Test

PDA

View Full Version : Bài thơ cho những cuộc chia tay


camchuongdo
29-11-09, 13:32
Nếu như được chọn một trong hai
Anh sẽ chọn ai giữa em và người ấy?
Người ta dịu dàng đến vậy
Chắc là…
…em bị loại ra...

Em không muốn làm kẻ thứ ba
Dẫu rằng… được anh chấp nhận
Anh sẽ buồn vì người ta hờn giận
Mà em cũng chẳng hạnh phúc gì đâu.

Đêm nay lại là một đêm rất sâu
Trăng chênh chao và gió buông hờ hững
Chốn hẹn cũ đã không còn ấm cúng
Em run run tự ôm chặt lấy mình!

Em không muốn một cuộc tình phù sinh
Mỏng mảnh có rồi sẽ mong manh mất
Em biết cách cất giấu cái miền đau chất ngất
Để không tự nhuộm đắng trái tim mình.

Biết nói lời từ giã ngay giữa bữa tiệc linh đình
Em biết em là người dũng cảm
Để lúc này trong bóng đêm ảm đạm
Em cắn nát môi
cho đau khổ đừng bật ra

Biết đâu bây giờ người ấy ở nơi xa
Cũng xót xa cho anh như em vậy...
Đừng níu kéo em, anh! Kẻo niềm đau bừng dậy!
Em không còn can đảm được nữa rồi
Em chẳng hề cao thượng đâu anh ơi,
Sống dối lừa
em thấy lòng chao chát

Về đi anh! Sóng muôn đời còn vỗ về bờ cát
Và em cũng tự dỗ được chính mình...

Nếu như được chọn một trong hai
Anh sẽ chọn ai giữa em và người ấy?
Người ta dịu dàng đến vậy
Chắc là…

(Chưa rõ tác giả)



---------- Post added at 13:32 ---------- Previous post was at 13:30 ----------

NỖI NHỚ

Hoa sữa nồng nàn khắc nỗi nhớ vào đêm
Em nồng nàn khắc tên anh vào thẳm sâu tâm thức
Ngày xưa của em ơi! Sao không là kí ức?
Em bừng tỉnh khóc oà sau khi chối từ anh.
(ST)

camchuongdo
29-11-09, 17:28
Thơ sau đêm chia tay
(Trần Thị Liên)


Gió về đấy em ơi dừng chân mà suy nghĩ
Tóc ùa bay, nước mắt đã thấm ướt môi mềm

Em đấy ư?
Chỉ sau một đêm mà mắt hoang dại như người vừa trận ốm
Ngón tay gầy xao xác những miềm đau.

Em đấy ư?
Chỉ ngày hôm qua thôi còn tươi cười đùa nghịch
Giờ héo hon như người đàn bà goá chống
Khuôn mặt ủ dột và nụ cười méo mó biến dạng
Khổ sở khi không có một người ở bên.

Em đấy ư?
Chỉ mới hôm qua thôi còn ngây ngất yêu thương
Giờ đôi mắt khô như người vừa bị vặt cạn dòng nước
Gió về đấy, em ơi, sao bước đi mà trong đầu trống rỗng

Dừng lại đi em những suy nghĩ tật nguyền
Nào có phải ai tình đầu cũng đến đích đâu em
Có phải ai khi yêu cũng một lần mà thuỷ chung mãi mãi
Có phải ai khi chia ly cũng biết đứng lên ngay nhìn lại
Có phải ai khóc - cười cũng rạch ròi những khoảng cách phân chia
Đời là thế mà, em ơi vui cười lên đấy nhé
Gió vẫn hát đấy thôi mặc mưa đang rần rật kéo đau thương
Nào có phải mình em đâu mếm nỗi đau của một đời nhân loại
Tất cả đã qua rồi, em ơi, hãy đứng lên!

---------- Post added at 17:28 ---------- Previous post was at 17:16 ----------

Xin lỗi anh (Đoàn Vị Thượng)


Xin lỗi anh vì một lý do nào
Thềm nhà tôi vắng tiếng chân anh bước
Thì khi ấy-lối đi ngoài cổng trước
Tôi vẫn tin, cỏ chưa vội lấp đầy
Cỏ độ lượng, cỏ cần biết rõ
Tôi có gì xúc phạm tới anh đây

Xin lỗi anh vì một lý do nào
Anh sẽ chẳng dừng chân nơi tôi đang đứng đợi
Thì khi ấy sẽ xôn xao lá mới
Hàng cây kia đang hồi hộp ngóng chờ
Cây thẳng thắn không tin điều phản bội
Tôi có gì anh đến nỗi làm ngơ

Xin lỗi anh vì một lý do nào
Anh vờ vĩnh than phiền tôi đủ tội
Thì lúc ấy tôi vẫn tin bóng tối
Chưa nhuộm đen được hết trái tim mình
Muốn biết thật ai mới là gian dối
Xin đợi chờ phán xét của bình minh

Còn nếu anh quả thật muốn xa tôi
Người mới đến rủ anh quên người cũ
Xin cứ đi, đâu cần gieo tiếng dữ
(Ai chưa yêu chưa cảm thấy mình hiền)
Tôi chỉ mượn câu thơ này nhắn nhủ
Cầu anh được người tình như tôi đã yêu anh.

hainguyentx
29-11-09, 19:10
Những vần thơ rất dở ... nhưng gói trọn 1 cuộc tình dang dỡ ... mọi người xin đừng cười chê
Thời gian ... (http://vn.rd.yahoo.com/blog/mod/art_title/*http://vn.myblog.yahoo.com/dinhaith/article?mid=70)

:-*

Bao lâu rồi em nhĩ
Khi mình nói xa nhau ?
Sao lòng vẫn quặn đau ?
Và tim nghe buốt nhói ?

Bao lâu rồi không gặp
Mà ta tính không ra ...
Để tháng lại ngày qua
Sao mà nghe chua xót

Anh mơ tình dịu ngọt
Bổng chốc hóa chua cay
Em nào biết nào hay
Anh yêu em biết mấy ...

---------- Post added at 19:08 ---------- Previous post was at 19:07 ----------

!!! (http://vn.rd.yahoo.com/blog/mod/art_title/*http://vn.myblog.yahoo.com/dinhaith/article?mid=68)



Anh buồn quá , em ơi em nào biết
Không gian buồn cảnh vật cũng buồn hơn
Tim đau nhói cỏi lòng như tan vỡ
Biết bao giờ ta trở lại ngày xưa?

Anh buồn qúa dù lòng anh không muốn
Làm em buồn anh cũng có vui đâu
Anh buồn qúa tim anh như ngừng đập
Nhớ em nhiều dẫu anh cũng muốn quên :|

---------- Post added at 19:09 ---------- Previous post was at 19:08 ----------

Mưa (http://vn.rd.yahoo.com/blog/mod/art_title/*http://vn.myblog.yahoo.com/dinhaith/article?mid=66)

http://a367.yahoofs.com/lifestory/I7HkrNWWGRkT7_nJbFho8w--_1/blog/ap_20091015103417156.jpg?lb_____D3JyM5_RP
Mưa to quá , đường về Em có uớt ?
Gió thật nhiều , buốt giá lắm không Em ?
Chỉ còn biết , lo cho Em chừng ấy ...
Anh làm được gì ... khi Em của người ta !:|

---------- Post added at 19:10 ---------- Previous post was at 19:09 ----------

http://a367.yahoofs.com/lifestory/I7HkrNWWGRkT7_nJbFho8w--_1/blog/ap_20091010075543858.jpg?lb_____D2GN2r_5G
Đã bao lần lòng bảo lòng tự nhủ :
Đã xa rồi ...còn nhớ mãi mà chi !
Đời là thế ! thôi đừng hoài mơ mộng :
Có yêu thương mất mát mới đau buồn ...

hãy nhớ :

Có biết yêu mới biết khổ biết sầu
Biết mất mát , biết đau lòng nhỏ lệ
Có biết yêu mới biết mình cô độc
Biết nhớ hoài dĩ vãng xa xăm ...

Nếu biết yêu , phải biết sống âm thầm
Biết câm lặng cho người yêu hạnh phúc
Nén đau khổ , biết dằn lòng ganh tức
Lặng lẽ buồn , lặng lẽ sống cô đơn ...

hainguyentx
29-11-09, 19:13
Sống ... (http://vn.rd.yahoo.com/blog/mod/art_title/*http://vn.myblog.yahoo.com/dinhaith/article?mid=55)

http://a367.yahoofs.com/lifestory/I7HkrNWWGRkT7_nJbFho8w--_1/blog/ap_20091009075045954.jpg?lb_____Dcr5tAz3i



Tôi tự nghĩ mình chỉ là chiếc bóng

Sống thu mình trong kỹ niệm của riêng tôi

Có ra sao , thì cũng một kiếp người

Tôi sẽ sống như là mình đang sống



Tôi vẩn biết có nhiều người lo lắng

Sợ rằng tôi gục ngã vì buồn


Vì đau thương mất mát u hoài

Tôi sẽ sống cho dù không muốn sống



Tôi vẩn biết tôi là người cô độc

Sống vô tình với cả bản thân tôi

Mặc xung quanh tranh chấp đứng ngồi

Tôi vẩn thế giửa dòng đời diên đảo.



Tôi sẽ sống không một lời oán trách

Không than van , không giận không buồn

Mặc ngoài kia con tạo xoay vần

Tôi sẽ sống cho tới ngày … hết sống….

---------- Post added at 19:12 ---------- Previous post was at 19:12 ----------

Đợi ... (http://vn.rd.yahoo.com/blog/mod/art_title/*http://vn.myblog.yahoo.com/dinhaith/article?mid=51)

Thư mục: Chung (http://vn.myblog.yahoo.com/dinhaith/index?l=f&id=1) |

Đăng ngày: 20:45 06-10-2009
http://a367.yahoofs.com/lifestory/I7HkrNWWGRkT7_nJbFho8w--_1/blog/ap_20091006084708720.jpg?lb_____DoVJpzX1.


Anh vẩn đợi dù đêm dài đã tới
Dù ngày mai hay vạn những ngày sau
Anh vẩn đợi cho dù Em không tới
Vì chưa bao giờ Em hẹn cùng Anh

Anh vẩn đợi chắc chắn rằng Anh sẽ đợi
Đợi đến bao giờ Em trở lại cùng Anh
Anh sẽ đợi Em đợi suốt cuộc đời
Vì Anh tin chắc rằng Em sẽ lại ...:|


---------- Post added at 19:13 ---------- Previous post was at 19:12 ----------

Bệnh ... (http://vn.rd.yahoo.com/blog/mod/art_title/*http://vn.myblog.yahoo.com/dinhaith/article?mid=40)

http://a367.yahoofs.com/lifestory/I7HkrNWWGRkT7_nJbFho8w--_1/blog/ap_20091003062232989.jpg?lb_____DEI1gs9OB

Em vẩn nói : "gọi cho Em anh nhé
Khi Anh cần , khi Anh bệnh nha Anh!"
Anh vẩn biết bây giờ Em rất bận...
Em bây giờ ... nào phải của ngày xưa ?

Anh tự hỏi : ai làm Em thay đổi ?
Thế lực nào cản trở bước chân Em ?
Anh không tin , chẳng chút nghi ngờ...
Em thay đổi ...
...Anh hận lắm
Đừng trách Anh Em nhé ...........

hainguyentx
29-11-09, 19:16
Q...u...ê...n... (http://vn.rd.yahoo.com/blog/mod/art_title/*http://vn.myblog.yahoo.com/dinhaith/article?mid=38)

http://a367.yahoofs.com/lifestory/I7HkrNWWGRkT7_nJbFho8w--_1/blog/ap_20091003060559656.jpg?lb_____DJzlPRfCm
Anh vẩn biết chẳng còn gì để nhớ
Khi "người ta" rẽ bước sang ngang
Buồn làm chi giây phút ngỡ ngàng
Tim đau nhói và cỏi lòng tan vỡ

Anh vẫn biết khi tình dang dỡ
Chỉ một người và chỉ một người thôi
Ôm sầu đau trọn một cuộc đời
Tim tan nát và hồn vô định hướng

Anh vẫn biết yêu Em rồi sẽ khổ
Vì tình Anh không đủ giử được Em
Khi cuộc đời Em : còn lắm lo toan
Đành gác lại ... chuyện yêu đương "vơ vẩn".

Anh vẩn biết suốt đời Anh ngơ ngẩn
Ôm cuộc tình lẻ bóng đơn côi
Nhìn xung quanh lòng dạ rối bời
Hình bóng "ấy" vẫn ngời trong trí óchttp://l.yimg.com/hb/i/vn/blog//i/icon/16/2.gif

8->

---------- Post added at 19:16 ---------- Previous post was at 19:14 ----------

Nhớ ... (http://vn.rd.yahoo.com/blog/mod/art_title/*http://vn.myblog.yahoo.com/dinhaith/article?mid=32)

http://a367.yahoofs.com/lifestory/I7HkrNWWGRkT7_nJbFho8w--_1/blog/ap_20091003060741302.jpg?lb_____DfFNbt4T.

Anh nhớ quá ... Em à ... Em có biết ?
Anh trông Em da diết quảng đời dài
Anh tìm Em tìm mãi tìm hoài
Ơi Em hỡi bao giờ Em trở lại ?

Anh nhớ lắm nhớ hoài nhớ mãi
Anh nhớ Em khờ dại cả hồn anh
Nỗi nhớ thương day dứt mãi chẳng lành
Anh đau đớn trong mong manh hy vọng ...

Anh vẫn biết Anh hoài mơ mộng :
Em trở về vui sống bên anh
Chia cho nhau khoảnh khắc an lành
Đưa cuộc sống vào yêu thương vô tận

Ơi Em hỡi ngàn lần Anh hối hận
Một lần xa là mãi mãi chia lìa
Là ngàn đời ray rứt mãi không thôi
Ôm đau khổ cho tới ngày nhắm mắt ...
http://l.yimg.com/hb/i/vn/blog//i/icon/16/2.gif

hainguyentx
29-11-09, 19:24
Anh đi tìm Em (http://vn.rd.yahoo.com/blog/mod/art_title/*http://vn.myblog.yahoo.com/dinhaith/article?mid=27)

http://a367.yahoofs.com/lifestory/I7HkrNWWGRkT7_nJbFho8w--_1/blog/ap_20091003091453791.jpg?lb_____Dm65mxDIn



Anh tìm Em giửa phố phường đông đúc
Hỏi cuộc đời hạnh phúc ở nơi đâu ?
Anh đi tìm Em bạc trắng mái đầu !
Sao chẳng thấy người Anh yêu dấu …

Em có biết hằng ngày Em hiện hữu ?
Bên cạnh Anh trong mỗi đêm dài …
Trong lời thương …lời nhớ… giửa canh thâu
Em hiện hửu trong tình Anh bất diệt !

Em nơi ấy Em có ngờ có biết
Rằng nơi đây Anh vẫn dợi chờ ?
Vẫn ngóng trông từng phút từng giờ
Trong đau đớn dại khờ đau khổ

Anh tìm Em …Anh tìm hoài tìm mãi
Mà đâu ngờ … Em vẩn ở trong Anh
Vẫn nhớ nhung… vẫn khóc… vẫn …buồn
Tuy xa cách nhưng trong nhau mãi mãi

---------- Post added at 19:18 ---------- Previous post was at 19:17 ----------

Cười là tiếng khóc khô khan lệ ... (http://vn.rd.yahoo.com/blog/mod/art_title/*http://vn.myblog.yahoo.com/dinhaith/article?mid=30)


http://a367.yahoofs.com/lifestory/I7HkrNWWGRkT7_nJbFho8w--_1/blog/ap_20091003092428640.jpg?lb_____DDGKG2mIP



Ngoài trời mưa bảo lớn
Trong lòng cũng mưa rơi
Mưa ngoài trời đã tạnh
Trong tôi vẫn mưa hoài

Ôm em anh những tưởng
Hạnh phúc đã trở về
Nào ngờ trong em vẫn
Nuôi hoài bóng hình ai

Em ơi sao em nỡ
Đùa cợt với tình anh
Em ơi trong tình ấm
Có biết anh u hoài.


http://l.yimg.com/hb/i/vn/blog//i/icon/16/2.gifNước mắt lại rơi … vì sao nhĩ ?
Trong cuộc đời đâu chỉ có ngày vui …!
Có đau thương , có giận có buồn …!
Có chia cách , có niềm đau nổi nhớ …!

Có những lúc Tôi ngồi buồn trăn trở
Nuốt đau thương , nước mắt bổng tuôn trào …
Trăm ngàn lần lòng tự hỏi vì sao ?
Không hy vọng … mà sao lòng vẩn nhớ …

Tôi nhớ Em ... nhớ … từng hơi thở …
Nhớ chuyện buồn … Tôi nhớ cả chuyện vui …
Nhớ phút đầu tiên … nhớ tiếng Em cười …
Khi Em khóc … khi mình còn chung bước …

Tôi vẫn biết … mình là người thua cuộc …
Đâu còn gì …để nhớ … để thương …
Tiếc làm chi … thao thức những đêm trường …
Cho lệ chảy … chôn mình vào vô vọng

---------- Post added at 19:20 ---------- Previous post was at 19:18 ----------

I won't belive anybody more !!! (http://vn.rd.yahoo.com/blog/mod/art_title/*http://vn.myblog.yahoo.com/dinhaith/article?mid=20)

Em !!!


Ngày Anh về ... Em tặng Anh nổi nhớ
Với mong chờ … những lời lẽ yêu thương
Để Anh mơ … ao ước những đêm trường …
Vui hạnh phúc cùng Em … Em có biết…

Em ác lắm … giết Anh trong nuối tiếc…
Để Anh sầu … Anh khổ …suốt canh thâu…
Em giết Anh bằng … lời lẽ ngọt ngào …
Bằng nước mắt … bằng lời thương lời nhớ …

Để đêm đêm … Anh hằng trăn trở …
Nuôi tình yêu bằng… những tiếng thở dài…
Thương cho Em … và thương cả cho Anh …
Thương số kiếp … nhiều đau thương bất hạnh …


Anh vẩn biết … yêu Em là đau khổ
Là tự mình … gánh lấy thương đau …
Là giang tay … ôm trọn mối tình sầu …
Là cô độc … với đêm dài đăng đẳng…

……………..
……………….
……………………….


Em cứ bảo : đừng giận em anh nhé !
Dù thế nào em vẩn mãi yêu anh !
Không có ai thay thế bóng hình anh !
Trong trái tim… em yêu anh được !

Em cứ bảo trong từng giờ từng phút :
Em …nhớ anh và em …rất yêu anh
Không thể nào bôi xóa bóng hình anh
Trong ký ức tình yêu đằm thắm ...

Em vẩn vậy , trong vòng tay người ấy :
Em nói buồn …em hụt hẩng… cô đơn…
Để hàng đêm ... nước mắt giận hờn
Em nói nhớ …nói thương… tình cũ

Anh vẩn vậy , vẩn hoài hy vọng ?
Có một ngày em trở lại bên anh ...
Nhưng em ơi , liệu em có chân thành ?
Khi trái tim ... em…chia thành hai phía ?

Phía cho anh và ... phía của người kia
Phía cho tình …phía cho nghĩa… theo em
Thì chổ nào cho tình yêu chân thật ?
Em cứ thế ... đến bao giờ em biết

Trong tình yêu chỉ một phía mà thôi !
Hoặc là… anh hoặc …của người ta !
Chứ không thể chia thành hai phía…
Em ích kỷ em sai lầm có biết ?

---------- Post added at 19:21 ---------- Previous post was at 19:20 ----------

Mưa


Mưa giăng giăng … mưa rả rích … mưa buồn
Mưa ngoài phố hay trong lòng .. Mà mưa mãi.
Mưa trút nước để ngày mai trời lại sáng
Mưa trong lòng … day dứt mãi mưa ơi !

Nổi nhớ thương muốn dứt … mãi không rời
Hình bóng ấy … sao in hằn tâm trí
Đã bao lần … lòng bảo lòng đừng nghĩ
Vui lên đi … thương nhớ để được gì…

Ai yên vui chăn ấm mĩm cười ?
Ai cô độc vùi mình trong nổi nhớ ?
Ai thao thức hàng đêm nằm trăn trở ?
Ai đang vui có nhớ kẽ đợi chờ…?

Tiếng yêu kia bỗng biến kẽ dại khờ
Hy vọng mãi … vào nổi chờ vô vọng
Để đêm đêm có ai nằm trông ngóng
Bóng hình nào xa mãi … mãi xa …


------------------------------o0o---------------------------------


Em và tình Anh

Nếu anh biết yêu em rồi sẽ khổ
Và ngàn năm day dứt mãi không thôi
Anh vẫn sẽ muôn đời không hối tiếc
Yêu một lần chịu một kiếp đau thương …

Gặm nhấm tình em , thưởng thức tình trường
Tim thắt lai , ngàn lời không nói được
Có những lúc lòng bồi hồi xao xuyến
Hơn một lần những tưởng muốn điên lên…

Vì … tình ta quá đỗi chân thành
Sao ai nỡ … đành lòng ngăn cách
Anh chỉ ước… tình mình là hư ảo
Để ngày ngày ta chỉ sống trong mơ

Để ngày sau lòng khỏi phải đợi chờ
Khỏi lo lắng , và lòng không nuối tiếc
Tình yêu ta … sẽ trở thành bất diệt
Không một người và không kẽ chen ngang…

Nhưng em ơi sự thực bẽ bàng
Ta phải sống trong ngút ngàn nổi nhớ
Để hàng đêm lòng hằng trăn trở
Để nổi buồn … lôi kéo mãi không thôi …

---------- Post added at 19:22 ---------- Previous post was at 19:21 ----------

Đợi

Từng phút từng giây anh vẫn đợi
Anh đợi chờ trong vô vọng em ơi
Anh đợi em , anh đợi cả tin buồn
Tin vui vẻ và tin … hằng mong đợi

Em vẩn thế , có bao giờ em biết
Biết anh buồn biết anh đợi tin em
Một tin đi …là khoắc khoải mong chờ
Tin nhắn lại cho tươi hồn khô héo

Anh vẳn đợi , hàng giờ anh vẩn đợi
Nhưng tin em … thì vẫn mãi xa vời
Em chợt đến , chợt đi … chợt lòng anh bối rối
Anh chợt buồn , chợt bổng thấy hư vô

Thấy tình yêu sao mãi xa vời
Tuy hai đứa gần nhau nhưng xa lắm
Anh những muốn nhìn em đắm đuối
Muốn ngàn lần thu hút mãi hồn em

… Muốn ôm em ôm mãi không rời
Vì anh sợ …
Chia tay là mãi mãi …



Xa và gần

Anh với em cạnh kề mà xa cách
Những tưởng rằng … sống mãi bên nhau
Lo cho nhau lo mãi… tới bạc đầu
Nhưng vì sao ta cứ xa nhau mãi …

Anh những muốn ngày ngày anh lo lắng
Chăm sóc em , chăm mãi chăm hoài
Nhưng … ao ước vẩn chỉ là ao ước
Em xa vời … anh với mãi … không thôi …

Khi bên nhau , ta lại sợ chia xa
Rồi chia cách khiến lòng buồn vô tận
Tay trong tay mà sao… lòng vẩn lạnh
Môi cạnh kề … mà bổng hóa xa xăm

Anh yêu em , yêu lắm yêu nhiều
Yêu tha thiết như chưa hề anh có
Anh nhớ em … nhớ mãi nhớ hoài
Anh ao ước cạnh kề em mãi mãi..8->

---------- Post added at 19:23 ---------- Previous post was at 19:22 ----------

Bất lực

Anh đứng đó nhìn bầu trời vần vũ
Sấm sét đầy trời , mưa bảo giăng giăng
Anh cứ đứng mà lòng nặng triễu :
Gánh nặng cuộc đời , em phải cưu mang

Anh đến với em đau xót phũ phàng
Mắt nhỏ lệ mà lòng đau khôn xiết
Em cứ sống em có ngờ có biết
Có 1 người luôn dõi mắt theo em

Anh những mong em , cuộc sống êm đềm
Vui hạnh phúc vui đời chồng vợ
Anh cứ ngỡ đời dành nhiều ưu ái
Để anh mừng cho hạnh phúc riêng ai

Nhưng…
Nào có ai hay , nào biết cuộc đời
Em sóng gió , em cam lòng chịu đựng
Em có biết khi nhìn em buồn khổ
Lòng quặn đau , anh những muốn gầm lên …

Muốn phá tung , phá hết chẳng ngừng …
Giang tay đón em về chung sống
Trong nghèo khổ , mình chung tay gánh vác
Chia cho nhau một nửa bờ vai

Nhưng…
Anh bất lực nhìn dòng đời chảy xiết
Cuốn trôi em trong nuối tiếc muộn màng
Thương cuộc đời em phải cưu mang
Anh bất lực … bởi vì em chẳng muốn

---------- Post added at 19:23 ---------- Previous post was at 19:23 ----------

:-"
Hồi hương


Nếu ai hỏi nghĩ gì khi trở lại
Mảnh đất nghèo nhiều kĩ niệm yêu đương
Tôi sẽ nói , tôi chẳng hằng mong mõi
Vì biết rằng tôi sẽ rất cô đơn

Bao phủ thân tôi đầy ắp giận hờn
Và kĩ niệm làm hồn tôi buốt rát
Mỗi góc phố với ngút ngàn nỗi nhớ
Quán café nào ta đã gởi nụ hôn …

Tôi trở về đây bụi phủ linh hồn
Sao chẳng phủ những tháng ngày xưa cũ
Để nổi nhớ khiến hồn tôi ủ rủ
Tấm thân tàn tôi lê bước tìm em

Tìm làm chi khi cuộc sống êm đềm
Em quên hết hay là em không nhớ
Nhớ làm chi khi tôi : người trở lại
Vẫn nghèo hèn …
Vẫn sống kiếp vô phương …

Đòi là thế !....bình thường thôi … chớ trách
Vì làm người ai chẳng muốn giàu sang
Nhớ làm chi ! …đừng ảo tưởng mơ màng
Chuyện thương nhớ …
Chuyện yêu …
…giờ chỉ là cổ tích

---------- Post added at 19:24 ---------- Previous post was at 19:23 ----------

Giổ cha

Thắp nén hương này con dâng đến cho cha
nơi xa vắng cha nhớ về cha nhé
về đi cha , nâng giấc nồng cho mẹ
bao năm rồi mẹ có ngủ được đâu?

Mái tóc xanh xưa , nay đã trắng một màu,
mỗi sợi trắng ... Một đêm dài thao thức!
Và từng đêm , trong chuỗi ngày cơ cực
mẹ mơ hoài hình bóng của cha !!!

Thắp nén hương này con dâng đến cho cha
nơi xa vắng cha nhớ về cha nhé
về đi cha , an ủi đời của mẹ
bao năm rồi , mẹ sống kiếp đơn côi.

Cô bé năm xưa , nhí nhảnh yêu đời
nay thóang chốc da mồi , chân yếu...
Vóc dáng xưa đâu... Một thời yểu điệu ...
Đã biến thành chiếc bóng cô liêu...

40 năm qua sóng gió đã nhiều !!!
Sao chẳng thấy cha về thăm mẹ...???
Để ngày ngày với chuỗi đời quạnh quẻ..
Mẹ đã quay về núp bóng từ bi...

Sớm kệ , chiều kinh ... Mẹ chiêm nghiệm những gì?
Hay mẹ lại ... Cầu cho hồn bố...
Sớm tiêu diêu ... Nhưng đừng ... Nha mẹ !!!
Cầu mong ngày sum họp với cha con...

Con chỉ uớc ao ... Con chỉ mõi mòn...
Mẹ sớm thấy ... Con đường an lạc
nơi đất phật ... Người sẽ thành bồ tát...
Độ chúng sanh ... Cứu vớt... Dân lành..

Và...con hạnh phúc được làm con của mẹ...

Sang trang

Tôi ao ước ... Cuộc đời như trang giấy...
Cho phép tôi viết lại đời tôi...
Đau khổ bao năm , nay tỉnh ngộ rồi...
Tôi mong ước , được làm người tỉnh trí.

Có những lúc bồn chồn trong tâm trí
tôi ươc mơ , có cuộc sống hoàn luơng ,
có vợ, có con ... Nối dõi tông đường...
Có cuộc sống dù nghèo nhưng hạnh phúc.

Đã bao lần lương tâm tôi thúc giục
hãy quay đầu , trở lại cố huơng
đến với mộ cha , quì dưới bóng mẹ già...
Để lặng lẽ cúi đầu xin tha thứ...

Cuộc sống của tôi , kiếp người xa xứ...
Dẫu thế nào cũng mang tiếng không quê...
Đâu là nơi , tôi muốn hướng về...
Đập đầu xuống ... Xin mẹ hiền dung thứ...

Ơi mẹ hỡi... Một lần con hối lỗi
hãy cho con một phút ... Ăn năn
hãy cho con bôi xoá vết hằn
trong tâm thức ... Con hằng sám hối...

Xin cho con đứa con tội lỗi
chỉ một lần... Và chỉ một lần thôi....



Làm lại cuộc đời

Mẹ sanh con ra ... Một tờ giấy trắng
con lăn , con lộn ...con vẽ đời con ...
Tờ giấy ... ấy con mang theo mãi...
Tốt xấu buồn vui... Con tạo lấy cho mình.

Cha đã mất khi con còn đỏ hỏn ...
Cuộc chiến tương tàn ... Con sống kiếp mồ côi,
lũ bạn chung quanh mấy đứa bụi đời...
Dạy con học , bài vỡ lòng "bạo lực".

Trường của con : chợ đời bụi bặm
lớp của con : xó chợ , vĩa hè...
Cây bút trong tay biến thành vũ khí
cục gôm nào cho con xoá ... Hờn căm...

Giấy trăng năm xưa nay đã đổi màu,
mang chằng chịt những đau buồn lẽ sống
con muốn xoá nhưng nào có được
tờ giấy bẩn rồi... Con đã giết đời con !!!

Mấy chục năm qua con cố đổi mình ...
Nhưng đáp số là những ngày đau khổ
thiên hạ nhìn con ... Khinh khi phỉ nhổ...
Ai có tin rằng : con rất muốn sang trang ...

camchuongdo
01-12-09, 22:34
Khi người ta...

Khi người ta ko còn yêu nhau
Mọi lời giải thích
nào có cần đâu
Khi người ta không còn yêu nhau
có lẽ tốt nhất là nên im lặng
Vườn hoa đỏ trút màu thành hoa trắng
nhưng không là hoa trắng thưở ban đầu
Khi người ta không còn yêu nhau
đêm nào trăng cũng lặn
mùa quả nào cũng đắng…
Thế giới đông người ư?
nhưng thiếu vắng
Khi người ta không còn nữa yêu nhau
giá như quên được õỗi đau
có lẽ đó là điều tốt hơn điều tốt nhất
(chưa rõ tác giả)

sad_sea
01-12-09, 23:27
Tôi yêu em (http://www.onthi.com/?a=OT&ot=LT&hdn_lt_id=1320#0): đến nay chừng có thể
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai.
Nhưng không để em bận lòng thêm nữa,
Hay hồn em phải gợn sóng (http://www.onthi.com/?a=OT&ot=LT&hdn_lt_id=1351#1) u hoài.

Tôi yêu em (http://www.onthi.com/?a=OT&ot=LT&hdn_lt_id=1320#0) âm thầm không hy vọng
Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen;
Tôi yêu em (http://www.onthi.com/?a=OT&ot=LT&hdn_lt_id=1320#0), yêu chân thành, đằm thắm,
Cầu em được người tình như tôi đã yêu em.

neversaydie
01-04-10, 01:54
EM VẪN YÊU ANH!

Em vẫn còn yêu anh
Đơn giản thế ngàn lần em không nói
Vì kiêu hãnh nên em tự lừa dối
Vì kiêu hãnh nên hai đứa mất nhau.

Em biết lắm chẳng thể đi từ đầu
Những năm tháng hằn sâu trong ký ức
Lòng kiêu kỳ như bức tường vững chắc
Dù mong mang dù rất vô tình.

Những khoảng đời em sống thiếu anh
Lòng kiêu hãnh cô đơn đến tội nghiệp
Về đây anh, ta cùng bước tiếp
Đường dài lắm em lạc bước mất thôi.

Về đây anh em gọi đến khản lời
Bức tường ngăn rã rời sụp đổ
Em nhận ra tình yêu không có chỗ
Cho những niềm kiêu hãnh cô đơn.

---------- Post added at 00:54 ---------- Previous post was at 00:45 ----------

Giọt nước mắt


Khi những đớn đau không còn đủ sức để chịu đựng
khi những nhớ thương, hạnh phúc đã cuộn vào lòng như sóng biển
là khi những giọt nước mắt
rơi...

Mỗi giọt nước mắt đều mang trong mình một chuyến đi dài
dâng từ trái tim lên khóe mắt
cả một quãng đường có khi là nhiều tháng năm hay chỉ là một khoảnh khắc
để rồi cúi đầu và khóc
vì không thể làm gì hơn!

Mỗi giọt nước mắt đều mang trong mình hình dáng của sự cô đơn
lăn từ khóe mắt qua cánh mũi
như một vệt dài của sướng vui và buồn tủi
như một giọt sương rơi vào khuya tối
cảm giác của nghẹn ngào không nói
sâu đến vô cùng...

Mỗi giọt nước mắt đều mang trong mình một mũi tên
sượt vào bờ môi mặn chát
có lần nuốt vào trong mặc trái tim bỏng rát
có lần cắn răng để trôi qua suốt chiều dài gương mặt
để chứng kiến hết những vỡ òa...

Những giọt nước mắt có thể nào đại diện hết cho những ước mơ
cho người cần một tình yêu quay trở lại...
cho người cần thứ tha những lầm lỗi...
cho người cần đợi chờ cả đời chỉ để nói một câu nói...
cho người cần vứt bỏ hết ngày hôm qua vào vũng tối...
sớm mai thức dậy trong buổi bình minh!

Không ai biết trước được lúc nào trong tim sẽ cạn khô hết những yêu thương?
những giọt nước mắt khi nào sẽ ngừng chảy?
những người với người trói buộc nhau vì tất cả (ngoại trừ tình yêu) thế gian muốn nhìn thấy?
những người muốn sống mà không thể sống như một ngọn nến cháy
cả đời không một lần thắp lên?...

Những giọt nước mắt
trong mỗi con người
luôn sống với cảm giác đau đớn vì cần được lãng quên!

khaimong
09-04-10, 09:58
CÓ THỂ MỘT NGÀY CHÚNG TA SẼ LẠI YÊU

Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu
Nhưng không phải yêu nhau,
Mà là yêu người khác.

Anh sẽ nắm tay một người con gái
Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa
Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác...

Có thể một ngày em mặc áo cô dâu
Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể
Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ
Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh...

Giông bão đi qua ô cửa màu xanh
Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ
Về bữa cơm,về ngôi nhà và người em yêu hơn cả
Như anh nghĩ về vợ mình,về hạnh phúc bền lâu.

Có bao nhiêu sao sáng trên đầu
Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất
Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích
Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa...

Anh nghe lại những bản tình ca
Vẫn dịu dàng,vẫn thiết tha như thế
Vẫn say mê như chưa hề cũ
Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau ?
(St)

lisayan
09-04-10, 13:29
Đây là bài thơ em sáng tác đã lâu, xin mạn phép mượn topic này post vào để lưu trữ và chia sẻ với mọi người. 1 bài thơ rất ngắn, k biết đã có thể gọi là thơ hay chưa vì nó còn viết dang dở, k đầu k cuối. Đã nhiều lần định viết cho trọn, nhưng biết sao đc khi số phận chủ nhân nó cũng dở dang. Thôi đành để vậy!

(@bác Sad sea: bác post thơ dịch của Puskin thì nên ghi rõ nguồn ạ)

TRO TÀN
...Đã đành như thế thì thôi
Một lời sau cuối xin từ tạ nhau
Anh về mang cả niềm đau
Em ngồi nhặt nhạnh nỗi sầu...Chơi vơi!
Xòe tay hứng kỷ niệm rơi
Bàn tay nào níu được màu thời gian
Còn đây một chút tro tàn
Khơi làm chi nữa? Lỡ làng nợ duyên!

khaimong
09-04-10, 15:23
"Em đừng khóc nữa em ơi
Dẫu sao thì sự đã rồi nghe em!"
(Lỡ bước sang ngang-Nguyễn Bính)


Đọc những bài thơ của lisayan luôn khiến mình nghĩ về thơ tình của Nguyễn Bính.
Bài thơ của bạn khá hay. Mình nghĩ là hoàn chỉnh rồi, đủ ý rồi.
Thơ lục bát khiến người viết có thể viết rất dài. Dừng lại ở đâu là do tác giả thôi. Tặng bạn @};-@};-@};-

SweetSea
17-04-10, 10:46
Có nợ nần nhung nhớ nữa không anh?
Quá khứ cứ dày thêm kỷ niệm
Em dè sẻn những lời âu yếm
Vẫn bộn bề những thương nhớ trả vay
Em giữ cho mình tất cả những đắng cay
Để lúc nào em thành người giàu có
Hoài bão ngọt ngào anh thành con nợ
Trái tim e thao túng cả nỗi buồn
Trả cho anh dòng hồi ức trào tuôn
Em lạc lối giữa đời thường khát vọng
Em và anh tình yêu vẫn sống
Có bao giờ thương nhớ hết trả vay?

(Sưu tầm - Bài thơ thuộc từ hồi SV nhưng ko nhớ tên và tác giả)

camchuongdo
23-04-10, 11:39
GIÁ CÓ THỂ DỰA VÀO VAI ANH MÀ KHÓC

Giá có thể dựa vai anh mà khóc
Em sẽ vỡ òa cho nước mắt trào rơi
Cho bao nhiêu cay đắng ngậm ngùi
Dồn nén trong tim vỡ òa theo nước mắt

Bao day dứt xót xa em vùi sâu chôn chặt
Thành lệ máu trong tim
Vẫn khát khao thèm
Bờ vai anh
Để không phải ghìm tiếng nấc!

Giá có thể dựa vai anh mà khóc
Nhưng bờ vai anh – người khác dựa mất rồi!
Anh đã cho em ngã vào anh
Bình yên
An ủi
Sao nỡ dành cho người
Bờ vai ấy
Của em?!

Anh bảo em phải làm sao đây?
Người ta cũng có một con tim
biết tủi hờn
đau đớn
Em ích kỷ hẹp hòi
muốn giữ riêng cho mình
bờ vai anh
không chia xẻ!
Nhưng anh đa mang
Ai cũng muốn chở che!

....
Thì thôi,
Anh cứ để người ta bình yên dựa bờ vai anh đi
Em biết phải làm gì để mình không quỵ ngã
Em vẫn tươi vui,
vẫn ngẩng cao đầu
giữa dòng đời hối hả
Chỉ em biết riêng mình
khao khát một bờ vai
(ST)

---------- Post added at 10:39 ---------- Previous post was at 10:38 ----------

Anh
từng cho em
một bờ vai
Em đã một lần ngã mình vào đó
Vòng tay ấm
Bờ vai êm
Trái tim em bỏ ngỏ
Bình yên
Vỡ òa
Cảm nhận hơi ấm trái tim anh

Để em suốt đời khao khát bờ vai anh
Sớt chia cùng em bao nỗi đời gai góc
Nhưng dối gian, lừa lọc
Lớn nhất cuộc đời
Làm tim em ứa máu
Lại đến từ anh
Em chia sớt cùng ai?!

Em đi qua năm tháng rộng dài
Mang dang dở tình anh và trái tim nhỏ máu
Anh vẫn muốn dành cho em bờ vai đã dành cho người khác?
Gang tấc này?
hóa
ngàn dặm xa xôi!

Mất anh rồi
Em mất cả trần gian
“Em không bao giờ thiếu một bờ vai”
Nhưng em cần bờ vai cho em duy nhất!

...
Em sẽ đào sâu chôn chặt
Giá có thể dựa vào vai anh mà khóc
Anh ơi!
(st)

truongha
23-04-10, 23:58
Chỉ Vậy Thôi

Em có biết sau lưng niềm tuyệt vọng,
Một nụ cười đủ đắng cả đại dương,
Một lời nói chém đau ngàn con sóng,
Đừng trách tôi lơ đễnh chuyện đời thường.

Nếu có thể, giả vờ như ngày trước,
Thoáng vô tình qua ngõ, chỉ vậy thôi,
Hãy cất giữ mặt trời sau vành nón,
Để buổi chiều khuất nắng ở bên tôi.

Tôi giấu kín hạt yêu mầm chưa chín,
Ở một nơi chim chóc chẳng thể tìm,
Dẫu em mượn núi cao làm vách vọng,
Cũng không hề lay thức được con tim.

Chỉ vậy thôi, cần chi nhiều toan tính,
Thử một lần đừng dỗi tiếng chào lơi,
Em sẽ thấy đường về không xa nữa,
Bụi bên lề cũng nhẹ tiếng buồn rơi.

Lã Thế Phong

camchuongdo
30-04-10, 00:20
CHO GIÓ CUỐN ĐI
Nguyễn Thanh Hà

Tôi hờ hững đóng gói một nỗi buồn
Gửi đi và biến thành kẻ khác
Để anh – gã đàn ông mang trái tim phờ phạc
Đứng lại ven đường

Nếu như ngày chỉ có mười tám tiếng đồng hồ
Hoặc đêm, hoặc ngày ngắn lại
Loài người đi về vội vã
Người ta yêu nhau vội vã
Hẳn gì ta đã nhớ nhau?

Kỷ niệm vò lại nát nhàu
Hương tóc em không còn làm đêm anh thao thức
Tình yêu không còn bùng cháy lên trong lồng ngực
Thì thôi,
Mình chia tay

Niềm vui không thể đi vay
Nỗi buồn có cho đi cũng không ai dám nhận
Thôi ta đành để lẫn
Giữa cuộc đời cho gió cuốn đi.

Sóng
04-05-10, 14:14
mình thích mấy bài mà camchuongdo post ghê :)

lemyhang
04-05-10, 15:28
GIÁ CÓ THỂ DỰA VÀO VAI ANH MÀ KHÓC

Giá có thể dựa vai anh mà khóc
Em sẽ vỡ òa cho nước mắt trào rơi
Cho bao nhiêu cay đắng ngậm ngùi
Dồn nén trong tim vỡ òa theo nước mắt

Bao day dứt xót xa em vùi sâu chôn chặt
Thành lệ máu trong tim
Vẫn khát khao thèm
Bờ vai anh
Để không phải ghìm tiếng nấc!

Giá có thể dựa vai anh mà khóc
Nhưng bờ vai anh – người khác dựa mất rồi!
Anh đã cho em ngã vào anh
Bình yên
An ủi
Sao nỡ dành cho người
Bờ vai ấy
Của em?!

Anh bảo em phải làm sao đây?
Người ta cũng có một con tim
biết tủi hờn
đau đớn
Em ích kỷ hẹp hòi
muốn giữ riêng cho mình
bờ vai anh
không chia xẻ!
Nhưng anh đa mang
Ai cũng muốn chở che!

(st)
:(( Đọc bài thơ này của em buồn quá!

camchuongdo
05-05-10, 19:44
mình thích mấy bài mà camchuongdo post ghê :)

Tớ thích chữ ký của bạn lắm. Cám ơn bạn đã cùng cảm nhận.

---------- Post added at 18:41 ---------- Previous post was at 18:39 ----------

:(( Đọc bài thơ này của em buồn quá!

thơ chia tay nên buồn mà chị ơi.
....

KHÔNG ĐỀ
(ST)
Đã bao lần em cố để quên
Để nhận về nhiều hơn là nỗi nhớ
Bài thơ buồn như bài thơ còn dang dở
Hoa sữa ngậm ngùi theo những dấu yêu

Có thể em đã yêu anh quá nhiều
Đến mức tưởng chừng không thể yêu ai hơn được nữa
Mà anh lại trao em một tình yêu xẻ nửa
Một nửa hao gầy, một nửa mong manh...

Mình chia tay vì em, hay vì anh?
Vì anh vô tâm hay vì em cố chấp?
Em kiêu hãnh ngẩng đầu mà khóc
Nhìn bầu trời sập nát giữa hoàng hôn.

Em làm bạn với nỗi buồn và sự cô đơn
Run rẩy khóc mỗi lần xem nhật ký
Hạnh phúc đắt hơn ngàn lần em vẫn nghĩ
Nhưng một nửa thôi em cũng chối từ....


---------- Post added at 18:44 ---------- Previous post was at 18:41 ----------

Cảm ơn người con gái đã thay em đến với anh!

Cảm ơn người con gái đã thay em đến với anh
Bằng đôi tay mềm mại
Đưa anh qua những ngày buồn dịu vợi
Từ khi em đi.

Em hiểu vì sao anh không thể chọn em
Giữa tình yêu và một điều gì cũng quan trọng thế
Em ra đi lặng lẽ
Tránh cho anh những khó xử trong lòng.

Ngày em đi một sáng chớm đông
Đường phố lạnh hay lòng em buốt lạnh
Sao anh không đến tiễn đưa em lần cuối
Hay sợ em vấn vương...
Nơi em đi hun hút con đường
Thương mình anh ở lại
Mùa đông thì vời vợi
Làm sao quên được nhau...

Em cố quên nỗi đau
Bằng mong manh thời con gái
Dẫu chỉ là vụng dại...
Dẫu chỉ là chia phôi...

Cảm ơn người con gái đã thay em đến với anh trong cuộc đời
Mang đến cho anh hạnh phúc
Điều mà em đã đánh đổi bằng tuổi xuân và nước mắt
Cũng chỉ là hư không...
Cảm ơn người con gái đã thay em đến với anh kịp mùa đông...

Nguyễn Thị Diệu Anh

camchuongdo
10-05-10, 18:34
GIÁ NHƯ

Giá như xưa em đừng nói yêu anh
Đừng tìm kiếm nơi anh những điều không thể có
Tim đừng run lên vì những điều bé nhỏ
Giờ đã chẳng ngơ ngác...một mình đối diện với nỗi đau

Sao em ngốc nghếch nghĩ mình sẽ mãi là của nhau
Tự khoác lên anh những điều hoang đường nhất
Bởi trót tin...tình mình trao nhau là chân thật
Đâu biết lời yêu rồi sẽ vụt biến mau

Ừ, em trách anh sao đã yêu mà chẳng thể đậm sâu
Lửa đã bùng lên sao hồn nhiên vụt tắt
Ngày mình chia tay lệ đọng trên khoé mắt
Quay quắt lòng em ...một vết cháy tình yêu

Để mỗi lần nhìn lại em buồn biết bao nhiêu
Cho dù đã hết cũng là một lần tim từng đập rộn rã
Giá như kỉ niệm chỉ như gió...chợt lướt qua vội vã
Đến rồi đi...và em sẽ vội quên

Thôi em biết rồi vô nghĩa phải không anh
Em có thể nói ngàn lời trách cứ
Nhưng giờ đây..lời nào cho đủ
Để tim mình một lần...được khép lại nỗi đau ?!!
(st)

camchuongdo
11-05-10, 20:59
Chia ly
(Bùi Tuyết Nhung)

Không nước mắt
Không tiếng nấc
Lặng im xa nhau
Lặng im đau

Một người không câm
Một người không điếc
Bỗng dưng lại tiếc
Một lời chia ly
Đoạn kết nên đặt dấu gì ?

camchuongdo
15-05-10, 19:06
Tin nhắn cho người yêu cũ
(Mai Hà Uyên)

Sáng nay dậy thấy lòng vắng quá chừng
Radio báo trời lạnh hơn hôm trước
Xòe bàn tay ra
Những ngón tay gầy gò như những nhánh cây cớm nắng
Thầm ước ao
Có ai nắm tay mình.

Ngày mình yêu nhau
Em có thói quen nhận sms mỗi bình minh
Những icon nhỏ, xinh nhìn rất tếu:
“ Đêm qua em ngủ có ngon
Có mơ về anh nhiều không đấy?
Còn anh thì
Mơ toàn thấy
Ừ,
Em”.

Những ngón tay em lại lúi húi trả lời anh
Miệng cười khẽ, mắt nheo nheo
Ngố lắm
Anh của em ơi

Con chim lúc nào cũng mong rời tổ ấm
Bay thật xa
Em không giữ nổi nữa rồi.

Số cũ của anh
Em vẫn lưu nhưng tên thì đã khác
Chỉ là một cái tên như bao người trong danh bạ
Xa lạ quá
Chính em nhiều khi còn nhầm nữa

Sáng này lại lạnh rồi anh ạ
Anh có biết mặc ấm không?
Hay như xưa vẫn phong phanh áo mỏng

Còn em lại thắt trong lòng

Gửi về anh tin nhắn
Em tự nhủ sẽ là tin cuối cùng:
“ Trời trở lạnh, nhớ mặc ấm vào anh nhé!”
Di động rung lên
Khe khẽ
Tin nhắn mới, sao mà anh reply nhanh thế.
Một câu hỏi ngắn thôi:
“ Ai đấy”
Không có cả dấu chấm hỏi cuối dòng...

ngocdiemm
26-05-10, 10:33
Chuyện của chúng mình lơ đãng như sông
Em không biết kể gì với mùa thu
về những ngày buồn nhưng không khóc
Chỉ những câu thơ đêm đêm thảng thốt
Âm thầm em nhớ, và quên.

Sao lại là anh, sao lại là em ?
Sao lại là heo may, sao lại là sương khói ?
Giấc mơ về em - một thời nông nổi ?
Giấc mơ về em gió cuốn đi rồi

Chuyện của chúng mình lơ đãng sông trôi
Em không biết gọi anh là cánh buồm hay là cơn bão...
(st)

hth
26-05-10, 10:50
đọc thấy hay nhưng mà buồn quá...

---------- Post added at 09:50 ---------- Previous post was at 09:44 ----------

khi đang có tâm trạng vào đọc thơ thấy ý nghĩa cuộc sống gia đình hơn!

lemyhang
26-05-10, 11:43
Tin nhắn cho người yêu cũ
(Mai Hà Uyên)

Ngày mình yêu nhau
Em có thói quen nhận sms mỗi bình minh
Những icon nhỏ, xinh nhìn rất tếu:
“ Đêm qua em ngủ có ngon
Có mơ về anh nhiều không đấy?
Còn anh thì
Mơ toàn thấy
Ừ,
Em”.
................................
Gửi về anh tin nhắn
Em tự nhủ sẽ là tin cuối cùng:
“ Trời trở lạnh, nhớ mặc ấm vào anh nhé!”
Di động rung lên
Khe khẽ
Tin nhắn mới, sao mà anh reply nhanh thế.
Một câu hỏi ngắn thôi:
“ Ai đấy”
Không có cả dấu chấm hỏi cuối dòng...
:((:((:((:((:((

ngocdiemm
26-05-10, 12:22
Nỗi nhớ mùa đông

Ta nhớ mùa đông, ta nhớ anh
Ta nhớ ta của những ngày yêu cũ,
Nhớ vầng trăng rơi, nhớ dòng sông bão lũ,
Nhớ bản tình ca chưa kịp viết thành lời.

Ta nhớ mùa đông, nhớ đám mây côi,
Nhớ cơn mưa qua phố chiều ẩm ướt,
Nhớ mái nhà thờ nghiêng nghiêng đổ nát,
Nhớ tình anh – men rượu đắng đốt môi.

Nỗi nhớ mùa đông, tháng Hai ơi !
Có chi ùa về giữa tim đâu thổn thức,
Ta đã tưởng ra đi là quên hết,
Mà vết thương sao vẫn chẳng thể lành???

Chạm vô tình vào ký ức xa anh,
Mới hiểu buồn ta như rượu ủ,
Ta say vùi một đời không tỉnh nữa,
Ta nhớ mùa đông, ta nhớ anh.
Thùy Dương

truongha
26-05-10, 13:42
LỜI CỦA HAI NỮA YÊU THƯƠNG
Không có em một nửa của mình
Anh như mất hết phần ngọt mật
Đất trời cần chi cỏ cây vạn vật
Các loài hoa vàng tím xanh hồng
Anh như lạc vào cõi mênh mông
Thời nguyên thuỷ chân trần bụi bặm
Không có em lấy ai mà say đắm
Để tôn vinh sắc thắm môi hồng
Khi ấy trời đất cứ mênh mông
Anh thấy mình chỉ còn là cây cỏ...
Không có anh một nửa của mình
Em cứ dầu dầu như lá úa
Vô tình rớt xuống giữa thinh không
Cần chi soi gương phấn son trang điểm
Cho xinh hơn má thắm môi hồng
Cần chi sắc màu tôn vinh cơ thể...
Không có anh thời gian đâu có nghĩa
Em thẩn thờ lủi thủi mãi đơn côi
Khi ấy trần gian đầy sóng bể
Em như thuyền bé nhỏ giữa trùng khơi
Anh muốn cho sự sống có trên đời
Nên vội vã tìm nửa em kết lại
m muốn trần gian đầy hoa trái
Đem nửa mình kết lại cùng anh
Cõi hoang vu hoá đất hiền lành
on sóng dữ cũng thì thầm giọng hát
"Hai nửa yêu thương hoá thành vị ngọt
Chăm cây đời, hoa trái mộng mãn khai"
(ST)

camchuongdo
26-05-10, 17:22
Tản mạn thu

Có một mùa thu không có lá vàng rơi
Không hoa cúc, không đường về dĩ vãng
Không đắm say, nồng nàn, lãng mạn
Không cả đợi chờ
Mùa thu ấy là em

Mùa thu ấy là em khi anh ra đi nắng nhợt nhạt bên thềm
Mưa tự nhủ rằng mình không có lỗi
Loang lổ tím phía hoàng hôn sậm tối
Cánh buồm xa kia khao khát vỗ về

Mùa thu ấy là em
Khi anh ra đi không một lời chia ly
Cứ đơn giản như thu qua là đông tới
Cứ thản nhiên cười như mình không có tội
Như mình chưa từng đánh cắp một MÙA THU.
(chưa rõ tên tác giả)

Khi ta không còn trẻ, những thứ ta được và những thứ ta mất ngày càng trừu tượng hơn. Những người đàn ông dù già cũng vẫn luôn có người tình trẻ hơn đứng chờ đâu đó trước mặt, phụ nữ thì không, không ai chờ phụ nữ già

camchuongdo
26-05-10, 17:55
Hoa Bèo

Em lại về dòng mương xưa
Nơi ngát hương sen và hoa Bèo tím đỏ
Ôi dòng mương nước vẫn xanh như những ngày xưa đó
Mỗi lần qua ta xuống hái hoa bèo

Bông hoa bèo màu tím đỏ đáng yêu
Em đã nhận từ tay anh nóng bỏng...

Sáu năm,
Ôi thời gian và một khoảng cách không thể nào rút ngắn
Ta xa nhau,
Và chuyện ấy cũng xa.

Em vẫn nhớ về anh trong cuộc đời bao la
Trong những đêm tối dài không ngủ
Em nhớ về những cánh hoa nhỏ bé
Và những đốm hoa tím lung linh
Những kỉ niệm xưa
Những kỉ niệm của chúng mình.

Anh,
Em vẫn nhớ về anh
Và những đốm hoa tím lung linh
Như một khoảng trời xanh
Trong ký ức.

(chưa rõ tên tác giả)

truongha
26-05-10, 22:04
Trường hận tình ca
Em gào lên ngàn lần tên anh
Nhưng chỉ thấy gió đêm thì thào qua lại
Anh yêu ơi anh làm chi vậy
Sao nỡ vô tình xé nát con tim.

Bờ cát dài anh viết tên em
Còn em khắc tên anh vào vách đá
Lũ dã tràng còn đùa trêu em ngốc quá
Lại một mình xe cát biển Đông.

Đá vẫn cao và biển vẫn mêng mông
Em có buồn đâu mà biển mặn
Nước mắt tuôn rơi tan vào biển rộng
Biển vẫn lặng yên đến tận cùng

Em bỗng sợ...hình như có bão giông
Bởi nắng bỗng chói chang còn trăng thì vàng thắm
Ngay cả lúc còn sớm chiều say đắm
Đã cồn cào đáy biển những cuồng phong.

(St)

Sóng
26-05-10, 22:43
Nơi ấy

Nơi ấy bây giờ buồn lắm
Bìm leo giăng kín lối vào
Nơi ấy bây giờ vắng lắm
Từ khi mình bỗng xa nhau
...

Bài này em ko nhớ hết và cũng ko nhớ tác giả luôn
Nhưng bài này cũng chẳng vui :)

failing
26-05-10, 23:52
Cám ơn người phụ nữ vừa đến kịp sau em
Sự tiếp nỗi ngẫu nhiên hay là định mệnh
Em tự ngắm lại mình, em không hề ân hận
Vâng, bây giờ anh mới thật là anh!

Anh bây giờ đã xa...
Tất cả rồi sẽ trôi vào quên lãng
Thời gian sẽ xoá nhoà những hờn ghen,khổ đau, những lần hò hẹn
Cỏ sẽ xanh dày trên ly rượu trăm năm

Bây giờ anh đã xa...
Anh mất tích lúc lửa tình nồng thắm
Em choáng váng-mất anh-giữa cuộc đời xoáy lốc
Làm sao níu kéo lại một làn hương...

(Trần Thị Khánh Hội)

camchuongdo
26-05-10, 23:57
Hà nội đang mưa, ngoài trời đen và vắng lặng, chỉ có tiếng mưa rơi.... ôi cơn mưa đầu mùa Hạ

Cơn bão nghiêng đêm
cây gãy cành bay lá
Tôi nắm tay em
cùng qua đường cho khỏi ngã

Cơn bão tạnh lâu rồi
hàng cây xanh thắm lại
nhưng em đã xa xôi
và cơn bão trong lòng tôi thổi mãi
(Thơ Tế Hanh)

failing
27-05-10, 00:41
Màu Thời Gian

Sớm nay tiếng chim thanh
Trong gió xanh
Dìu vương hương ấm thoảng xuân tình


Ngàn xưa không lạnh nữa, Tần Phi
Ta lặng dâng nàng
Trời mây phảng phất nhuốm thời gian


Màu thời gian không xanh
Màu thời gian tím ngát
Hương thời gian không nồng
Hương thời gian thanh thanh


Tóc mây một món chiếc dao vàng
Nghìn trùng e lệ phụng quân vương
Trăm năm tình cũ lìa không hận
Thà nép mày hoa thiếp phụ chàng


Duyên trăm năm đứt đoạn
Tình muôn thuở còn hương
Hương thời gian thanh thanh
Màu thời gian tím ngát

(Đoàn Phú Tứ)

truongha
27-05-10, 03:20
Cho người em yêu

Giữa muôn ngàn câu hỏi vì sao?
Anh lặng im không một lời giải thích
Em cần anh một lời yêu chân thật
Để biết mình đã không chọn lựa sai

Đừng mãi im lặng thế anh ơi
Dẫu tình yêu anh không phải dành cho em tất cả
Chỉ xin anh đừng mang nhiều dối trá
Đến những người con gái khác ngoài em...
(ST)

failing
27-05-10, 04:17
Chia tay nhé khi tình yêu đã hết
Ta chớ nên hờn giận trách chi nhau
Bởi chữ yêu thường kèm nghĩa khổ đau
Còn hạnh phúc thì mong manh hư ảo
Tình nồng xưa đã dâng trào như bão
Nay chỉ là dòng sông nhỏ lặng im
Nguyên cớ do đâu ta chẳng muốn tìm
Bởi tại tôi tại người tôi chẳng biết
Chia tay nhé hai ta thành bè bạn
Tự dối lòng là bạn tốt của nhau
Bởi trong lòng vẫn âm ỉ nỗi đau
Yêu & đuợc yêu là điều không đơn giản
Ta chỉ biết như luôn có vật cản
Rào vô hình ngăn cách giữa hai ta
Để bây giờ ta mới thấu hiểu ra
Tình chia ly là thứ tình rất đắng
Nguời ta nói sông sâu còn có khúc
Dò lòng nguời ai biết rõ nông sâu

(sưu tầm)

Sóng
27-05-10, 09:45
Lá Diêu Bông của Hoàng Cầm







Lá diêu bông chỉ là một sản phẩm tưởng tượng của Hoàng Cầm. Hoàng Cầm tên thật là Bùi Tằng Việt, sinh năm 1921, Bắc Ninh, nổi danh vào thập niên 1940, với các tác phẩm kịch nghệ như Lên Đường, Kiều Loan, Viễn Khách, Hận Nam Quan... Lá Diêu Bông là bài thơ đã làm sống lại tên tuổi Hoàng Cầm tại hải ngoại.

Năm Hoàng Cầm lên 8 tuổi, từ tỉnh lỵ trọ học về thăm nhà bị "tiếng sét ái tình" khi gặp người con gái 16 tuổi tên Vinh. Tiếng sét ấy đã đi sâu vào trái tim, gần 70 năm sau, Hoàng Cầm tâm sự: "Trước mắt tôi, chị hiện ra sáng rực rỡ như một thiên thần. Ngay lập tức, hồn tôi bị chị chiếm đoạt đến đau điếng. Kể từ giây phút định mệnh ấy, tôi mê man chị chẳng còn biết trời đất, ất giáp, quên hết học hành, sách vở, suốt ngày chỉ ngong ngóng sang bên kia đường số 1, xê xế nhà tôi khoảng 20 mét, nơi thiên thần của tôi ngồi bán quán nghèo, phố nhỏ đìu hiu, tỉnh nhỏ... Tôi phải lòng chị, cứ thế giăng mắc tơ tình quanh chị suốt 4 năm trời, đến năm tôi 12 tuổi thì chị đi lấy chồng".

Một buổi chiều mùa đông... Chị Vinh đi về phía cánh đồng chiều còn trơ cuống rạ. Hoàng Cầm bí mật, lặng lẽ lần theo, thấy chị thẩn thơ tìm đồng chiều, lẩm bẩm một mình: Đứa nào tìm được Lá Diêu Bông, từ nay ta gọi là chồng...

25 năm sau, năm 1959, bài thơ Lá Diêu Bông của Hoàng Cầm mới ra đời.


Váy Đình Bảng buông chùng cửa võng
Chị thẩn thơ đi tìm
Đồng chiều,
Cuống rạ.
Chị bảo: Đứa nào tìm được Lá Diêu Bông
Từ nay ta gọi là chồng.
Hai ngày em đi tìm thấy lá
Chị chau mày:
Đâu phải Lá Diêu Bông.
Mùa Đông sau em tìm thấy lá
Chị lắc đầu,
Trông nắng vãn bên sông.
Ngày cưới chị
Em tìm thấy lá
Chị cười xe chỉ cắm trôn kim.
Chị ba con
Em tìm thấy lá
Xòe tay phủ mặt chị không nhìn.
Từ thuở ấy
Em cầm chiếc lá
Đi đầu non cuối bể.
Gió quê vi vút gọi.
Diêu Bông hời...
ới Diêu Bông!.

camchuongdo
27-05-10, 17:16
Cho chị, cho em, cho cả lá diêu bông nữa
(chưa rõ tên tác giả)

Em nghe ai hát lá diêu bông
Giật mình nhớ chị .
Nhớ một thời... nhớ vạt cỏ triền đê
Ngày xưa như thế ùa về...

Ngày anh đi
... chị buồn chị khóc ...
vạt cỏ lẫn sương đêm lẫn cả giọt mặn mòi

Bên chị có em ngồi
chỉ nhìn thôi... và em cười...
ôi tình yêu - dở hơi.
Em không hiểu

Lần thứ hai...
nhận được thư anh... chị cười
cả những ngôi sao cũng vui lây... nháy mắt
bên chị vẫn có em...
không hiểu sao cúi mặt.
Một nỗi mơ hồ mất mát chông chênh

Lần thứ ba...
lại có thư anh
một lần nữa chị lại buồn... lại khóc
Em chia mình thành hai phần đối lập
nửa vui cho mình... nửa thương chị mắt cay
...................
Ngày chị đi xa, chị ôm em
(hơi ấm vẫn còn đây)
em biết có một giọt buồn thấm vào vai áo...
em về dạy con chim sáo
hát tính tình... ôi lá diêu bông.
Biết giờ chị còn nhớ hay không???
Ngày ấy ra đi... có điều chi chị còn muốn nói
Sông thì sâu... đò chị sang thì vội
Mười hai bến nước chưa dò...
Bến đỗ có bình an?

ngocdiemm
30-05-10, 09:22
Hà nội đang mưa, ngoài trời đen và vắng lặng, chỉ có tiếng mưa rơi.... ôi cơn mưa đầu mùa Hạ

Cơn bão nghiêng đêm
cây gãy cành bay lá
Tôi nắm tay em
cùng qua đường cho khỏi ngã

Cơn bão tạnh lâu rồi
hàng cây xanh thắm lại
nhưng em đã xa xôi
và cơn bão trong lòng tôi thổi mãi
(Thơ Tế Hanh)






Có còn kịp không?


Em nghe lại đĩa nhạc của ngày xưa
“ Giá trời đừng mưa và anh đừng nhớ “…
Mưa vẫn rơi lưu luyến phía mặt hồ
Hoa cúc vàng như lời hẹn trong mơ
Quán cà phê dịu dàng như khói thuốc
Ban công nhỏ, ô cửa nhòe hơi nước
Em đợi chờ điều kỳ diệu cuối năm .
Em nhớ mùa hạ, những trưa nắng mênh mang
Con phố vòng quanh, rạp chiếu phim vội vã
Cơn mưa rào cho tình yêu hối hả
Anh dắt xe suốt dãy phố dài...
Em nhớ mùa thu anh xiết chặt bàn tay
Để buông rơi yêu thương day dứt
Em không tin những gì còn mất
Để mùa đông hỏi mãi những con đường .
Một lần chia tay, mỗi người đi một phương
Bao nhiêu cuộc đời không đến được với nhau như thế ?
Anh áo cũ phong phanh, lặng lẽ
Em quàng kín khăn , giấu nỗi nhớ trong lòng
Qua hết rồi những năm tháng đợi mong
Anh lạnh lùng hơn trăm nghìn quên lãng
Em chông chênh giữa muôn nẻo thương nhớ
Hạt nảy mầm sao vội vã tách đôi ?
-Thôi cứ coi như chuyện đã qua rồi
Như bao người chia tay lại có người yêu khác
Như những lời yêu bị xóa đi ngơ ngác…
-Nhưng chúng biết buồn, anh có biết không anh ?

Anh sẽ đi qua những con đường rất xanh
Hơn cả Hà Nội ngày xưa của em nhỏ bé
Qua những thảm lá vàng như lời em kể
Qua những con đừơng tuyết trắng phủ mùa đông
Em cũng sẽ đi qua những dòng sông
Qua trăm bờ không có anh đứng đợi
Em sẽ một mình trèo lên những đỉnh núi
Tìm con đường đưa em lại bên anh !

… Trời lại mưa rồi, anh nhớ, đúng không anh ?

St

camchuongdo
06-06-10, 02:16
Em bỗng chợt nhận ra
(chưa rõ tên tác giả)

Rồi một ngày em bỗng chợt nhận ra
Không nhớ anh nhiều như em hằng nghĩ
Không còn mộng mơ, không còn thi vị
Bởi cuộc đời hạnh phúc quá mong manh…

Đã đôi lúc em chợt nghĩ đến anh
Và nghĩ đến những ngày xa xưa cũ
Chợt một thoáng mắt em buồn tư lự
Em hiểu rằng em chẳng thể yêu anh…

Ở bên anh, em hiểu lá màu xanh
Khi xa anh, em nhủ lòng…lá úa
Đi bên anh trái tim hồng nhảy múa
Nhưng xa rồi tim lại hóa bình yên..???

Rồi một ngày mùa Đông đến bên hiên
Từng bông tuyết phủ rơi màu tinh khiết
Em tự hỏi : Phải chăng màu ly biệt?
Khi tâm hồn lạnh lẽo chốn phồn hoa?

Rồi một ngày em cũng chợt nhận ra
Mình là kẻ mang trái tim hóa đá
Một trái tim mang sức nặng tàn phá
Huỷ hoại tâm hồn qua những thương yêu

Sóng
06-06-10, 10:20
Em bỗng chợt nhận ra
(chưa rõ tên tác giả)

Rồi một ngày em bỗng chợt nhận ra
Không nhớ anh nhiều như em hằng nghĩ
Không còn mộng mơ, không còn thi vị
Bởi cuộc đời hạnh phúc quá mong manh…

Đã đôi lúc em chợt nghĩ đến anh
Và nghĩ đến những ngày xa xưa cũ
Chợt một thoáng mắt em buồn tư lự
Em hiểu rằng em chẳng thể yêu anh…

Ở bên anh, em hiểu lá màu xanh
Khi xa anh, em nhủ lòng…lá úa
Đi bên anh trái tim hồng nhảy múa
Nhưng xa rồi tim lại hóa bình yên..???

Rồi một ngày mùa Đông đến bên hiên
Từng bông tuyết phủ rơi màu tinh khiết
Em tự hỏi : Phải chăng màu ly biệt?
Khi tâm hồn lạnh lẽo chốn phồn hoa?

Rồi một ngày em cũng chợt nhận ra
Mình là kẻ mang trái tim hóa đá
Một trái tim mang sức nặng tàn phá
Huỷ hoại tâm hồn qua những thương yêu

trời ơiiiiii

camchuongdo
09-06-10, 20:56
Không đề

...Cũng chẳng hiểu vì sao mình khóc
Khi anh đi qua không kịp thấy mình
Bước vội vã có điều gì phía trước
Có điều gì mà không phải vì em?

Nỗi mủi lòng cứ thế ngập trong tim
Không biết gió cứ ào lên từng đợt
Cũng chẳng hiểu vì sao mình không tan thành nước
Chảy ngược chiều đường anh
(chưa rõ tên tác giả)

camchuongdo
10-06-10, 01:04
EM SẼ KHÔNG KHÓC ĐÂU

Em sẽ không khóc đâu
Đó là trò trẻ con - anh vẫn thường bảo thế
Mà em đâu còn là đứa trẻ...


Dĩ nhiên, chia tay là tiếc nuối
và có thể xót xa
Cũng có thể day dứt
Và ám ảnh
Nhưng, mọi chuyện sẽ qua

Em sẽ không khóc đâu
Người đời có ai thừa nước mắt?
Anh chỉ là người xa lạ, với em
Cũng như em, với anh...


Em sẽ không khóc đâu
Chỉ là một hạt bụi đường làm mắt đỏ
Và xung quanh có nhiều người quá
Người ta đang níu áo nhau
Người ta đang vẫy chào nhau
Người ta đang tiễn biệt nhau...

Em sẽ không khóc đâu
Khi con tàu chuyển bánh
Anh sẽ mờ dần
như ảo ảnh
Như một điều ngốc nghếch đã qua


Anh đã ở rất xa
Chẳng còn ai nhìn thấy
Nước mắt em sẽ chảy
Cho những kiêu hãnh, lỗi lầm
Cho những tổn thương...
Cho em và cho anh
Cho những ngày xưa cũ
Không còn ai cười nữa...

Nước mắt em sẽ chảy
Cho em và cho anh...
(chưa rõ tên tác giả)

camchuongdo
11-06-10, 00:28
Vì nhau

Người nghĩ gì mà nói tiếng " vì nhau "?
Có thấy đắng môi không?
Lời buông ngoài chóp lưỡi
" Vì nhau " sao anh lại bước đi thật vội
Để em lại một mình?

Uất nghẹn lòng , em chỉ biết lặng thinh
Tiếng " Vì nhau " buông, chỉ sâu thêm nghiệt ngã
Buốt lòng lắm anh ! Cái nhìn giờ xa lạ
Vòng tay nào cũng xa quá vòng tay

Em chẳng vì anh nên chở hết tình đầy
Nghiêng che cho bờ anh cả một đời dịu mát
Em cố hết sức mình rồi....Nhưng anh nào có biết
(Em ngã gục rồi.....Người có hiểu gì đâu )

Anh đừng xé tim em bởi hai chữ " Vì nhau "
Nhìn lại đi anh _Chỉ toàn là ích kỷ
Anh chỉ biết một mình anh , và nhìn từ một phía
Nên đừng nói nữa làm gì.....Ta chẳng thể " vì nhau"
(quán không mùa blog)

hoacomay0271
11-06-10, 16:05
Đừng nhắc lại lời yêu thương thuở ấy
Bờ mi tôi giọt lệ ráo khô rồi
Xin đừng nhắc chiều xưa cơn gió thổi
Bờ vai rung tóc rối làn môi

Xin đừng nhắc phút giây không phải để
Cho tình yêu sống lại buổi ban đầu
Bàn tay chớ lần từng kỷ niệm
Đã chôn vùi để khơi dậy nỗi đau

Hãy cứ để gió thổi mây về dĩ vãng
Cho tôi tìm lại tuổi xuân mình
Trong màu nắng, trong sắc trời mỗi sáng
Trong bạn bè gần gũi tin yêu

truongha
11-06-10, 20:50
Xin đừng cho tôi....

Xin đừng cho tôi một nửa bao giờ
Cho tôi cả bầu trời, cho tôi tròn mặt đất
Biển cả với sông ngòi, núi cao cùng hẻm thấp
Đừng cắt rời, che chắn, để cho tôi.

Cuộc đời ơi! Tôi sống đâu cắt khúc?
Đừng bắt tôi thu hẹp lại đời mình!
Tôi không muốn hưởng nửa phần hạnh phúc
Thì nửa đau thương, đừng cứ phải để dành

Nếu chỉ có trên đời cái gì cần một nửa.
Thì chỉ là chiếc gối của Tình Yêu
Khi tay anh rụt rè khẽ áp lên bên má
Mặt chiếc nhẫn long lanh như một ánh sao chiều

camchuongdo
12-06-10, 00:31
Thơ viết cho riêng mình


Bài thơ này tôi viết tặng riêng tôi
Tặng riêng những tháng ngày đơn lẻ
Tặng lại những vần thơ trong quạnh quẽ
Tặng một mình, chỉ một mình thôi


Nhiều người đàn ông đã đến trong đời tôi
Có người đến rồi đi, nhẹ như gió thoảng
Chẳng để lại gì dù cũng là trống vắng
Chẳng để lại gì, dù một chút nhớ thương


Có người đến định ở lại, nhưng rồi cũng vội vã đi luôn
Để lại cho tôi một cái tên và nhiều miền ký ức
Nhưng nếu hỏi tôi, có thương, có tiếc
Tôi lắc đầu cười, thương tiếc để cho vay...

Tôi cứ hài lòng với bao sự đổi thay
Mà không biết có một ngày đau khổ
Anh đã đến.Nhẹ như cơn gió
Dịu dàng, thanh thản... rồi lại đi
Anh có biết chăng anh để lại điều gì
Hơn cả khổ đau đó là điều rõ nhất
Anh đi khỏi đời em đớn đau thành thường nhật
Nhưng em vẫn ngẩng đầu tiễn anh ra khỏi cuộc đời em

Thế là thôi tình yêu lớn cũng say mèm
Như tất cả những điều trên đời không bất biến
Tạm biệt nhé !Tình yêu em lưu luyến
Em đã tưởng rằng em mãi thuộc về anh...
(st)

---------- Post added at 23:31 ---------- Previous post was at 23:24 ----------

Em sợ hạnh phúc giành cho em một nửa
(quán không mùa blog)

Thượng đế tạo ra cuộc đời là một nửa
Một nửa niềm vui, một nửa tình yêu
Một nửa nỗi buồn cộng một nửa hắt hiu
Chắt lại cho một nửa con người đang hối hả

Nhịp sống nặng vốn từng cơn vất vả
Một nửa em vẫn tìm một nửa anh
Mỗi nhịp đời qua anh bước rất nhanh
Có khi nào bỏ qua cái gọi là một nửa?

Một thoáng khựng em chần chừ lần lựa
Một nửa của mình hay một nửa của ai
Rụt rè e sợ mắc một lỗi sai
Em sợ hạnh phúc dành cho em một nửa.
...

Tặng bạn Trương Hà bài thơ một nửa như bài thơ bạn pot @};-

truongha
12-06-10, 00:42
Trách Chi Con Tim Yếu Đuối

Đừng trách chi em, con tim yếu đuối,
Ai bước qua đường đời không có nỗi băn khoăn,
Ai đi qua ngõ yêu mà không thấy nhọc nhằn,
Ai không có những phút giây hoài tiếc nuối.

Cuộc tình nào không vương nhiều bối rối,
Cái dây kéo dùng dằng giữa ở và đi,
Có ai tự hào là sỏi đá gan lì,
Không biết đớn đau giữa hai đầu nghiệt ngã.

Thôi thì gắng gượng đến khi nào mệt lả,
Sẽ không còn bức rức lúc buông tay,
Trong tình yêu, niềm vui là mặt trái của đọa đày,
Mà định mệnh đã gắn liền thành một mảnh.

Em sẽ lớn khôn hơn từ trong nghịch cảnh,
Biến ngày mai thành tốt đẹp hơn hôm qua,
Biết mỉm cười đi trên những xót xa,
Con tim nhỏ, một ngày sẽ vô tư như thuở trước.

Lã Thế Phong

camchuongdo
13-06-10, 11:49
Viết cho những ai đang yêu một tình yêu không bến đỗ

Tôi có thứ tình yêu không sao diễn tả nổi thành lời
Những ngày hạnh phúc và đau khổ là không tách biệt
Mỗi ngày tôi đứng trên tầng cao đầy gió, thả bớt đi một chút tình,
để rồi ngày hôm sau lại đầy vơi trong dạ...

Có những chuyến xe dài tôi ngồi cạnh cửa sổ nhìn miết ra bóng đêm
thấy tình yêu trong tim mình không sao mà đo đếm...
Dẫu sao cũng cảm ơn đời đã thử thách tôi như thế...
Để tôi biết rằng điều ấy là có thật...
(chưa rõ tên tác giả)
.........

... tình yêu mà không cần đáp trả, không cần sở hữu, không trách móc giận hờn, có thể mỉm cười dù trong lòng tan nát, có thể nép mình lại để con đường của họ được thênh thang

... tình yêu mà tất cả những điều mình thực sự mong là họ được bình an

...tình yêu mà dù gửi đi cho gió vẫn cứ đem lòng thương nhớ suốt trăm năm...

Thôi, hãy cứ thả yêu thương lên trời và thả khổ đau xuống tận đáy đại dương...

Danheocon
13-06-10, 14:56
Nhậy Cảm

Em đoán ra rồi! Thôi anh đừng nói nữa
Chỉ một lời đơn giản có gì đâu
Nhạy cảm quá đôi khi thành nghiệt ngã
Tự biết những điều không dám nghĩ từ lâu

Em đoán ra rồi! Anh cảm ơn em đi
Hãy thanh thản và nhẹ nhàng vĩnh biệt
Con đường một chiều sau lưng ai tha thiết
Mắt không dám buồn tê liệt giữa hàng mi

Em đoán ra rồi! Anh cảm ơn em đi
Xin đừng nói chia ly
Xin đừng nói những gì em khủng khiếp
Ðể em dối lòng em

Còn gì không khi anh chưa thốt ra lời giã biệt
Ðừng hiểu em hão huyền - em tự dối em thôi
Biết là anh đã xa - xa thật rồi
Lặng lẽ thế
Chia tay
Ðừng nói nữa

Em không đủ lòng bao dung tha thứ
Cho lời tạ từ sắp sửa buột qua môi
Ðiều ấy... Tim em biết trước rồi.

hoanghanhuyen
13-06-10, 20:29
BƯỚC QUA NHAU

Mình bước qua nhau
Bỏ lại phía sau một giấc mơ và niềm tin đã cũ
Tình yêu mơ màng trong giấc ngủ
Ánh mắt cười cũng chẳng còn trong...


Mình bước đi qua nhau
Khi cả hai tự hiểu rằng con đường chung từ nay đã bắt đầu chia lối
Sẽ không còn những cái tên
Những ký tự V, C ta vô tư gọi nhau như thưở đầu mới gặp


Sẽ có những lựa chọn khác nhau
Sẽ tô cho tình yêu đến sau bằng một gam màu mới
Sẽ không còn những ngày mỏi mòn đợi
...ngóng chờ nhau


Mình bước đi qua nhau
Em cất giấu nỗi buồn
Sâu vào đôi môi nụ cười kiêu hãnh
Anh dành niềm vui
...bên những nấc thang đời


Lời cay đắng cho nhau ta không đành, không nói
Bởi kết thúc của yêu thương đâu phải những trách hờn
Kỷ niệm là giấc mơ nuôi đời em khôn lớn


Dẫu nơi ấy bây giờ
...nắng đã chẳng còn trong
Dẫu chúng mình bây giờ
...đã bước đoạn song song.

(st)

truongha
14-06-10, 23:10
Lời Chua Cay
(Lã Thế Phong)
Dù sao nữa
thôi thì em nói thẳng
Đừng sợ đau
mà ấp úng ở đầu môi
Lời chia tay
thì chẳng mấy gì vui
Thôi cứ nói
rồi đường ai nấy bước

Vở bi kịch
đã đến hồi kết thúc
Trước sau gì
sân khấu cũng kéo màn
Tôi và em
hai vai chính chết vội vàng
Ấy cũng là chuyện thường tình
em nhỉ ?

Hai chúng ta
có lẽ đều ích kỷ
Nên giờ đây
vẫn tiết kiệm ngôn từ
Ừ ! thì chia tay
cớ chi phải chần chừ
Đâu cần thiết so đo điều thua thiệt


Hạnh phúc mong manh
bàn tay ta huỷ diệt
Còn lại gì
ngoài trách móc cho nhau
Em hãy đi
toan tính lại từ đầu
Lời nói cuối
chỉ là khúc dạo đàn thừa thãi

camchuongdo
17-06-10, 23:20
Vết bỏng
(Võ Thị Kim Liên)


Chẳng đâm nổi da non
cái vết bỏng trong tim
một thời... thiếu nữ!
Tôi mang cái vết bỏng ấy
đi ngược chiều ngọn lửa!
Mảnh hồn nào run vỡ!...
phía
trăng lên!

Danheocon
18-06-10, 19:08
May mắn
---------Đinh Thị Thu Vân------


may mắn nào cho em gặp anh, vào đúng lúc trái tim non dại nhất. Vào đúng lúc trái tim tròn khao khát. Và ngọt ngào vừa đủ chín giữa cô đơn.

may mắn cho em, anh đã không hứa hẹn tháng ngày yêu. Để em lao đến bên anh, biết mỏi mòn mong ngóng. Để em lao đến bên anh, biết đợi chờ, hy vọng. Hy vọng mỏng như mây, ngọt ngào em vẫn bám. Hy vọng thoáng như buồm, em thánh thiện mà tin.

em yêu anh, cuồng nhiệt đáy tâm hồn. May mắn quá, lòng anh quen nguội lửa. Không đốt được đời mình nơi chốn đó, em trở về thương lấy trái tim đau. May mắn sao, em có được chút trơ lì, không gục xuống đớn hèn, thê thảm.

may mắn cho em, anh đã chẳng phũ phàng hơn. Thêm chút nữa, chắc gì em sống được. Thêm chút nữa, chắc là bao nước mắt, không dễ gì em giấu giữa tim khô. Thêm chút nữa thôi, em sẽ phải căm thù. Ta chẳng thể nhìn nhau, dù giá lạnh.

ta vẫn phải nhìn nhau, anh thấy đấy. Em đã biết trơ lì, ngạo nghễ, ngông nghênh. Em đã biết vô tâm trên chính đắng cay mình. Biết tàn nhẫn khinh mình, dù day dứt. Em đã mất em rồi, anh thấy đấy. Sỏi đá nặng tâm hồn, em lạc lõng mà đi…

và tất cả, phải chăng là may mắn?

ngocdiemm
20-06-10, 20:26
CON HẺM NHỎ -Ung Ngọc Trí
Con hẻm nhỏ này sáu năm trước khi yêu
Anh vẫn đợi em mỗi chiều thứ bảy
Lỡ đến muộn em khẽ khàng xin lỗi
Vẫn sợ anh buồn - Em kể một chuyện vui.

Tháng góp thành năm thêm nhiều buổi hẹn hò
Sau lễ cưới nhạt dần chiều thứ bảy
Giàn hoa giấy ven tường trong hẻm kia như chẳng còn đẹp nữa
Đi qua bây giờ ta nhìn nó dửng dưng.

Em nhìn anh quen hơn nhìn đồng hồ
Đã là vợ mấy ai còn hò hẹn nữa
Chạy bữa ăn đến tối sầm mơ ước
Những cái bợp tai xoá mất ngõ hẻm rồi.

Chúng mình không có ai ngoại tình đâu
Tại trái tim thôi, mỏi nhịp thời tươi trẻ
Đứng trước toà ta nói điều xưa không dám nghĩ
Về câu chuyện không may

Chiều nay anh ghé ngang qua ngõ hẻm xưa
Giàn hoa giấy chỗ ta hẹn nhau gai bỗng nhiều hơn trước
Cái nhọn buốt xé da ẩn sau từng nhánh lá
Thế mà xưa em khen...

Con hẻm chiều nhợt nắng đứng vô tư
Kim đồng hồ vẫn quay vòng năm tháng
Vòm trời xanh xa kia như một thời lãng mạn
Gió mênh mang câu chuyện cũ, chiều ơi.

truongha
20-06-10, 21:03
Đã Hết Rồi
(LTP)

Không lẽ chẳng còn gì để nói với nhau,
Ngoài những câu hỏi han tầm thường vô nghĩa,
Hai đầu dây, hai tâm hồn hoang địa,
Đã lạnh dần khi mặt đất vỡ làm đôi.

Xao xuyến nào đánh mất giữa em, tôi,
Để hôm nay ta hững hờ đến thế,
Cảm giác thương tâm nằm trơ thật tệ,
Hình như mù lòa từ sau cái vẫy tay.

Hết thật rồi bước dò dẫm chông gai,
Đâu cần nhau đỡ đần qua cơn hiểm,
Em không còn yếu mềm như hoa kiểng,
Tôi cũng không còn làm cổ thụ chắn đông phong.

Những vui buồn trống rỗng một số không,
Đã vắng xa tiếng nghẹn ngào từ bên đó,
Tôi hóa thành hạt bụi rơi trên cỏ,
Chẳng đau lòng ngày tháng lạnh lùng đi.

nuocmat
20-06-10, 23:38
Rồi một ngày anh sẽ phải xa em.

Nén nước mắt thật sâu vào kí ức.

Những kỉ niệm giờ còn là tiềm thức

Vì đôi mình xa nhau...



Phút chia tay chẳng nói được một câu

Tim thắt lại lặng nhìn em quay bước

Hàng cây già trên con đường phía trước

Dường như cũng lặng thinh...



Thế là hết tình yêu của chúng mình

Chẳng thể nào còn vẹn nguyên như trước

Để bây giờ chỉ mình anh lặng bước

Trên con đường vô tận của chia li



"Và mai đây mỗi kẻ một đường đi"

Anh chẳng nghĩ tình mình mong manh thế

Dù biết rằng tình yêu ta có thể

Sẽ nhạt nhòa theo hình bóng thời gian.



Chia tay rồi xin em hãy hòa tan

Dấu kỉ niệm chìm dần vào quên lãng

Hãy để anh thành miền dĩ vãng

Để anh thành hoang mạc của con tim.



Giã từ rồi sao em lại lặng im?

Thôi ta cứ làm bạn bình thường nhé.

Dù biết rằng yêu em là không thể,

Nhưng là bạn thì sẽ được phải không em?



Vậy là anh sẽ chẳng còn thói quen

Đến dỗ dành khi em buồn, em khóc

Chẳng ở bên mỗi khi em ngồi học

Đã hết rồi còn kí ức mà thôi



"Không cùng nhau đi hết cả cuộc đời"

Không bước cùng em nốt quãng đường còn lại

Nhưng trong tim anh sẽ vẫn là mãi mãi.

Mối tình đầu một mơ ước đầy vơi.



Hãy gạt đi giọt nước mắt tuôn rơi

Dù anh biết điều này không hề dễ

Nhưng em ơi! thực lòng anh không thể

Làm khổ em thêm lần nữa được đâu



Chẳng thể nào hàn gắn những nỗi đau

Thôi em hãy coi anh như cơn sóng

Sóng xô vào nhưng biển tình thất vọng

Nên âm thầm sóng trở ngược ra khơi



Cuộc tình ta chỉ đến thế này thôi,

Dù không muốn nhưng lại là sự thật

Và phải chăng tình yêu là bí mật

Để bây giờ tiết lộ bởi chia li?



Hạ kề bên anh chẳng biết nói gì,

Thôi chỉ biết cầu mong em hạnh phúc

Nhưng tình xưa là mối tình chân thực

Anh không hề gian dối với em đâu.



Bài thơ xưa chẳng còn được vẹn câu,

Thôi thì hãy cất sâu vào thương nhớ

Đừng vì anh mà đau buồn trăn trở

Hãy để anh có thể quên em



Chẳng thể nào còn được ở bên em

San sẻ những vui buồn trong cuộc sống

Cuộc tình ta giờ còn là giấc mộng

Giấc mơ dài không bến thức em ơi!



Và cuộc đời nghiệt ngã đến thế thôi

Không thể yêu em như những gì đã hứa

Nhưng vẫn nơi đây một nỗi buồn chan chứa

Nỗi nhớ mong trong sâu thẳm tâm hồn



Và thế là chẳng còn những nụ hôn

Những góc phố chờ mùa thu thay lá

Mình chia tay và thế là tất cả

Tràn ngập trong màu sắc của phôi pha



Cả ước mơ về một ngôi nhà

Những đứa trẻ sẽ chẳng thành sự thật

Và để rồi trong cuộc đời tất bật

Thời gian xóa đi những kí ức thật buồn



Hãy cố cười đừng để lệ rơi tuôn

Nhìn thấy vậy anh sẽ đau lòng lắm

Đôi mắt em_một vùng trời thăm thẳm

Dưng dưng dòng lệ thẳm trực trào rơi



Thôi cũng đành tạm biệt ở đây thôi

Gặp lại em ở con đường trước mặt

Hãy kể anh nghe một điều còn bí mật

Người yêu em khi ấy là ai ???
http://my.opera.com/NguyenThanhTungsherlock/blog/chia-tay-bai-tho-tu-sang-tac

ngocdiemm
22-06-10, 19:07
Em thôi nghĩ về tan vỡ

Khi em không còn định nghĩa được tình yêu
Thì không phải em chẳng còn yêu nữa
Em đã từng nghĩ về tan vỡ
Hồn bơ vơ lạc chốn xa vời

Em bây giờ chấp nhận mọi lẽ đời
Không còn tin vào "tình yêu mãi mãi"
Dù con tim đã ấm êm trở lại
Hoa đã âm thầm mọc dưới tuyết như xưa

Lại trở về đánh bạn với giấc mơ
Những bài thơ không viết cho riêng anh như trước
Cuộc sống chẳng như em từng mơ ước?
Hay bấy lâu em đã sống sai rồi?

Giá em biết nơi đâu là chốn "cuối trời"
Để lúc buồn đau tìm về nương náu
Để nằm đợi liền da vết thương rỉ máu
Như con thú hoang trong cánh rừng chiều

Em không còn định nghĩa được tình yêu
Cũng chẳng muốn hiểu nó là gì nữa
Em thôi nghĩ về tan vỡ
Và chẳng bao giờ muốn sống chỉ để yêu!
Thụy Anh

truongha
22-06-10, 22:14
BỐ ĐI LẤY VỢ
Bố đi lấy vợ thật rồi
Mẹ thành bóng lẻ lại ngồi đợi con
Chiều mưa đếm những giọt buồn
Bong bóng tan –bong bóng còn – cơn mưa?
Lấy thêm gì để mộng mơ
Con đường xưa , bố bây giờ rẽ sang
Trăng khuyết đâu phải trăng tàn
Cứ đúng tuần ánh trăng vàng soi chung
Giờ bố mẹ thành người dưng
Con làm dấu nối đi cùng thời gian
Ngày khôn lớn bị lạc đàn
Để giờ mẹ Bắc , bố Nam mệnh trời
Phận làm con biết thế thôi
Cầu cho bố sống trọn đời bố yêu
Một mai ngọn gió trở chiều
Và giông bão chẳng nghiêng theo ý người
Đã đến thế đành vậy thôi
Bố đi lấy vợ, Mẹ ngồi đợi con!

dpthinh
23-06-10, 11:36
Bên đời hiu quạnh

Tiếng hát khơi dòng thương nhớ xưa
Mênh mang trời đất mới giao mùa
Ở đây ta vẫn sầu cô quạnh
Vẫn nhớ thương về năm tháng xưa.
Vẫn xót xa đau ngày hạ cũ
Lỡ làng cho một kiếp phù sinh
Người đi từ thuở vô tình ấy
Để lại lòng ta xót một mình!
Nếu đã xem nhau là quán trọ
Vị đời hãy cạn những chiều say
Gió mưa trả lại đời mưa gió
Một thoáng dâng sầu trong mắt ai!
Men chẳng ấm lòng khi cách biệt
Giang hồ rượu uống mãi không say
Môi vẫn tìm môi chừng đã nhạt
Hương thừa nghe một thoáng men cay!
Thôi giã từ nhau như bóng mây
Và trôi theo ngày tháng lưu đày
Đất khách mấy mùa trăng ngóng đợi
Quê nhà từng cánh nhạn tung bay . . .
Rừng khuya khắc khoải từng cơn gió
Phố cũ mong chờ cuộc đổi thay
Chim Hồng vút cánh trời thăm thẳm
Gió vẫn vô tình, mây vẫn bay . . .
Người đi từ thuở vô tình ấy
Để lại lòng ta xót một mình
Để lại lòng ta buồn biết mấy
Lỡ làng cho một kiếp phù sinh!
Tiếng hát khơi nồng chăn gối xưa
Mênh mang trời đất mới giao mùa
Cố nhân có xót niềm cô quạnh
Có nhớ thương về năm tháng xưa?

( ST)

ngocdiemm
23-06-10, 22:14
Bên đời hiu quạnh

Tiếng hát khơi dòng thương nhớ xưa
Mênh mang trời đất mới giao mùa
Ở đây ta vẫn sầu cô quạnh
Vẫn nhớ thương về năm tháng xưa.
Vẫn xót xa đau ngày hạ cũ
Lỡ làng cho một kiếp phù sinh
Người đi từ thuở vô tình ấy
Để lại lòng ta xót một mình!
Nếu đã xem nhau là quán trọ
Vị đời hãy cạn những chiều say
Gió mưa trả lại đời mưa gió
Một thoáng dâng sầu trong mắt ai!
Men chẳng ấm lòng khi cách biệt
Giang hồ rượu uống mãi không say
Môi vẫn tìm môi chừng đã nhạt
Hương thừa nghe một thoáng men cay!
Thôi giã từ nhau như bóng mây
Và trôi theo ngày tháng lưu đày
Đất khách mấy mùa trăng ngóng đợi
Quê nhà từng cánh nhạn tung bay . . .
Rừng khuya khắc khoải từng cơn gió
Phố cũ mong chờ cuộc đổi thay
Chim Hồng vút cánh trời thăm thẳm
Gió vẫn vô tình, mây vẫn bay . . .
Người đi từ thuở vô tình ấy
Để lại lòng ta xót một mình
Để lại lòng ta buồn biết mấy
Lỡ làng cho một kiếp phù sinh!
Tiếng hát khơi nồng chăn gối xưa
Mênh mang trời đất mới giao mùa
Cố nhân có xót niềm cô quạnh
Có nhớ thương về năm tháng xưa?

( ST)


"...Dòng cảm xúc trào dâng ôi tha thiết
Tôi ước mình là nhân vật trong thơ
Dù ra đi vẫn có kẻ đợi chờ
Mặc năm tháng, mặc thời gian quay bước...

Thật hạnh phúc khi suốt đời mình được
Hiện diện trong tâm tưởng của một người
Đủ ấm lòng dù cuộc sống đơn côi
Giúp giữ được niềm tin đừng gục chết..."
(st)

---------- Post added at 21:14 ---------- Previous post was at 21:10 ----------

BỐ ĐI LẤY VỢ
Bố đi lấy vợ thật rồi
Mẹ thành bóng lẻ lại ngồi đợi con
Chiều mưa đếm những giọt buồn
Bong bóng tan –bong bóng còn – cơn mưa?
Lấy thêm gì để mộng mơ
Con đường xưa , bố bây giờ rẽ sang
Trăng khuyết đâu phải trăng tàn
Cứ đúng tuần ánh trăng vàng soi chung
Giờ bố mẹ thành người dưng
Con làm dấu nối đi cùng thời gian
Ngày khôn lớn bị lạc đàn
Để giờ mẹ Bắc , bố Nam mệnh trời
Phận làm con biết thế thôi
Cầu cho bố sống trọn đời bố yêu
Một mai ngọn gió trở chiều
Và giông bão chẳng nghiêng theo ý người
Đã đến thế đành vậy thôi
Bố đi lấy vợ, Mẹ ngồi đợi con!




GỬI CON TRAI.

Bố đã làm được gì cho con?
Khi tổ ấm thôi đã hết vẹn tròn
Khi gia đình bỗng chia thành hai nửa
Ngủ với mẹ thì không thấy bố nữa
Gió lạnh về, nằm giữa có được đâu?
Tuổi thơ ngây nhiều câu hỏi vì sao?
Nhiều câu hỏi đau hơn là dao cứa
Nỗi ân hận ngập tràn trong tim bố
Thiếu hụt này là tại bố, con ơi...

Sống xa con nhưng không bao giờ là bỏ rơi
Bởi vì con luôn ở trong tim bố
Bởi vì con luôn ở trong nỗi nhớ
Mỗi bước con đi luôn có bố dõi nhìn
Con trai ơi, hãy giữ chặt niềm tin
Tình phụ tử mãi mãi là bất diệt
Ngay cả khi chia lìa bởi cái chết
Bố vẫn yêu con như những ngày xưa
Ôm con trên tay câu hát đòng đưa
Thật nhẹ nhàng dìu con vào giấc ngủ
Và chiều chiều lại kiệu con trên cổ
Nhong ,nhong ,nhong đi tìm cỏ bồ đề...

Rồi con lớn lên và sẽ lại mải mê
Trong hành trình đi kiếm tìm hạnh phúc
Cũng có thể, có đôi lần va vấp
Thì hãy nhớ rằng luôn có bố ở bên
Là điểm tựa để cho con đứng lên
San sẻ cho con mọi vui buồn cuộc sống
Bố bao giờ cũng sẽ là bệ phóng
Để con bay vào đời...

Hỡi con trai yêu dấu của bố ơi
Có một điều bố mong con hãy biết
Bố bao giờ cũng yêu con tha thiết
Và mỗi người chỉ có một bố thôi.
(st)

camchuongdo
25-06-10, 20:57
Phân thân (Vũ thùy Hương)

Anh đừng nói sẽ yêu em trọn đời
Vì như thế sẽ giống người ấy mất.

Người ấy thường nói với em những lời tưởng chừng như rất thật
Nhưng cuối cùng lại biền biệt ra đi...

Có ai mười tám tuổi mà cắt nghĩa hết điều chi
Em cứ ngỡ người con gái nào lớn lên cũng phải chịu hơn một lần dang dở.

Mười tám tuổi thường đón tình yêu với cổng rào mở ngỏ
Trái chín dần khô để lại cho mùa sau những vết cắn lạnh lùng...
Anh đừng buồn sao em đến với anh quá ngập ngừng
Dẫu sao thế vẫn còn tha thiết lắm.

Những vết chân em qua mưa dầm thấm thía
Vết xước hôm nay vẫn ứa máu khôn nguôi
Ở bên anh em không còn đơn côi
Nhưng cũng không còn buổi cồn cào nham thạch
Đá cồn cào sôi - cồn cào bùng cháy
Khao khát yêu thương - níu kéo thời gian
Bờ vai anh tin cậy bình yên
Em dấu vào đó giọt tủi hờn khóc cho người khác
Sao anh không trách em hợt hời nông cạn !
Mà bóng tùng mãi nghiêng xuống chở che ?

...Em tự giận mình sao chẳng thể nào quên
Hay chưa đủ bao dung để thứ tha người xanh bạc
Một lần vơi đi làm tình yêu đâu còn là vô hạn
Sao không thể hết nhớ người
... để sống trọn vẹn cho anh ?

ngocdiemm
29-06-10, 08:16
"...Đêm cuối cùng ngắn biết bao nhiêu
Ngắn hơn cả những ngày hạnh phúc.
Ta chưa dứt câu ca, mà tiếng gà quái ác
Vội cướp linh hồn bài hát của ta đi..."

---------- Post added at 07:16 ---------- Previous post was at 07:14 ----------

Gởi con gái ở xa

Mang nụ cười của mẹ đi xa
để lại nỗi nhớ
con đừng khóc khi gọi điện về nhà
đừng than thèm ăn cơm mẹ nấu
đừng hỏi Sài Gòn mưa nắng ra sao
đừng kêu thất thanh” con chỉ còn một phút,
mẹ ơi nhớ nhà…”

Buông điện thoại ra, nước mắt mẹ rớt xuống
thèm ôm con vào lòng,
thèm đưa tay vuốt tóc
tự giận mình sao con ở quá xa
để ngôi nhà vắng tiếng chim ca
vắng những quấy rầy yêu thương vòi vĩnh

Rồi mẹ tự dỗ mình
thôi thì dẫu ở đây cũng có ngày con theo chồng
có ngày rời xa mẹ
tập quen chuyện bây giờ để đỡ nhớ ngày sau

Trời đất bao la, vòng tay mẹ ngắn
Ngày quá dài, con có biết không ?...
PHẠM THỊ NGỌC LIÊN

ngocdiemm
30-06-10, 12:04
Ta sôi nổi ồn ào của ngày xưa
Giờ đã thành người điềm nhiên lặng lẽ
Gần gũi hơn với vì sao cô lẻ
Thích một mình cô độc giữa đêm

Ta ngày xưa thương hoa cúc vàng đến tàn đêm
Đợi mùa trong khắc khoải
Ta cũng có một thời đam mê và hờn dỗi
Hạnh phúc có trong tầm tay mà sóng gió vây quanh

Ta mất anh
Trong nỗi đau có một điều an ủi
Qua những ngả đường chông chênh đá sỏi
Ta nhận ra ta mạnh mẽ hơn nhiều
Giữa hạnh phúc & nỗi buồn – gang tấc chứ bao nhiêu…
(st)

dpthinh
30-06-10, 12:09
HUYỀN THOẠI MỘT TÌNH YÊU
Giá như được một chén say mà ngủ suốt triệu năm
Lúc tỉnh dậy anh đã chia tay với người con gái ấy
Giá được anh hẹn hò dù phaỉ đợi lâu đến mấy
Em vẫn chờ như thể một tình yêu

Em vẫn chờ như hòn đá biết xanh rêu
Của bến sông xa mùa cạn nước
Cơn mưa khát trong nhau từ thủa trước
Sắc cầu vồng chấp chới phía xa xa.

Em vẫn chờ như lúa đợi sấm tháng ba
Như vạt cải đơm hoa đợi ngày chia cánh bướm
Như cô Tấm thương chồng từ kiếp trước
Lộn lại kiếp này để nhận ra nhau.

Em ở hiền em có ác chi đâu
Mà trời lai xui anh bắt đầu tình yêu với người con gái khác
Có phải rượu đâu mà phải đợi cho rượu nhạt
Có phải trầu đâu mà đợi trầu dập mới cay

Em vẫn chờ...vẫn đợi ...vẫn say...
Ngâu xa nhau ngâu có ngày gặp lại
Kim_Kiều lỡ duyên chẳng thể là mãi mãi

Em vẫn chờ...vẫn đợi
Dẫu chỉ là......Huyền thoại một tình yêu.....
(ST)

truongha
30-06-10, 12:50
THƠ VIẾT CHO EM
(St)
Anh xin lỗi vì đã bỏ ra đi
Cuồng dại như cánh chim bay ngược chiều gió thổi
Giọt nước mắt em ngày nao rơi nóng hổi
Chỉ khiến lòng anh thêm cháy khát tự do.

Anh xin lỗi vì những điều nhận và cho
Anh chẳng bao giờ nghĩ về em trước nhất
Chỉ khi nào lo sợ em đi mất
Anh lại dịu dàng lời nói ngọt đầu môi.

Anh xin lỗi vì những khoảng cách xa xôi
Của mỗi lần ghé thăm kéo dài từ tuần sang tháng
Anh xin lỗi vì những lúc anh lơ đãng
Nhớ tới một người khi đang nắm tay em.

Anh xin lỗi vì những phút dịu êm
Được ở bên em mà anh không trân trọng
Trái tim yêu ngày xưa tưng cháy bỏng
Nguội lạnh dần theo những chuyến đi xa.

Để một ngày khi năm tháng trôi qua
Anh giật mình nỗi nhớ em da diết
Đến bây giờ anh mới hiểu, anh mới hay, anh mới biết
Em chính là bờ bến của đời anh.

Chỉ còn lại những điều rất mong manh
Anh sẽ đợi, sẽ chờ tới khi em tha thứ
Hãy để trái tim anh sau bao ngày say ngủ
Thêm một lần, cháy bỏng để yêu em

failing
30-06-10, 14:14
Chuyện Uyên Ương Hồ Điệp

(Bản dịch của Ngọc Thạch)

Chuyện hôm qua như nước chảy về đông
Mãi xa ta không sao giữ được
Hôm nay lại có bao chuyện ưu phiền làm rối cả lòng ta
Rút dao chém xuống nước, nước càng chảy mạnh
Nâng chén tiêu sầu, càng sầu thêm
Gió sớm mai thổi đi bốn phương
Xưa nay chỉ thấy người nay cười
Có ai thấy người xưa khóc đâu
Hai tiếng ái tình thật cay đắng
Muốn hỏi cho rõ hay giả vờ ngây ngô
Chỉ có thể biết nhiều hay ít khó có thể biết cho đủ
Giống như đôi uyên ương bươm bướm trong những năm tháng khó khăn này
Ai có thể thoát được nỗi sầu nhân thế
Trong thế giới phù hoa đó
Sống ở trên đời đã là chuyện điên rồ
Sao còn muốn lên tận trời xanh?
Chi bằng ngủ yên trong sự dịu êm...

Đừng để tháng năm làm mỏi mệt trái tim chờ đợi
Ta nguyện theo nàng tới tận nơi góc biển chân trời
Giờ này đèn bên sông đã tắt
Chỉ có trái tim ta nhẹ nhàng lặng ngắm dung nhan nàng
Nụ cười của nàng vẫn ngọt ngào như xưa
Ta trân trọng cất giữ những kỉ niệm về nàng

Dù năm tháng lụi tàn
Người chiến sĩ bỏ xác nơi đồng hoang
Dù hứa hẹn thế nào
Cũng chẳng bằng ghi nhớ những ngày hôm nay
Nàng và ta xa xôi cách trở
Chuyện đời lặng lẽ đổi thay
Trải qua muôn sông ngàn núi
Liệu lòng ta còn mãi bên nhau?
Ta không mong được đời đời kiếp kiếp
Cũng không mong được sớm tối bên nhau
Chỉ mong được bình thản nắm tay nàng đi giữa nhân gian

Ai nói rằng tình cảm trên đời là điều khiến người ta đau khổ
Ai nói rằng biển người chìm nổi chỉ có tình duyên là vĩnh cửu
Dù có lúc chia ly có khi gặp lại
Dù có khi sum họp có khi tan
Cũng chỉ mong được bình thản nắm tay nàng đi giữa nhân gian

ngocdiemm
01-07-10, 13:15
Em biết một ngày anh sẽ ra đi
Đã hơn một lần anh nói về ngày ấy
Thì anh hãy đi đi, nhưng đừng nhìn lại
Cứ kệ một người thầm gọi phía sau

Em biết mình có là gì đâu
Bởi hình như bên anh đã là người khác
Em biết em chỉ hợt hời nông cạn
Tự buộc mình vào sợi nhớ mà thôi

Em biết anh mãi chỉ là xa xôi
Nhưng vẫn muốn giữ chút gì lưng chừng ấy
Chỉ cho riêng mình thôi, em biết vậy..
Thương nhớ kia chẳng thể tới một người

Bởi em cũng biết…
Anh đã có cho riêng anh một khoảng trời
Và ở đó một vì sao đã thắp
Những bản tình ca đêm buồn anh viết
Không phải dành cho em.

Em biết sẽ phải ru tất cả ngủ yên
Anh cứ đi đi, bước chân đừng nghi ngại
Chỉ cần một ngày kia anh trở lại
Vẫn có thể mỉm cười: “Một thời ta đã quen…!”
(st)

Danheocon
01-07-10, 23:29
KHOẢNG CÁCH

Chưa bao giờ em thấy hết yêu anh
Dù 1 phút, 1 giây, hay chỉ dù khoảnh khoắc
Dù ngày vẫn qua và chúng mình im lặng
Bỗng vô tình trở thành sự thách thức trong nhau

Chỉ là niềm kiêu hãnh rất không đâu
Mà em không nhận về phía mình có lỗi
Em cũng như anh chúng ta cùng chờ đợi
Một sự mở lời từ phía trái tim kia

Rồi mọi chuyện bỗng hoá xa xưa
Em không tin trái tim mình có lỗi
Tất cả chỉ từ một lần giận dỗi
Mà chúng mình vĩnh viễn mất nhau

Nếu có một lần chạm phải nỗi đâu
Xin anh đừng nhận về phía mình là ngưới có lỗi
Bởi trong chúng ta ai là nguời nặng lỗi
Chỉ có khoảng cách vô hình ......
làm nhân chứng cho 2 niềm kiêu hãnh cô đơn
---st---

ngocdiemm
02-07-10, 09:08
Nếu không muốn đi hết con đường…
Thì nên dừng lại trước lúc kịp hoàng hôn
không ai bắt ta phải sống cuộc đời cho người khác
muôn triệu tình yêu có muôn triệu lần đích đến
làm ơn đi mà!
Khi ta khóc không cần ai lau nước mắt cho ta?
khi ta cười không cần ai chia sẻ?
cần một quãng đời tự do hơn là cần một hơi ấm mặc cả
hãy thử cắn chặt môi…
Giữa mùa đông đôi khi một cơn bão tuyết còn quí hơn một đốm lửa trong tim người
Giữa nỗi đau biết đâu lại tìm ra một sự bình yên khác
Giữa đêm đen cũng phải đến lúc tự ta làm ra ánh sáng
Giữa những ngày qua phố đôi khi cần một lần lạc bước
đi khỏi cuộc đời của mình…

Nếu không muốn đi hết con đường…
thì nên dừng lại, rồi bước đi một con đường khác bằng niềm tin
đừng bắt ta phải sống cho hạnh phúc của người khác
(khi hạnh phúc của ta chỉ là bề ngoài của những giọt nước mắt cay đắng
như một hạt mưa giữa trời nắng gắt…)
làm ơn đi mà!…
Làm ơn đi…
vẫn luôn có một người giang tay ôm chiếc bóng của ta
chờ tìm thấy một người trong đời thật
vẫn luôn có một người đau khi thấy ta hạnh phúc
mà vẫn tự đấm vào ngực mình khi biết ta đơn độc
nghiệt ngã đến tận cùng…
Không ai muốn mình sống mà chỉ được đứng bên cạnh đời người mình yêu thương
cũng chẳng ai muốn đày đọa mình trong mất mát
nhưng tình yêu nào cũng có cái giá xứng đáng…
sao không thử một lần đặt cược với trái tim?
Làm ơn đi mà…
vẫn luôn có một người chờ ta cùng thắp sáng trời đêm!
Nguyễn Phong Viêt

truongha
05-07-10, 16:16
Quá Khứ Tình Yêu

Có một thời anh là của riêng em,
Từng ý nghĩ đọng trong từng khóe mắt.
Ánh nhìn anh những gì em cảm nhận,
Tất cả dành cho em, riêng em.
Có một thời em chẳng thể lãng quên,
Anh mạnh mẽ và dịu dàng đến thế,
Em nhỏ bé nép lòng anh che chở,
Chuyện ngày xưa đâu phải giấc mơ đêm.
Ôi đâu rồi thời ấy của riêng em?
Hoa mây gió ánh mặt trời cháy bỏng,
Bao yêu thưong trong mắt anh thầm lặng,
Gió xôn xao cứ đùa...yêu em...yêu em...
Ngày tháng ơi cho em được cầu xin,
Cho em về với bến bờ xua ấy,
Dẫu biết rằng tình yêu không dễ vậy,
Xin cứ trả em về ngày ấy của riêng em

ngocdiemm
06-07-10, 09:57
Đôi khi…

Đôi khi
Chỉ một chiếc lá vừa rụng xuống dưới sân
Cũng có thể làm tôi bật khóc
Đôi khi
Nhìn những chú gà tranh giành nhau từng miếng thóc
Tôi cũng chạnh lòng vì một nỗi xót xa

Đôi khi
Tôi cố thắp niềm tin cho đời bằng những câu ca
Bằng những điều mà từ lâu hằng chắt chiu…níu giữ
Đôi khi
Tôi muốn đốt nỗi buồn trong từng câu chữ
Để khi tro tàn, xót lại….những lời thương.

Đôi khi
Nhìn lại một kiếp người của kẻ sống tha phương
Tôi thấy một tôi yếu mềm khao khát
Đằng sau ngọt ngào là đắng-cay-mặn-chát
Có bao giờ tất cả chỉ “ đôi khi” ?

…Đôi khi
Vâng! Chỉ là đôi ba lần thôi nhé
Tôi bỗng thấy mình già
Ra, vào rồi tự hỏi
Có khi nào…
Tôi phải trả lại cho đời những dịu dàng sâu thẳm
tuổi xuân không ?
Hoàng yến Anh

loversea2006
14-07-10, 11:52
RU TA NỖI NHỚ

Anh về đếm lại ngày xưa
Có nghe trong gió lưa thưa sợi buồn
Sợi nào thấm giọt mưa tuôn
Sợi nào tìm lại ngọn nguồn yêu thương

Em đi trong dạ vấn vương
Ngậm ngùi tiếc nhớ dư hương thuở nào
Ru ta một thuở ngọt ngào
Để nghe giấc mộng bước vào tuổi mơ

Giờ đây tình đã hững hờ
Hương yêu một thuở xa mờ còn đâu
Anh về hứng lại giọt sầu
Bàn tay giá lạnh giọt châu tràn đầy

Có nghe nhạt đắng môi gầy
Làm cho nỗi nhớ đoạ đày tấm thân
Trả về em chút bâng khuâng
Để ru giấc ngủ theo lần thời gian

tieuhoanghoa
15-07-10, 13:53
Lá thư ngày trước
Yêu một khắc để mang sầu trọn kiếp
Tình mười năm còn lại mấy tờ thư
Mộng bâng quơ hò hẹn cũng là hư
Niềm son sắt ngậm ngùi duyên mỏng mảnh

Rượu chẳng ấm mưa hoài chăn chiếu lạnh
Chút hơi tàn leo lét ngọn đèn khuya
Giấc cô miên rùng rợn nẻo hôn mê
Gió âm tưởng bay về quanh nệm gối

Trong mạch máu chút gì nghe vướng rối
Như tơ tình thắc mắc buổi chia xa
Ngón tay run ghì nét chữ phai nhòa
Hỡi năm tháng hãy đưa đường giấc điệp

Yêu mê thế để mang sầu trọng kiếp
Tình mười năm còn lại chút này đây
Lá thư tình xưa nhớ lúc trao tay
Còn e ấp thuở duyên vừa mới bén

Ai dám viết yêu đương và hứa hẹn
Lần đầu tiên ai dám ký “Em Anh”
Nét thon mềm run rẩy gắng đưa nhanh
Lòng tự thú giữa khi tìm trốn nấp

Mươi hàng chữ đơn sơ ồ ngượng ngập
E dè sao mươi hàng chữ đơn sơ
Màu mực tươi xanh ngát ý mong chờ
Tình hé nụ bừng thơm trong nếp giấy

Ôi thân mến nhắc làm chi thuở ấy
Đêm nay đây hồn xế nẻo thu tàn
Khóc chia lìa ai níu gọi than van
Ta chỉ biết nằm nghe tình hấp hối

Say đã gắng để khuây sầu lẻ gối
Mưa mưa hoài rượu chẳng ấm lòng đau
Gấm the nào từ buổi lạnh lùng nhau
Vàng son có thay màu đôi mắt biếc

Tình đã rời đi riêng mình tưởng tiếc
Thôi rồi đây chiều xuống giấc mơ xưa
Lá lá rơi nằm bệnh mấy tuần mưa
Say chẳng ngắn những đêm dằng dặc nhớ

Trăng nào ngọt với duyên nào thắm nở
Áo xiêm nào rực rỡ ngựa xe ai
Đây mưa bay mờ chậm bước đêm dài
Đêm bất tận đêm liền đêm kế tiếp

Yêu sai lỡ để mang sầu trọn kiếp
Tình mười năm còn lại chút này thôi
Lá thư xưa màu mực úa phai rồi
Duyên hẳn thắm ở phương trời đâu đó

Vũ Hoàng Chương

camchuongdo
16-07-10, 23:21
Ngày xa anh
(Đinh Thị Thu Vân)

Thêm một lần nữa nước mắt em rơi
Thừa thãi quá trước đời anh hạnh phúc
Thừa thãi tình yêu lỗi lầm say đắm
Thừa thãi lo âu, thừa thãi ngọt lành

Em chẳng có gì, em chẳng có gì hơn
Nồng ấm ấy muộn màng ai hiểu hết
Trao cho anh, anh cứ vờ chẳng biết
Chẳng biết yếu mềm, chẳng biết bơ vơ...

Ôi giá như em có được trái tim hờ
Không biết gọi, không một lần biết nhớ
Không biết đợi anh về sau cánh cửa
Không biết nhói lòng khi nhận thóang thờ ơ

Nhói lòng đi cho đau xé mến yêu thừa
Đau cho hết ôi ước gì được hết
Đau cho cả những gì đang vội đến
Đau trọn một lần mai khỏi đớn đau thêm.