Test

PDA

View Full Version : Chị ơi.....Em yêu Chị !


mrs_divacci
07-10-09, 18:22
Sau khi ly hôn có thể tất cả mọi người đều cảm thấy thiếu thốn một cái gì đấy....có thể nói là cảm giác đc yêu....lý do là vì tình yêu đấy đã chết thảm hại từ khi còn sống với chồng cũ.8->....khi ko còn ràng buộc gì cả cũng là lúc có nhiều người đến với mình....:">chắc ai trong số 3c chúng ta đều cũng phải đắn đo suy nghĩ....ở đây e chỉ xin các bác bàn luận những suy nghĩ của mình về một cậu e .....chạy theo các bác...và gào thét lên rằng...chị ơi...em yêu chị....:Dhay đơn giản là họ có tình cảm với m...muốn chăm sóc m...dù biết rằng Chị đã từng có gia đình....8->các bác có ai từng có hoàn cảnh như thế này ko ạ?nếu có các bác hãy chia sẻ cho 3c những câu chuyện hay ho của m về các anh chàng ( chị ơi ! e yêu chị nhé) hehehe...còn các anh e 3c ....đã ai từng có kỷ niệm...chết sặc máu :)) vì các bà chị chưa ạ.....mời bà con chia sẻ đê !

hoanghonmautim7
07-10-09, 21:13
sau ly hôn gân 2 năm mình gần như khép mình ko giao tiếp với thế giơi bên ngoài trừ công việc. Rồi 1 cậu em chuyên đến công tác cùng, cậu ấy đã làm sống lại cảm xúc thời tuổi trẻ của mình bởi những cuộc giao lưu bạn bè. Đến khi cậu ấy tỏ tình mình cảm thấy sợ, mình ko thể tin có một tình yêu như thế.

thuhoa78
07-10-09, 22:19
Chẳng biết tự bao giờ tôi đã coi em là" học sinh cá biệt "mặc dù em là 1 học sinh ngoan thậm chí còn là lớp trưởng.
Chẳng biết tự bao giờ mọi sự quan tâm đặc biệt nhất em đều dành cho tôi và tôi cũng coi em như em của mình...
...Thời gian trôi qua...có lẽ đã gần chục năm trôi qua...sự khắc nghiệt của cuộc sống đã làm tôi gục ngã...em đã đến bên tôi,đỡ tôi đứng dậy,dìu tôi bước đi và tiếp cho tôi nghị lực để sống...tôi chợt hiểu em đã trưởng thành...
Một ngày... em đã nói yêu tôi...không phải là tình cảm đơn thuần của 1 học sinh dành cho cô giáo,cũng k còn là tình yêu cảm tính của thời mới lớn...bởi em nói ty đó đã theo em suốt những năm tháng qua va em đã k thể yêu ai khác...
Tôi đã k thể yêu em cho dù có lúc tim mình đã có những phút xao động...Bởi có những điều k bao giờ thay đổi:em là học sinh của tôi,em kém tôi 7 tuổi,tôi là phụ nữ đã từng có chồng và có con nữa,em lại là con trai duy nhất của dòng họ...
Bây giờ em đang ở một đất nước xa xôi...tôi cũng đã liên tục thay số điện thoại để em k thể gọi cho tôi được nữa...hi vọng rằng khoảng cách về thời gian và k gian sẽ làm cho em quên đi tình cảm và hình ảnh của tôi...và để tôi có thể tự đứng vững trên đôi chân của mình trước mọi khó khăn của cuộc sống...
Chúc "học sinh cá biệt của tôi" sẽ tìm được hạnh phúc thực sự của mình...
3c ơi!tôi đã đúng phải không?

LazyCat
07-10-09, 23:38
Với tôi, tình yêu luôn chiếm vị trí quan trọng và hầu hết những tình cảm mãnh liệt nhất tôi dành vào đấy. Gần đây tôi lại bị ám ảnh bởi một cậu bé nói với tôi rằng: "Chị ơi, em muốn được yêu chị!".

Tôi không bất ngờ, cũng không quá hoảng hốt vì hình như chuyện tình cảm kiểu này tôi có gặp vài lần trong đời. Ngày xưa, tình đầu của tôi cũng là một anh chàng kém tôi một tuổi. Tôi đã bỏ khoảng thời gian hoang phí là 5 năm cho tình yêu đó. Anh ấy đáng yêu, đẹp trai, trong sáng và chỉ có vậy. Tôi luôn tự gây sóng gió cho mối quan hệ đó và tự chúng tôi chèo chống vượt qua những sóng gió do chính mình tạo nên . Thế mà thấm thoát đã 5 năm trôi qua nhanh như tên bắn.

Rồi khi tôi đi công tác ở Lào Cai, một cậu bé kém tôi 2 tuổi cũng gây cho tôi một cơn cảm nắng, làm tôi choáng váng và say tình. Em gọi cho tôi suốt thời gian tôi vào Sài Gòn và giữ liên lạc với tôi suốt từ đấy, cách đây cũng khoảng 2 năm. Một lần ở Hà nội, một cậu em sinh năm 86 cũng nhắn cho tôi một cái tin thế này: Chị ơi, em muốn được chạy ra sân bay ôm chị trước khi chị vào Sài Gòn vì em…yêu chị! Tôi thấy mình thật có duyên với những cậu em ít tuổi như thế. Tôi cũng rất thích được yêu theo cách mà các cậu bé thể hiện, một cách gì đó thật đáng yêu, lạ lùng, ngượng ngùng, vừa trẻ con lại vừa người lớn, ngộ ngộ sao đó. Và tôi thấy mình trẻ lại, thật trẻ, thật bé nhỏ trong vòng tay của cậu bé ấy.

Gọi là "em" chứ các cậu em của tôi đều to lớn, vạm vỡ, cao trên 1m70, có thể bế chị bay bổng lên bất cứ lúc nào. Là em nhưng vai em rộng hơn vai tôi, bàn tay rắn chắc, cao to hơn tôi, mạnh mẽ hơn tôi và kiếm tiền giỏi hơn tôi. Là em nhưng em cũng là một người đàn ông, tất nhiên có sự từng trải về cả nghề nghiệp và cuộc sống, em còn có thể yêu giỏi hơn cả tôi ấy chứ, công việc và các lĩnh vực công nghệ thì giỏi hơn tôi rất nhiều. Là em nhưng khi đã yêu, tôi phải gọi bằng "anh" và xưng "em" ngọt xớt, mặc dù ban đầu rất ngượng ngùng.

Tôi có thể lý giải cái duyên tôi gặp gỡ và yêu các cậu bé là thế này: Tôi vốn nhỏ con, vừa phải, lại có vẻ trẻ hơn với tuổi thật của mình. Ngoài ra, cách suy nghĩ và nhìn nhận cuộc sống của tôi khá thoáng, tôi đi nhiều nơi, tiếp xúc nhiều và có hiểu biết nhất định về con người, cuộc đời. Tôi vui vẻ, hoà đồng và khi nói chuyện có thể làm người đối diện cười bất cứ lúc nào. Tôi hiểu người và không quá cầu toàn về các mối quan hệ. Tôi biết khi nào nên tiến tới hoặc dừng lại trước một mối quan hệ.

Lại nói về cậu em tôi mới quen. Tôi vừa chia tay người yêu, bạn gái em vừa đi lấy chồng. Hai con người với hai trái tim trống rỗng và tất nhiên cần ai đó lấp đầy. Sau những buổi đi chơi suốt từ sáng tới chiều, qua những tâm sự, qua những câu chuyện không đầu không cuối linh tinh lang tang, tôi chợt thấy cần một bờ vai dựa vào, em chợt thấy bà chị mình vẫn cặp kè thật đáng yêu. Và có lần, em đã nói với tôi: Chị ơi, chị cho em được chăm sóc chị nhé! Chẳng nói thẳng vào vấn đề, chẳng màu mè mà thật dễ thương. Tôi "ừ" mà ánh mắt bối rối quay đi chỗ khác chỉ sợ em nhìn thấy tôi đang tủm tỉm cười.

Ừh, đáng yêu thật! Sau bao nhiêu mối quan hệ với những kết thúc vui buồn lẫn lộn, tôi lại trở về với ngày xưa để được yêu một cách dịu êm và nồng nàn nhất từ tình yêu của một cậu bé. Em đâu có bé, chị thử đi rồi biết em đâu có bé! Em vẫn thường hay đùa tôi như vậy. Những lúc như thế tôi thấy lòng mình bình yên lạ sau bao ngày tháng nổi trôi xuôi ngược.

Biết rằng cuộc đời luôn mang đến những bất ngờ khó đoán nên tôi không kỳ vọng quá nhiều vào điều gì, ngay cả một tình yêu trọn vẹn tôi đang nắm giữ. Mọi thứ cứ để tự nhiên theo hướng nó cần phải tới và khi nó đi, tôi cũng vui vẻ chào tạm biệt nó. Chưa nắm tay em, chưa bao giờ nói rằng chị cũng thích em nhưng tôi biết, bên em tôi thấy vui, thấy ấm áp và thấy được yêu như bất cứ tình yêu nào tôi đã trải qua.

Chẳng phải em, phải gọi bằng "anh" chứ nhỉ, phải không em yêu của chị?
(st)

Sóng
08-10-09, 14:10
Chẳng phải em, phải gọi bằng "anh" chứ nhỉ, phải không em yêu của chị?
(st)


hihihi ngồ ngộ quá

LazyCat
08-10-09, 14:24
hihihi ngồ ngộ quá

Ngộ gì mà ngộ:D Nghe dễ thương thế mờ:">

LazyCat
15-10-09, 13:01
một sự thật,tập 1 và tập 2 của mình đều hơn tuổi mình,tập 1 hơn mình 1 tuổi ,tập 2 hơn mình 2 tuổi

Các cụ ngày xưa đã từng đúc kết lại một câu: "gái hơn 2,trai hơn 1"
Bác thấy lấy vợ hơn tuổi thế nào ợ???

sad_sea
15-10-09, 15:43
Tình yêu không phân biệt tuổi tác, địa vị, mầu da....
Các Mác còn kém vợ minh 4 tuổi nhưng họ vẫn sống hạnh phúc, ý đầu tâm hợp đó thôi!

LazyCat
16-10-09, 00:06
"Có phúc lấy được vợ già
Vừa sạch cửa nhà lại ngọt cơm canh" ...

huavanbao
16-10-09, 09:07
[QUOTE=LazyCat;17279]Với tôi, tình yêu luôn chiếm vị trí quan trọng và hầu hết những tình cảm mãnh liệt nhất tôi dành vào đấy. Gần đây tôi lại bị ám ảnh bởi một cậu bé nói với tôi rằng: "Chị ơi, em muốn được yêu chị!".

Tôi không bất ngờ, cũng không quá hoảng hốt vì hình như chuyện tình cảm kiểu này tôi có gặp vài lần trong đời. Ngày xưa, tình đầu của tôi cũng là một anh chàng kém tôi một tuổi. Tôi đã bỏ khoảng thời gian hoang phí là 5 năm cho tình yêu đó. Anh ấy đáng yêu, đẹp trai, trong sáng và chỉ có vậy. Tôi luôn tự gây sóng gió cho mối quan hệ đó và tự chúng tôi chèo chống vượt qua những sóng gió do chính mình tạo nên . Thế mà thấm thoát đã 5 năm trôi qua nhanh như tên bắn.

Rồi khi tôi đi công tác ở Lào Cai, một cậu bé kém tôi 2 tuổi cũng gây cho tôi một cơn cảm nắng, làm tôi choáng váng và say tình. Em gọi cho tôi suốt thời gian tôi vào Sài Gòn và giữ liên lạc với tôi suốt từ đấy, cách đây cũng khoảng 2 năm. Một lần ở Hà nội, một cậu em sinh năm 86 cũng nhắn cho tôi một cái tin thế này: Chị ơi, em muốn được chạy ra sân bay ôm chị trước khi chị vào Sài Gòn vì em…yêu chị! Tôi thấy mình thật có duyên với những cậu em ít tuổi như thế. Tôi cũng rất thích được yêu theo cách mà các cậu bé thể hiện, một cách gì đó thật đáng yêu, lạ lùng, ngượng ngùng, vừa trẻ con lại vừa người lớn, ngộ ngộ sao đó. Và tôi thấy mình trẻ lại, thật trẻ, thật bé nhỏ trong vòng tay của cậu bé ấy.

Gọi là "em" chứ các cậu em của tôi đều to lớn, vạm vỡ, cao trên 1m70, có thể bế chị bay bổng lên bất cứ lúc nào. Là em nhưng vai em rộng hơn vai tôi, bàn tay rắn chắc, cao to hơn tôi, mạnh mẽ hơn tôi và kiếm tiền giỏi hơn tôi. Là em nhưng em cũng là một người đàn ông, tất nhiên có sự từng trải về cả nghề nghiệp và cuộc sống, em còn có thể yêu giỏi hơn cả tôi ấy chứ, công việc và các lĩnh vực công nghệ thì giỏi hơn tôi rất nhiều. Là em nhưng khi đã yêu, tôi phải gọi bằng "anh" và xưng "em" ngọt xớt, mặc dù ban đầu rất ngượng ngùng.

Tôi có thể lý giải cái duyên tôi gặp gỡ và yêu các cậu bé là thế này: Tôi vốn nhỏ con, vừa phải, lại có vẻ trẻ hơn với tuổi thật của mình. Ngoài ra, cách suy nghĩ và nhìn nhận cuộc sống của tôi khá thoáng, tôi đi nhiều nơi, tiếp xúc nhiều và có hiểu biết nhất định về con người, cuộc đời. Tôi vui vẻ, hoà đồng và khi nói chuyện có thể làm người đối diện cười bất cứ lúc nào. Tôi hiểu người và không quá cầu toàn về các mối quan hệ. Tôi biết khi nào nên tiến tới hoặc dừng lại trước một mối quan hệ.

Lại nói về cậu em tôi mới quen. Tôi vừa chia tay người yêu, bạn gái em vừa đi lấy chồng. Hai con người với hai trái tim trống rỗng và tất nhiên cần ai đó lấp đầy. Sau những buổi đi chơi suốt từ sáng tới chiều, qua những tâm sự, qua những câu chuyện không đầu không cuối linh tinh lang tang, tôi chợt thấy cần một bờ vai dựa vào, em chợt thấy bà chị mình vẫn cặp kè thật đáng yêu. Và có lần, em đã nói với tôi: Chị ơi, chị cho em được chăm sóc chị nhé! Chẳng nói thẳng vào vấn đề, chẳng màu mè mà thật dễ thương. Tôi "ừ" mà ánh mắt bối rối quay đi chỗ khác chỉ sợ em nhìn thấy tôi đang tủm tỉm cười.

Ừh, đáng yêu thật! Sau bao nhiêu mối quan hệ với những kết thúc vui buồn lẫn lộn, tôi lại trở về với ngày xưa để được yêu một cách dịu êm và nồng nàn nhất từ tình yêu của một cậu bé. Em đâu có bé, chị thử đi rồi biết em đâu có bé! Em vẫn thường hay đùa tôi như vậy. Những lúc như thế tôi thấy lòng mình bình yên lạ sau bao ngày tháng nổi trôi xuôi ngược.

Biết rằng cuộc đời luôn mang đến những bất ngờ khó đoán nên tôi không kỳ vọng quá nhiều vào điều gì, ngay cả một tình yêu trọn vẹn tôi đang nắm giữ. Mọi thứ cứ để tự nhiên theo hướng nó cần phải tới và khi nó đi, tôi cũng vui vẻ chào tạm biệt nó. Chưa nắm tay em, chưa bao giờ nói rằng chị cũng thích em nhưng tôi biết, bên em tôi thấy vui, thấy ấm áp và thấy được yêu như bất cứ tình yêu nào tôi đã trải qua.

Chẳng phải em, phải gọi bằng "anh" chứ nhỉ, phải không em yêu của chị?
(st)[/QUOTEb
bạn này là con người mộng mơ và thích phiêu lưu bạn sẽ chẳng bao giờ có một tinh yêu lớn trong cuộc đòi mình cả.vì cách viết của bạn đầy cản xúc,nên bạn là người dễ bị cảm xúc sai khiến cảm xúc nó khiến bạn muốn trở thành chị,thành mẹ thành bạn thạnh người tình của những ai mà bạn thương mến.va sau tất cả mọi chuyện thiên hạ sẽ nói bạn là cô gái dễ dãi.bạn muốn mọi thứ tự nhiên đến và bạn chỉ cần đón nhận nó.
nhưng thực tế cuộc sống không phải vậy.chúng ta đều phải hàng ngày vật lộn với cơm áo,gạo tiền.nói cho cùng chúng ta ai cũng vậy đêu phải đấu tran để tồn tại không có gì dễ dàng đến với chúng ta cả,cần phải nâng niu những gì mình đang có và biết bằng lòng với gia đinh bé mọn của mình.nếu bạn muốn có hạnh phúc,trước tiên hãy học cách nhận biết đâu là giới hạn của hạnh phúc .với bạn này khả năng là hạnh phúc chẳng có giới hạn nào cả.bạn sống buông thả dễ dãi với tất cả các cậu em nếu cứ tiếp tục như vậy đến phút chót bạn sẽ chẳng có gì ngoài sự tiếc nuối.bạn thich phưu lưu vì thế bạn phải chấp nhận nhửng rủi ro mà nó mang lại.bạn sẽ là một người tình nồng nàn,nhưng bạn sẽ chẳng bao giờ là người phụ nữ của gia đình cả.tôi rất tiếc cho bạn!

quynhhoa
16-10-09, 10:53
Mình cũng đang trong tầm ngắm của một em giai kém hai tuổi. Khá bảnh bảo,trẻ trung, khá hấp dẫn. Nhưng mình chưa có tình cảm gì. Cái chính là mình trông older hơn nên mình không muốn sau này lâm vào tình trạng ngượng ngùng khi đi với nhau, các em nó chào "bác" và "anh". Híc. Trai ba mươi tuổi còn xoan. Gái ba mươi tuổi đã toan về già
[-(

DQH

Sóng
18-10-09, 23:40
Mình cũng đang trong tầm ngắm của một em giai kém hai tuổi. Khá bảnh bảo,trẻ trung, khá hấp dẫn. Nhưng mình chưa có tình cảm gì. Cái chính là mình trông older hơn nên mình không muốn sau này lâm vào tình trạng ngượng ngùng khi đi với nhau, các em nó chào "bác" và "anh". Híc. Trai ba mươi tuổi còn xoan. Gái ba mươi tuổi đã toan về già
[-(

DQH


hixx ... kiểu này Sóng chết chắc :((:((:((

khanhlinh
19-10-09, 00:00
Ôi trời . Thế mới biết 3C nhà mình nhiều người giống nhau quá . Đôi khi chỉ mong muốn một mối quan hệ an toàn không vượt quá giới hạn . Cứ nghĩ rằng em thấy mình hơn tuổi , lại còn con cái bấu víu vào thì sẽ không nghĩ gì xa hơn . Thế mà vẫn ''em nhớ chị ko ngủ đc , sao chị ko cho em một cơ hội " . Giá mà mình không nhớ em thì tốt biết bao . Rồi sẽ qua phải không em .

LazyCat
20-10-09, 21:02
lấy vợ hơn tuổi...........tuyệt....

1.Lấy vợ hơn tuổi.....tuyệt tự...(hơn dăm ba chục)
2.Lấy vợ hơn tuổi......tuyệt vời....(hơn dăm ba tuổi);)

meomun
20-10-09, 21:53
Mình cũng đã từng bị một cậu kém mình 5 tuổi theo đuổi và bây giờ là một cậu bạn bằng tuổi, sao mình cảm thấy họ cứ trẻ con thế nào ấy. Mình gọi bạn ấy bằng bạn nhưng người ta cứ xưng anh .
Ôi thật là trẻ con chưa bao giờ mình có ý định yêu và lấy người kém tuổi hay bằng tuổi cả.

Sóng
20-10-09, 23:01
1.Lấy vợ hơn tuổi.....tuyệt tự...(hơn dăm ba chục)
2.Lấy vợ hơn tuổi......tuyệt vời....(hơn dăm ba tuổi);)

khà khà :-":-"

meomun
21-10-09, 11:08
gái hơn 2 trai hơn 1,vợ mình hơn mình 2 tuổi,tuyệt vời cả công danh sự nghiệp cả chuyện gia đình cả quan hệ xã hội,cả chuyện chăn gối


Nếu tập 2 của bạn tuyệt như thế thì đừng kêu ca phàn nàn gì nữa nhé .
Vì hình như nhà bạn cũng gần hàng than .
Chúc hạnh phúc .

thoanguyen
31-10-09, 10:34
CHỊ ƠI................ EM YÊU CHỊ NHIỀU LẮM!!!!

Quạc quạc quạc - 5 con vịt rắc rối ơi!!!! Em yêu chị!!! :-*:bz Nhanh khỏe lên nhé!:-bd

nguyendang
31-10-09, 17:55
Đề tài này hay nhỉ ( Em yêu chị) Cho tôi tham gia tý.
Tôi nghĩ đã là tình yêu thì tuổi ko là gì nữ cũng như nam, như cốt lõi nó sẽ thành gì thành cây cổ thụ hay sẽ thành cây chuối ,có cùng nhau được hưởng hạnh phúc thực sự ko ,và có đủ tình yêu để vượt qua thời gian những trở ngại những quan liệm của đời thường ko, như nếu cậu em kém ba bốn tuổi thì tạm đc như kém đến tầm mười tuổi mà đi với nhau thì thiên hạ nhận biết ngay là phi công trẻ lái máy bay bà già, nhìn chung chúng ta vẫn sống và phải sống trong cái quan liệm nói rút gọn lại hai từ là (Lẽ đời).Nhưng cái gì sảy ra tôi nghĩ nó còn phải tùy vào hoàn cảnh chẳng hạn những người ly hôn thì cuộc sống tinh thần tình cảm khó có thể bình thường ,rất muốn được yêu như lại sợ rất muốn được ai quan tâm như lại ngại, vì trong tư tưởng mình còn có nhiều điều phải cân nhắc. Như có một sự thật những người ly hôn là những người thiếu thốn tình cảm tình yêu hạnh phúc vì vậy thiếu cái gì ta phải lấp cho đầy cái đấy có cơ hội thì cứ yêu đi để được hưởng cái hạnh phúc của cuộc đời ngắn ngủi mà ông trời ban cho, ko tận dụng nhanh khi về già thì hết tình yêu ,nếu có tình yêu cây chuối cũng phải yêu nếu ko khi chết đi vẫn mang theo con tim của mình đang còn (khát khao yêu thương) thì khổ lắm thiệt thòi lắm.
Như lẽ đời còn nhiều lắm vì vậy mình cần phải sống uyển chuyển để vừa sống được với đời lại vừa được con tim thổn thức trong liềm yêu thương và hạnh phúc.
Nguyễn Đăng.

mama222
31-10-09, 20:42
Chậc...chậc...EM YÊU CHỊ....Nghe cũng hay hay. Cái này mama chưa làm thử lần nào. Để mama tuyển trong các bà chị 3C sì gòn, và trong 1 dịp nào đó nghiến răng thốt lên :"em yêu chị". Xem thử có ai té ngữa vì ...vui mừng ko.:ar!

thoanguyen
01-11-09, 09:43
Chậc...chậc...EM YÊU CHỊ....Nghe cũng hay hay. Cái này mama chưa làm thử lần nào. Để mama tuyển trong các bà chị 3C sì gòn, và trong 1 dịp nào đó nghiến răng thốt lên :"em yêu chị". Xem thử có ai té ngữa vì ...vui mừng ko.:ar!

Oái giời mama, khiếp quá! Hôm rồi vừa mới thông báo là đừng ai tán mama vì mama mong manh dễ vỡ lắm, giờ tính tuyển các bác chị Sì gòn nữa cơ à ? Mấu thế nhở :-ss:))

TCFC
01-11-09, 12:16
Có người tuổi tác cao mà vẫn phong cách trẻ :P

Vuông tròn đâu có phải do tuổi tác @};-

muabuon76
01-11-09, 12:59
Mình là phụ nữ có gđ nhưng cũng hơn 1 lần phải té ngửa, lúng túng như cô học trò mắc lỗi trước câu nói: " Chị ơi !......em yêu chị mất rồi !"

nguyenquocnhan
01-11-09, 16:50
ái tình, đáng yêy quá đấy chứ @};-

thangmuoimot
09-12-09, 11:07
thành thật mà nói nghe câu "em yêu chị" cũng ngộ phết nhưng thực tế thì trước khi phát ngôn ra câu đấy các "em" toàn chuyển sang gọi nhau bằng tên để xoá nhoà khoảng cách rồi mới đến cái màn thổ lộ :)) nên các chị muốn tránh có thể lấy đấy làm dấu hiệu để phòng ngừa :P

ngocbao
09-12-09, 11:46
nhiều khi mình muốn đươc có ý nghĩ như bạn,và làm được như bạn. nhưng sao thấy khó vượt qua danh giới mỏng manh đó thế. bạn thật mạnh mẽ mình ủng hộ bạn

phale
09-12-09, 13:51
Chị nghĩ nếu có chênh lệch tuổi tác thì kém hơn 1-3 tuổi đâu có thành vấn đề. tuy nhiên, hãy tỉnh táo nếu con số hơn 3 nhé. Chúc cả nhà vui vẻ!

meomimi71
14-12-09, 10:16
Chào mọi người!
meomimi71 đã ly hôn được mấy tháng rồi, hiện tại mình chưa và cũng không dám nghĩ đến một tình yêu mới hoặc hạnh phúc mới mình quá hụt hẫng sau cuộc hôn nhân đổ vỡ. Một ngày người ấy nói rằng muốn được chung sống và làm bạn của mình suốt thời gian còn lại.
Mình đã không đồng ý vì 2 lý do: một là người ấy nhỏ tuổi hơn mình mà nhỏ hơn tới 5 tuổi, rồi phần mình cũng không thật sự yêu người ấy. mình chỉ cảm động trước tình cảm người ấy dành cho mình mà thôi.
Bao nhiêu sóng gió vừa qua lòng mình như lắng xuống không muốn tiếp tục tìm kiếm tình yêu mới điều quan trọng nhất bay giờ mình phải ổn định cuộc sống và công việc, mình đã phải chuyển công tác đi nơi khác để không còn nhìn thấy những gì thân thương gắn bó một thời, cứ nghĩ lại điếu đó là mình lại khóc cho nên ra đi và không nhận bất cứ tình cảm nào của người ấy ở đây cả. Mình muốn được thanh thản một thời gian để dành thật nhiếu tình cảm cho 2 nhóc con bé bỏng của mình.%%-%%-%%-

Sóng
15-12-09, 17:00
Chậc...chậc...EM YÊU CHỊ....Nghe cũng hay hay. Cái này mama chưa làm thử lần nào. Để mama tuyển trong các bà chị 3C sì gòn, và trong 1 dịp nào đó nghiến răng thốt lên :"em yêu chị". Xem thử có ai té ngữa vì ...vui mừng ko.:ar!


Em chỉ sợ các chị té vì xĩu chứ ko phải vì vui mừng :)):)):))