View Full Version : To be or not to be!
Nếu tôi là bạn
Pisces
Một giả định để ai đó chợt nhận ra những gì đã, đang và sẽ xảy ra xung quanh mình với cái nhìn khác, cái nhìn của mình nhưng không hẳn cho mình, để hiểu rõ hơn những người bạn, dẫu cho mọi người vẫn thường thốt lên "giá mà..." khi thứ gì đó qua đi.
Còn tôi và bạn, ngày hôm qua vẫn có thể là ngày hôm nay hoặc ngày mai bởi đơn giản chúng ta là bạn. Và nếu tôi không phải là tôi, nếu tôi là bạn... thì liệu tôi có hành động như bạn không? Chắc cũng vậy thôi, nhưng sao không thử một lần giả định nhỉ?
Những gì đã xảy ra cho bạn, cho tôi hay bất kỳ ai khác, tất cả giờ đã là quá khứ. Một quá khứ không bao giờ tìm lại được, một tương lai không thể nào xác định được. Nhưng hiện tại thì bắt đầu từ quá khứ và là cầu nối đến tương lai.
Nếu tôi là bạn, tôi sẽ không bao giờ cố giấu hay kìm nén những cảm xúc đối với ai đó để rồi suốt ngày phải chạy trốn chính bản thân mình, cùng hàng trăm, hàng nghìn sự lựa chọn mà trong đó không có sự lựa chọn nào dành cho riêng bạn. Còn nếu vì lý do nào đó, thì tôi cũng sẽ đặt nó ở vị trí sâu kín nhất trong tâm hồn để thoải mái hơn mỗi khi đương đầu với bản thân mình.
Nếu tôi là bạn, tôi đã không bao giờ trách bạn mình là "đồ tồi" chỉ bởi lý do mà... chỉ bạn mới biết. Dẫu rằng nó sẽ được bỏ qua nhưng dường như một hố sâu vô hình được dựng lên mà không cách nào vượt qua được. Một chiếc cốc thuỷ tinh đã vỡ làm sao có thể hàn gắn nguyên vẹn như lúc ban đầu, dù người thợ có khéo léo đến cỡ nào.
Nếu tôi là bạn, tôi sẽ không suốt ngày ấp ủ những ảo tường mà chỉ có mỗi bạn vẽ ra. Tôi sẽ chia sẻ nó cho mọi người đặc biệt là những người bạn, kể cả khi tôi có thể nhận về những điều không thực sự mong đợi. Khi bạn mở lòng mình, bạn sẽ có được nhiều hơn thế từ người khác.
Nếu tôi là bạn, tôi đã không giận người bạn thân bởi hình ảnh một người thứ ba xa lạ, để rồi đánh mất mãi mãi những gì đã vun đắp bằng tình bạn chân thành. Nếu tôi là bạn, tôi sẽ bỏ ngay suy nghĩ người khác phải làm điều này cho mình trước khi mình làm điều kia cho họ.
Nếu tôi là bạn, tôi đã không vì chút lòng ích kỷ, ghen tị với mọi người mà bỏ quên bản thân mình, để rồi cứ phải dằn vặt trong những tháng ngày đơn độc. Bạn không muốn ai ở bên bạn cũng bởi bạn quá yêu bản thân mình, hơn bao giờ hết.
Nếu tôi là bạn, tôi sẽ luôn nghĩ ngày mai tươi sáng hơn ngày hôm qua chứ không bi quan cho một ngày mới dù vì bất cứ lý do gì.
Nếu tôi là bạn, tôi đã không chạy đi tìm một bến đỗ mới cho bản thân khi bến đỗ cũ chưa được xây dựng vững chắc. Đôi lúc đó là xu hướng, nhưng khi làm người khác mất niềm tin thì cũng thật khó để làm tốt công việc dù bạn có thực sự muốn như vậy...
Nếu tôi là bạn, tôi sẽ cố loại bỏ những suy nghĩ nhạy cảm không đáng có về một ai đó để rồi sinh ra ngớ ngẩn. Tất cả chỉ để chứng minh bạn "ngưỡng mộ" người đó.
Nếu tôi là bạn, tôi sẽ không giành quá nhiều thời gian vào 4 bức tường và màn hình Internet để tách biệt với thế giới. Cuộc sống ngoài kia có nhiều thứ tươi đẹp để khám phá.
Nếu tôi là bạn, tôi sẽ không lôi khiếm khuyết của người khác ra để bàn luận dẫu cho đó chỉ là trò đùa. Nếu tôi là bạn, tôi cũng sẽ không nghĩ ranh giới giữa tình bạn và tình yêu mong manh đến thế.
Nếu tôi là bạn, tôi không nghĩ về ngày mai (tương lai) khi hôm nay (hiện tại) tôi không biết phải làm gì. Có thể ngày mai sẽ không bao giờ đến hoặc sẽ đến nhưng bạn có nghĩ mình sẽ ra sao khi ngày mai thực sự đến.
Nếu tôi là bạn... nếu... tất cả cũng chỉ là giả định. Những thứ đã qua đi và để lại chút gì đó cho bạn, cho tôi và những người bạn của chúng ta đôi lúc khiến tất cả trưởng thành hơn. Có thể tôi không thành công như bạn, không hành động được như bạn ở một khía cạnh nào đó nhưng tôi giả định mình là bạn để hiểu hơn tính cách những người bạn của mình, để trải nghiệm thêm cuộc sống từ những gì mình từng nhận được.
Đừng bao giờ quên
Sự hiện hữu của bạn là món quà cho thế giới này. Bạn là duy nhất và không ai thay thế được bạn. Cuộc đời bạn là tất cả những gì bạn muốn, bạn hãy sống trọn vẹn từng ngày ngay từ bây giờ.
Hãy luôn sống trong những niềm vui, chứ không phải là những phiền toái, và bạn sẵn sàng đương đầu với những gì sẽ đến. Trong bạn hẳn sẽ luôn có quá nhiều câu hỏi, hoài nghi… Nhưng hãy hiểu, hãy dũng cảm… bạn sẽ thành người mạnh mẽ.
Đừng tự giới hạn mình. Những giấc mơ của bạn đang chờ bạn đánh thức và chinh phục. Đừng rời bỏ những quyết định quan trọng để tạo ra cơ hội của ngày mai. Bạn hãy vươn đến đỉnh cao và giá trị của chính mình.
Không có gì lãng phí năng lượng sống cho bằng sự lo lắng. Bạn càng ưu tư bao nhiêu, bạn càng trĩu nặng tâm hồn bấy nhiêu. Đừng cho mọi vấn đề quá nghiêm trọng – hãy sống một cuộc đời “trời quang mây tạnh”, chứ không phải sống trong những âu sầu hối tiếc.
Hãy nhớ rằng một tình yêu nhỏ sẽ không thể tồn tại, hãy nhớ rằng rất nhiều quy luật tuần hoàn là điều không tránh khỏi. Hãy nhớ rằng tình bạn là một sự đầu tư khôn ngoan, và kho báu cuộc đời là chúng ta… được ở bên nhau.
Có sức khỏe và hy vọng và hạnh phúc. Hãy dành thời gian ước nguyện đến một vì sao. Và đừng bao giờ quên… chúng ta đặc biệt đến thế nào!
Viết đời mình
Giả sử có người tặng bạn một cây bút _ một cây bút màu còn phong kín.
Bạn không thể thấy được có bao nhiêu mực trong đó. Nó có thể hết mực sau vài dòng viết thử đầu tiên nhưng cũng có thể còn thật nhiều mực đủ để viết nên một (hoặc vài) kiệt tác để lại dấu ấn cho đời mãi mãi. Bạn không hề biết điều đó trước khi đặt bút.
Với luật chơi như vậy. Bạn phải nắm lấy cơ hội!
Thực sự, bạn có thể không cần phải thực hiện điều gì theo luật chơi này cả. Thay vì nắm chiếc bút trong tay, bạn có thể đặt nó vào giá hoặc trong ngăn kéo và rồi nó cũng sẽ khô mực mà chưa hề được sử dụng.
Nhưng nếu bạn quyết định sử dụng nó, bạn sẽ làm gì với nó. Bạn sẽ chơi trò chơi này như thế nào?
Bạn sẽ trù tính và lên kế hoạch trước khi viết ra? Những kế hoạch này có mênh mông quá đến nỗi bạn không thể nào đặt bút chăng?
Hay là bạn sẽ viết ngay, để rồi vật lộn với những dòng chữ tuôn tràn cuồn cuộn muôn hướng cuốn hút bạn đi theo?
Hoặc giả bạn sẽ viết một cách cẩn trọng, như thể cây bút có thể hết mực ngay, hay bạn sẽ giả vờ tin rằng (hoặc làm ra vẻ tin rằng) cây bút đó sẽ mãi mãi còn mực?
Và bạn sẽ viết về Tình yêu hay lòng Thù hận? Hạnh phúc hay Khổ đau? Cuộc sống hay Chết chóc? Viết tất cả mọi điều hay chỉ viết vớ vẩn?
Bạn sẽ viết để làm vui cho mình hay làm đẹp lòng người khác? Hay làm vui cho chính mình bằng cách viết cho người khác?
Bạn sẽ viết những dòng run rẩy yếu ớt hay đậm nét rực rỡ? Viết giản dị hay hoa mỹ?
Bạn vẫn cứ viết chứ? Một khi bạn có chiếc bút trong tay dù không luật lệ nào bắt bạn phải viết?
Bạn sẽ tóm tắt? Sẽ phác thảo? Sẽ viết nguệch ngoạc? Hay viết say sưa?
Bạn sẽ viết ngay ngắn hay viết không theo hàng lối nào cả?
Có thật nhiều điều để cân nhắc phải không?
Bây giờ, Giả sử có người tặng bạn một cuộc sống...
Hãy ngẩng đầu lên
http://songdep.xitrum.net/images/54705736ry2.jpg
Đôi khi có một số người lướt qua cuộc đời bạn và ngay tức khắc bạn nhận ra rằng sự có mặt của họ ý nghĩa như thế nào.
Họ đã dạy bạn những bài học, đã giúp bạn nhận ra giá trị của chính mình hoặc trở thành con người mà bạn từng mơ ước. Có lẽ bạn sẽ không biết được những con người này từ đâu đến (bạn cùng phòng, người hàng xóm, vị giáo sư, người bạn mất liên lạc từ lâu hay thậm chí là một người hoàn toàn xa lạ). Nhưng khi bạn thờ ơ với họ, hãy nhớ rằng trong từng khoảnh khắc họ sẽ ảnh hưởng rất sâu sắc đến cuộc đời bạn.
Ban đầu sự việc xảy ra trông có vẻ kinh khủng, đau khổ và bất công, nhưng khi lấy tấm gương của cuộc đời ra để đối chiếu, bạn sẽ hiểu được là nếu không có những giây phút ấy để bạn vượt qua mọi khó khăn thì bạn khó có thể thấy được tài năng, sức mạnh, ý chí và tấm lòng của bạn. Mọi việc đều diễn ra có chủ đích mà không có gì gọi là tình cờ hay may rủi cả. Bệnh tật, tổn thương trong tình yêu, giây phút tuyệt vời nhất của cuộc sống bị đánh cắp hoặc mọi thứ ngu ngốc khác đã xảy đến với bạn, hãy nhớ rằng đó là bài học quý giá. Nếu không có nó cuộc đời này chỉ là một lối đi thẳng tắp, một con đường mà không hề có đích đến cũng như bạn sống từng ngày mà không hề ước mơ. Thật sự con đường đó rất an toàn và dễ chịu, nhưng sẽ rất nhàm chán và vô nghĩa.
Những người bạn gặp sẽ ảnh hưởng đến đến cuộc đời bạn. Thành công hay thất bại, thậm chí là những kinh nghiệm tồi tệ nhất cũng chính là bài học đáng giá nhất, sẽ giúp bạn nhận ra được giá trị của chính mình. Nếu có ai đó làm tổn thương bạn, phản bội bạn hay lợi dụng tấm lòng của bạn, hãy tha thứ cho họ bởi vì chính họ đã giúp bạn nhận ra được ý nhĩa của sự chân thật và hơn nữa, bạn biết rộng mở tấm lòng với ai đó. Nhưng nếu có ai thương yêu bạn chân thành, hãy yêu thương họ một cách vô điều kiện, không chỉ đơn thuần là họ đã yêu bạn mà họ đang dạy bạn cách để yêu.
Hãy trân trọng khoảnh khắc và hãy ghi nhớ từng khoảnh khắc những cái mà sau này bạn không còn có cơ hội để trải qua nữa. Tiếp xúc với những người mà bạn chưa từng nói chuyện, và biết lắng nghe. Hãy để trái tim biết yêu thương người khác. Bầu trời cao vời vợi vì thế hãy ngẩng đầu nhìn lên, tự tin vào bản thân. Hãy lắng nghe nhịp đập của trái tim mình :"Bạn là một cá nhân tuyệt vời. Tự tin lên và trân trọng bản thân bạn, vì nếu bạn không tin bạn thì ai sẽ làm điều ấy?"
Hãy sở hữu cuộc sống của bạn và đừng bao giờ hối tiếc về lối sống ấy. Nếu bạn thương yêu ai đó thì hãy nói cho họ biết, dù rằng sẽ bị từ chối nhưng nó có thể làm cho một trái tim tan nát có thể đập trở lại.
phuonghoangden
07-10-09, 21:26
Dù có đi cả cuộc đời đầy gió bụi, nhưng hãy cứ tin hạnh phúc ở cuối con đường...
Dù có đi cả cuộc đời đầy gió bụi, nhưng hãy cứ tin hạnh phúc ở cuối con đường...
Câu nói này nghe như lời động viên những con người trong những trạng thái tâm lý chông chênh. Và tôi, những ngày này đang trải qua tâm trạng thật tồi tệ
To be or not to be!
Tôi đang tồn tại và gặm nhấm nỗi đau trong trạng thái của một người mẹ, người phụ nữ cũng khao khát yêu thương, khao khát sự che chở, khao khát được chăm sóc người thân ... mà không được. Có thể cách lựa chọn đường đi của tôi tại thời điểm này chưa phù hợp, nó làm tôi ngộp thở và nhiều khi đuối sức.
Tình yêu ư? Không phải quá bi quan nhưng tôi không còn tin vào điều ấy. Tôi đã từng yêu và sống hết mình vì tình yêu ấy để rồi cuối cùng cũng làm mất nó. Người luôn nói yêu tôi, người mà tôi đã từng nghĩ nếu có chết, xin được chết cùng ngày, rồi cũng thay đổi, cũng có một tình yêu mới. Chỉ có tôi, đón nhận những lời có cánh với một thái độ bất cần, đùa cợt. Rồi giờ đây, khi tôi cảm nhận có người vì tôi chân thành, nhưng họ cũng không đủ dũng cảm để bước qua rào cản, và tôi thật tồi tệ, cảm nhận nó trong tâm trạng mắc nợ mà không có một chút rung động nào. Cuộc sống vẫn tiếp tục, dường như chỉ có tôi đang dừng lại ....
Lâu quá mới lại vào đọc những câu chuyện cảm động. Tôi đã đưa nó lên đây, và giờ đây nó dành để tôi đọc và tự vượt lên.
Thời gian, không làm dịu đi niềm đau mà như tăng thêm.
Tệ thật![-(=((;)
Hôm nay mình sao thế nhỉ? Cảm giác như mình đã bỏ đi một vật quý báu trong cuộc đời. Sự xác định, quyết tâm tưởng như không làm đau mình, nhưng sự thật nó đã cứa một vết thương dài và sâu, ngọt đến độ cho mình lầm tưởng rằng "không sao, rồi mọi thứ sẽ qua".
Phải vui vẻ, phải khỏe mạnh để các con thấy mẹ ổn, và để các con yên tâm dựa vào mẹ. Nhưng mẹ biết, mẹ đang phải cố gắng vượt qua thế nào. Lúc ở cạnh các con, đùa cùng các con thật thanh thản. Nhưng khi các con đã ngủ, mình mẹ nằm trằn trọc, ngồi dậy ngắm các con mẹ mới thấm thía sự cô đơn của mình. Mẹ không được phép gục ngã lúc này, phải không? Nhưng mà, mẹ đang phải gánh nhiều nỗi buồn một thời điểm. Giá mà mẹ có thể, mẹ có thể trút bỏ nó. Giá mà ....
Mẹ yêu các con.
Những ngày dài rồi cũng dần qua. Các con đã ổn định và vui hơn nhiều. Mẹ thấy mình được đền bù xứng đáng. Hãy cố gắng, các con. Mẹ luôn ở đây, và luôn bên cạnh các con, dù cho có bất kỳ điều gì sẽ xảy ra. Các con, ưu tiên số 1 của mẹ!
---------- Post added at 11:33 ---------- Previous post was at 11:06 ----------
Hôm nay Tũn thi văn, đọc. Mồm đau quá, mẹ xót mà chẳng biết làm sao. Nói mãi con không nghe lời mẹ, rằng đừng mím môi lại thế, để nó tự nhiên thì nó sẽ ít đau hơn. Thương con quá chẳng biết làm thế nào, hôm nay lại thi đọc. Mong con cố gắng nhé.
Nhưng mà hôm nào mẹ phải đưa con đi riêng để nói với con: Sao cứ tị với em thế. Em còn bé, chiều em hơn một chút. Mẹ biết nhiều khi con thèm ôm mẹ, giải pháp là con lừa em để được nằm cạnh mẹ một lúc còn gì? Thế mà vẫn cứ rơm rớm nước mắt, con trai vậy thật ... tệ. Nhưng mẹ yêu con.
Em Nhím hôm nay đi CV Đầm Sen cùng lớp học, con trai bảo: Sao không cho anh đi. Trời! Gì cũng tị nạnh.
Nhím mấy ngày nay hơi ươn người, mẹ lo lắm. Đừng ốm con nhé. Yêu con thật nhiều.
Hôm qua Tũn nói: Thày bảo bài TLV phải viết ít nhất 25 dòng mới được, con không được rồi. Mẹ nhăn mặt, con cười toe toét, con viết được 31 dòng. Vừa hạnh phúc, nhưng buồn cười thật: TLV đếm dòng để chấm điểm!!!
Nhím con đi công viên Đầm Sen về, yêu quá, con khỏe. Mẹ thật vui.
Những giờ dạy con học bài, con trai, chính là giờ dành riêng cho con rồi mà. Vậy khi đi ngủ, hãy nhường em nhé.
Mẹ nhớ rồi, sẽ đưa con đi làm thẻ thư viện. Suốt ngày chỉ lo: Ở đó có nhiều truyện không mẹ?
Mà mẹ đã nói với con, nếu mẹ nói một hai lần con thực hiện ngay thì mẹ đâu có quát con làm gì. Con cầm quyển sách "100 điều cha mẹ nên nói với con cái" và bảo: Mẹ ơi, sao mẹ chẳng giống trong sách nói gì cả. Mẹ bảo không giống điều nào đọc lên cho mẹ nghe. COn đem 2 điều ra đọc thì cả hai điều ấy con đều vi phạm nặng hơn trong sách, mẹ chỉ ra, con cười ngặt nghẽo. Ghét quá cơ! Mà con còn bảo: Sao mẹ nóng tính thế, mẹ đi tập cả yoga rồi mà? Trời, cũng hiểu phết nhỉ!
Một ngày vui của mẹ.
Nghĩ lại vẫn buồn cười Tũn, biết xấu hổ rồi nhé. Mẹ ôn bài Khoa để hôm nay con thi. Câu hỏi: HIV lây nhiễm qua những đường nào?
Con trả lời: Quan hệ tình dục, lây từ mẹ sang con (phụ nữa mang thai) và lây qua đường máu.
Mẹ hỏi: Quan hệ tình dục là thế nào?
Con trả lời: Tinh trùng gặp trứng (rồi mặt đỏ tưng bùng, cười bẽn lẽn).
Hi hi hi, con trai mẹ bắt đầu lớn rồi đây. Làm thế nào để nói với con về vấn đề này nhỉ???:-*
Mấy hôm nay mẹ buồn lắm, mẹ không biết phải trao đổi với con thế nào? Con trai, con biết không, con là duy nhất và quan trọng của mẹ. Em Nhím cũng thế. Con lớn hơn em, con lẽ ra hiểu và chia sẻ với mẹ mới đúng chứ? Mẹ lo lắm, có lẽ phải hỏi nhà tâm lý thôi.
Điểm thi con tốt, mẹ mừng và tin con sẽ không làm mẹ thất vọng về chuyện học. Nhưng con lại làm mẹ lo lắng nhiểu việc lắm, con trai. Mẹ thật sự lo đây
Hoa bang lang
31-12-09, 14:23
Ôi! ba mẹ con Funny vui quá . Em hãy cố gắng, hãy vững vàng để làm chỗ dựa cho các con em nhé .
Mẹ đi công tác. Nhớ các con. Nhưng lo nhiều hơn. Rảnh lúc nào là gọi điện. Mà con trai, sao mãi mẹ vẫn chưa rèn được tính tự giác của con. Mẹ đang loay hoay không biết làm thế nào?
Mẹ đã viết thư để lại trên bàn con trước khi đi. Gọi điện thoại về con cũng không hề đề cập với mẹ về cảm xúc khi đọc thư đó. Mẹ thì không muốn hỏi, để con tự cảm nhận. Đã hứa với con, sẽ tham gia cùng lớp con buổi dã ngoại vào thứ 2 tuần tới, mẹ sẽ giữ lời. Con thấy không, em Nhím đi tham quan mẹ cũng chỉ để cô giúp việc đi cùng vì mới. Còn con, mẹ đã phải sắp xếp thời gian (nghỉ cả việc) đăng ký đi cùng con và lớp con. Vì mẹ muốn sống cùng các con một ngày, quan sát các bạn con, với hy vọng tìm ra giải pháp tốt nhất để trở thành bạn của con, con trai ạ. Để con không cảm thấy quá tủi thân, kể cả khi không có bố bên cạnh.
Nhớ và yêu các con nhiều lắm, biết không chó và mèo của mẹ!:-*
Mệt nhoài, con trai ạ. Nhưng mẹ vui lắm. Con cũng mệt, đúng không? Buổi dã ngoại tuy không hấp dẫn, nhưng cũng có ý nghĩa. Mẹ đã phần nào cảm nhận được những cảm giác của con, cũng như những cố gắng mà con đang nỗ lực vượt qua. Mẹ thấy mình thật tồi tệ. Nhiều khi quyết định chuyện của con mà không hiểu cảm giác của con thế nào.Mẹ xin lỗi nhé, sẽ cố gắng sửa chữa (dù đã là thói quen). Vì các con, mẹ nhất định sẽ cố gắng!
Vậy là đã quyết định, tết này con về ăn tết cùng bố, em sẽ ở lại với mẹ. Khi con bảo: Mẹ ơi, con nghĩ kỹ rồi, hoặc con ở lại hoặc em Nhím ở lại, nếu không một mình mẹ buồn lắm. Mẹ đã sững lại vì cảm giác hạnh phúc. Con trai mẹ lớn rồi, lớn thật rồi. Con lại bảo: Con là người đàn ông duy nhất trong nhà này, ai được phép vào nhà này phải do con. Nói xong con cười hớn hở. Nhưng mẹ thì ... hơi lo đấy nhé. Hi hi hi:P
Vấn đề là, dạo này Nhím rất hay tị với anh: Sao mẹ chỉ đón anh mà không đón con. Ghét quá, càng ngày càng giống anh, hơi tí là tị nạnh! Mà sao cái tính ích kỷ lại "phát tiết" sớm thế không bít! Lo!:)):)):))
Cả đêm qua Nhím quấy mẹ, con ươn người, mệt mỏi, mẹ biết mà. Mẹ không dám ngủ, chỉ sợ ngủ, lỡ quên, con cần nắn chân, xoa bụng thì làm thế nào? Thương con quá, lỗi của mẹ hôm qua để con đi ngủ muộn. Biết làm sao khi anh nhiều bài khó, cần mẹ giảng, mà con thì không có mẹ nằm ôm thì không chịu ngủ.
Đến cơ quan, gọi điện về, con bảo: Mẹ ơi, con vẫn ốm! Nghe con nói mà mẹ lo lắng chẳng làm được việc. Chỉ đến khi cô giúp việc nói con mát rồi, không còn sốt nữa, ăn nhiều và trưa ngủ một giấc sâu, mẹ mới yên lòng.
Giá có thể chia đôi mẹ vào buổi tối và ngày nghỉ, mẹ sẽ làm vậy, các con hiểu không? Dù cho có bất kỳ điều gì xảy đến với chúng ta, mẹ vẫn biết chúng ta sẽ luôn ở cạnh nhau. Và hơn tất cả, mẹ yêu và cần các con hơn bất kỳ điều gì tồn tại trên đời này.:-*:-*:-*
---------- Post added at 17:23 ---------- Previous post was at 17:22 ----------
Mà sao kỳ này môn toán con nhiều bài quá, con trai. Con lại lười suy nghĩ nữa. Nếu lặp lại lần nữa như thế, mẹ sẽ phạt, phạt nặng vì tội "lười suy nghĩ"!:-@
Con trai, con chuẩn bị Bắc tiến ăn tết cùng bố. Mẹ biết con còn dè dặt, sợ mẹ buồn. Nhưng như mẹ đã nói nhiều lần, con đừng quan tâm nhiều vấn đề của người lớn, con hãy sống vui vẻ, vì bố mẹ không hề yêu con ít hơn ngày xưa.
Lòng mẹ ngổn ngang lắm, lo con đi một mình có vấn đề gì không? Dù mẹ đã gửi gắm cẩn thận. Nhưng mặt khác, mẹ muốn con bắt đầu có tính tự lập, tự làm những việc mà con hoàn toàn có thể làm được. Mẹ tin con sẽ ra đến nơi bố đón an toàn. Nhưng sao mẹ vẫn lo lắng thế!:(
Cái tết đầu tiên xa nhà, xa hẳn, và xa cả con nữa. Mẹ chắc sẽ tệ lắm đây. Nhưng có em Nhím rồi, con cũng đừng lo cho mẹ nhé. Hãy tận hưởng 2 tuần vui vẻ bên Bố, Bà nội, bà ngoại và các anh chị em của con. Mẹ biết con mong gặp các anh nhất mà.
Chuyện mua quà, lát mẹ sẽ về chở con đi mua. Mẹ đã đồng ý với con mua quà cho các anh, mẹ sẽ thực hiện. Điều đó khiến con vui và phấn khởi mà. Con biết, chỉ cần con vui, mẹ sẽ làm, đúng không? Yêu con thật nhiều.
Cơ mà, mẹ nhớ con lắm. Chưa đi mẹ đã nhớ rồi đây này!:(:(:(
Mẹ đã nói, dù thế nào, con cũng không được để hình ảnh của bố và cô làm ảnh hưởng tâm tư tình cảm của con. Con phải nghe lời, phải lễ phép. Đã hứa với mẹ rồi, không làm được mẹ sẽ buồn lắm, biết không?
---------- Post added at 12:54 ---------- Previous post was at 12:51 ----------
Đang buồn, tự dưng nhớ đôi mắt to tròn, chiếc má bầu bĩnh và cái miệng cong của em Nhím mẹ phì cười. Hi hi, nịnh anh: Về Hà Nội ăn tết đi anh nhé, có Bố, bà nội, bà ngoại, có cả bánh ga tô ngon lắm. Anh bảo: Anh không về nữa, Nhím về đi, thế là khóc ầm nhà. Em đang nghĩ, không có anh, em được sở hữu một mình mẹ đây mà. Ghét quá cơ!:-*
Chiều nay ngồi chờ ở sân bay, mẹ đã hỏi con về việc giúp mẹ con một cô gái cơ nhỡ, đưa cô ấy và em bé về nhà mình ở trong lúc cô ấy đang khó khăn, mẹ rất mừng vì con nói đồng ý. Mẹ bảo, nhà mình chưa nhiều tiền, thêm mẹ con cô ấy, chi tiêu sẽ phải tiết kiệm hơn, nhu cầu vui chơi của các con sẽ phải thưa hơn, con bảo không sao mẹ ạ. Cảm ơn con nhiều lắm, con trai. Mong con sẽ duy trì mãi tấm lòng nhân hậu ấy, cho dù cuộc sống sau này có như thế nào.
Giờ này máy bay sắp hạ cánh rồi. Con hãy vui vẻ những ngày ở cùng bố nhé. Yêu con, người không thể thay thế của mẹ!
Người ta rồn ràng đón xuân, mẹ cũng muốn như thế. Nhưng năm đầu tiên ăn tết xa con trai, xa quê, chỉ mẹ và Nhím, mẹ đã quyết định đưa em về ông ngoại để cùng mọi người đón đêm giao thừa. Tối nay, hai mẹ con trở về nhà. Mẹ không buồn cũng chẳng vui. Nhưng như một tia sáng vụt qua: Mẹ may mắn hơn nhiều người khác, đó là trời cho mẹ thêm một cơ hội nữa, không được chọn nhầm, chọn sai.
Con trai, nhanh về nhé, nhớ con quá.
Nhím yêu thì bị "teo" đi vì mẹ cho ăn thất thường. Thương quá. Hứa với con, sáng mai mẹ sẽ thức dạy đúng giờ, nấu ăn cho con và hai mẹ con sẽ đi chơi xuân nhé! Yêu con.
=((=((=((
Mẹ không biết hôm nay mẹ làm sao? Mẹ đã nói ra những điều tồi tệ với người mẹ đã từng nghĩ quan trọng với mẹ. Tại sao thế? Tại sao mẹ tồi tệ thế! Cuộc sống, dấu chấm.=((
Những cảm xúc sẽ dần qua đi, cuộc sống là như thế. Hôm qua mẹ đã rất giận con, cả con trai và con gái. Nếu các con cứ vô tình thế, phải chăng lỗi ở mẹ??? Phải chăng do mẹ sống khép mình nên các con bị lây nhiễm???
Sinh nhật bố, mẹ đã nhắc các con trước một tuần, rồi còn hỏi muốn mua quà gì mẹ đưa đi. Con trai bảo thôi. Mẹ buồn! Trước một ngày, mẹ nhắc mai sinh nhật bố. Con im lặng. Hôm sinh nhật bố, mẹ nhắc con sáng sớm trước khi đi học, con bảo chiều về con gọi điện. Chiều về mẹ nhắc, con nói tối. Rồi mẹ đưa hai anh em đi xem, về đến nhà đã rất muộn, con lại không nói gì khi mẹ bảo tại sao không gọi điện thoại chúc mừng sinh nhật bố? Con lại chẳng nói gì. Mẹ buồn quá, mãi chẳng ngủ được. Mẹ nằm đó mà nước mắt cứ tuôn ra. Con cũng không ngủ, và thế là mẹ đã nói, mẹ buồn lắm khi con vô tâm như thế. Dù con cố tình hay không thì mẹ cũng rất bbuoonf. mẹ không dạy con như thế. Con hãy yêu thương mọi người, tha thứ cho mọi người và hãy hòa nhập. Mẹ đã có một đêm nữa thiếu ngủ. Con biết không? Phải chăng do mẹ đã sống khép kín, điều đó làm ảnh hưởng đến các con? Phải chăng mẹ đã có biểu hiện nào đó, rằng nếu các con quan tâm đến bố và gia đình bên nội mẹ sẽ buồn? Mẹ thật sự buồn lắm, không biết phải làm thế nào nữa cả. Thật sự không biết phải làm thế nào!!!
Một mình mẹ với chi phí học hành của hai con, người giúp việc, sinh hoạt và công việc của mẹ. Mẹ cắm đầu vào làm việc, nhưng vẫn cố gắng đón con và em đúng giờ. Cố gắng đưa các con đến trường buổi sáng vì mẹ biết các con muốn vậy. Vậy mẹ phải làm sao đây? Thật sự mẹ bối rối lắm, các con biết không?
~X(~X(~X(
Mẹ nói chuyện với Thày chủ nhiệm, không chỉ mẹ thấy, mà Thày cũng thấy. Sau kỳ nghỉ tết, con đã chểnh mảng chuyện học hành. Con có vấn đề gì đây? Mẹ lo lắm. Mẹ đã nói chuyện với con, nói rất nhiều, sao mẹ vẫn thấy hình như mẹ chẳng hiểu gì con cả. Làm thế nào đây, làm thế nào để con vui vẻ, hứng thú học hành? Mẹ thật sự rối trí lắm, con biết không? Con đang tuổi lớn, nếu có vấn đề gì, hãy nói với mẹ, mẹ luôn luôn bảo vậy, sao con không hiểu chứ???:((:((:((
Lần đầu tiên kể từ khi chuyển đến sống tại Tp ồn ào này, mẹ mới ngồi uống cafe, ăn sáng, online trong khi chờ con thi vẽ. Con trai mẹ đi thi vẽ cơ đấy! Trời, vừa vui, vừa ngạc nhiên. Hai mẹ con dậy sớm đi còn bị lạc đường. Ngồi sau con cứ lo đến muộn. Mẹ đi xe vào đường ngược chiều, con la hét ầm ĩ. Hị hị, cảm giác hạnh phúc lan tỏa, con yêu!
Mẹ nhớ khuôn mặt buồn rầu khi con không vượt qua được vòng thi vyolympic cấp quận, mẹ đã nói gì nhỉ: Thành tích quan trọng, nhưng không quan trọng bằng việc con cố gắng hết mình. Khi con đã cố gắng hết mình mà kết quả không như mong muốn, có nghĩa con tiếp tục phải rèn luyện, và mẹ tự hào về con. Hi hi, từ hôm đó, cứ về nhà là ôm mẹ, con yêu mẹ, giờ cũng bít nịnh kinh lắm đấy!
Mẹ đang nghĩ lát nữa đón con, sẽ đăng ký cho con và em tham gia học 1 buổi tại Nhà Văn hóa vào cuối tuần, cùng giờ để mẹ tiện đưa. Cộng thêm, trong lúc đợi, mẹ được nhấm nháp cafe và ngắm nhìn cuộc sống qua ô cửa của quán ngay hồ Con Rùa. Vì hôm nay chưa cảm nhận được nhiều. Hị hị.
Một tuần nữa trôi qua. Thời gian ....
Ờ nhé, đã lâu lắm rồi mẹ mới cười sảng khoái đến thế. Mẹ quy định, trong 2 tuần liền anh chuẩn bị thi giữa kỳ, không xem hoạt hình khi anh học. Ngoài giờ học phải nghỉ ngơi, cũng không xem ti vi luôn.
Ăn cơm, anh ăn xong trước, vào phòng, bật tivi. Êm đang ngồi ăn hét lên: Đấy, tiếng tivi mẹ ơi. Hét xong, con gái bịt mồm tự cười ha ha ha. Mẹ không nhịn được, cười ha ha ha. Con gái và mẹ đều cười ha hả ha hả. Rồi đành "tự vi phạm" quy định, cho con và anh cùng xem. :)):P
Con trai rú lên: Mẹ, mẹ, mẹ đi cắt tóc lại đi, con không muốn mẹ để tóc dài thế, con không thích.
Con gái thì reo hò: mẹ, mẹ ơi, mẹ đẹp thế!
He he, sướng quá. Nhưng không biết nghe con trai hay con gái.
Cơ mà, sáng ngủ dậy, mẹ tưởng mẹ là ... ma hiện hình. :)):)):))
Chiều nay sẽ đi uốn cho bồng bềnh, nếu không hợp, sẽ chiều ý con trai.
Hi hi, nhất con rồi nhé! Yêu quá cơ, chó mèo. À, mà mèo chó chứ!
Mai bà ngoại vào, cứ sướng âm ỉ đi, rồi lại âm thầm buồn!:P
---------- Post added at 15:27 ---------- Previous post was at 15:26 ----------
Mà, tự nhiên hôm nay lại chùng xuống, muốn biến mất vài ngày quá!=((
Mời mọi người cùng đọc và suy ngẫm. Thanks a lot!
http://docs.google.com/present/view?id=dscwh88_104fhx3sfdb
---------- Post added at 12:58 ---------- Previous post was at 12:52 ----------
… bắt đầu bằng ba chữ R:
Respect for Self : hãy tự trọng,
Respect for Others and : hãy tôn trọng tha nhân và
Responsibility for all your Actions : nhận trách nhiệm cho mọi hành động của mình.
Đứng trước một ngã ba đường, lựa chọn đường nào để đi cũng phải trả giá. Nhưng giá bao nhiêu và chấp nhận ra sao lại là vấn đề khác.
Nhớ câu nói của một giáo sư cũ: Mọi thứ trên đời đều có thể mua được bằng tiền, vấn đề là mua với giá nào!
Đã từng tranh luận gay gắt với giáo sư, phản đối và hùng biện thật hùng hồn: Tình cảm không bao giờ mua được bằng tiền, tình yêu không mua được bằng tiền, lòng tự trọng, nhân phẩm và danh dự con người không mua được bằng tiền. Những thứ mua được bằng tiền chính là hàng hóa. Con người không phải là hàng hóa!
Giờ, đang gặm nhấm những điều cũ mà lại là mới. Và giật mình nhận ra, Giáo sư kết luận chính xác về cuộc sống hiện tại.
Con người - Tiền - Sự nghiệp - Tiền - Tình yêu - Tiền - Con người ......
=((=((=((
Lâu rồi, cảm nhận cái lạnh Hà Nội. Nhớ sao mà nhớ thế!
Cố gắng kéo dài thêm chuyến công tác một đêm để nhâm nhi cho thỏa sự thèm nhớ.
Hà Nội, có gì mà nhớ đến thế!=((
Mai lại lên máy bay, lại những chặng đường quen, nhìn như lạ. Mệt mỏi, vội vã, xộc xệch trở về.
Đợi mẹ nhé, các con. Một đêm thôi, một đêm dài hơn khi mẹ hứa về mà hoẵn lại.
Mẹ đang giận mẹ và chờ đợi sự trả giá, khi đã quyết định sai cả một vấn đề.
Dù cho bất kỳ điều gì sẽ xảy ra cũng không làm giảm đi tình yêu của mẹ dành cho các con.
Trống rỗng, mệt mỏi. Suy nghĩ lộn xộn, hành động dại dột, không nên quyết định gì trong lúc này!!!
Lần đầu tiên xuống sân bay, ngay lập tức mình phải vào nhà hàng uống 2 ly trà gừng nóng, gọi bát súp nóng khi người nôn nao, chân tay run rẩy. Đầu óc mệt mỏi, và ý nghĩ nếu chết trong một chuyến công tác thì sao?
Tệ quá. Sao mình lại rơi vào tình trạng này nhỉ?
Hạnh phúc luôn ở cuối con đường!
Tự nhiên mỉm cười, tâm trạng không tốt. Điều rất thật, mình tham gia thảo luận nào nhiều lập tức thảo luận đó sập tiệm.:((
Có vẻ mình sao QUẢ TẠ! :((
Chiều nay thấy tâm trạng nặng nề quá. Dạo này sao nhỉ?
Phải thu xếp để nghỉ ngơi thôi, stress quá rồi.
Lại trời, hãy thương con và cứu rỗi linh hồn con. Hu hu hu 8->
Thôi, quyết tâm đi Trung Quốc cuối tháng. Tình hình này tài chính cứ thâm hụt, chẳng nhích lên tẹo nào. Hu hu hu
dochoithongminh
26-04-10, 10:34
haiccccc.sao cuộc sống lại nhiều màu sắc thế....
Lần đầu tiên đến TQ, ức nhất là mình nói họ không hiểu gì. Híc :P
Được cái sau 5 ngày về, sụt đi 2kg, tự nhiên thấy mình nhẹ nhõm hẳn.
Mỗi tội, nhớ chó mèo kinh khủng. đốt điện thoại. Mà TQ trộm cắp kinh quá, sơ sểnh rinh của mình cái điện thoại yêu thích nhất. Ức mà không làm gì được. Chửi nhau cũng không ai chịu chửi nhau với mình. Nói họ lại tưởng mình đang ca ngợi TQ, cứ nhe răng cười. Đã vậy lại càng ức. :))
---------- Post added at 18:36 ---------- Previous post was at 18:29 ----------
Ghi lại không đầu óc lại để việc khác chen vào. Tình hình là con trai nói rất nhiều tối hôm qua nhé. Mẹ mệt mà cười tươi rói.
- Mẹ biết không, tinh tính tình tinh (làm tay từng nấc), con là nốt tinh đấy, luôn đứng đầu hàng. Chán quá, con lùn nhất lớp.
Mẹ cười ngặt nghẽo bảo: Mình họ nhà lùn mà.
- Nhưng bố có lùn đâu mẹ
- Thì con giống mẹ, họ nhà lùn
Cười rinh ríc, rồi bảo, con từ vị trí thứ 6 khối, giờ lên thứ 4 rồi nhé. Tiếng Anh con vượt qua các bạn trong lớp rồi. Con đang cố gắng để vượt lên đây. Mẹ nghe mà mát cả ruột. Gớm, bõ công mẹ cày cuốc kiếm tiền, vất vả. :-*
Chuyến đi du lich TQ vẫn giữ nguyên nếu con đỗ vào trường chuyên. Mẹ sẽ đưa con qua 3 nước luôn. Mà mấy trường đại học đó thích lắm nhé, mẹ muốn con tới đó để thấy mình phải phấn đấu thế nào. Hu hu hu, lại phải mải miết kiếm tiền đây.
---------- Post added at 18:40 ---------- Previous post was at 18:36 ----------
À quên, đang tính mai đi Vũng Tàu thì ngoài tắm biển còn gì chơi không biết nữa. Mà lần đầu tiên trong đời đến Vũng Tàu. Các con thật sướng. Bé tẹo mà đi nhiều bằng mẹ (Thua tí tị tì ti thôi). Nghĩ bộ mặt hớn hở của hai anh em mỗi lần đứng trước biển là mẹ hạnh phúc tràn ngập rùi. Yêu quá!:-*
---------- Post added at 18:45 ---------- Previous post was at 18:40 ----------
Lại kể một chuyện khác, bà nội các con buồn cười không cơ chứ, gọi điện bảo mẹ bảo các con gọi cho bố, nói bố vào thăm các con mấy ngày. He he he, mẹ bảo thế thì để NA nhảy lên hay sao, mẹ nghĩ thế nào mà bảo con nói các cháu làm việc ấy. Nếu bố chúng nhớ con, sẽ tự biết phải làm gì mà. Bà nội con sau mới bị lộ tẩy, vì buôn với mẹ, bị mẹ dụ, hi hi hi, rằng mới đi chùa Bái Đính về, rút quẻ thẻ, thày giải rằng, bố các con phải song song tồn tại 2 vợ, một vợ ở gần và một vợ ở xa thì mới làm quan và sống lâu, giàu có được. He he he. Mẹ nghe xong không buồn mà cười ngất ngưởng, rồi nói bà nội các con là: Mẹ đang nghĩ đi đâu thế, một vợ còn chẳng nên thân còn lắm vợ. Con không chung chồng. Thế là bà không nói gì luôn.
He he he, đầu óc bà nội các con ngày càng phong phú. Suy cho cùng, không ai bằng con đứt ruột đẻ ra. Mẹ cũng thế. Hu hu hu.:P
Vũng Tàu, cái khách sạn Grand chết tiệt. Giá thì đắt, phòng rộng nhưng dịch vụ chán, đắt dã man con ngan già. Hu hu, lười đi ra ngoài, mất toi bữa trưa vừa đắt vừa không ngon. Ức quá.
Tình hình mẹ ốm từ đêm qua, cố đưa các con đi, giờ nằm bẹp để cô giúp việc đưa các con đi tắm. Nhưng cũng đúng bởi mẹ không biết bơi, mà cô ấy lại bơi rất giỏi. Sắp xếp quá chuẩn còn gì.
Thấy ấm lòng khi con đi chơi mà không quên nhiệm vụ. Chiều nay xong một tờ ôn toán, mai làm khoa sử địa, ngày kia làm tiếng việt là ok rùi, đi chơi về vào thi mẹ yên tâm hơn.
Có tiến bộ, tính tự giác bắt đầu xuất hiện, mẹ vui lắm.:-*
Con gái thì tung tẩy sung sướng, cười suốt. Hạnh phúc nhất là khi đi tàu cánh ngầm, hai tay ôm mặt mẹ hun chùn chụt chùn chụt rồi cười khoái trá. Thật chẳng dễ dàng gì, và mẹ không đánh đổi nụ cười của các con vì bất kỳ điều gì cả. Yêu lắm.:-*
Tối nay ăn tối, nghe nói có ca sỹ Quang Lý hát, he he, ăn xong thư giãn tí.:)):P
Chẳng hay, đắt cắt cổ. Vừa tiếc tiền, vừa nghĩ mình ngu. Hu hu, có lẽ mình ngu thật:P
Ốm thật roài, đi nghỉ mà thành ra ốm thế này. Các con thật thiệt thòi khi mẹ mệt không đưa đi đâu ngoài khách sạn và ra bãi biển:-* Sẽ bù lần khác.
Con trai tuần này và tuần sau thi, thương quá và lo lắm, muốn con thi vào trường chuyên, nhưng đợi kết quả thi học kỳ 2 nữa. Cố gắng con yêu của mẹ.
Mẹ mệt và buồn, lý do chẳng rõ dệt gì cả. Con trai bắt đầu thi, con gái vẫn hồn nhiên như thế.
Bà nội các con đôi khi làm mẹ thấy mình chùng xuống. Tự nhiên gọi điện hỏi han, chia sẻ, rồi nói những điều khiến mẹ lặng đi. và mẹ ước "Giá như ngày ấy ...". Bây giờ tất cả đã muộn, thực sự muộn rồi.
Khi mẹ nói: Vợ chồng Cô N và Bà nội nhờ mẹ xin việc cho chú C, mẹ muốn nghe ý kiến của con. Con đã trả lời mẹ sau một lúc im lặng: Đó là việc làm phúc mà mẹ. Mẹ làm phúc cho cô chú, sẽ có người khác làm phúc cho mẹ.
Mẹ lặng đi trước câu nói ấy của con, chợt nhận ra con "già" quá. Già hơn so với cái tuổi bắt đầu dở hơi nhiều. Nhưng mẹ tự hào về con, vì con có được những suy nghĩ ấy. Con trai, mẹ yêu con. Hãy cố gắng nhé.
Hôm nay mẹ buồn, thật không hiểu sao nữa. Buồn không có lý do. Nói không có lý do cũng không phải, mà là buồn không thể nói với ai.
Mẹ tự hỏi: Mẹ đang làm gì thế này? Ngoài việc kiếm tiền nuôi các con, mẹ đang biến mình thành người gì thế? Mẹ muốn quay đầu lại, muốn dừng lại, nhưng lại không biết làm thế có sai không? Mọi thứ đều sai, xuất phát điểm sai, sao có kết quả tốt. Nhưng mẹ, có vẻ thiếu dũng cảm trong một vài tình huống. Và mẹ ước, giá như mẹ làm được theo đúng điều mẹ suy nghĩ, theo đúng trái tim và trí tuệ của mẹ, thì có lẽ ....:((
Mai mẹ lại đi công tác, mất 4 ngày xa các con. Mẹ lại không được khỏe, con trai thì đang thi. Mẹ sẽ cố gắng về trước ngày con thi 3 môn cơ bản. Tin rằng con sẽ tự lo được mọi chuyện khi mẹ vắng nhà.
Bà nội con, không hiểu đang muốn gì? Mẹ đã thông báo việc của chú C đã xong, chú ấy cũng đã gọi điện lại báo với mẹ. Mẹ đang nghĩ có nên gặp cô chú ấy tối mai ở HN không, vì cô chú ấy bảo về đó ăn cơm. Nhưng mà tâm trạng của mẹ ....:(
Sao thế không biết, mẹ sao thế không biết!
Hôm nay xem nhà của một bác đồng môn. Mẹ thích lắm. Nhưng tiền thì ... Và mẹ đang nghĩ, làm sao trong vòng 1 năm phải có đủ để tậu nó cho các con.
Mẹ có vẻ làm gì cũng hấp tấp, nóng vội. Tại cái sự nóng nảy của mẹ mà ra. Sửa mãi không hết, chán thế!:-o:(
Ốm, công việc nhiều, công thêm mất ngủ triền miên mấy ngày nay, chẳng hiểu nổi bản thân mình nữa.
Nhiều khi tặc lưỡi, kệ cái sự đời. Quan trọng sống cho mình, người khác nghĩ gì, mặc xác.
Vậy mà có mỗi việc là off gia đình 3C. Đăng ký lần 1, rồi lần 2, rồi viết để đăng ký 1/6 cho các con. Đánh máy xong lại xóa. Cứ thập thà thập thò ngoài ngõ. Chán
Chẳng biết sao thế nữa. Công việc thì không ai nói mình không chuyên nghiệp, không biết ngại ai, cấp nào. Vậy mà. Hu hu hu ...:((
Có lẽ tại những mặt trái của làm quen qua mạng mà mình nhìn thấy xung quanh khiến mình nản. Nhất là đối với người đã ly hôn. Sợ thật, vượt qua chính mình quả là khó khăn.
:((
Con nhận giấy khen rồi, mẹ ơi ....
Xin lỗi con trai nhé, cả con gái nữa. Đã nói mẹ sẽ ở nhà, sẽ cùng các con ngày cuối cùng của năm học, mẹ lại không về kịp. Từ trái tim mẹ, xin lỗi các con.
Mẹ mệt nhoài đây. Chiều sẽ lại ra sân bay, tối sẽ có mặt bên các con. Nhớ quá, nhớ quá ...!!!
vBulletin® v3.8.5, Copyright ©2000-2010, Jelsoft Enterprises Ltd.