. Hãy đến và đi cùng Em tới cuối cuộc đời này Anh nhé…..
Bốn yếu tố về tình yêu@};-@};-@};-
Phật dạy về tình yêu rất sâu sắc. Tình yêu phải hội tụ đủ bốn yếu tố: từ, bi, hỉ, xả.
"Từ" là khả năng hiến tặng hạnh phúc cho người mình yêu. Yêu thương không phải là vấn đề hưởng thụ, yêu thương là hiến tặng. Tình thương mà không đem đến hạnh phúc cho người yêu không phải là tình thương đích thực. Yêu mà làm khổ nhau không phải tình yêu. Có những người yêu nhau, ngày nào cũng khổ, đó là tình yêu hệ luỵ, chỉ mang tới sự khổ đau. Yêu thương ai đó thực sự, nghĩa là làm cho người ta hạnh phúc, mỗi ngày.
"Bi" là khả năng người ta lấy cái khổ ra khỏi mình. Mình đã khổ, người ta làm cho thêm khổ, đó không thể là tình yêu đích thực. Còn gì cho nhau nếu chỉ có khổ đau tuyệt vọng. Người yêu mình phải là người biết sẻ chia, biết xoa dịu, làm vơi bớt nỗi khổ của mình trong cuộc đời.
Như vậy, "từ bi" theo Phật dạy là khả năng đem lại hạnh phúc cho nhau. Yêu thương ai là phải làm cho người ta bớt khổ. Nếu không, chỉ là đam mê, say đắm nhất thời, không phải là tình yêu thương đích thực. "Từ bi" trong tình yêu không phải tự dưng mà có. Phải học, phải "tu tập". Cần nhiều thời gian để quan sát, lắng nghe, thấu hiểu những nỗi khổ niềm đau của người yêu, để giúp người ta vượt qua, tháo gỡ, bớt khổ đau, thêm hạnh phúc.
"Hỉ" là niềm vui, tình yêu chân thật phải làm cho cả hai đều vui. Dấu ấn của tình yêu đích thực là niềm vui. Càng yêu, càng vui, niềm vui lớn, cả gia đình cùng hạnh phúc. Cuộc nhân duyên như thế là thành công.
"Xả" là không phân biệt, kì thị trong tình yêu. Mình yêu ai, hạnh phúc của người ta là của mình, khó khăn của người ta là của mình, khổ đau của người ta là của mình. Không thể nói đây là vấn đề của em/anh, em/anh ráng chịu. Khi yêu, hai người không phải là hai thực thể riêng biệt nữa, hạnh phúc khổ đau không còn là vấn đề cá nhân. Tất cả những gì mình phải làm coi đó là vấn đề của hai người, chuyển hoá nỗi khổ đau, làm lớn thêm hạnh phúc.
Này người trẻ, bạn nghĩ về tình yêu của mình đi, có "từ bi hỉ xả không"? Bạn hãy can đảm tự hỏi mình rằng: "Người yêu ta có hiểu niềm vui nỗi khổ của ta không? Có quan tâm đến an vui hàng ngày của ta không? Người ấy có nâng đỡ ta trên con đường sự nghiệp không?..." Và tự hỏi lại mình, liệu bạn có đang thành thực với tình yêu của mình?! Liệu tình yêu của bạn đã đủ "từ bi hỉ xả"?
