View Full Version : em phải làm sao?
anh ấy là một người rất đẹp trai, đàn hay, hát giỏi, là tâm điểm của các cuộc chơi, chính vì thế anh ấy ko muốn gia đình ràng buộc. và thói quen của anh ấy là: đi nhậu thì ko báo cho vợ ( thậm chí đi cả đêm) khi nhậu thì trời sập cũng ko về, nhậu về hay gây gổ với vợ. mà công việc của anh ấy thì đi rất nhiều. rất nhiều lần anh ấy đi triền miên mấy ngày mới về mà ko báo cho vợ tiếng nào. (từ nhỏ, trong gia đình anh ấy đã ko có thói quen "đi th ưa về trình" sống rất thoải mái, tự do ) anh ấy cũng ít khi hiểu cho người khác mà hay bắt người khác phải hiểu cho mình ( anh ấy là con út rất được cưng chiều ). khi gặp khó khăn, anh ấy chẳng bao giờ nghĩ phương án giải quyết mà thường tìm cách nhờ vả. chính vì thế mà chuyện trong gia đình em đều phải tự gồng gánh lấy. khi ko vừa ý, anh ấy hay đập phá đồ đạc trong nhà. anh ấy cũng thường dùng lời lẽ rất thậm tệ xúc phạm người khác. rất nhiều lần xỉ vả (có khi đánh) em trước mặt mọi người trong gia đình chồng vì rất nhiều điều vô lí (để chứng tỏ mình). anh ấy rất quyền hành trong gia đình nhưng với người ngoài lại rất nhút nhát, ko dám làm gì. anh ấy rất sĩ diện nên trước mặt người khác hay ra oai với vợ. anh ấy còn là người rất vô tâm, ko bao giờ quan tâm đến ngày SN, ngày lễ. ko bao giờ gọi đt cho nhà ngoại. ko quan tâm đến công việc của vợ. em rất m ệt mỏi và khóc rất nhiều. em chỉ mới kết hôn được gần 3 năm thôi, đã có 1 con gái hơn 1 tuổi chủ yếu do một tay em chăm sóc. em là một giáo viên, về hình thức ko đến nỗi nào. về cư xử em được đánh giá là biết điều, phải phép. mọi người nhận xét em là người bạn tâm tình uy tín và đáng tin cậy, nhưng em lại ko giải được bài toán gia đình mình. sau cả ngàn lần em tâm tình thủ thỉ ko có kết qua, bây giờ em dường như vô cảm xen lẫn chút khinh khi. em phải làm sao???
Bạn chưa bước vào giai đoạn ly thân nhưng mình vẫn gửi bạn tham khảo topic này: http://chimcutcanh.com/3c/showthread.php?t=2635
Giờ muộn rồi, bạn ngủ đi cho khỏe, mai chắc sẽ có nhiều thành viên tư vấn giùm bạn. Hoặc bạn có thể gửi yêu cầu giúp đỡ tại đây: http://chimcutcanh.com/3c/showthread.php?t=3094
Chúc bạn ngủ ngon.
mây hạnh phúc
16-10-09, 09:10
bạn chenhvenh à, việc chăm con thì không thể tị nạnh với chồng được đâu, hiếm có ông chồng nào mà lại chăm chút cho con từng tí như vợ đâu nên bạn cũng đừng buồn về chuyện đó.
bạn nói chồng bạn là người vô tâm vì không nhớ đến ngày sn của ai, không quan tâm xem có những ngày lễ gì, không gọi điện cho gia đình ngoại, không quan tâm đến công việc của vợ là không đúng. không phải cứ mua quà cáp tặng sn thì mới gọi là quan tâm đâu, bạn cũng không nói nhà ngoại ở đâu xa hay gần nhưng theo mình nghĩ không phải cứ gọi điện thoại cho bố mẹ vợ mới là quan tâm. nếu anh ấy quan tâm quá đến công việc của vợ thì cũng không được vì anh ấy là đàn ông mà. nếu biết bạn về nhà ngoại chơi hay gọi điện về nhà ngoại anh ấy hỏi "ông bà có khoẻ không" đó cũng là cách quan tâm rồi, hay đến ngày sn bạn anh ấy dịu dàng với bạn hơn bình thường thì đó cũng là thể hiện sự quan tâm đấy chứ. (Chồng mình là kỹ sư xây dựng nên sống hơi khô khan, 11 năm mới tặng hoa cho mình được 1 lần vào hôm cưới, và có thể chồng mình như thế nên mình cũng khuyên bạn như thế).
Còn việc chồng bạn bê tha rượu chè thì đúng là không chấp nhận được, "rất nhiều lần xỉ vả (có khi đánh) em trước mặt mọi người trong gia đình chồng vì rất nhiều điều vô lí (để chứng tỏ mình)" như bạn nói thì gia đình anh có vẻ nề nếp, chẳng lẽ họ chấp nhận việc anh ấy đánh bạn trước mặt họ???
bạn luôn cho rằng mình không có lỗi gì, nhưng theo mình thì nếu bạn thực sự không có lỗi thì anh ấy sẽ không có lý do gì để mà gây sự với bạn đâu.
Theo mình thì chồng bạn có vẻ ưa nịnh, bạn hãy lựa lúc nào vui vẻ nhất để khuyên nhủ chồng, và với tính cách của anh ấy thì đừng bao giờ bạn càu nhàu anh ấy về bất cứ vấn đề gì trước mặt người thứ 3 (đừng đụng chạm đến cái sĩ diện của thằng đàn ông trong anh ấy).
Các bạn mới kết hôn được 3 năm thôi mà đã vậy rồi sao? hãy cố gắng nhẫn nhịn bạn ạ, nóng vội sẽ không thể đủ bình tĩnh để tìm ra giải pháp đâu. bạn hãy tự tìm ra cái sai của mình trước để sửa chữa trước. CHÚC BẠN SỚM TÌM LẠI ĐƯỢC HẠNH PHÚC CỦA MÌNH.
chenhvenh à, mayhanhphuc nói đúng đấy em, ngọt mật chết ruồi mà, vã lại mình nịnh chồng mình thì chỉ có lợi chứ ko thiệt gì cả em ạ. Em cố gắng tìm hiểu ưu điểm của anh xã mà khai thác nhé. Chúc em hạnh phúc.@};-
ha tay que lua
16-10-09, 10:38
anh ấy là một người rất đẹp trai, đàn hay, hát giỏi, là tâm điểm của các cuộc chơi, chính vì thế anh ấy ko muốn gia đình ràng buộc. và thói quen của anh ấy là: đi nhậu thì ko báo cho vợ ( thậm chí đi cả đêm) khi nhậu thì trời sập cũng ko về, nhậu về hay gây gổ với vợ. mà công việc của anh ấy thì đi rất nhiều. rất nhiều lần anh ấy đi triền miên mấy ngày mới về mà ko báo cho vợ tiếng nào. (từ nhỏ, trong gia đình anh ấy đã ko có thói quen "đi th ưa về trình" sống rất thoải mái, tự do ) anh ấy cũng ít khi hiểu cho người khác mà hay bắt người khác phải hiểu cho mình ( anh ấy là con út rất được cưng chiều ). khi gặp khó khăn, anh ấy chẳng bao giờ nghĩ phương án giải quyết mà thường tìm cách nhờ vả. chính vì thế mà chuyện trong gia đình em đều phải tự gồng gánh lấy. khi ko vừa ý, anh ấy hay đập phá đồ đạc trong nhà. anh ấy cũng thường dùng lời lẽ rất thậm tệ xúc phạm người khác. rất nhiều lần xỉ vả (có khi đánh) em trước mặt mọi người trong gia đình chồng vì rất nhiều điều vô lí (để chứng tỏ mình). anh ấy rất quyền hành trong gia đình nhưng với người ngoài lại rất nhút nhát, ko dám làm gì. anh ấy rất sĩ diện nên trước mặt người khác hay ra oai với vợ. anh ấy còn là người rất vô tâm, ko bao giờ quan tâm đến ngày SN, ngày lễ. ko bao giờ gọi đt cho nhà ngoại. ko quan tâm đến công việc của vợ. em rất m ệt mỏi và khóc rất nhiều. em chỉ mới kết hôn được gần 3 năm thôi, đã có 1 con gái hơn 1 tuổi chủ yếu do một tay em chăm sóc. em là một giáo viên, về hình thức ko đến nỗi nào. về cư xử em được đánh giá là biết điều, phải phép. mọi người nhận xét em là người bạn tâm tình uy tín và đáng tin cậy, nhưng em lại ko giải được bài toán gia đình mình. sau cả ngàn lần em tâm tình thủ thỉ ko có kết qua, bây giờ em dường như vô cảm xen lẫn chút khinh khi. em phải làm sao???
cố gắng lên chị, 1 điều nhịn là chín điều lành, nên lùi 1 bước để tiến 2 bước chị ạ, đừng có nghĩ quẩn mà khổ con và khổ cả bản thân mình nữa. chúc chị vui
em cám ơn mọi người, có lẽ em phải bắt đầu từ việc thay đổi chính bản thân mình biết tha thứ và rộng lượng hơn, nhưng em cũng ko biết đó có phải là một cách hay hay ko, liệu như thế có phải là dễ dãi và dung túng cho anh ấy ko? mọi người quanh em vẫn thường bảo rằng em cần nghiêm khắc với chồng hơn nữa. em thật sự bối rối. em sợ gia đình tan vỡ nhưng cũng thấy ám ảnh chuyện anh ấy sa đà chuyện ăn chơi.
hoadanhdanh
16-10-09, 23:44
Bạn chenhvenh ơi, tớ từng có hoàn cảnh y hệt như bạn. Chỉ hơi khác 1 chút là chồng cũ tớ không đàn hát, và là con một. Những "đức tính" còn lại và cách hành xử thì không khác tí nào. Tớ đã phải sống trong sự tủi nhục vì cách ứng xử thiếu văn hóa và vô tâm, vô trách nhiệm của chồng.
Nhưng sau ly hôn, tớ thấy mình cũng có một phần lỗi trong việc đó là đã không khéo léo lắm. Tớ đã rất nóng nảy sau mỗi lần anh ta đối xử không ra gì. Nhưng càng nóng nảy thì với những người như vậy càng dại bạn ạ vì càng nóng thì càng làm cái "tôi" trong họ đẩy cao hơn. Tớ nghĩ những đối tượng như vậy rất thích ngọt ngào, nịnh bợ... Bạn thử áp dụng "lạt mềm buộc chặt" xem sao nhé! Tớ bị thất bại rồi nhưng mong những lời góp ý từ kinh nghiệm của tớ sẽ làm bạn có cách hàn gắn cuộc sống gia đình như mong muốn.
chị hoadanhdanh ơi! bây giờ chị có thấy thoải mái và hạnh phúc hơn ngày còn ở bên anh ấy ko?
hoadanhdanh
17-10-09, 00:18
Bây giờ tớ thấy rất thoải mái. Nhưng việc của tớ là việc khác vì tớ đã trót quyết định rồi. Giờ tớ không thấy hối tiếc. Thú thật là tớ đã không thực sự hạnh phúc khi gia đình chưa tan vỡ. Tớ vẫn tin tớ sẽ có 1 gia đình mới tốt đẹp.
Quan điểm và cái nhìn của 1 nguời sau ly hôn bạn đừng áp dụng vào 100% vì 2 chúng ta giờ ở 2 vị trí khác nhau. Tớ nghĩ là "còn nước còn tát". Chuyện của tớ phức tạp hơn những gì bạn kể trên đây nhiều, tớ cũng đã có nhiều cố gắng nhưng đành chịu thất bại. Nhưng cái cố gắng lúc đó của tớ không khéo lắm. Tớ không hối hận vì đã ly hôn nhưng có thể mọi chuyện sẽ khác đi rất nhiều nếu mình bình tĩnh hơn! Bạn hãy thử dùng biện pháp ngọt ngào xem sao nhé!
anh ấy quen cái sự ngọt ngào của em nên mới lấn tới như vậy đấy chị ạ! em có nên thay đổi thái độ tỏ ra bất cần ko nhỉ? mà anh ấy còn nói thế này nữa chứ: " anh mà muốn là con gái theo đầy, anh làm mấy chuyện đó em không bao giờ đủ tài năng mà biết được"
chi co 1 minh
20-10-09, 15:29
anh ấy quen cái sự ngọt ngào của em nên mới lấn tới như vậy đấy chị ạ! em có nên thay đổi thái độ tỏ ra bất cần ko nhỉ? mà anh ấy còn nói thế này nữa chứ: " anh mà muốn là con gái theo đầy, anh làm mấy chuyện đó em không bao giờ đủ tài năng mà biết được"
bất cần là không nên, thái độ bất cần đó của em sẽ chỉ làm cho tình hình trở nên xấu hơn thôi
cám ơn 3C, cám ơn tất cả mọi người. có sự chia sẻ em cảm thấy nhẹ nhõm rất nhiều. em ko sợ phải nuôi con một mình nhưng chỉ cần nghĩ đến con gái sẽ phải chịu thiệt thòi vì thiếu vắng cha thì em lại ko đủ can đảm. và nếu như bố mẹ em mà biết được sẽ rất đau lòng. em ko muốn mình buồn nhưng cũng ko muốn cho những người thân yêu của mình đau lòng. giá như em có thể mạnh mẽ hơn.
toikobuonnua
22-10-09, 10:51
Nhưng dù sao con gái yêu bằng tai con trai yêu bằng mắt mà. Có người chồng biết quan tâm lo lắng cho vợ thì sẽ thấy dễ chịu hơn. Nhưng rồi vẫn phải chấp nhận dù chồng mình thế nào đi nữa. Phụ nữ mà. Cố lên bạn ah. Thử dịu dàng lần nữa xem. Lúc nóng giận thì thường mất khôn đấy. Đó là lý do vợ chồng mình ly thân.
quocphu123
20-05-10, 17:50
chân thành chia sẽ cùng chị !!
Chị chenhvenh à! Hoàn cảnh của chị không khác em là mấy nhưng theo em chị thử biến mình thành nước uyển chuyển theo anh ta vài lần và hãy cho anh ta một số cơ hội nhất định. Hãy đi đâu đó xa xa chỉ có chị và anh ấy một thời gian hãy tách anh ấy ra khỏi cái xã hội và cái thường ngày anh ấy hay sống thử xem.Mông mọi chuyện sẽ được cải thiện cho cuộc sống không còn là địa ngục. Cố lên chị nhé
anh ấy là một người rất đẹp trai, đàn hay, hát giỏi, là tâm điểm của các cuộc chơi, chính vì thế anh ấy ko muốn gia đình ràng buộc. và thói quen của anh ấy là: đi nhậu thì ko báo cho vợ ( thậm chí đi cả đêm) khi nhậu thì trời sập cũng ko về, nhậu về hay gây gổ với vợ. mà công việc của anh ấy thì đi rất nhiều. rất nhiều lần anh ấy đi triền miên mấy ngày mới về mà ko báo cho vợ tiếng nào. (từ nhỏ, trong gia đình anh ấy đã ko có thói quen "đi th ưa về trình" sống rất thoải mái, tự do ) anh ấy cũng ít khi hiểu cho người khác mà hay bắt người khác phải hiểu cho mình ( anh ấy là con út rất được cưng chiều ). khi gặp khó khăn, anh ấy chẳng bao giờ nghĩ phương án giải quyết mà thường tìm cách nhờ vả. chính vì thế mà chuyện trong gia đình em đều phải tự gồng gánh lấy. khi ko vừa ý, anh ấy hay đập phá đồ đạc trong nhà. anh ấy cũng thường dùng lời lẽ rất thậm tệ xúc phạm người khác. rất nhiều lần xỉ vả (có khi đánh) em trước mặt mọi người trong gia đình chồng vì rất nhiều điều vô lí (để chứng tỏ mình). anh ấy rất quyền hành trong gia đình nhưng với người ngoài lại rất nhút nhát, ko dám làm gì. anh ấy rất sĩ diện nên trước mặt người khác hay ra oai với vợ. anh ấy còn là người rất vô tâm, ko bao giờ quan tâm đến ngày SN, ngày lễ. ko bao giờ gọi đt cho nhà ngoại. ko quan tâm đến công việc của vợ. em rất m ệt mỏi và khóc rất nhiều. em chỉ mới kết hôn được gần 3 năm thôi, đã có 1 con gái hơn 1 tuổi chủ yếu do một tay em chăm sóc. em là một giáo viên, về hình thức ko đến nỗi nào. về cư xử em được đánh giá là biết điều, phải phép. mọi người nhận xét em là người bạn tâm tình uy tín và đáng tin cậy, nhưng em lại ko giải được bài toán gia đình mình. sau cả ngàn lần em tâm tình thủ thỉ ko có kết qua, bây giờ em dường như vô cảm xen lẫn chút khinh khi. em phải làm sao???
Dù chỉ nghe một phía nhưng tôi khâm phục sự cố gắng của bạn. Bản chất con người khó thay đổi nếu thật sự bạn đã chịu đựng như vậy mà tình trạng không khá hơn thì hãy tự giải thoát cho mình và con đi bạn à. Mọi người đều khuyên bạn chịu đựng nhưng tôi thì có ý kiến thế này, cái gì cũng có mức độ của nó. Bạn cố lần này rồi tới lần khác, liệu có phải đó là lần cuối cùng chưa? Hạnh phúc , sự tự do. cuộc sống cuả mình là do mình chọn lựa, quyết định chứ không phải bây giờ trông chờ vào gia đình.
cách thể hiện của anh ta quá "vô học" , thời bây giờ khác xưa và người phụ nữ vì thế mà được giải phóng trong nhiều vấn đề. Chúc bạn khỏe, sáng suốt , để cuộc sống của mình và con có ý nghĩa hơn.
Quả là bạn thiếu may mắn khi trót bị cái vầng hào quang : Đẹp trai đàn hay hát giỏi ấy che lấp tầm nhìn. Có lẽ nếu muốn duy trì cs chung thì phải chấp nhận vui vẻ sống chung với lũ thôi, tự điều chỉnh mình sao cho phù hợp là cách tốt nhất bạn ạ, đừng bao giờ hy vọng chồng bạn thay đổi bản chất, nói dại chút là trừ khi chồng bạn bị 1 cú gì đó cực sốc thì mới biết : Quay đầu là bờ thôi. Chúc may mắn!
Hãy một lần nửa suy nghĩ thật kỷ và đưa ra quyết định nghe.Tuy nhiên, nói về vấn đề ly hôn vì sợ con cái khổ thi phải xem xét lai,hãy nghi xem nếu 2 mẹ con chị cứ tiếp tục sống chung với 'lũ' chịu đựng như thế, liệu rằng con chị có viu vẻ không khi chứng kiến những cuộc cải vả, đánh đập của bố nó dành cho mẹ nó???
Ly hôn không phải là ngõ cụt đâu chị ạ!
vBulletin® v3.8.5, Copyright ©2000-2010, Jelsoft Enterprises Ltd.