Test

PDA

View Full Version : Gửi những ai đang muốn ly hôn


thoanguyen
29-09-09, 10:59
Đừng vội vàng ra tòa trong cơn nóng giận, trong sự hận thù và ghét bỏ.
Xin các bạn, hãy tĩnh tâm lại: Lỗi chẳng phải do một người mà do cả hai người. Đừng cố gắng kể lể những thói hư tật xấu của người kia để lấy cớ rằng chia tay là đúng đắn...
Bởi sau chia tay sẽ là gì? Có thể sẽ là thỏa mãn nhưng sau đó chắc hẳn là hối hận sao mình không cố gắng tới cùng để níu giữ - lúc ấy thì quá muộn rồi để hạnh phúc quay về.
Và các con? Đừng vì những ích kỷ của người lớn mà làm đau các bé.
Nếu cùng cực lắm, chẳng đừng được mới phải chia tay thì mình không dám nói nhưng đa số hiện nay các trường hợp ly hôn là do ai cũng ích kỷ, ai cũng cho mình là đúng còn người kia là sai lầm.
Xin các bạn hãy nghĩ lại nhé!

nangvang
02-10-09, 13:53
hi hay thật ,mình cũng đang phân vân giữ vấn đề chồng mình và mình, muón ly thân lắm nhưng mình vẫn còn yêu anh ấy rất rất nhiều nhưng sống cùng nhau thì cãi nhau suốt.Anh ấy kô quan tâm mình đau khổ như thế nào và khóc một mình như thế nào:-@

hoahongtim
10-10-09, 05:22
Em cung dang trong tinh trang giong nhu vay, nhung nhung dieu nay chi co minh em chiu dung thoi vi chong em chua he biet duoc nhung thoi hu tat xau cua anh ay em deu biet ca, khi em biet duoc em kho the chap nhan duoc. Duoi cai mac tri thuc ma lai an choi theo kieu vo do thi hoi anh chi oi co chap nhan duoc kho? Gio em phai lam gi day ? Chi em voi !

thoanguyen
10-10-09, 16:48
Mỗi nhà một hoàn cảnh và như qua kinh nghiệm của mình, mình thấy: Những mong muốn hoặc suy nghĩ của mình mà cứ giữ trong lòng, ko chịu nói ra , chờ chồng nhìn thấy và suy đoán thì chắc chắn các anh chồng chẳng thể đoán nổi đâu =>> hờn, cáu, giận vô lý =>> cãi nhau. Mình muốn gì, nghĩ gì thì cứ chia sẻ thẳng thắn một cách nhẹ nhàng và đúng lúc thì chắc là các anh chồng sẽ để ý tới thôi. hơn nữa, bản chất của chồng mình có sẵn từ cha sinh mẹ đẻ rồi, làm sao mà mình có thể thay đổi được nên chăng là mình cải thiện mình cho phù hợp, lúc ấy cũng có "mưu" nào đó để "lái" chồng theo mình (điều này mình đang cố gắng và cũng thấy hơi hơi hiệu quả). Cứ để ý đến những điểm tốt, nếu chồng có một điều tiến bộ nào đó dù là nhỏ bé thôi thì đó cũng là một điều đáng động viên rồi mà, ngày một ngày một, hạnh phúc sẽ trở về bên mình. Vừa VUN vừa ĐẮP nên người ta mới thường bảo là VUN ĐẮP hạnh phúc đó thôi

hoahongtim
17-10-09, 09:49
Em cũng đang cố gắng hết sức để mong chồng mình không như vậy nữa, nhưng đúng la đã là bản tính thì không thể nào thay đổi được. Còn đàn ông mà, có ai mấy đời mà chịu mình là ăn cướp đâu. Em cũng không biết giờ mình phải lam sao nửa, nhưng em cũng cám ơn chi đã cho em lời khuyên nhé!

No Kia
17-10-09, 10:12
No Kia vừa đọc xong bài báo Kinh tế & Đô thị sáng nay, thấy bài viết có liên quan đến chủ đề này, gửi mọi người đọc để tham khảo.

Cuộc tình của An và Loan suốt từ thời đại học đến tận lúc cả hai công thành danh toại vẫn được bạn bè cho là một mối tình đẹp. Loan xinh đẹp dễ gần, An thật thà, đầy chí tiến thủ. Cuộc hôn nhân của họ được cả gia đình và bạn bè trông đợi. Nhưng sau những ngày ngập tràn hạnh phúc không bao lâu, họ bắt đầu cãi nhau, lúc đầu là những khó khăn trong việc điều hòa các sở thích, nhu cầu và nguyện vọng với nhau, đôi lúc là những chuyện không đâu. Họ có thể cãi nhau vì cơm áo gạo tiền hay bất cứ chuyện gì gặp phải. Và trong một phút không kìm nén, Loan nói lời xúc phạm An, anh cũng cho chị một cái tát, thế là cả hai cùng ký vào đơn ly dị trước sự ngỡ ngàng của mọi người. Lý giải vấn đề này, nhiều chuyên gia cho rằng, khi yêu, vì cả nể không ít người trong cuộc đã chiều theo ý thích vô lý để làm vui lòng người yêu. Nhưng khi cả hai đã là "người một nhà", những quan điểm trái ngược có dịp thể hiện. Đến một ngày, vì quá sức chịu đựng, hai người phản kháng cũng là lúc hôn nhân không thể cứu vãn.
Tình yêu chỉ là người dẫn đường đến hôn nhân, nhưng hai vợ chồng phải biết sống có trách nhiệm với nhau, mới có sự gắn bó, đậm đà tình nghĩa. Gia đình có hạnh phúc, tràn ngập niềm vui, tiếng cười hay không phần lớn phụ thuộc vào thái độ vun vén của hai người. Có hai yếu tố để luôn gắn bó được vợ chồng khi sự tranh luận, cãi vã diễn ra, đó là người chồng nên lấy cái đức, cái tình và cái lý để cảm hoá khiến người vợ cảm động và khuất phục. Còn người vợ nên lấy cái tâm, cái hoà, cái nhẫn để xử sự, chẳng có người chồng nào lại không thán phục.
Có không ít cặp vợ chồng, lấy nhau khi cả hai đã có địa vị trong xã hội nhất định, nhưng cũng nhanh chóng bỏ nhau cũng vì những đòi hỏi công danh của riêng mình. Bởi không ai chịu gạt bỏ cái tôi để hoà đồng, để đấu dịu với nhau.
Trong cuộc sống hiện nay, có vẻ như những cặp vợ chồng trẻ không cảm nhận hết được những giá trị của gia đình. Mỗi khi có va chạm, ít người ngồi lại nói chuyện với nhau một cách thẳng thắn để xem xét vấn đề tỉ mỉ nhằm có giải pháp tích cực mà họ thường đưa ra những giải pháp tiêu cực như ly hôn. Những người đi trước nhận định, thông thường, các cặp vợ chồng phải mất 3 đến 5 năm mới dung hoà được cái tôi của nhau. Vì vậy, khi bước vào cuộc sống lứa đôi mà cảm thấy "không như mình nghĩ" thì đừng vội nản lòng mà hãy tìm cách vượt qua thử thách. Trước khi nói lời chia tay, hãy phấn đâu hết mình, suy xét cụ thể vấn đề để có những giải pháp tích cực nhất. Không thể mỗi khi có va chạm trong gia đình, lại nói hai chữ "ly hôn" một cách vội vàng và nhẹ nhàng bởi khó khăn lắm mới có duyên trở thành vợ chồng, nhưng chia tay nhau lại là điều đơn giản.

5ducklings
17-10-09, 12:03
Bạn Nokia có cái avatar hay thế ! Bạn cũng đang có lời proposal như thế chứ? ;)

LazyCat
17-10-09, 16:25
Bạn Nokia có cái avatar hay thế ! Bạn cũng đang có lời proposal như thế chứ? ;)

@No...:Một ước mơ chính đáng nhưng với phụ nữ Á Đông thì ước mơ đó thật xa vời ;) Nếu Thích thì Nhích - chúng mình là đàn ông mờ.Đừng để mất cơ hội hãy đổi chỗ ngay & luôn.:P
Chúc bạn thành công!@};-

phamhongnga
17-10-09, 22:40
bản thân tôi cũng rơi vào tình cảnh như vậy, cái tôi của mỗi người đều quá cao, chẳng ai bỏ qua cho ai được. Vợ chồng tôi đã ly hôn, chia tay rồi lại hàn gắn không biết bao nhiêu lần, rồi lần sống chung lâu nhất mới chỉ được chưa đầy 6 tháng. Càng sống chung càng thấy bế tắc, chồng tôi là một người hay chấp nhất, chấp vặt từng lời nói đến hành động của vợ. Tôi lại là người không khéo léo, mâu thuẫn xảy ra rất nhỏ nhưng chẳng bỏ qua cho nhau được thế là lại chia tay, giờ đây nghĩ đến cuộc hôn nhân của mình ko biết nên cố gắng giữ hay dứt khoát nữa

hoataomeo
18-10-09, 00:40
Chị Thoanguyen ơi!
Em có nên nghĩ lại ko khi chồng em là người ít trách nhiệm với bản thân , gia dình và vợ con. Trong suốt 3 năm chúng em sống ly thân, cuộc sống của 2 mẹ con rất vất vả nhưng anh ta ko hề đóng góp 1 đồng nào nuôi con, và gần 1 năm nay còn ko cả gọi diện hỏi thăm con nữa. Em ko phải là người ngăn cấm ko cho gặp con. Thi thoảng thì bà nội cháu vẫn xuống đón cháu vè nhà ông bà chơi và em vẫn cho về. Từ khi chúng em sống ly thân đến nay, chưa bao giơ em nói và làm diều gì xúc phạm gia đình và chồng em cả. Em cung ko nói xấu chồng em với con.
Cuộc sống một mẹ một con cũng đã giúp em cẩm nhận giá trị của gia đình.
Nhiều lúc em cũng muốn có người để quan tâm và chia sẻ mọi điều trong cuộc sống nhưng khi nghĩ đến quay về ssống với người đàn ông mà mình đã hết tình cảm, ko có cảm giác gì nữa thì em thấy thật là khó.
Con em năm nay 5 tuổi, cháu khá ngoan.
[-(
.................................................. .
songdeyeu_yeudechet_chetvanyeu!

Waterfall
18-10-09, 00:50
Chị Thoanguyen ơi!
Em có nên nghĩ lại ko khi chồng em là người ít trách nhiệm với bản thân , gia dình và vợ con. Trong suốt 3 năm chúng em sống ly thân, cuộc sống của 2 mẹ con rất vất vả nhưng anh ta ko hề đóng góp 1 đồng nào nuôi con, và gần 1 năm nay còn ko cả gọi diện hỏi thăm con nữa. Em ko phải là người ngăn cấm ko cho gặp con. Thi thoảng thì bà nội cháu vẫn xuống đón cháu vè nhà ông bà chơi và em vẫn cho về. Từ khi chúng em sống ly thân đến nay, chưa bao giơ em nói và làm diều gì xúc phạm gia đình và chồng em cả. Em cung ko nói xấu chồng em với con.
Cuộc sống một mẹ một con cũng đã giúp em cẩm nhận giá trị của gia đình.
Nhiều lúc em cũng muốn có người để quan tâm và chia sẻ mọi điều trong cuộc sống nhưng khi nghĩ đến quay về ssống với người đàn ông mà mình đã hết tình cảm, ko có cảm giác gì nữa thì em thấy thật là khó.
Con em năm nay 5 tuổi, cháu khá ngoan.


Hoataomeo ơi, em nên nói chuyện với chồng em, một cách rõ ràng và dứt khoát, xem anh ấy muốn gì, cần gì. Nếu muốn gia dình, anh ấy (và có khi cả em nữa) buộc phải thay đổi, từ tư duy, quan điểm cho tới cách sông, cùng nhau xây dựng để có thể hàn gắn lại. Còn nếu anh ấy không còn muốn gia đình, thì em cũng nên đưa ra một giải pháp dứt khoát để chấm dứt sự đau khổ cho mọi người, trước tiên là cho em.

Kéo dài tình trạng này mệt mỏi, tổn thương và đau đớn lắm em ạ!

Chúc em luôn vui khoẻ và may mắn!

hoataomeo
18-10-09, 01:42
Chị còn đó ko? Em mới tham gia diễn đàn nên chưa rành lắm.
Em cũng đã từng nói chuyện với chồng em cách đây đã lâu nhưng chẳng hề thấy anh ta thay đổi gì cả. Em cũng ko biết anh ta muốn gì nũa.
Cảm ơn chị đã đọc tâm sự của em và đã cho em lời khuyên.

No Kia
18-10-09, 23:30
Bạn Nokia có cái avatar hay thế ! Bạn cũng đang có lời proposal như thế chứ? ;)

Chào bạn Vịt, cho No Kia hỏi thăm sức khỏe nhé. No Kia đang mong ước được nói lời như thế.:)

cargoman
24-10-09, 12:28
hi hay thật ,mình cũng đang phân vân giữ vấn đề chồng mình và mình, muón ly thân lắm nhưng mình vẫn còn yêu anh ấy rất rất nhiều nhưng sống cùng nhau thì cãi nhau suốt.Anh ấy kô quan tâm mình đau khổ như thế nào và khóc một mình như thế nào:-@

Đàn ông suy nghĩ khác phụ nữ, có những vấn đề phụ nữ cho là nghiêm trọng thì đàn ông thấy bình thường, ví dụ như phụ nữ cứ thích chồng mình phải nhớ ngày cưới còn chồng thì nghĩ quan trọng là hàng ngày sống với nhau thế nào ..v.v. Có rất nhiều những ví dụ đại loại như thế. Vì vậy e nói chồng ko quan tâm đến e đau khổ như thế nào và khóc một mình như thế nào thì có lẽ là chưa chuẩn rồi. Hãy nói thẳng những suy nghĩ và tình cảm của mình với chồng thì chồng mới biết được e cần gì và muốn được quan tâm về vấn đề gì chứ.

T.S.G
30-10-09, 04:47
Mỗi nhà một hoàn cảnh và như qua kinh nghiệm của mình, mình thấy: Những mong muốn hoặc suy nghĩ của mình mà cứ giữ trong lòng, ko chịu nói ra , chờ chồng nhìn thấy và suy đoán thì chắc chắn các anh chồng chẳng thể đoán nổi đâu =>> hờn, cáu, giận vô lý =>> cãi nhau. Mình muốn gì, nghĩ gì thì cứ chia sẻ thẳng thắn một cách nhẹ nhàng và đúng lúc thì chắc là các anh chồng sẽ để ý tới thôi. hơn nữa, bản chất của chồng mình có sẵn từ cha sinh mẹ đẻ rồi, làm sao mà mình có thể thay đổi được nên chăng là mình cải thiện mình cho phù hợp, lúc ấy cũng có "mưu" nào đó để "lái" chồng theo mình (điều này mình đang cố gắng và cũng thấy hơi hơi hiệu quả). Cứ để ý đến những điểm tốt, nếu chồng có một điều tiến bộ nào đó dù là nhỏ bé thôi thì đó cũng là một điều đáng động viên rồi mà, ngày một ngày một, hạnh phúc sẽ trở về bên mình. Vừa VUN vừa ĐẮP nên người ta mới thường bảo là VUN ĐẮP hạnh phúc đó thôi
OK cô bé này nói hay nè - em cố gắng lên để cho nhiều chị em học tập nữa nha - chúc em thành công

---------- Post added at 03:47 ---------- Previous post was at 03:43 ----------

Đàn ông suy nghĩ khác phụ nữ, có những vấn đề phụ nữ cho là nghiêm trọng thì đàn ông thấy bình thường, ví dụ như phụ nữ cứ thích chồng mình phải nhớ ngày cưới còn chồng thì nghĩ quan trọng là hàng ngày sống với nhau thế nào ..v.v. Có rất nhiều những ví dụ đại loại như thế. Vì vậy e nói chồng ko quan tâm đến e đau khổ như thế nào và khóc một mình như thế nào thì có lẽ là chưa chuẩn rồi. Hãy nói thẳng những suy nghĩ và tình cảm của mình với chồng thì chồng mới biết được e cần gì và muốn được quan tâm về vấn đề gì chứ.
OK Cargoman nói đúng đó - nên thẳng thắn mọi chuyện thắc mắc, nhưng vấn đề ở đây là nói như thế nào? khi nào? lúc nào mà thôi.

gnouhp
16-11-09, 21:28
Đừng vội vàng ra tòa trong cơn nóng giận, trong sự hận thù và ghét bỏ.
Xin các bạn, hãy tĩnh tâm lại: Lỗi chẳng phải do một người mà do cả hai người. Đừng cố gắng kể lể những thói hư tật xấu của người kia để lấy cớ rằng chia tay là đúng đắn...
Bởi sau chia tay sẽ là gì? Có thể sẽ là thỏa mãn nhưng sau đó chắc hẳn là hối hận sao mình không cố gắng tới cùng để níu giữ - lúc ấy thì quá muộn rồi để hạnh phúc quay về.
Và các con? Đừng vì những ích kỷ của người lớn mà làm đau các bé.
Nếu cùng cực lắm, chẳng đừng được mới phải chia tay thì mình không dám nói nhưng đa số hiện nay các trường hợp ly hôn là do ai cũng ích kỷ, ai cũng cho mình là đúng còn người kia là sai lầm.
Xin các bạn hãy nghĩ lại nhé!

Nếu cây muốn lặng mà gió chẳng đừng???

Da trang
18-11-09, 10:33
Tâm sự của chị tương đối giống với tình cảnh của tôi bây giờ. Chúng tôi đang sống ly thân, con trai 4 tuổi sống cùng mẹ. Từ khi hai mẹ con quay về nhà ngoại ở tôi thấy bình tâm hơn rất nhiều. Đến giờ tôi chẳng muốn trách móc hay oán giận gì người mà con tôi gọi là bố nữa. Có lẽ khi không còn tình cảm nữa nó thành ra như vậy. Từ khi ly thân người kia không hề liên hệ hay điện thoại hỏi thăm con (tôi cũng thấy bình thường). Tôi sẽ chăm sóc con, chăm sóc bản thân mình thật tốt. Mình sống vì người khác nhiều rồi giờ phải sống cho mình nữa.

"Từ khi chúng em sống ly thân đến nay, chưa bao giơ em nói và làm diều gì xúc phạm gia đình và chồng em cả. Em cung ko nói xấu chồng em với con.
Cuộc sống một mẹ một con cũng đã giúp em cẩm nhận giá trị của gia đình.
Nhiều lúc em cũng muốn có người để quan tâm và chia sẻ mọi điều trong cuộc sống nhưng khi nghĩ đến quay về ssống với người đàn ông mà mình đã hết tình cảm, ko có cảm giác gì nữa thì em thấy thật là khó.
Con em năm nay 5 tuổi, cháu khá ngoan."
[-(
.................................................. .
songdeyeu_yeudechet_chetvanyeu![/QUOTE]

HN_autumn
19-11-09, 07:04
Đừng vội vàng ra tòa trong cơn nóng giận, trong sự hận thù và ghét bỏ.
Xin các bạn, hãy tĩnh tâm lại: Lỗi chẳng phải do một người mà do cả hai người. Đừng cố gắng kể lể những thói hư tật xấu của người kia để lấy cớ rằng chia tay là đúng đắn...
Bởi sau chia tay sẽ là gì? Có thể sẽ là thỏa mãn nhưng sau đó chắc hẳn là hối hận sao mình không cố gắng tới cùng để níu giữ - lúc ấy thì quá muộn rồi để hạnh phúc quay về.
Và các con? Đừng vì những ích kỷ của người lớn mà làm đau các bé.
Nếu cùng cực lắm, chẳng đừng được mới phải chia tay thì mình không dám nói nhưng đa số hiện nay các trường hợp ly hôn là do ai cũng ích kỷ, ai cũng cho mình là đúng còn người kia là sai lầm.
Xin các bạn hãy nghĩ lại nhé!
Cảm ơn thoanguyen nhé(Tại chẳng biết click nút nào để được cảm ơn cả nên nói ở đây thôi)
Mình cũng thấy thoanguyen nói đúng đấy.Tụi mình tìm chồng mới hay bồ mới thì dễ lắm nhưng với con mình thì chẳng ai thay thế được bố của hắn cả.Mình với chồng gần ly thân 4 năm rồi.Gọi là gần ly thân vi tụi mình vẫn sống cùng nhà , ăn cùng mâm , chỉ ngủ khác giường thôi.Mình giữ chồng lại chủ yếu là vì trách nhiêm .Bỏ thì dễ nhưng sống chung với lũ khó lém.Vợ chồng sống với nhau không còn tình thì cũng còn nghĩa.Thế nên tiếng Việt mới có câu tình nghĩa mà dịch ra tiếng nước ngoài đâu có đâu.Còn riêng mình cũng cố gắng tạo thế giới của riêng mình mà ở đó mình cảm thấy hạnh phúc vì được làm những gì mình thích.Nêu không kể những lúc trượt chân quá đà như tối hôm qua thì mọi thứ vẫn tạm ổn.70%.

Da trang
19-11-09, 14:37
Cảm ơn thoanguyen nhé(Tại chẳng biết click nút nào để được cảm ơn cả nên nói ở đây thôi)
Mình cũng thấy thoanguyen nói đúng đấy.Tụi mình tìm chồng mới hay bồ mới thì dễ lắm nhưng với con mình thì chẳng ai thay thế được bố của hắn cả.Mình với chồng gần ly thân 4 năm rồi.Gọi là gần ly thân vi tụi mình vẫn sống cùng nhà , ăn cùng mâm , chỉ ngủ khác giường thôi.Mình giữ chồng lại chủ yếu là vì trách nhiêm .Bỏ thì dễ nhưng sống chung với lũ khó lém.Vợ chồng sống với nhau không còn tình thì cũng còn nghĩa.Thế nên tiếng Việt mới có câu tình nghĩa mà dịch ra tiếng nước ngoài đâu có đâu.Còn riêng mình cũng cố gắng tạo thế giới của riêng mình mà ở đó mình cảm thấy hạnh phúc vì được làm những gì mình thích.Nêu không kể những lúc trượt chân quá đà như tối hôm qua thì mọi thứ vẫn tạm ổn.70%.

Mình không biết bạn HN_autumn sống " gần ly thân" 4 năm nay vì lý do gì. Chẳng nhẽ cứ kéo dài mãi tình trạng như vậy? Dù sao mỗi người một hoàn cảnh. Nhưng nếu là mình chắc mình không làm được như vậy. Mình tự hỏi: Bạn vẫn đối xử tốt với gia đình chống? Chồng bạn vẫn có quan hệ tốt với gia đình bạn? Con bạn có biết chuyện của vợ chồng bạn?... và còn nhiều câu hỏi nữa...

co_con_cutcanh
20-11-09, 11:52
Tâm sự của chị tương đối giống với tình cảnh của tôi bây giờ. Chúng tôi đang sống ly thân, con trai 4 tuổi sống cùng mẹ. Từ khi hai mẹ con quay về nhà ngoại ở tôi thấy bình tâm hơn rất nhiều. Đến giờ tôi chẳng muốn trách móc hay oán giận gì người mà con tôi gọi là bố nữa. Có lẽ khi không còn tình cảm nữa nó thành ra như vậy. Từ khi ly thân người kia không hề liên hệ hay điện thoại hỏi thăm con (tôi cũng thấy bình thường). Tôi sẽ chăm sóc con, chăm sóc bản thân mình thật tốt. Mình sống vì người khác nhiều rồi giờ phải sống cho mình nữa.

"Từ khi chúng em sống ly thân đến nay, chưa bao giơ em nói và làm diều gì xúc phạm gia đình và chồng em cả. Em cung ko nói xấu chồng em với con.
Cuộc sống một mẹ một con cũng đã giúp em cẩm nhận giá trị của gia đình.
Nhiều lúc em cũng muốn có người để quan tâm và chia sẻ mọi điều trong cuộc sống nhưng khi nghĩ đến quay về ssống với người đàn ông mà mình đã hết tình cảm, ko có cảm giác gì nữa thì em thấy thật là khó.
Con em năm nay 5 tuổi, cháu khá ngoan."
[-(
.................................................. .
songdeyeu_yeudechet_chetvanyeu![/QUOTE]
Sao nhiều người có hòan cảnh giống nhau thế các anh chị nhỉ. Em cũng đang sống ly thân với chồng. Chồng không cho về nhà của hai đứa ở. Cũng tức ghê. Nhưng thôi, miễn sao mình thấy thanh thản và bình yên la được mọi người nhỉ.

HN_autumn
25-11-09, 21:38
Mình không biết bạn HN_autumn sống " gần ly thân" 4 năm nay vì lý do gì. Chẳng nhẽ cứ kéo dài mãi tình trạng như vậy? Dù sao mỗi người một hoàn cảnh. Nhưng nếu là mình chắc mình không làm được như vậy. Mình tự hỏi: Bạn vẫn đối xử tốt với gia đình chống? Chồng bạn vẫn có quan hệ tốt với gia đình bạn? Con bạn có biết chuyện của vợ chồng bạn?... và còn nhiều câu hỏi nữa...
Cám ơn bạn đã quan tâm.Mình cũng chưa nghĩ ra cách giải quyết nào thỏa đáng hơn nên đành cứ giữ mãi tình trạng như thế này cho đến lúc nào chồng mình thích tách ra thì tùy.Kể từ ngày là bạn rồi lấy nhau đến nay tụi mình đã có 23 năm bên cạnh nhau.Mình vẫn cố gắng trong mức có thể đối xử tốt với nhà chồng đúng với nghĩa vụ dâu con và lương tâm con người, còn chồng mình đối với nhà mình thì không thể kiếm đâu ra chàng rể thờ ơ đến thế trong cuộc đời này,đó cũng là một trong những lý do khiến mình buông tay ,nhưng biết sao được mình không muốn con mình phải chia nhau ra mất bố hoặc mẹ,phải chịu tổn thương về tâm lý khi còn quá bé.Với chồng mình cũng không căm ghét hay hận thù gì nữa, mình chỉ nghĩ đơn giản cho dù không còn tình cảm với nhau nữa thì cũng còn cái nghĩa của hơn 20 năm bên nhau, và mình cố thui , chứ để bọn trẻ tan đàn xẻ nghé tội lắm,mà xét cho cùng cho dù bố nó có thờ ơ thì cũng chẳng ai trong cuộc đời thay thế được bố hắn cả.Tách ra ở riêng là việc rất dễ làm vì mình thừa điều kiện kinh tế để làm việc đó nhưng điều đó cũng dẫn đến tình cảm bố con phai nhạt, mình sợ điều đó lắm.Nên dù nhiều lúc cũng buồn lắm, cố làm như điên để lấp đi nỗi cô đơn,sự khủng khoảng tâm lý.

sad_sea
26-11-09, 15:15
Puskin
Cả hai chúng mình chẳng có lỗi gì đâu
Khi tình yêu đã một lần tan vỡ
Vẫn yêu nhau mà đành dang dở
Cả hai chúng mình chẳng có lỗi gì đâu

Cả hai chúng mình đều có lỗi với nhau
Anh đã quên em để em mơ kẻ khác
Em thì quên đi tưởng tình kia đã nhạt
Không ngờ còn lại vết thương đau

Nhức nhối nhiều bởi đã rất lâu
Trái tim ai đã bắt đầu nóng chảy
Em muốn nói yêu anh như ngày xưa ấy
Đã vỡ rồi đâu còn được lành nguyên

Có bao giờ hàn gắn được trái tim?
Em đừng nói cho lòng anh thổn thức
Anh biết em đã nhiều lần day dứt
Em buồn, anh còn buồn nhiều hơn

Trước anh buồn vì đã mất em
Nay lại buồn vì em khơi chuyện cũ
Lấy lại làm sao niềm tin đã sụp đổ
Hãy quên anh và đừng nói yêu anh!

sad_sea
26-11-09, 15:54
Sad_Sea (copy)
Nửa đường gãy gánh là điều không ai muốn, song, khi chuyện xảy ra, bạn phải học cách chấp nhận, nhất là khi bạn muốn tái hôn. Một vài lời khuyên dưới đây sẽ giúp bạn học cách ứng xử trong lần "bắc lại nhịp cầu" với người đến sau:
1. Biết lý do gãy gánh của cuộc hôn nhân vừa qua. Đừng ngay lập tức bước vào hôn nhân mới mà không có ý niệm gì về trục trặc đã qua. Hôn nhân không chấm dứt bởi những xung đột mà bởi bạn và người chồng/vợ cũ không tìm ra cách giải quyết rốt ráo những xung đột ấy khi chúng xảy ra. Hãy tự hỏi rằng những mâu thuẫn nào bạn và người cũ đã không thể giải quyết? Bạn và người sắp tới sẽ có hướng giải quyết thế nào nếu gặp cùng loại rắc rối ấy?
2. Điều gì ở người bạn đời là quan trọng với bạn. Đừng mơ hồ về những tính cách của nửa kia mà bạn không thể chịu đựng. Hãy hồi tưởng điều gì khiến bạn thất vọng nhất, bị tổn thương nhất ở người chồng/vợ cũ? Và ngược lại, điều gì ở bạn khiến người cũ phải rũ áo ra đi?
Bạn có thể cùng người mà mình sắp tái hôn viết ra những câu trả lời cho những câu hỏi tương tự, và trao đổi với nhau. Cả hai hãy trên cơ sở đó mà thảo luận cách thức giải quyết những vấn đề tiềm ẩn sẽ xảy đến theo thời gian.
3. Nên biết tại sao bạn hoàn toàn nguội lạnh với người cũ. Đừng bước vào cuộc hôn nhân mới mộng tưởng rằng tình yêu sẽ ngự trị trên tất cả (bởi nếu điều này có thực, hẳn bạn đã không cần đến cuộc hôn nhân tiếp theo này). Hãy lên một danh sách 5 điều quan trọng nhất đối với bạn ở người bạn đời.
Nên diễn đạt nó ở hướng tích cực hơn là tiêu cực, ví dụ: lắng nghe tôi hơn là không được lơ đi khi tôi muốn nói chuyện. Đề nghị người bạn đời sắp tới cũng lập danh sách tương tự. Trao đổi với nhau và cùng thảo luận làm thế nào để dung hòa những điều này trong mối quan hệ của hai bạn.
4. Nói rõ những gì bạn muốn, cần, không thích và cảm thấy sợ hãi. Đừng mong đợi rằng vợ/chồng sẽ có khả năng đọc được suy nghĩ của bạn. Hãy nói cùng nhau những điều này khi cả hai cảm thấy thoải mái. Thật khó để tôn trọng những ranh giới của mỗi người nếu bạn không biết chúng là gì.
5. Lưu ý và nhận biết những dấu hiệu ban đầu của sự trục trặc và tìm cách giải quyết liền trước khi chúng trở nên ngày một trầm trọng và vượt khỏi tầm kiểm soát. Đừng giả ngây trước những tín hiệu ấy.
6. Lập kế hoạch "đối mặt" với những người liên quan đến hôn nhân đã qua của bạn. Đừng cho rằng mọi người sẽ dễ dàng chấp nhận cuộc hôn nhân mới sắp đến. Cần có thời gian và hành động để các con của bạn, gia đình và bè bạn điều chỉnh hầu thích nghi với tình trạng hôn nhân mới này.
7. Thường xuyên lên kế hoạch để hai bạn có thể bên nhau. Đừng cho rằng bạn sẽ tìm thấy thời gian rỗi bên nhau bất cứ khi nào muốn. Bằng cách này bạn sẽ giữ cho mối quan hệ có ý nghĩa quan trọng và gắn kết. Điều này đặc biệt quan trọng nếu cuộc hôn nhân trước kia vì sự thiếu hụt thời gian bên nhau, dẫn đến tình cảm bị xói mòn và đổ vỡ.

canhchimdamoi
23-02-10, 13:41
Tình yêu vẫn là điều quan trọng nhất trong cuộc sống hôn nhân, nếu ai còn tình yêu thì hãy cố níu gi­­­­­­­­u đến cùng, còn nếu không só­m muộn gì cũng thế thội

mio
23-02-10, 14:44
Puskin
Cả hai chúng mình chẳng có lỗi gì đâu
Khi tình yêu đã một lần tan vỡ
Vẫn yêu nhau mà đành dang dở
Cả hai chúng mình chẳng có lỗi gì đâu

Cả hai chúng mình đều có lỗi với nhau
Anh đã quên em để em mơ kẻ khác
Em thì quên đi tưởng tình kia đã nhạt
Không ngờ còn lại vết thương đau

Nhức nhối nhiều bởi đã rất lâu
Trái tim ai đã bắt đầu nóng chảy
Em muốn nói yêu anh như ngày xưa ấy
Đã vỡ rồi đâu còn được lành nguyên

Có bao giờ hàn gắn được trái tim?
Em đừng nói cho lòng anh thổn thức
Anh biết em đã nhiều lần day dứt
Em buồn, anh còn buồn nhiều hơn

Trước anh buồn vì đã mất em
Nay lại buồn vì em khơi chuyện cũ
Lấy lại làm sao niềm tin đã sụp đổ
Hãy quên anh và đừng nói yêu anh!

Bài thơ này hay quá.

Cho đến bây giờ, Mio vẫn đau đáu chuyện LY HÔN đây. Sau Tết, quyết cho chồng 1 cơ hội nữa, chấp nhận để chồng quay về nhà, lập tức vợ lại lâm vào tình cảnh mất ngủ, căng thằng triền miên, bế tắc quá. Không hiểu kéo dài tình trạng này bao lâu mà không bị suy nhược đây. Chẳng thể dối lòng được: Bản chất trăng hoa của con người không thể thay đổi được. Quay lại thì phải cố quên, cố ru ngủ để sống tiếp, chờ tới khi phát hiện ra việc mới? Còn gì là tuổi xuân, còn gì là SK, còn gì là sự tin tưởng, tôn trọng?

Bài toán được mất cứ lập mãi ra mà không giải nổi? Chuyện tình cảm ai đong đếm được, những ảnh hưởng tâm lý ai đánh giá hết đâu? Con được gì, mất gì ai biết, ai chắc? Chồng hỏi "em có tự tin nuôi dạy nổi 2 con một mình không", vợ hỏi ngược "anh có nghĩ, với cách sống của anh, anh có thành gương tốt cho con, tạo môi trường tốt cho con thành người không?". chồng im lặng...

Chồng quay về, cực hợp tác, nhưng sao vợ vẫn thấy sự dè chừng, phòng thủ. Vợ thấy chồng có thêm số điện thoại mới của bồ, chồng kiểm tra thật kỹ điện thoại trước khi vào nhà, chồng bắt đầu giữ rịt tiền bạc, chồng bắt đầu hờ hững, không xây dựng mối quan hệ với nhà vợ như trước... những thứ này phải là vợ, phải thật hiểu chồng mới nhận ra được. Nên bây giờ, vợ khăng khăng LY HÔN, ai cũng bảo vợ thần kinh, vợ cũng chẳng tự tin là mình quyết định đúng. Thôi lại đành kéo nhau về, thử thêm lần nữa. Nhưng sao khó quá, chồng ơi. Vợ xuống 45kg thì vợ tèo mất.

kiwi09
23-02-10, 20:46
[...chấp nhận để chồng quay về nhà, lập tức vợ lại lâm vào tình cảnh mất ngủ, căng thằng triền miên, bế tắc quá. Không hiểu kéo dài tình trạng này bao lâu mà không bị suy nhược đây. Chẳng thể dối lòng được: Bản chất trăng hoa của con người không thể thay đổi được. Quay lại thì phải cố quên, cố ru ngủ để sống tiếp, chờ tới khi phát hiện ra việc mới? Còn gì là tuổi xuân, còn gì là SK, còn gì là sự tin tưởng, tôn trọng?]

Mình đã qua tình trạng này, cũng là tết năm trước. Sau 1 năm cuối của chuỗi thời gian dài cố gắng, mòn mỏi, năm nay quyết định "lên đường", đang làm thủ tục đây. 3 tháng nay thấy thanh thản, yêu đời. Buồn có buồn nhưng không thù hận, day dứt, suy diễn, tưởng tượng...gì nữa cả. Yên tâm nuôi con, con mình cũng thoải mái hơn hẳn... hì hì, mình là trường hợp đã cố gắng hết sức nên bây giờ không còn sức để cố nữa. Nhà Phật có câu này rất hay: phàm con người muốn níu giữ cái gì đều khổ, buông ra là hết khổ...

Dù vậy, mình chúc bạn thành công. Nếu ko thành công, cũng sẽ có một tương lai sáng sủa, cứ an tâm bạn ạ.

Scarlet
23-02-10, 21:31
Bạn ơi, khi hận thù, khi mệt mỏi đã quá nhiều thì người ta luôn nghĩ rằng tình yêu đã hết, với chị mình, mình biết là hai vợ chồng vẫn yêu nhau nhưng cái tôi quá lớn để nhận ra rằng họ còn yêu nhau. Nếu cuộc sống nhạt không nhạt, ngọt không ngọt thì mình tìm cách để pha chế dẫu rằng có khi phải pha biết bao nước mắt và hờn tủi.
Nhìn bên ngoài em sẽ không hình dung hết được những gì người trong ...chăn đang chịu trận đâu em, hơn nữa khi tinh thần rệu rã rồi thì thật khó để trở thành 1 đầu bếp giỏi để pha chế, nêm nếm em ạ, những lúc đó ngừoi ta chỉ còn muốn vứt hết mọi thứ đi cho nhẹ nợ thôi. (%)

---------- Post added at 21:31 ---------- Previous post was at 21:24 ----------

Bài thơ này hay quá.
Cho đến bây giờ, Mio vẫn đau đáu chuyện LY HÔN đây. Sau Tết, quyết cho chồng 1 cơ hội nữa, chấp nhận để chồng quay về nhà, lập tức vợ lại lâm vào tình cảnh mất ngủ, căng thằng triền miên, bế tắc quá. Không hiểu kéo dài tình trạng này bao lâu mà không bị suy nhược đây. Chẳng thể dối lòng được: Bản chất trăng hoa của con người không thể thay đổi được. Quay lại thì phải cố quên, cố ru ngủ để sống tiếp, chờ tới khi phát hiện ra việc mới? Còn gì là tuổi xuân, còn gì là SK, còn gì là sự tin tưởng, tôn trọng?

Bài toán được mất cứ lập mãi ra mà không giải nổi? Chuyện tình cảm ai đong đếm được, những ảnh hưởng tâm lý ai đánh giá hết đâu? Con được gì, mất gì ai biết, ai chắc? Chồng hỏi "em có tự tin nuôi dạy nổi 2 con một mình không", vợ hỏi ngược "anh có nghĩ, với cách sống của anh, anh có thành gương tốt cho con, tạo môi trường tốt cho con thành người không?". chồng im lặng...

Chồng quay về, cực hợp tác, nhưng sao vợ vẫn thấy sự dè chừng, phòng thủ. Vợ thấy chồng có thêm số điện thoại mới của bồ, chồng kiểm tra thật kỹ điện thoại trước khi vào nhà, chồng bắt đầu giữ rịt tiền bạc, chồng bắt đầu hờ hững, không xây dựng mối quan hệ với nhà vợ như trước... những thứ này phải là vợ, phải thật hiểu chồng mới nhận ra được. Nên bây giờ, vợ khăng khăng LY HÔN, ai cũng bảo vợ thần kinh, vợ cũng chẳng tự tin là mình quyết định đúng. Thôi lại đành kéo nhau về, thử thêm lần nữa. Nhưng sao khó quá, chồng ơi. Vợ xuống 45kg thì vợ tèo mất.
Nghĩ đến cảnh ấy lại thấy kinh khủng, than ôi ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN là đây, thân ta ta thoát ra được nhưng nghĩ đến con thì lại ngậm ngùi nhắm mắt đưa chân. Không ly hôn thì ta khổ, nhưng ly hôn rồi thì con khổ hơn ta:|

mrs_divacci
24-02-10, 12:33
Cái chăn có nhiều rận em cũng đã từng đắp rồi, bjo vẫn đang đắp và bắt từng con rận ra đây. Em thấy mình khôn lớn từng ngày trong cách cư xử với chồng, vì con em, vì em và vì hạnh phúc của chính em, em vẫn "chiến đấu" hàng ngày đây chị ơi. Tinh thần rệu rã, cay đắng, chán chường, buông xuôi... em cũng từng nếm trải rồi. Còn "giữ rịt tiền bạc", khư khư điện thoại thì xã em cũng thế chứ có khác ai đâu,... :D
thôi chị ,than jio cũng chẳng giai quyết vấn đề ji ,nếu cứ nhìn vào nó để sống thì m cứ mãi đau khổ mãi thôi ,chị hãy thử làm mới mình xem ,dành chut time cho m ,khi m cảm thấy m xinh tươi hơn ,yêu đời hơn thi m sẽ nghĩ mọi chuyện nó đơn giản hơn đi .

hmong
14-04-10, 18:21
Ai cũng có cái tôi thật lớn, thật ích kỷ, rất ít người nhìn thấy vì tưởng nó nhỏ bé. Nhưng quan trọng là không nghĩ đến con của tôi, để mà ứng xử hài hòa hơn trong thời kỳ hậu tình yêu và bắt đầu một thực tế phũ phàng.=((

muamuaha
14-04-10, 20:32
Mình cũng đang ở giai đoạn ly thân. Mình nghĩ rằng nên để 1 thời gian để sau sự nóng giận và sự khẳng định của cái tôi, chắc hẳn chúng ta sẽ có thêm thời gian để suy ngẫm về cuộc hôn nhân của mình. Qua chia sẻ của một số người sau khi ly dị khi nghĩ về sự tan vỡ của hôn nhân họ đều cảm thấy mình đã quá nóng vội và nuối tiếc. Thương nhất là nhìn vào những đứa trẻ thiếu hụt bố hoặc mẹ. Người lớn có thể làm lại nhưng con trẻ thì không rồi. Vợ chồng mình đã có với nhau 1 con gái 8 tuổi. Để cho anh ấy thời gian suy nghĩ cũng là để cho mình. Hi vọng sau những phút vội vã, anh ấy sẽ hiểu được nơi nào sẽ là mái ấm của gia đình.

xuongrong
15-04-10, 10:02
Đúng là mỗi nhà mỗi cảnh. Tôi cũng đang rất đau khổ. Ly thân đã hơn 3 năm nay rồi, rất nhiều lần sóng gió, cố gắng nhịn và chịu đựng, mình là phụ nữ gắng chịu thiệt thòi để cho con và vì con. Nhưng đến thời điểm này thì tôi không biết còn giữ được gia đình của mình không nữa. Sóng gió liên tục xảy đến và tôi ko còn nhận ra tôi nữa, gầy ốm không thể gầy hơn được nữa. Tôi rất muốn được tư vấn, nhưng ở cơ quan thì ngại, họ hàng thì càng không, càng khép kín càng u uất, trầm cảm. Tôi phải làm gì với những vấn đề phức tạp của gia đình tôi khi ly hôn. Tôi phải làm sao bây giờ? Tôi ko có khái niệm hẹn hò, tìm bạn hay mượn 3C để tìm bạn hẹn hò khi chưa ly hôn, nhưng trên diễn đàn là những người đã phải trải qua nỗi đau gia đình tan vỡ, có những kinh nghiệm quý báu. Tôi mong muốn được tư vấn để tôi hiểu rõ nhất, thỏa đáng nhất và khi ly hôn để tôi và anh ấy không có gì phải trách cứ, oán hận gì nhau cả về con cái và tài sản và mối quan hệ sau này khi gặp nhau để lo cho con không ai hận ai. Giúp tôi với, cho tôi xin một lời khuyên. Nếu có thể gọi điện cho tôi theo số đt: "đề nghị sử dụng pm" . Tôi rất cảm ơn.

muamuaha
15-04-10, 10:35
Giúp tôi với, cho tôi xin một lời khuyên. Nếu có thể gọi điện cho tôi theo số đt: 0983.323.338. Tôi rất cảm ơn..
Tôi đang như bạn nhưng 3 năm ly thân rồi, quãng thời gian đủ để bạn hiểu tình cảm thật của chồng mình. Nếu cứ kéo dài như thế này bạn sẽ bế tắc mất. Theo mình bạn nên gặp trao đổi với chồng mình theo anh ấy muốn thế nào, muốn ly dị hay ly thân? Nếu bạn muốn dứt bỏ tất cả thì có thể ra tòa. Nhưng nếu vì con và không muốn đi bước nữa bạn có thể chấp nhận hoàn cảnh ly thân (và cần phải có sự thỏa thuận về tiền nuôi con). Mình không biết hoàn cảnh và đk kinh tế của bạn như thế nào. Nếu bạn độc lập về kinh tế thì chẳng có gì phải sợ. Và với 1 người chồng không còn tình cảm nữa, bạn có quyền đi tìm cho mình người khác, đừng để héo mòn và đau khổ vùi dập cuộc sống, ảnh hưởng tới đời sống và tâm lý của con trẻ khi chứng kiến bố mẹ đã không hạnh phúc mà mẹ thì lại như vậy! Chúc vui!

loversea2006
25-06-10, 16:16
.
Tôi đang như bạn nhưng 3 năm ly thân rồi, quãng thời gian đủ để bạn hiểu tình cảm thật của chồng mình. Nếu cứ kéo dài như thế này bạn sẽ bế tắc mất. Theo mình bạn nên gặp trao đổi với chồng mình theo anh ấy muốn thế nào, muốn ly dị hay ly thân? Nếu bạn muốn dứt bỏ tất cả thì có thể ra tòa. Nhưng nếu vì con và không muốn đi bước nữa bạn có thể chấp nhận hoàn cảnh ly thân (và cần phải có sự thỏa thuận về tiền nuôi con). Mình không biết hoàn cảnh và đk kinh tế của bạn như thế nào. Nếu bạn độc lập về kinh tế thì chẳng có gì phải sợ. Và với 1 người chồng không còn tình cảm nữa, bạn có quyền đi tìm cho mình người khác, đừng để héo mòn và đau khổ vùi dập cuộc sống, ảnh hưởng tới đời sống và tâm lý của con trẻ khi chứng kiến bố mẹ đã không hạnh phúc mà mẹ thì lại như vậy! Chúc vui!

Tôi cũng giống như bạn ly thân 4 năm rồi, và tôi cũng không biết ntn thì tốt hơn. Có lẽ tại tôi hèn nhát.

phuongphong
26-06-10, 23:34
Tôi có câu chuyện này muốn kể kên đây để mọi người cùng tham khảo nhé.Hy vọng câu chuyện sẽ mang đến cho những ai trong chủ đề một cái nhìn về mình!

Chuyện Ly và Nước
Ly nói:"Tôi cô quạnh quá,tôi cần nước ,cho tôi một chút nước nào!"

Chủ hỏi:"Được,cho ngươi nước rồi,ngươi sẽ không cô quạnh nữa phải không?"

Ly đáp:" Chắc vậy!"

Chủ đem nước đến,rót vào trong Ly.Nước rất nóng.Ly cảm thấy toàn thân mềm nhũn,rụng rời ,tưởng như sắp tan chảy đến nơi. Ly nghĩ,đây chắc là sức mạnh của Tình yêu.
Một lát Nước chỉ còn âm ấm,Ly cảm thấy dễ chịu vô cùng.Ly nghĩ đấy lạ mùi vị của cuộc sống.
Nước nguội đi,Ly bắt đầu sợ hãi,sợ hãi điều gì Ly cũng không biết.Ly nghĩ đây chính là tư cị cùa cuộc sống.
Nươc lạnh ngắt,Ly tuyệt vọng.Ly nghĩ đây chính là"an bài" của duyên phận.

Ly kêu lên:"Chủ nhân ,mau đổ nước ra đi,tôi không cần nữa!"

Chủ không có ở đấy.

Ly cảm thấy nghẹt thở.

Nước đáng ghét,lạnh lẽo quá chừng,ở mãi trong lòng , thật khó chịu.Ly dùng sức lay thật mạnh.Ly chao mình.Nước rốt cuộc cũng chảy ra. Ly chưa kịp vui mừng,thì đã ngã nhào xuống đất .Ly vỡ tan.

Trước lúc chết ,Ly nhìn thấy ,mỗi mảnh của Ly,đều có đọng vết nước. Lúc đó Ly mới biết,Ly yêu Nước .Ly thật sự yêu Nước .
Nhưng mà,Ly không có cách nào để đua Nước ,nguyên vẹn ,trở vào trong lòng Ly được nữa.

Ly bật khóc,lệ hòa vào trong Nước.Ly đang cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng ,yêu Nước thêm lần nữa.

Chủ về.Ông ta nhặt những mảnh vỡ,một mảnh cứa vào ngón tay làm bật máu ra.

Ly cười,Tình yêu ,rốt cục là cái gì nhỉ!Lẽ nào phải trải qua đớn đau mới biết trân trọng?

Ly cười ,Tình yêu,rốt cục là cái gì nhỉ!Lẽ nào phải mất tất cả ,không còn cách gì vãn hồi nữa mới chịu buông xuôi .
(ST)








0