Test

PDA

View Full Version : Chúng ta có thể làm gì cho con


mio
12-01-10, 09:35
Chào cả nhà, mình cũng đang ở giai đoạn đấu tranh sống cho mình hay sống cho con. Nếu vì mình, mình muốn thoát nhanh khỏi cuộc hôn nhân này, nhưng mình không lường hết những cái gì sẽ chờ đợi 3 mẹ con ở phía trước. Con mình còn rất rất nhỏ, một đứa mới ở tầm tuổi bắt đầu nhận biết (3.5 tuổi), một đứa mới có 6 tháng. VC mình cũng xác định nếu ly hôn sẽ cố thực hiện nó 1 cách có văn hóa, đặt lợi ích của con lên hàng đầu. Mình mở topic này muốn học hỏi mọi người những tình huống, cách xử sự sao cho con cái ít bị tổn thương nhất, phát triển tâm lý bình thường. Mong các bạn có thể chia xẻ cho mình, hoặc là những ý kiến. kinh nghiệm của bản thân, hoặc đơn giản chỉ là những tình huống, những câu trả lời hay cho những câu hỏi của con... Chân thành cảm ơn mọi người.

hoanganh2002tn
12-01-10, 14:13
VC đã xác định ly hôn thì còn hỏi gì nữa. Dù thế nào phụ nữ cũng là người thiệt thòi.Chán chết

Thanhnhan
12-01-10, 14:45
Con cái lúc nào cũng cần có đủ cha và mẹ sống chung một mái nhà, nhưng đó là một gia đình hạnh phúc. Nếu con của mình biết được cha mẹ của chúng sống với nhau một cách miễn cưỡng thì chúng cũng chẳng sung sướng gì. Mà bạn cũng không nêu hoàn cảnh của bạn như thế nào nên mọi người cũng không biết khuyên bạn ra sao. Nếu chọn giải pháp ly hôn mà cả cha và mẹ đều quan tâm và chăm sóc đến con thì dần dần chúng cũng hiểu rằng cha mẹ không sống được với nhau nhưng lúc nào cũng yêu thương con hết mực. Khi lập gia đình phụ nữ là người thiệt thòi mà khi ly hôn thì phụ nữ cũng thiệt thòi. Đúng là phụ nữ khổ thật đó

mio
12-01-10, 16:37
Chính vì xác định ly hôn nên mình mới phải học hỏi kinh nghiệm của mọi người để giảm thiểu tổn thương tinh thần cho con đây mà. Mình chưa nghĩ tới, ly hôn là thiệt thòi cho vợ hay cho chồng, mà chỉ day dứt, đau đáu về các con thôi. Chúng nó đang phải hệ lụy vì mẹ nó chọn sai người, đặt lòng tin nhầm chỗ, phải hệ lụy vì bố nó không rời bỏ được cách sống bản năng, ích kỷ. Nhưng chúng vẫn may mắn vì vẫn được cả 2 yêu thương, chăm lo tận tình (cho tới giờ phút này). Các bạn hãy giúp mình nhé.

Thanhnhan
14-01-10, 11:14
Mio biết không, về phần mình thì sau khi ly hôn đến bây giờ mình sống thật thoải mái, nhưng khi đối diện với con thì lòng mình rối bời khi con có những câu hỏi về ba và biểu hiện việc cần có ba. Trước khi ly hôn mình đã cố gắng níu kéo gia đình của mình nhiều lắm nhưng không thể. Mình không còn yêu chồng nhưng mình cần cha cho con của mình, mình có thể làm được tất cả và cho con mọi thứ chỉ có người cha là mình không thể. Mio bây giờ đang ở trong thời gian ly thân thì đây cũng là thời gian để Mio nhìn nhận lại sự chấp nhận của Mio đối với chồng của Mio hiện nay, hãy tập cách sống chung với lũ. Theo mình thì Mio không nên ly hôn, Mio vẫn sống chung với chồng để cho con mình có đầy đủ cha mẹ bên cạnh. Bạn sẽ sống cho bản thân bạn nhiều hơn, đừng quan tâm đến việc là có chồng bên cạnh, bạn cũng nói thẳng cho chồng biết lý do bạn cần 1 gia đình cho con chứ không phải cho cả hai vợ chồng. Việc anh ta ích kỷ hay là sống theo bản năng thì mặc kệ anh ấy, chỉ cần tâm lý bạn sẵn sàng cho việc này thì anh chồng sẽ không hiện hữu trong tâm trí của bạn nữa.

mio
14-01-10, 13:30
Mio biết không, về phần mình thì sau khi ly hôn đến bây giờ mình sống thật thoải mái, nhưng khi đối diện với con thì lòng mình rối bời khi con có những câu hỏi về ba và biểu hiện việc cần có ba. Trước khi ly hôn mình đã cố gắng níu kéo gia đình của mình nhiều lắm nhưng không thể. Mình không còn yêu chồng nhưng mình cần cha cho con của mình, mình có thể làm được tất cả và cho con mọi thứ chỉ có người cha là mình không thể. Mio bây giờ đang ở trong thời gian ly thân thì đây cũng là thời gian để Mio nhìn nhận lại sự chấp nhận của Mio đối với chồng của Mio hiện nay, hãy tập cách sống chung với lũ. Theo mình thì Mio không nên ly hôn, Mio vẫn sống chung với chồng để cho con mình có đầy đủ cha mẹ bên cạnh. Bạn sẽ sống cho bản thân bạn nhiều hơn, đừng quan tâm đến việc là có chồng bên cạnh, bạn cũng nói thẳng cho chồng biết lý do bạn cần 1 gia đình cho con chứ không phải cho cả hai vợ chồng. Việc anh ta ích kỷ hay là sống theo bản năng thì mặc kệ anh ấy, chỉ cần tâm lý bạn sẵn sàng cho việc này thì anh chồng sẽ không hiện hữu trong tâm trí của bạn nữa.

Cảm ơn bạn. Mình không dám chắc mình sống theo được cách đó không? Mình không cam chịu được vậy, và cũng không muốn là tấm gương xấu cho con gái nữa, hichic. Nhưng mình cũng nghĩ, bi h vì người mới anh ta đã bỏ bê mình thế này, bây giờ anh ta yêu con là thế, nhưng khi có con mới, con mình cũng sẽ bị thế thôi. Hơn nữa, nếu trong 1 gia đình, bố có CS riêng của bố, mẹ có CS riêng của mẹ thì con cái chúng ta sẽ đi về đâu?

Thanhnhan
14-01-10, 13:40
Cảm ơn bạn. Mình không dám chắc mình sống theo được cách đó không? Mình không cam chịu được vậy, và cũng không muốn là tấm gương xấu cho con gái nữa, hichic. Nhưng mình cũng nghĩ, bi h vì người mới anh ta đã bỏ bê mình thế này, bây giờ anh ta yêu con là thế, nhưng khi có con mới, con mình cũng sẽ bị thế thôi. Hơn nữa, nếu trong 1 gia đình, bố có CS riêng của bố, mẹ có CS riêng của mẹ thì con cái chúng ta sẽ đi về đâu?
Nếu có người mới thì bỏ quách cho xong, rảnh nợ. Ly hôn càng sớm thì càng giải thoát cho mình. Mình mới ly hôn được nửa năm, thời gian cũng xóa dần đi nỗi đau, nhưng đối với con thì mình cũng không biết đến bao giờ mình mới chai sạn khi nghe những câu nói của con. Chồng bạn còn quan tâm và yêu thương con, còn chồng mình đã có người mới thì chỉ có cái miệng nói thương con, nhưng hành động thì chưa thấy gì cả. Đàn ông khi phụ tình sao bạc bẽo hết mức.

DANDE
14-01-10, 21:45
Chào cả nhà, mình cũng đang ở giai đoạn đấu tranh sống cho mình hay sống cho con. Nếu vì mình, mình muốn thoát nhanh khỏi cuộc hôn nhân này, nhưng mình không lường hết những cái gì sẽ chờ đợi 3 mẹ con ở phía trước. Con mình còn rất rất nhỏ, một đứa mới ở tầm tuổi bắt đầu nhận biết (3.5 tuổi), một đứa mới có 6 tháng. VC mình cũng xác định nếu ly hôn sẽ cố thực hiện nó 1 cách có văn hóa, đặt lợi ích của con lên hàng đầu. Mình mở topic này muốn học hỏi mọi người những tình huống, cách xử sự sao cho con cái ít bị tổn thương nhất, phát triển tâm lý bình thường. Mong các bạn có thể chia xẻ cho mình, hoặc là những ý kiến. kinh nghiệm của bản thân, hoặc đơn giản chỉ là những tình huống, những câu trả lời hay cho những câu hỏi của con... Chân thành cảm ơn mọi người. .

Trước khi ly hôn mình cũng đấu tranh rất nhiều . Nếu ly hôn thì con khổ , con bé rất cần bố , mình cũng bất hạnh , gia đình hai bên đều buồn , mình và con sẽ sống ở đâu , có đủ tiền để thuê nhà không ? rồi lúc ốm đau nữa, rồi điều tiếng cuả thiên hạ ... rất nhiều, rất nhiều ... cứ thế mình chần chừ không dám quyết đinh , thế mà cũng thành 6 năm . Bình thường khi hạnh phúc 6 năm thật nhanh nhưng lúc cơm chẳng lành canh chẳng ngọt như thế này thì 6 năm thật kinh khủng . Mình thật sự suy sụp, gầy rộc và tiều tuỵ, sống lay lắt qua ngày . Thế rồi mình nhận ra một điều là tại sao mình lại phải khổ thế ? Mình đã cố gắng đến tận cùng thì mình cũng chẳng có gì phải ân hận cả , sau này con cũng không trách mình , con người ấy có đáng mình phải hy sinh nhiều thế không ? Mình sống vì con ư ? Sống như vậy có đủ sức chăm sóc con không ? Vậy thì trước tiên hãy tự cứu lấy mình , sống vì mình đã . Mình có thanh thản , tâm mình có tĩnh , mình mới có sức khoẻ , nghị lực để làm việc để sống để chăm sóc cho con chứ , sống vì mình cũng chính là vì con nữa . Mình còn không cứu được mình thì chẳng có ai cứu được cả nói gì đến con .
Nếu như đã không thể cứu vãn, sống với nhau chỉ thêm bất hạnh và ảnh hưởng không tốt đến nhận thức của con cái thì nên chia tay . Mình cũng đã từng chứng kiến những người bạn của mình đã gào lên và nói thẳng với bố mẹ rằng : Sao bố mẹ không ly hôn đi , sống với nhau giả dối thế để làm gì ? bố mẹ bảo vì con ư ? Tất cả chỉ là vì bố mẹ vì sự sĩ diện của bố mẹ thôi . Thà bố mẹ chia tay trong sự tôn trọng nhau và vẫn có trách nhiệm với con cái thì con thấy tôn trọng bố mẹ hơn .
Vào trong hoàn cảnh đấy thì mới thật sự bất hạnh .
Ngay cả mình cũng thế thôi . Sau ly hôn mình đã thực sự thanh thản vì thấy sung sướng hơn gấp trăm ngàn lần sống trong cảnh ấy , tuy rằng đôi lúc cũng hơi buồn , nhưng chăm sóc con chơi với con, dạy con học đùa với chúng làm mình chẳng có thời gian mà buồn nữa . Mình đã có nhiều thời gian để chăm sóc cho bản thân và con gái . Sau ly hôn mình như được hồi sinh . Có những lúc con hỏi mình cũng cảm thấy chạnh lòng . Mẹ ơi tại sao mình không ở HC nữa . Mình bảo : mẹ con mình tam thời sống ở đây thôi . Vì bố me không thể sống cùng nhau được nhưng bố mẹ rất yêu con .
Mình thoả thuận với Anh ấy là:
- Không tranh cãi , nói xấu nhau trước mặt con , kể cả ông bà nôi ngoại . -
- Tất cả đều cố gắng gây hình tượng tốt cho con .
- Không căng thẳng cấm đoán, hay giành giật con cái , không dùng con là vũ khí để làm khổ nhau, làm khổ con .
- Tạo mọi điều kiện tối đa để con có thể được như ngày chưa ly hôn (trong phạm vi có thể)
- Cùng nhau bàn bạc các vấn đề về con, như cho con đi học trường nào ? ...ốm đau ra sao ?
Bây giờ bọn mình coi nhau như những người bạn .
Nhưng để làm được điều này thì chỉ khi bạn đã thật sự bình tâm , sẵn sàng chấp nhận mọi hoàn cảnh dù khó khăn nhất , cho dù không có sự giúp đỡ của chồng và gia đình thì bạn vẫn có thể sống tốt để nuôi dạy con khôn lớn . Khi đó bạn mới có thể mở lòng để giải quyết được các vấn đề một cách tốt nhât

mio
14-01-10, 22:53
Cảm ơn bạn, đây đúng là những gì mình đau đáu đấy, mình cũng không rõ mình đủ bản lĩnh, tự tin để mang lại những gì tốt nhất cho con không. Mỗi khi rời xa người đó, để sống cho bản thân, dù vài tiếng thôi, mình rất thấy thoái mái, nhưng nhìn con thơ mình lại áy náy. Nhưng ý nghĩ tiếp tục cuộc hôn nhân này làm mình thấy vô vọng vì biết chẳng thể nào tin lại con người ấy nữa.=(( Chắc vẫn phải kiên nhẫn chờ thời gian làm dịu mọi cảm xúc lại, lúc ấy, mọi quyết định sẽ sáng suốt hơn.

DANDE
15-01-10, 00:12
Và điều quan trọng nhất để mình quyết định ly hôn sau 3 lần đưa đơn đấy là: Mình đã hiểu ra một điều là "Cái gì không thuộc về mình thì sẽ không thuộc về mình , nếu là của mình thì nó sẽ là của mình "
Nghĩ vậy nên mình vững tin hơn để ly hôn . Mình không thể nứu giữ anh ấy khi anh ấy không còn là của mình cho dù vẫn sống chung , còn nếu đã là của nhau thì kể cả khi ly hôn rồi sẽ vẫn thuộc về nhau .
Mình cũng nói với anh ấy là: Em thực sự không muốn ly hôn , không muốn gia đình tan nát nhưng không thể sống cùng anh . Anh đã không thể lựa chọn được giữa em, con và người đó thì em buộc phải lựa chọn và quyết định con đường riêng của mình là không có anh .
Nhiều khi cũng thật buồn cười , khi đang sống chung thì họ không có ý thức gây dựng đâu , không cảm thấy cần một cuộc sống gia đình đầm ấm, hạnh phúc mà cứ chạy theo những cái đâu đâu, cứ thích sống ích kỷ theo suy nghĩ riêng mình nhưng khi mất thật rồi họ mới thấy hối tiếc .
Thế nên bạn hãy tin rằng ly hôn không có nghĩa là cuộc đời này chấm hết và thậm chí cả cuộc hôn nhân ấy , gia đình ấy vẫn có thể đoàn tụ nếu một ngày họ hiểu họ vẫn thuộc về nhau . Lúc đấy nếu có quay lại cả hai sẽ thấy trân trọng cuộc sống gia đình hợn Một cuộc sống bình thường nhưng để có được nó đã phải đổ rất nhiều mồ hôi và nước mắt ...
Chúc bạn sớm bình tâm để có được quyết định cho riêng mình .

hoataomeo
15-01-10, 19:00
Em cũng đồng ý với chị DANDE quan điểm : trong vấn đề tình cảm, nếu không thuộc về mình thì hãy nhanh chóng trả về đúng vị trí của nó...sự níu giữ chỉ làm mệt mỏi nhiều người mà thôi.

MIO hãy chờ 1 thời gian nữa nhé, đừng vội.

Ha Minh
15-01-10, 19:59
Mình rất ủng hộ suy nghĩ thật bình tĩnh lại của bạn. Việc li hôn dù chưa xảy ra nhưng cũng là quyết định rồi. Vấn đề mình muốn nói là đây sẽ là một sự thay đổi rất lớn với chính bạn. Bạn nên chuẩn bị thật kỹ về tinh thần, và cả những điều kiện vật chất, phương án tổ chức lại cuộc sống sau li hôn cho mình và các con càng cẩn thận càng tốt bạn a. Hai con bạn còn nhỏ quá! Một mình nuôi hai đứa trẻ không thể đơn giản được đâu bạn a. Nếu chuẩn bị tốt cuộc sống sẽ bình yên và... con tim sẽ vui trở lại. Chúc bạn bình tĩnh và thật mạnh mẽ nắm chặt tay các con đi trên con đường của mình!

traitimthuytinh
15-01-10, 20:54
Chào Mio, mình tin là khi nhận được những góp ý chân thành của mọi người bạn cũng đã có quyết định riêng cho bản thân. Mình cũng muốn gửi đến Mio một vài lời động viên. Khi bạn còn băn khoăn sống cho mình hay sống cho con thì chứng tỏ cuộc hôn nhân vẫn còn cơ hội cứu vãn. Hãy cố gắng lên bạn ạ dù cuộc sống còn nhiều điều không như ý muốn. Mio lúc nào rảnh rỗi hãy đọc thử bài lội ngược dòng của thoanguyen nhé. Đó là một người rất kiên trì để cứu vãn cuộc hôn nhân bên bờ vực thẳm của mình. Nếu bạn vẫn còn yêu chồng và muốn hi sinh cho con thì hãy chiến đấu giành lại hạnh phúc của mình bạn nhé. Ly hôn chỉ nên là sự lựa chọn cuối cùng. Cho dù chồng bạn có lỡ lầm với người đàn bà khác thì cũng nên cố gắng rộng lượng tha thứ để người ta quay về. Đàn ông ly hôn rồi dễ dàng có một gia đình mới, những đứa con mới và người cuối cùng thiệt thòi là chính chúng ta và con chúng ta Mio ạ. Vì vậy hãy cân nhắc kỹ những gì nên làm và không nên làm. Hơn nữa bạn đã có 2 đứa con và chúng còn quá nhỏ...%%-

DANDE
15-01-10, 22:19
Mình hoàn toàn đồng ý với ý kiến của trái tim thuỷ tinh . Ly hôn chỉ là giải pháp cuối cùng . Tất cả những lời nhận xét của mọi người bạn chỉ để tham khảo vì chỉ có bạn mới hiểu rõ hơn ai hết về chồng mình và chỉ có bạn mới thể quyết định được con đường đi của mình .
Trước kia cũng thế, mình đã quyết tâm quay về để con có bố sau hơn một năm ly thân từ lúc mình bụng mang dạ chửa được 3 tháng, trong khi tổ tư vấn tình cảm Linh tâm nói mình quay về là bất hạnh đến 80%. Sống với nhau thêm được 3 năm , những tưởng mình đã lội ngược dòng thành công, thì bất hạnh lại đến với mình lần thứ 2 khi mình bắt đầu nguôi ngoai được chuyện cũ thì anh ấy lại có người khác nữa . Lần này thì không còn gì để nói . Mình tiếp tục ly thân (mặc dù vẫn sống cùng nhà) tiếp 1 năm nữa xem mình có thể sống như vậy được không để con có bố và mình vẫn mang tiếng là có một gia đình . Nhưng rồi thì mình đã tìm lại được chính mình và có quyết định riêng của mình . Sau 10 năm yêu nhau, sống với nhau được 6 năm thì ly thân 3 năm, đưa đơn ra toà 3 lần, lần thứ 3 thì chấm dứt hoàn toàn ...

mio
16-01-10, 16:03
Cảm ơn cả nhà, mình vẫn cần thời gian nghĩ thêm, nhưng giai đoạn nửa nạc, nửa mỡ này thật khó vượt qua, ngày thật dài và nặng nề :(( Biết nói thế nào nhỉ? với chồng, vợ con là nhất, nhưng bên cạnh đó thì nhiều dấu phẩy, hết cô này tới cô khác, chẳng phải ăn bánh trả tiền, chẳng phải lợi dụng vật chất, nhưng cũng chẳng phải yêu đương đích thực, dài hạn. Phủ ra ngoài 1 lối sống sa đọa ấy là bề ngoài hào nhoáng, vỏ bọc thương vợ, yêu con hoàn hảo, miệng lưỡi hùng biện. Thái độ sau sự việc cũng chẳng có gì là ăn năn lắm. Túm lại, mình thấy anh ta cũng chẳng yêu ai hết ngoài bản thân anh ta. Con cái nếu có mẹ ở đó chăm sóc, bố làm "cây tùng, cây bách" dọa nạt, hét hò thì ok. Chứ khuất bóng vợ, thì cũng chẳng đủ kiên nhẫn mà dạy con. Nếu mình cũng tự hỏi, với lối sống ấy, đạo đức ấy, mình nhẫn nhịn thì đem lại gì cho con? hay lại tác dụng ngược. Thế nên, bây giờ mình cực bình tĩnh, đối xử với chồng bình thường, tình vợ chồng không thể hàn gắn ngày một ngày hai, nhưng những gì anh ta thiện chí dành cho con, mình nhận tất. Thậm chí, mình vẫn tiếp tục nối kết các cháu với bố và gd bên nội như lúc mọi chuyện chưa vỡ lở. Chắc đợi đến lúc bé nhà mình tròn tuổi rồi tính tiếp.

meocon_1999
20-01-10, 11:44
.

Trước khi ly hôn mình cũng đấu tranh rất nhiều . Nếu ly hôn thì con khổ , con bé rất cần bố , mình cũng bất hạnh , gia đình hai bên đều buồn , mình và con sẽ sống ở đâu , có đủ tiền để thuê nhà không ? rồi lúc ốm đau nữa, rồi điều tiếng cuả thiên hạ ... rất nhiều, rất nhiều ... cứ thế mình chần chừ không dám quyết đinh , thế mà cũng thành 6 năm . Bình thường khi hạnh phúc 6 năm thật nhanh nhưng lúc cơm chẳng lành canh chẳng ngọt như thế này thì 6 năm thật kinh khủng . Mình thật sự suy sụp, gầy rộc và tiều tuỵ, sống lay lắt qua ngày . Thế rồi mình nhận ra một điều là tại sao mình lại phải khổ thế ? Mình đã cố gắng đến tận cùng thì mình cũng chẳng có gì phải ân hận cả , sau này con cũng không trách mình , con người ấy có đáng mình phải hy sinh nhiều thế không ? Mình sống vì con ư ? Sống như vậy có đủ sức chăm sóc con không ? Vậy thì trước tiên hãy tự cứu lấy mình , sống vì mình đã . Mình có thanh thản , tâm mình có tĩnh , mình mới có sức khoẻ , nghị lực để làm việc để sống để chăm sóc cho con chứ , sống vì mình cũng chính là vì con nữa . Mình còn không cứu được mình thì chẳng có ai cứu được cả nói gì đến con .
Nếu như đã không thể cứu vãn, sống với nhau chỉ thêm bất hạnh và ảnh hưởng không tốt đến nhận thức của con cái thì nên chia tay . Mình cũng đã từng chứng kiến những người bạn của mình đã gào lên và nói thẳng với bố mẹ rằng : Sao bố mẹ không ly hôn đi , sống với nhau giả dối thế để làm gì ? bố mẹ bảo vì con ư ? Tất cả chỉ là vì bố mẹ vì sự sĩ diện của bố mẹ thôi . Thà bố mẹ chia tay trong sự tôn trọng nhau và vẫn có trách nhiệm với con cái thì con thấy tôn trọng bố mẹ hơn .
Vào trong hoàn cảnh đấy thì mới thật sự bất hạnh .
Ngay cả mình cũng thế thôi . Sau ly hôn mình đã thực sự thanh thản vì thấy sung sướng hơn gấp trăm ngàn lần sống trong cảnh ấy , tuy rằng đôi lúc cũng hơi buồn , nhưng chăm sóc con chơi với con, dạy con học đùa với chúng làm mình chẳng có thời gian mà buồn nữa . Mình đã có nhiều thời gian để chăm sóc cho bản thân và con gái . Sau ly hôn mình như được hồi sinh . Có những lúc con hỏi mình cũng cảm thấy chạnh lòng . Mẹ ơi tại sao mình không ở HC nữa . Mình bảo : mẹ con mình tam thời sống ở đây thôi . Vì bố me không thể sống cùng nhau được nhưng bố mẹ rất yêu con .
Mình thoả thuận với Anh ấy là:
- Không tranh cãi , nói xấu nhau trước mặt con , kể cả ông bà nôi ngoại . -
- Tất cả đều cố gắng gây hình tượng tốt cho con .
- Không căng thẳng cấm đoán, hay giành giật con cái , không dùng con là vũ khí để làm khổ nhau, làm khổ con .
- Tạo mọi điều kiện tối đa để con có thể được như ngày chưa ly hôn (trong phạm vi có thể)
- Cùng nhau bàn bạc các vấn đề về con, như cho con đi học trường nào ? ...ốm đau ra sao ?
Bây giờ bọn mình coi nhau như những người bạn .
Nhưng để làm được điều này thì chỉ khi bạn đã thật sự bình tâm , sẵn sàng chấp nhận mọi hoàn cảnh dù khó khăn nhất , cho dù không có sự giúp đỡ của chồng và gia đình thì bạn vẫn có thể sống tốt để nuôi dạy con khôn lớn . Khi đó bạn mới có thể mở lòng để giải quyết được các vấn đề một cách tốt nhât
Bài viết của bạn rất có ý nghĩa với mình. Cám ơn bạn thật nhiều.

mio
10-02-10, 06:26
Mình đang vật vã ngược dòng mà thấy oải quá. Chồng đã chấp nhận làm mọi điều yêu cầu, kể cả chấm dứt những mối quan hệ của anh, làm một cách miễn cưỡng, khổ sở, đầy nuối tiếc. Nói muốn quay về, muốn như xưa mà sao không tháy chút thật tình nào trong đó. Anh làm mọi điều mình yêu cầu, chứ bản thân anh thì chẳng thấy gì thay đổi: vẫn sinh hoạt thất thường, thích về ăn lúc nào thì về, thích làm khuya lúc nào thì làm. Đặc biệt, chuyện tiền bạc bắt đầu tìm cách quản lý riêng hichic.

Mai ra tới HN với nội ngoại rồi, mà lòng nặng trĩu, chưa Tết nào không thích về quê như tết này.

DANDE
13-02-10, 08:39
Mình đang vật vã ngược dòng mà thấy oải quá. Chồng đã chấp nhận làm mọi điều yêu cầu, kể cả chấm dứt những mối quan hệ của anh, làm một cách miễn cưỡng, khổ sở, đầy nuối tiếc. Nói muốn quay về, muốn như xưa mà sao không tháy chút thật tình nào trong đó. Anh làm mọi điều mình yêu cầu, chứ bản thân anh thì chẳng thấy gì thay đổi: vẫn sinh hoạt thất thường, thích về ăn lúc nào thì về, thích làm khuya lúc nào thì làm. Đặc biệt, chuyện tiền bạc bắt đầu tìm cách quản lý riêng hichic.

Mai ra tới HN với nội ngoại rồi, mà lòng nặng trĩu, chưa Tết nào không thích về quê như tết này.

Cố gắng lên Mio . Ngược dòng có thành công hay không còn nhiều nguyên nhân lắm , nhưng ít ra bạn đã cố gắng đến tận cùng . Bạn nên chuẩn bị cho mình về tư tưởng cũng như vật chất và sẵn sàng chấp nhận khi tình huống xấu nhất xảy ra .Nếu không thành công thì bạn đã cố gắng hết sức rồi, lúc đó bạn cũng không còn phải ân hận, không cảm thấy có lỗi với con và sẵn sàng tạo dựng một cuộc sống mới vất vả hơn nhưng thanh thản hơn.
Năm mới chúc bạn ngược dòng thành công . Đừng buồn nữa nhé . Hà nội ấm áp, nồng hậu chờ đón bạn mà .

khanhlinh
13-02-10, 23:39
Mio ơi ! Chuyện của chồng bạn sao mà giống bố tớ thế . Ngay cả hôm sinh tớ , bố tớ cũng không hỏi gì đến mẹ , đưa một người phụ nữ khác về nhà ngủ cùng . Hôm trước mẹ tớ kể chuyện cũ , tớ mới hỏi mẹ rằng : Nếu ngày đó mẹ mang 3 chị em con về cái nhà mà ông ngoại xây cho mẹ ấy , thì liệu mẹ có thể có ngày hôm nay không ? Bây giờ bố đã rất thương mẹ , chúng con trưởng thành ,công việc ổn định . Chúng con cảm ơn mẹ đã cho chúng con một gia đình đầy đủ , mặc dù không phải lúc nào cũng có tiếng cười .Những nỗi đau của quá khứ đã qua đi , con mong mẹ sống với hiện tại , không day dứt với những chuyện cũ . Mình đã chia tay được gần 5 năm , chưa từng hối tiếc vì quyết định ra đi của mình , vì đã được sống như mình mong muốn . Nếu chia tay , bạn lên xác định cuộc sống một mình , chứ đừng hi vọng nhiều vào việc tìm một người đàn ông lý tưởng thay thế cho người cũ . Đàn ông 90% đều thích những mối quan hệ bên ngoài , chỉ có điều là nhiều người không có điều kiện để thực hiện nó mà thôi . Cứ thử hỏi những người phụ nữ đã ly hôn khác mà xem :Những người rất tử tế , rất mẫu mực , nhưng chỉ là bề ngoài thôi , không nói nổi một câu từ chối khi có cơ hội . :)) Mình mong bạn cố gắng hơn nữa , bớt dằn vặt bản thân , giữ lại cơ hội cho mình , cho con , cho chồng . Mong bạn thành công , không phải làm thành viên chính thức của 3C .

thiennhu
21-02-10, 22:43
Vậy sau khi ly hôn mình khó tránh khỏi cám dỗ ạ? Em thì sống tình cảm nếu như vậy liệu có thể làm tất cả vì con không nhỉ?

doaquynh84
26-02-10, 09:07
Nếu có người mới thì bỏ quách cho xong, rảnh nợ. Ly hôn càng sớm thì càng giải thoát cho mình. Mình mới ly hôn được nửa năm, thời gian cũng xóa dần đi nỗi đau, nhưng đối với con thì mình cũng không biết đến bao giờ mình mới chai sạn khi nghe những câu nói của con. Chồng bạn còn quan tâm và yêu thương con, còn chồng mình đã có người mới thì chỉ có cái miệng nói thương con, nhưng hành động thì chưa thấy gì cả. Đàn ông khi phụ tình sao bạc bẽo hết mức.
E dong tinh voi nhung quan diem cua chi Thanhnhan day, dàn ông ích kỷ như chồng em đấy , lúc nào cũng nghĩ ổng là người bố thương con mà có lúc nào nhìn đến con. Mặc dù em cũng đã từng bị hoàn cãnh như con em bây giờ nên em hiểu nó cần tình cảm của bố, em tạo điều kiện hết mức cho 2 bố con.

mio
22-03-10, 10:20
Tâm trạng mệt mỏi quá, nên tôi phải chui vào nhà mình từ sáng sớm. Tôi mọng nhận được nơi đây những lời khuyên từng trải, thấu đáo, đa chiều từ các anh, chị, các bạn – những người cũng đã trải qua đủ thăng trầm của cuộc sống.

Gia đình tôi vừa trải qua một cơn bão, mọi thứ đẹp đẽ, yên bình trước đây đều biến mất trong tích tắc. Nguyên nhân là do chồng ngoại tình. Chuyện của chồng, thì trừ gđ chồng và chồng ra, ai cũng kêu đều không thể tin, và tiếp tục với một người như vậy. Tôi nói ý kiến của mọi người, vì tôi muốn có sự khách quan. 2 vợ chồng cũng có một thời gian ly thân, nhưng rồi cũng chẳng thấy nó hiệu quả gì mấy, vì có lẽ tôi không có thái độ dứt khóat, mạnh mẽ cần thiết. Chồng cũng chưa thật sự thấy rõ anh ấy có thể mất tất nếu tiếp tục hay tái phạm cuộc sống bản năng của mình. Tôi vẫn không thể tin lại được, và tha thứ được dù vì vẫn còn yêu chồng, vì các con thơ, tôi đã nói mình sẽ tha thứ.

Chắc mọi người hỏi, sao tha thứ lại khó thế? Sao không thử? Có nhiều chuyện kể ra thì dài lắm, tôi chỉ ngắn ngọn là: chồng không phạm lỗi lần đầu, ngoại tình không chỉ với một người, ngoại tình cả khi vợ ốm lẫn khi vợ không ốm. Và các đối tượng chồng tôi ngoại tình cũng không tốt đẹp gì về đạo đức hết, dù hình thức và tiền tài họ có thừa. Và các mối quan hệ ấy cũng chưa nhằm mục đích thay thế gia đình. Túm lại, ngoại tình vì thích ngoại tình, chứ vợ không có vấn đề gì nghiệm trọng. Hơn thế nữa, chồng tôi cũng là một “nguồn nguy hiểm cao độ”, vì anh có tiền, có địa vị, có thời gian ở ngoài nhiều hơn ở nhà vì lý do “công việc”, cá tính thì “trăng hoa” như anh thừa nhận.

Hiện nay, tôi chấp nhận để chồng quay về nhà, cùng ngược dòng. Anh làm tất cả những gì mà mọi người đàn ông khác có thể làm cho gia đình. Thậm chí, còn nhiều việc, trước đây mẹ con tôi chẳng mấy khi được hưởng: về sớm ăn cơm tối, chăm sóc con ốm, dọn dẹp nhà cửa, tranh thủ đưa vợ con đi chơi… Túm lại, từ nhận xét khách quan, mọi người bây giờ lại quay ra khuyên tôi, thôi vì con thơ, tha thứ cho “nó” đi, “mày” còn muốn gì nữa. Chỉ duy nhất tôi là không thực hiện được sự tha thứ của mình, híc. Với mỗi việc anh ấy làm, trong đầu tôi thường trực ý nghĩ: Bao lâu? Và để làm gì? Để rồi mình lại bị phản bội, bị tổn thương nữa? Đâm ra, bây giờ, chính tôi là người có lỗi trong công cuộc ngược dòng này. Khi đi lấy chồng, tôi cũng không trẻ trung gì nữa, tôi cũng không màu hồng về cuộc sống HNGD. Vì thế, tôi đã thẳng thắn trao đổi mọi quan niệm sống cùng chồng: cùng vun vén, nâng niu, tôn trọng nhau mỗi ngày, đừng để lúc chán nhau rồi mới hối hả níu kéo, gìn giữ. Khi tình yêu còn, mình vun vén cho nhau, để cái nghĩa lớn dần lên, kể cả khi tình ít đi, nghĩa ấy cũng đủ để mình đừng làm gì cho nhau đau. Vậy mà, ngay khi hôn nhân ở điểm đẹp nhất, viên mãn nhất, đầy đủ vật chất, con cái đuề huề, sức khỏe tôi vẫn ổn, chồng đã đâm vào tim tôi hết nhát này, đến nhát khác.

Bây giờ tôi nghĩ, vợ xấu chồng ngoại tình, vợ tốt chồng cũng ngoại tình. Vậy gồng lên, vun vén từng ngày làm gì nhỉ? Trước đây, những việc không vừa ý trong gia đình, tôi bỏ qua, hoặc lựa lúc vui để nói, bây giờ tôi huỵch tẹo luôn ra, với tâm trạng cần gì thì cho mọi thứ qua luôn. Rồi khi đêm xuống, nhìn con thơ, tôi lại xót xa. Đặc biệt lúc, con ốm, nó gào lên giữa đêm “Bố ơi, bố đâu rồi, bố cứu con, con đau quá”, dù mọi lúc, mọi nơi, mẹ đối với nó là tất cả. Lòng tôi như xát muối vì xót con (bọn trẻ thật kỳ, từ con lớn tới thằng bé (có vài tháng tuổi, chẳng hiểu khái niệm bố mấy), bố vắng suốt, mà vẫn quyến luyến bố).

Tôi cứ lừng khừng mãi ở ngã ba đường, nên stress càng stress. Có lẽ vì tôi vẫn còn yêu chồng, dù trong tình yêu ấy, tin tưởng hết rồi, và bắt đầu có sự coi thường. Bạn thân tôi bảo tôi hèn, không tự quyết được, nên sống phá ngang, để chồng tôi phải dứt ra, tôi đỡ cảm giác tội lỗi với con.

Tôi cũng từng đi tư vấn tâm lý, trò chuyện cùng bạn bè để tìm cách relax tinh thần, để tôi vui vẻ ngược dòng. Nhưng từ sâu thẳm, tôi chưa làm được, và cũng không biết mình có làm được không.

Mọi người nghĩ tôi nên làm gì bây giờ??

toikobuonnua
23-03-10, 16:38
Mio ah, mình đang ngược dòng và dường như đang thành công(trộm vía). Hãy nghĩ một lần xem, anh ta đang thay đổi, bạn cũgn sẽ phải thay đổi. Khi mình chưa làm thì thấy nó khó, khi làm rồi thì thấy đơn giản. Mình từng trong tâm trạng như bạn, nhưng mình lúc đó chỉ có một suy nghĩ duy nhất, không cần chồng mà cần cha cho con mình. Và mình vượt qua đc. Những lúc đó mình khôgn cho phép mình nghĩ về những gì không tốt mà chồng mình đã làm, chỉ nhìn nhận những gì chồng đang cố thay đổi. quan trọng bạn phải nhận ra là anh ta ngoại tình do bản chất trăng hoa hay chỉ do một phút yếu lòng. Một lần thứ tha bạn cũng cảm thấy dễ chịu. Đừng để một ngày ân hận vì mình đã không thử thứ tha.

quedmt
28-03-10, 23:28
Nói đến 2 từ "tha thứ" thì dễ, nhưng thực hiện nó sao mà khó quá. Mình đã cố gắng lội ngược dòng nhưng xem ra chẳng thành công. trong sâu thẳm, mình ko còn đủ lòng tin vào chồng mình nữa. Có lẽ tình nghĩa đã hết rồi chăng? Duyên phận chỉ đến đó thôi sao? Thôi thì "Duyên phận phải chiều vậy"

yeusumi
22-04-10, 01:46
mình cũng đang ở tâm trạng băn khoăn như mio, có nên ly hôn hay k. Mình vẫn còn yêu chồng, yêu rất nhiều là đằng khác, mình cũng yêu con mình nhưng thực sự k biết sẽ làm thế nào bây giờ. Vợ chồng mình cưới được 2 năm, có con gái 17 tháng, nhưng hơn 1 năm nay mình sống trong sự hờ hững và vô tâm của chồng. 2 vc cũng đã nc thẳng thắn, chồng cũng thừa nhận do áp lực gia đình và kiếm tiền nên tình cảm k như trước nữa ( chồng mình còn quá trẻ 26 tuổi, chưa sẵn sàng có 1 gia đình, đám cưới là do tai nạn thôi ). 2 vợ chồng cũng đã cố gắng xây dựng và vun đắp lại tc, nhưng có vẻ như k làm được gì cả, ty vẫn k quay trở lại. chồng mình nói cảm giác k còn yêu mình nữa, k cảm giác vui và hp của tình yêu. đã k yêu thì sống với nhau sẽ k hp, sống trong 1 gia đình như vậy con cái sẽ khổ hơn là bố mẹ nó ly dị nhưng vẫn làm hết tất cả những gì tốt nhất cho no, chỉ là bố mẹ k ở chung nhà mà thôi. Nhưng mình vẫn băn khoăn có nên cố gắng nữa để cứu vãn nữa hay k

liemht
22-04-10, 05:06
@Mio.
Có đọc qua những lời của bạn tong topic này. Với quan điểm của 1 man, mình thấy như sau:

Và các đối tượng chồng tôi ngoại tình cũng không tốt đẹp gì về đạo đức hết, dù hình thức và tiền tài họ có thừa. Và các mối quan hệ ấy cũng chưa nhằm mục đích thay thế gia đình. Túm lại, ngoại tình vì thích ngoại tình, chứ vợ không có vấn đề gì nghiệm trọng. Hơn thế nữa, chồng tôi cũng là một “nguồn nguy hiểm cao độ”, vì anh có tiền, có địa vị, có thời gian ở ngoài nhiều hơn ở nhà vì lý do “công việc”, cá tính thì “trăng hoa” như anh thừa nhận.
1. Chồng bạn ngoại tình vì vấn đề xxx thôi. Có thể đây là 1 bệnh lý, cần chửa trị hoặc 1 giải pháp cho căn bệnh này của chồng bạn. Giống như ma túy đấy. Bản thân người nghiện ma túy biết rõ là sử dụng ma túy là sai, là không tốt, nhưng họ bị nghiện và trong điều kiện bình thường không thể từ bỏ được, phải đi cai nghiện. Họ cai nghiện rồi mà ma túy vẫn bán nhởn nhơ trước mặt họ thì chắc chắn họ sẽ tái nghiện thôi.
Bạn của mình, nhiều anh rơi vô hoàn cảnh này lắm, có tiền, có điều kiện nên ra ngoài vẫn xxx với người khác (không phải ăn bánh trả tiền), nhưng với vợ con thì vẫn chăm sóc và lo cho kinh tế gia đình. Người ta không ngoại tình chỉ vì người ta không có điều kiện.

Hiện nay, tôi chấp nhận để chồng quay về nhà, cùng ngược dòng. Anh làm tất cả những gì mà mọi người đàn ông khác có thể làm cho gia đình. Thậm chí, còn nhiều việc, trước đây mẹ con tôi chẳng mấy khi được hưởng: về sớm ăn cơm tối, chăm sóc con ốm, dọn dẹp nhà cửa, tranh thủ đưa vợ con đi chơi… Túm lại, từ nhận xét khách quan, mọi người bây giờ lại quay ra khuyên tôi, thôi vì con thơ, tha thứ cho “nó” đi, “mày” còn muốn gì nữa.
2. Với những điều này, chứng tỏ chồng bạn đang cố gắng quay về với vợ con, nên bạn hãy cố gắng đi. Nếu chồng bạn cố gắng mà không có sự đồng hành của bạn, một lúc nào đấy, He sẽ cảm thấy chán nản, rồi quay lại căn bệnh cũ đấy.

Vừa rồi, mình có thấy 1 vài bài của Rosenguyen thì phải, cũng đúng với thực tế lắm đấy. Bạn đọc tham khảo xem.

Chúc bạn ngược dòng thành công.

Liemht.

truongha
22-04-10, 10:15
Cảm ơn bạn, đây đúng là những gì mình đau đáu đấy, mình cũng không rõ mình đủ bản lĩnh, tự tin để mang lại những gì tốt nhất cho con không. Mỗi khi rời xa người đó, để sống cho bản thân, dù vài tiếng thôi, mình rất thấy thoái mái, nhưng nhìn con thơ mình lại áy náy. Nhưng ý nghĩ tiếp tục cuộc hôn nhân này làm mình thấy vô vọng vì biết chẳng thể nào tin lại con người ấy nữa.=(( Chắc vẫn phải kiên nhẫn chờ thời gian làm dịu mọi cảm xúc lại, lúc ấy, mọi quyết định sẽ sáng suốt hơn.

Mình cũng giống bạn. Rất muốn thoát ra để sống cho riêng mình, nhưng mỗi khi lễ, tết nhìn con mình lại không đủ can đảm để bước đi vậy nên mình đã duy trì cuộc sống trên danh nghĩa đã 3 năm. Mình thực sự không biết phải làm thế nào nữa....[-(

doisevui
23-04-10, 00:29
Chào mọi người,mình xin được góp một vài ý vào topic này.
Mình cũng hay vào những trang web về gia đình,và mình nhớ,mình đã đọc những dòng tâm sự của một bạn trẻ.Bạn rất thương cho cha mẹ khi biết rằng vì sợ mình thiệt thòi mà cha mẹ đã gắng gượng sống với nhau dù ko còn yêu thương gì nhau nữa.Bạn ko biết bạn có hp hơn nếu cha mẹ li dị ko,nhưng bạn luôn cảm thấy dằn vặt và khổ tâm khi nghĩ rằng mình là nguyên nhân trói buộc cha mẹ.Trong khi cha mẹ có hạnh phúc hay vui vẻ bên nhau ko,bạn là người thấy rõ nhất.
Mọi người nghĩ: bạn trẻ ấy có thật sự cảm nhận được tình yêu của cha mẹ dành cho mình trong tình cảnh ấy ko?
Giới trẻ bây giờ rất thông minh,nhạy bén.Sẽ ko thể che dấu sự chán chường về nhau trước mặt chúng đâu.Mà cuộc sống,con người có rất nhiều nhu cầu khác nhau.Khi ko còn yêu thương người bạn đời nữa,lấy gì đảm bảo rằng 1 năm,2 năm,8,9 năm...1 trong 2 người hoặc cả 2 ko muốn che chở,dựa dẫm,yêu thương một người khác? Khi ấy,những đứa con sẽ phản ứng thế nào?
Giới trẻ bây giờ cũng hiểu biết nhiều và thoáng hơn,tôi cũng đọc được rất nhiều lời tư vấn của chính giới trẻ dành cho những người tuổi cha mẹ mình. Nếu mái ấm hạnh phúc thật sự thì ko gì tốt hơn cho các con.Nhưng nếu mái âm ấy được xây dựng từ sự chịu đựng và gắng gượng của bố mẹ thì có thể nó sẽ phản tác dụng và ko đạt được kết quả như mong muốn đâu,mọi người ạ.

yeusumi
23-04-10, 01:30
Mình băn khoăn k biết có nên thử lội ngược dòng, liệu tình yêu đã mất đi còn có thể tìm lại được k hả mọi người.chồng mình nói k còn cảm giác yêu mình, có chăng là cảm giác món nợ tc với ty sâu đậm mình dành cho a ý và tình thương đối với mình mà thôi. Có nên k?

mio
23-04-10, 09:39
Mình băn khoăn k biết có nên thử lội ngược dòng, liệu tình yêu đã mất đi còn có thể tìm lại được k hả mọi người.chồng mình nói k còn cảm giác yêu mình, có chăng là cảm giác món nợ tc với ty sâu đậm mình dành cho a ý và tình thương đối với mình mà thôi. Có nên k?

Yeusumi à, chắc em thua tuổi chị, chị có đọc qua những dòng tâm sự của em. Ehem, chị chẳng bao giờ muốn ai bỏ chồng/bỏ vợ hết :((, nhưng nếu chồng em đã xác định thế rồi, em giữ lại phần xác của chồng để được cái gì hả em?? Đau khổ, mệt mỏi, yếm thế.

Giai đoạn chồng chị có cô bồ trẻ trung, đáng yêu, chị thấy rõ sự bỏ lơ của chồng với gia đình (dù không có bằng chứng gì), chị cũng đã đau khổ, tủi nhục lắm rồi, đau khổ tới mức bây giờ chồng tích cực kéo chị lại, mà chị trở thành vô cảm, huống hồ chồng em còn nói ra miệng, cư xử tận mặt thế. Mạnh mẽ lên em ạ: một tình cảm chân thành hoặc không gì cả, cứ nhờ nhờ giữa tình thương, sự chịu đựng nó sẽ làm chính con người em thay đổi đó.

yeusumi
23-04-10, 14:00
em 26 tuổi. Thật ra chồng e vẫn rất tốt với em, có trách nhiệm với vợ con.2 vc em hàng ngày vẫn bthg như những cặp vợ chồng khác. Nhưng từ trong sâu thẳm e cảm nhận được chồng e k còn yêu em như trc.Có lần e ngồi nc nghiêm túc hỏi a ý " e cảm giác a k còn yêu em". Chồng e cũng thẳng thắn trả lời : a cũng k biết, a cũng thấy tc của a có vấn đề, k biết do a chưa sẵng sàng với cuộc sống gia đình và lo toan cho vợ con, áp lực kiếm nhiều tiền để vợ con k phải khổ ( chồng e cũng 26 tuổi, bọn e cứoi nhau do lỡ có baby trc chứ chưa dự định kết hôn sớm thế) nên a lúc nào cũng thấy mệt mỏi và k còn tgian dành cho gia đình như trc, hay do tình cảm của a dành cho e có vấn đề thật . Đấy là câu trả lời của nửa năm về trc. E và chồng cùng nc thẳng thắn và 2 vc cố gắng tìm lại ty đã mất, tìm lại sự vui vẻ và hp như ngày còn yêu nhau, nhưng có lẽ đã k thành công. Chồng e cũng k có bồ ( hoặc e chưa phát hiện ra ). Tuần trc e hỏi lại a còn yêu e k, và câu trả lời của chồng e là k có cảm giác còn yêu em, ở bên em niềm vui và hp mà e mang lại k có cảm giác đấy là do tình yêu.Liệu e có thử ngược dòng lần nữa k. Đến tận lúc này chồng e vẫn luôn bận bịu và kiếm tiền k mệt mỏi, lúc nào cũng trong trạng thái căng thẳng. Đó có phải là lí do làm ty mất đi. khi e để nghị ctay, chồng e k muốn, a bảo e hãy sn thật kĩ rồi hãy qdinh. a k muốn ctay trong lúc này, trong lúc e đang bị xúc động và mất bình tĩnh vì biết chồng k còn yêu mình

muamuaha
23-04-10, 20:40
Mình nghĩ khác một chút. Nếu có 1 con gái như mình thì có thể ra đi đầu không ngoảnh lại. Nhưng bạn có tới 2 con. 1 mình để nuôi dạy 2 con quả là vất vả nhất là khi bạn hay con bạn ốm đau trái nắng trở trời hoặc nhà có việc gì thì trở tay không kịp. Người ta vẫn nói con cái là thứ của cải quý nhất của đời người. Bạn đang có trong tay 2 cục vàng - là niềm tự hào của đời bạn. Theo mình chồng ngoại tình là một thực tế rồi. Cứ tạm thời chấp nhận hoàn cảnh này. Bạn hãy thử tìm hiểu nguyên nhân khiến chồng mình chán mình có phải do tính tình bạn có gì khiến anh ta không thích, không ưa hay không. Thôi thì cố sửa đổi để bảo toàn hạnh phúc cho các con. Thậm chí phải tự làm mới mình ở mọi hoàn cảnh từ lời ăn, tiếng nói, cách cử xử cho tới trang phục và không gian gia đình... Hãy cố gắng tạo cho chồng và cả mình sự thoải mái nhất khi ở nhà. Còn việc anh ta bỏ bê bạn hay gia đình thì hãy coi như điếc. Hãy vui sống và nuôi dạy con cái. Có thể bạn hãy thử chiêu nhờ bạn bè (thay đổi tên trong điện thoại) giả bộ có người này ngơời mộ yêu quý, thậm chí nhắn tin hay gọi điện thoại khi có chồng để chứng tỏ mình không "kém" có điều mình không thèm làm điều đó vì mình là người "tử tế" hơn chồng . Đàn ông thường ích kỷ của mình để ế ra thì không sao nhưng tự nhiên có kẻ "nhòm ngó" tự nhiên lại bị kích thích và muốn "sở hữu"... Có nhiều cách để tìm lại hạnh phúc cho mình và chiến thắng lại "tình địch" bạn ạ. Còn nếu cứ như thế anh ta đã không trân trọng tình vợ chồng thì bạn nếu có thể tìm thấy nguồn vui ở người đàn ông khác cũng là điều dễ hiểu. Mình vừa cân bằng được tâm sinh lý khi có người cùng chia sẻ ở bên ngoài. Về nhà thì vui cùng con cái, mà con cái thì lại vẫn không bị tiếng bố mẹ thế này thế nọ. Đó là cách chọn của mình. Còn 1 cách nữa, nếu bạn thực sự chán chồng, lại có kinh tế vững vàng để nuôi dạy con cái khôn lớn thì còn chờ gì nữa... hãy dứt bỏ tất cả bạn nhé. Còn nếu chọn cảnh ly di, con cái nheo nhóc, phải thuê nhà, thiếu thốn thì khổ cho chúng lắm. Mong bạn vui nhé!

mio
03-05-10, 22:44
Mình nghĩ khác một chút. Nếu có 1 con gái như mình thì có thể ra đi đầu không ngoảnh lại. Nhưng bạn có tới 2 con. 1 mình để nuôi dạy 2 con quả là vất vả nhất là khi bạn hay con bạn ốm đau trái nắng trở trời hoặc nhà có việc gì thì trở tay không kịp. Người ta vẫn nói con cái là thứ của cải quý nhất của đời người. Bạn đang có trong tay 2 cục vàng - là niềm tự hào của đời bạn. Theo mình chồng ngoại tình là một thực tế rồi. Cứ tạm thời chấp nhận hoàn cảnh này. Bạn hãy thử tìm hiểu nguyên nhân khiến chồng mình chán mình có phải do tính tình bạn có gì khiến anh ta không thích, không ưa hay không. Thôi thì cố sửa đổi để bảo toàn hạnh phúc cho các con. Thậm chí phải tự làm mới mình ở mọi hoàn cảnh từ lời ăn, tiếng nói, cách cử xử cho tới trang phục và không gian gia đình... Hãy cố gắng tạo cho chồng và cả mình sự thoải mái nhất khi ở nhà. Còn việc anh ta bỏ bê bạn hay gia đình thì hãy coi như điếc. Hãy vui sống và nuôi dạy con cái. Có thể bạn hãy thử chiêu nhờ bạn bè (thay đổi tên trong điện thoại) giả bộ có người này ngơời mộ yêu quý, thậm chí nhắn tin hay gọi điện thoại khi có chồng để chứng tỏ mình không "kém" có điều mình không thèm làm điều đó vì mình là người "tử tế" hơn chồng . Đàn ông thường ích kỷ của mình để ế ra thì không sao nhưng tự nhiên có kẻ "nhòm ngó" tự nhiên lại bị kích thích và muốn "sở hữu"... Có nhiều cách để tìm lại hạnh phúc cho mình và chiến thắng lại "tình địch" bạn ạ. Còn nếu cứ như thế anh ta đã không trân trọng tình vợ chồng thì bạn nếu có thể tìm thấy nguồn vui ở người đàn ông khác cũng là điều dễ hiểu. Mình vừa cân bằng được tâm sinh lý khi có người cùng chia sẻ ở bên ngoài. Về nhà thì vui cùng con cái, mà con cái thì lại vẫn không bị tiếng bố mẹ thế này thế nọ. Đó là cách chọn của mình. Còn 1 cách nữa, nếu bạn thực sự chán chồng, lại có kinh tế vững vàng để nuôi dạy con cái khôn lớn thì còn chờ gì nữa... hãy dứt bỏ tất cả bạn nhé. Còn nếu chọn cảnh ly di, con cái nheo nhóc, phải thuê nhà, thiếu thốn thì khổ cho chúng lắm. Mong bạn vui nhé!

Cảm ơn các bạn, mình bỏ cuộc rồi. Đằng sau sự cố gắng của chồng, mình phát hiện ra chồng vẫn liên lạc với tình cũ, chồng thú nhận, vẫn yêu, vẫn không thoát được, dù bồ không thể làm vợ, không đủ điều kiện chia xẻ cuộc sống với bồ. Tớ chẳng hiểu chồng thuộc dạng gì nữa. Tớ buông rồi.

mio
29-07-10, 18:54
Hôm nay mình lại lang thang vào đây. Buồn thì ghé lại nhà xưa, mình chẳng làm gì được cho 2 con nữa rồi. Quyết định ly hôn dường như là mình đang làm khổ 2 con, nhưng không có sự lựa chọn khác nữa. Hai người bắt đầu vào 1 giai đoạn đối đầu mới, 1 cuộc đối đấu mà chắc mình thiệt thôi, vì muốn dứt nhanh cho lòng thanh thản. Ai cũng mắng mình dại, dốt, nhưng lại tự AQ, người không giữ nổi, thêm bớt vài trăm, vài triệu để làm gì. Càng căng, mình càng đau, chứ người ta thì trơ quá rồi.

tuantrung
29-07-10, 19:18
Chào cả nhà, mình cũng đang ở giai đoạn đấu tranh sống cho mình hay sống cho con. Nếu vì mình, mình muốn thoát nhanh khỏi cuộc hôn nhân này, nhưng mình không lường hết những cái gì sẽ chờ đợi 3 mẹ con ở phía trước. Con mình còn rất rất nhỏ, một đứa mới ở tầm tuổi bắt đầu nhận biết (3.5 tuổi), một đứa mới có 6 tháng. VC mình cũng xác định nếu ly hôn sẽ cố thực hiện nó 1 cách có văn hóa, đặt lợi ích của con lên hàng đầu. Mình mở topic này muốn học hỏi mọi người những tình huống, cách xử sự sao cho con cái ít bị tổn thương nhất, phát triển tâm lý bình thường. Mong các bạn có thể chia xẻ cho mình, hoặc là những ý kiến. kinh nghiệm của bản thân, hoặc đơn giản chỉ là những tình huống, những câu trả lời hay cho những câu hỏi của con... Chân thành cảm ơn mọi người.

Nếu có thể sống hay hi sinh điều gì đó vì con thì hãy làm thế bạn à. Con luôn luôn cần cả cha lẫn mẹ. Không có đứa nhỏ nào muốn mất đi cha hay mẹ cả chỉ có người lớn mình tước đi cái quyền có cả cha và mẹ của con nhỏ thôi bạn à.
Mình muốn hi sinh để cho con được có điều đó mà cũng không được, nếu có thể mong bạn hãy hi sinh điều đó vì con.

thuhuyen1985
29-07-10, 21:33
Ai cũng muốn hi sinh hạnh phúc cá nhân vì con hết,nhưng thực sự sống giả dối trc mặt con có phải là cách tốt nhất ko?hay khi con lớn và biết đc sự thật nó còn buồn hơn vì bao năm qua nó sống trong sự dối trá,trong những vở kịch gia đình mà Bố Mẹ nó diễn.

Theo em nghĩ,đôi khi ly hôn là 1 quyết định sáng suốt,và cũng là cách giải thoát,cho mình 1 cơ hội có 1 ng chồng khác tốt hơn,cho con mình có 1 cơ hội có 1 ng cha khác tốt hơn:-*