View Full Version : Đàn bà - một bài viết hay chia sẻ với các chị
Em mới được 1 chị bạn cũng cùng cảnh ngộ cụt cánh (nhưng đang chuẩn bị mọc cánh và rất happy) gửi cho bài viết này, chia sẻ cùng mọi người nhé . Bài viết của 1 cô gái 20 tuổi ạ
Đàn bà là một thứ vật chất làm bằng nước, nó phải mượt mà, nó phải tươi tắn, nó phải đầy đặn, nó phải không ô nhiễm, không bị tiếng ồn, không bị phơi ra nắng rát.Nó cần được một không gian rộng lớn như vũ trụ.Bởi vì nó là đường cong phải rung ring mà tới, ngoằn ngoèo mà đi, phải chảy xiết và tung toé lên.Nó là mặt đất, nó cần có trời xanh.Nó là loài rêu và tất cả các loài thực vật, nó cần nước mưa và đủ đầy ánh sáng mặt trời.
(Trích lời Ngải Nguyệt trong “Xin chào các tiểu thư”- Trì Lợi, 2005)
Đàn bà của tôi ko phải thứ đàn bà được trồng trong lồng kính, cứ hằng ngày tưới tiền, bón mỹ phẩm vào là thành đàn bà. Đàn bà của tôi là đàn bà độc lập, lớn lên như cỏ dại mọc trong rừng, có bị đè nén, chân người dẫm lên thì đàn bà của tôi vẫn sống, và phải xanh ngút ngàn.
Tôi không mong đợi đàn bà sống theo thế “bàn thờ” sống không dám là chính mình, câm lặng cả cuộc đời trong đau khổ để mà ôm lấy 4 cái vòng cung : Công Dung Ngôn Hạnh. Đàn ông họ bạc lắm, nếu các chị ko biết tự yêu lấy mình.
“Lâu nay các chị vẫn được giáo dục để trở thành bông hồng duy nhất cho một người duy nhất. Đó hình như là chiến lược của cánh đàn ông. Đàn ông không nói với các chị rằng, nếu càng nhiều người ngắm thì họ càng quý bông hồng của mình.Ko đời nào họ nói như thế. Họ chỉ muốn an toàn nên cố hướng dẫn các chị nở mãi một cách, toả hương mãi một loại ; loại nào, cách nào Công Dung Ngôn Hạnh tiết liệt nhất.Thế rồi sau đó khi đã đúc được chị thành bông hoa nhựa, họ lại chỉ muốn tìm đến những bông hoa dại ”
( Trích Nhân trường hợp chị Thỏ Bông)
Cuộc đời tôi đã băng ngang qua cuộc đời của ko biết bao nhiêu người đàn bà.Họ giỏi…có ! Họ đẹp…có! Họ tiết hạnh…có ! Họ khéo léo..có ! Nhưng phần đông đàn bà không hạnh phúc.Hạnh phúc sao đây khi họ ko cởi trói cho chính cái đầu của mình. Đã hết rồi cái thời đàn bà giỏi làm đàn ông sợ.Các chị hãy cứ giỏi đi, cứ phô diễn hết tài năng của mình đi và hãy chọn đàn ông vây quanh các chị 1 người xứng đáng.Xưa nay họ vẫn vỗ ngực anh hào.. ..là cụ chột (nhầm)….trụ cột của gia đình, công ty, quốc gia. Làm sao những đấng anh hào ấy lại dám sợ các chị được? Nếu họ run lẩy bẩy tới vậy trước tài năng của các chị, chẳng hoá ra họ chỉ là một mớ thiếu óc và thối chí hay sao???
Các chị cứ đẹp đi cho cuộc đời các chị cũng được lung linh rực rỡ. Tại sao các chị cứ đóng khung mình trong cái mớ lí thuyết đời sống chỉ có đường thẳng với gấp khúc làm gì.Ai bảo phận má hồng nhiều nỗi truân chuyên, ai bảo đàn bà đẹp như Thuý Kiều là khổ?Cuộc đời là ngọn lửa, các chị lao vào và đốt cháy mình lên, cho người ta biết ngọn lửa ấy cháy ở đâu đi chứ.Các chị cứ lặng lẽ là đóm tàn thì biết bao h đời đàn bà mới thăng hoa lên được?
Đàn bà cứ việc nữ công gia chánh nếu thích, nhưng đừng làm vì bắt buộc để sau này kiếm cho ra một tấm chồng. Các chị nấu ăn ngon cho vui đời các chị, các chị thưởng thức đi là để cho mình vì biết đâu được đấy, tối ngày hôm nay, chồng hay người yêu các chị còn đang bận được ai đó nấu tặng cho món “canh nước trong rau biếc” cơ mà.
Cứ cho là Thượng đế sinh ra loài người có 2 đầu 4 tay và 4 chân, là loài mạnh mẽ nhất khiến cho Chúa trời cũng phải tách ra, thành đàn ông và đàn bà để cả cuộc đời họ đi tìm 1 nửa của mình. Nhưng tại sao đàn bà cứ think làm hoa cắm trong chậu, chờ người ta tới thưởng lãm rồi trả tiền bưng về? Quyền của các chị là được chỉ mặt đặt tên ai là người xứng đáng sánh đôi với mình. Đã qua rồi cái thời đặt đâu là phải nằm im đấy. Đàn bà muốn hạnh phúc, đàn bà cũng thèm khát tình yêu, nhưng ko phải bạ đất nào đàn bà cũng nở hoa được. Bởi đàn ông cũng dăm bảy loại đàn ông, các chị muốn hạnh phúc thì ko còn cách nào khác là hãy cứ giỏi đi, cứ đẹp lộng lẫy đi, cứ khéo léo đi, nhưng ko phải để làm cho bản đăng kí “xin làm vợ” thêm rực rỡ, mà là để cho đàn ông nó thèm, để các chị có 1 vùng đất tốt mà sinh sôi.
Tôi cũng là đàn bà, tôi ko hiểu đàn bà còn sợ gì, mà ko dang tay ra mà vồ lấy cuộc đời của chính các chị mà chăm chút quấn riết cho nồng nhiệt vào.
“Đàn bà, tự bản thân họ, vốn đã tuyệt vời và hoàn hảo hơn đàn ông rất nhiều. Nên không có gì là sai khi tự họ, yêu lấy nhau. Những người đàn bà mệt mỏi với cái đống dấm vô cảm, thiếu quan tâm và vị kỉ ở xung quanh; họ vỡ tan; òa ra; hòa vào nhau; tìm đến nhau. Họ yêu nhau. Đàn bà yêu đàn bà. Nâng niu nhau. Tách mình ra khỏi những sinh thể ô nhiễm ấy, đàn bà học cách tự chăm sóc bản thân mình. Đàn bà yêu đàn bà; đàn bà được đàn bà dẫn dắt để tiến lên, khi họ cảm thấy đàn ông các anh không còn xứng đáng.
(Shamchan- Trì Lợi)
ĐÀN BÀ VẪN THẬT LÃNG MẠN!!!!!
Cuối cùng chỉ xin cảm ơn những người đàn bà đã giúp tôi trở thành một người đàn bà biết yêu lấy chính mình, lấy những người đàn bà xung quanh.
Từ blog của Hajul_b_oxi
Bai nay hay quạ Toi cung muon song manh me nhu vạy. Cam on LKD
... (From Vnexpress)
Mọi người đã quá gay gắt khi nói “xấu hổ thay cho chị Hoàng An”, “giật chồng người khác đâu thể coi là hạnh phúc”, “An đừng lấy tình yêu làm bia đỡ cho việc cướp chồng người”, “Hoàng An nhẫn tâm khi giật chồng người khác”...
Có vẻ như các chị đang là người vợ bị chồng ngoại tình nên bực tức khi kết quả mong đợi của 70% phụ nữ Việt Nam là những người thứ ba nên bị trừng phạt, nên bị quả báo. Nhưng sự thật lại không như thế với chị Hoàng An, người thứ ba. Chính những suy nghĩ như thế đã đẩy các chị vào cảnh chồng ngoại tình.
Tôi nói thế nghĩa là sao? Tôi lấy vợ, vợ tôi là người Canada gốc Việt, và tôi luôn phải lo để giữ cô ấy cũng như cô ấy luôn phải lo giữ tôi, giữ cho gia đình tôi luôn tươi mới hạnh phúc. Tôi chưa bao giờ thấy nhàm chán với vợ, vì cô ấy thông minh, ưa nhìn, biết chiều chồng nhưng luôn tạo ra cho mình một cái thế: “Nếu anh bỏ tôi thì tôi cũng có đầy người theo đuổi phù hợp với trình độ của tôi, tôi có thể sống một mình hoặc nuôi con một mình”.
Cô ấy thường nói: “Sợ nhất là lừa dối nhau, nếu anh không yêu em nữa thì mình chia tay, em sẽ buồn nhưng không oán giận anh, em sẽ căm thù anh nếu anh lừa dối em”. Chính vì vợ của tôi tuyệt vời và là người luôn biết cân bằng cuộc sống gia đình nên tôi không dám bỏ. Suy nghĩ của cô ấy cũng thoáng, không yêu thì thôi, đừng níu kéo làm khổ nhau, làm cho cô ấy đã tuyệt càng tuyệt hơn. Làm cho tôi chẳng mảy may có thời gian nghĩ đến chuyện cặp bồ, mà phải luôn nghĩ cách cùng cô ấy làm cho gia đình hạnh phúc.
Các bạn có thế phản hồi mắng tôi, tôi sẵn sàng nghe. Nhưng thật sự tôi không thích 70% phụ nữ Việt Nam. Tôi không thích cái cách chăm lo cho gia đình của các chị. Càng phản đối cách cố đấm ăn xôi của một số chị khi chồng đã thật sự muốn ra đi, nhưng các chị vẫn tìm mọi cách để cản đường. Tình yêu đã hết, về hằm hằm nhìn nhau nhưng các chị vẫn cứ cố giữ để được tiếng con có cha, vợ có chồng.
Bố mẹ chia ly là một nỗi đau cho các con, nhưng còn đau hơn nếu cứ sống chung mà không tìm cách hòa hợp được. Khi tâm lý không thoải mái, các chị các anh có thể cáu giận với con vô cớ. Hoặc lừa dối con cái về một hạnh phúc giả tạo. Các chị cố níu kéo để đạt được cái gì? Một viễn cảnh hạnh phúc hay là cảnh đồng sàng dị mộng?
Tôi thấy trong chuyện ngoại tình và cách giải quyết chuyện này của hầu hết người Việt Nam chúng ta là ích kỷ. Nếu chỉ là đổi gió và muốn quay về với gia đình thì tôi nghĩ chồng hoặc vợ nên tha thứ, và chuyện không có gì phải tranh cãi nữa, dù nỗi đau không thể sẽ phai mờ ngay. Nhưng khi người chồng không muốn quay về nữa thì hầu hết người vợ vẫn muốn níu kéo (theo như tôi được biết và theo như tôi đọc ở mục tâm sự).
Anh chồng đã ích kỷ khi chỉ nghĩ đến tình cảm riêng mà quên chuyện gia đình, cô nhân tình cũng ích kỷ, biết người ta có gia đình nhưng vẫn vượt qua rào cản đó để quan hệ với anh ta, chị vợ thì biết chồng không yêu nữa vẫn cứ phải cố cho bằng được với lý do là vì con cái. Xin thưa rằng 90% các chị giữ con vì sợ mang tiếng ly dị, vì sợ một mình không chèo chống được gia đình không cha, vì sợ hoặc không đủ tự tin để tìm người mới cho mình. Nếu ai cũng tự tin như vợ tôi thì trường hợp ngoại tình như các anh chồng Việt Nam sẽ giảm đi rất nhiều.
Quay lại chuyện chị Hoàng An, chị có nói là yêu trong sáng, thú thực là tôi không tin, làm sao chị có thể yêu trong sáng một người đàn ông có vợ trong vòng 3 năm trời. Tuy nhiên, tôi không thấy chị đáng trách, chị đã đấu tranh cho hạnh phúc của chị, tôi chúc mừng chị. Nếu lời chị nói là sự thật thì người vợ cũ của chồng chị bây giờ có vẻ cũng đã có cuộc sống ổn thỏa. Tôi nghĩ như thế là tốt cho cả ba.
Thiên hạ còn chần chờ gì nữa mà không chúc mừng cả ba, mà lại quay ra trách chị Hoàng An nhiều thế. Nếu người chồng yêu và quay về hàn gắn với chị vợ thì tốt quá, chả có chuyện gì để mọi người tốn giấy mực, nhưng nếu anh chồng cứ day dứt khổ sở như thế, theo đa phần các chị vợ rồi thời gian sẽ nguôi ngoai, anh ấy sẽ yêu thương mình trở lại, xin thưa là không.
Là đàn ông nên tôi hiểu cảm xúc của đàn ông. Nếu chỉ là tìm cái lạ thì họ sẽ quay về với vợ ngay khi biết chuyện, nhưng nếu là yêu người phụ nữ khác thì họ sẽ không bao giờ muốn quay về với vợ. Bắt họ quay về không khác nào cầm tù họ. Những người vợ biết rõ mà vẫn muốn níu kéo thì từ hiền lành tốt bụng các chị cũng tệ chẳng kém gì ông chồng phản bội, và cô nhân tình.
Là đàn ông, tôi khuyên các chị hãy suy nghĩ thoáng, thoáng ở đây là không được suy nghĩ kiểu vợ phải hy sinh mọi thứ vì chồng, thoáng là phải chuẩn bị mọi hành trang để nếu có chia tay thì mình vẫn sống tốt, thoáng ở đây là phải luôn làm mới để hấp dẫn, để ngoài chồng mình, những người đàn ông khác cũng phải ngưỡng mộ, mỗi tuổi có một vẻ đẹp có một sự quyến rũ riêng, ai dám nói phụ nữ trung niên là hết quyến rũ.
Chính vì thoáng, nguy cơ chồng các chị ngoại tình càng ít, họ sẽ phải lo bảo vệ hạnh phúc của mình như tôi luôn phải lo (lo ở đây là lo vun đắp chứ không phải lo nơm nớp). Còn các anh chồng dù vợ rất tuyệt mà vẫn có ý tòm tem thì là đồ bỏ đi, các chị chả nên tiếc làm gì.
Hãy quên những chuyện chia ly là làm khổ con cái, cuộc sống bây giờ khác trước rồi. Hạnh phúc nếu không giữ nổi thì tìm cách giải quyết cho ít đau thương, các cô nhân tình mà vì tiền rồi bị người tình bỏ thì tìm cách rút cho êm. Các bà vợ mà chồng không muốn về thì đừng giam hãm chồng, hãy cho mình và chồng một cơ hội khác. Các ông chồng thì đừng gian díu tay 3 tay 4 làm khổ chị em, hãy dứt khoát đưa ra quyết định của mình.
Như chị Lê Hà đã viết trong bài: “Tôi không phải là mụ dì ghẻ độc ác”, mọi người nên có cái nhìn thoáng hơn về chuyện nuôi dạy con sau ly hôn, đừng chỉ nhìn đến cái tiêu cực mà làm khổ con trẻ khi bố mẹ chúng phải sống trong cảnh đồng sàng dị mộng.
Chúc các anh chị hạnh phúc!
TT- - TTCT - Phụ nữ đối mặt ra sao với tuổi ba mươi: Sợ hãi? Thích thú? Hay tò mò muốn khám phá?... Hãy nghe những phụ nữ đang ở tuổi ba mươi nói về tuổi ba mươi của mình.
Tiến sĩ marketing Đoàn Nguyễn (Đại học Queensland, Úc): “Tôi trông đợi tuổi ba mươi”
Tôi không sợ tuổi ba mươi mà còn có phần trông đợi nó. Vì khi vừa chạm vào tuổi ba mươi là thời điểm tôi đang hoàn tất luận án tiến sĩ. Tôi đã bắt ép mình phải hoàn thành công việc đáng lý diễn ra trong tám năm thì chỉ được làm trong ba năm rưỡi, và muốn mình trở thành tiến sĩ ở tuổi ba mươi. Vì mục tiêu đó, tôi đã nỗ lực học tập, nỗ lực làm việc, nghiên cứu. Năm nay tôi đã qua tuổi ba mươi một chút nhưng vẫn cảm thấy yêu lứa tuổi này lắm. Tôi thấy mình thông minh hơn, hiểu biết hơn. Nếu được chọn, tôi sẽ chọn “ở lại” với tuổi ba mươi thay vì quay lại thời điểm hai mươi tuổi.
Diễn viên Hạnh Thúy: “Tôi sợ tuổi ba mươi”
Tuổi ba mươi đến với tôi tuy không đến nỗi “xồng xộc bất ngờ” nhưng cũng làm tôi hụt hẫng đôi chút. Một trong những hụt hẫng nhẹ nhàng mà cũng gây buồn buồn là việc bây giờ có nhiều đạo diễn mời tôi đóng vai... mẹ! Tôi hay nói giỡn là mình “nhận vai mẹ đều đều”, đỡ tệ chút là nhận vai “dì”. Tôi thấy ở tuổi ba mươi, tôi thật sự trưởng thành, biết nghĩ đến mọi người nhiều hơn cái thời nông nổi đôi mươi. Tôi sống cũng nhẹ nhàng hơn, biết quan tâm, tha thứ. Dù vậy tôi vẫn sợ tuổi ba mươi, sợ sự khắc nghiệt của thời gian và tuổi tác với nghề biểu diễn, nên tôi đang chuẩn bị cho mình một con đường khác: học làm đạo diễn. Tôi đã học được ba năm, khi tôi “băm” một nhát nữa, tôi sẽ chính thức trở thành đạo diễn.
Đinh Hương, trưởng phòng giao dịch bản quyền Công ty sách Bách Việt (Hà Nội): “Tôi thanh thản bước qua ngưỡng cửa ba mươi”
Phần đông phụ nữ e ngại tuổi ba mươi, bởi ba mươi tuổi là cánh cửa mở cho chúng tôi bước vào một căn phòng khác của cuộc đời mình. Còn tôi chỉ quan tâm một điều, mình đối diện với ngưỡng cửa đó như thế nào. Tuổi ba mươi thật ra vẫn có sự quyến rũ, đằm thắm, thú vị riêng mà ở ngưỡng hai mươi các cô gái không thể có. Trong công việc, phụ nữ sẽ có những quyết định đúng đắn, hành xử chính xác chứ không xốc nổi, vội vàng như tuổi hai mươi hoặc sự đắn đo, chần chừ của tuổi bốn mươi sau này. Ba mươi tuổi, tôi thanh thản bước qua ngưỡng cửa đời mình và có nhiều dự định thú vị về công việc. Ngoài ra tôi đang tập trung “đầu tư dài hạn” cho hai cậu con trai. Đó là mục tiêu lớn nhất đời tôi ở tuổi ba mươi.
Nhà văn Phong Điệp: “Tuổi ba mươi không quá nghiêm trọng như mình tưởng tượng”
Cách đây vài năm, tôi có xem một bộ phim truyền hình Trung Quốc nhan đề Phụ nữ tuổi ba mươi. Khi đó tôi đã nghĩ mốc của tuổi ba mươi là một cái gì đó còn xa vời với mình, thậm chí tôi còn thấy tuổi ba mươi là một vấn đề khá nghiêm trọng. Nhưng khi bước sang tuổi ba mưới, tôi mới nhận thấy: à, thật ra nó cũng không quá nghiêm trọng như mình tưởng tượng. Nhưng ở tuổi này bạn sẽ không được phép “quá hồn nhiên”, “quá vô tư” nữa. Bạn đã thật sự là một người trưởng thành toàn diện. Ở tuổi ba mươi, tôi có một gia đình với hai cô con gái nhỏ, có một công việc mà mình yêu thích: báo chí và một niềm đam mê để theo đuổi là văn chương. Những điều này khác hẳn với tuổi hai mươi của mười năm trước. Tôi thích những phụ nữ tuổi ba mươi, không phải vì mình đang ở lứa tuổi này, mà bởi lẽ phụ nữ tuổi ba mươi có sự đằm thắm, điềm đạm, chín chắn. Họ ý thức về bản thân một cách nghiêm túc, biết tự khẳng định giá trị của mình và cũng biết cách làm mình đẹp hơn trong mắt mọi người.
Một là gia đình, một là khao khát
Gia đình tức là có nơi đi về, yêu thương con, chăm sóc chồng, vun vén cuộc sống ít vui nhiều lo âu. Khao khát tức là khi đã bỏ sau lưng mười năm yêu trắng tay, đã từng tha thiết, tưởng hi sinh tất cả, tưởng sẽ trời đất dài lâu, tưởng sẽ trọn đời. Rồi tuổi ba mươi đến, càng thành đạt càng hoang mang, mình đang ở đâu, ai sẽ đến trong đời mình.
Bất hạnh cho ai bị giằng xé giữa hai cuộc sống ấy, ở trong gia đình vẫn khao khát, hoặc độc thân nhưng đầy gánh nặng.
Những người phụ nữ ba mươi tất bật, bình yên và quyến rũ bởi đầy đặn, bởi từng trải, bởi thành tựu và yêu thương. Dường như đến tuổi ba mươi, đàn bà biết cách yêu, biết cách nồng nàn. Thứ nồng nàn đích thực mà tuổi thanh xuân không bao giờ chạm tay tới nổi.
Đàn bà ba mươi có quyền làm những gì tuổi hai mươi mơ ước chăng, có chứ. Có quyền lực sai khiến bằng một ánh mắt, một lời nói. Có thể thanh thản từ chối vì biết mình là ai, cũng biết tiếc nuối bởi đủ từng trải để hiểu thế nào là hạnh phúc. Biết cách lý giải cho mọi cảm xúc, biết cách đẹp, biết đàn ông cần gì.
Những người đàn bà đang đi tới tuổi ba mươi thường hoảng hốt, những người đàn bà vượt qua tuổi ba mươi thường bình yên.
Vậy còn điều gì đàn bà ba mươi đã thua kém chính mình khi đôi mươi? Có lẽ đó là quyền lực thanh xuân, thứ quyền lực mà đàn bà ba mươi cố tình không muốn nhắc đến nhất...
(trích blog TRANG HẠ)
Những bí mật của tuổi ba mươi
• Về tâm lý: ở tuổi ba mươi phụ nữ trở nên chín chắn, hiểu biết hơn và lý trí hơn. Tuy nhiên họ bắt đầu tự ti nhiều hơn do lo sợ phải đối diện những ám ảnh tuổi tác, nhan sắc và những nỗi sợ không tên. Lo lắng về tiền lương, lo lắng cho tương lai... Họ rất nhạy cảm với những bấp bênh về gia đình, sự nghiệp, bản thân.
• Về sinh lý: tuổi ba mươi khởi đầu cho quãng đời đẹp nhất của phụ nữ về tình dục - không phải do sinh lý, hormon... mà là do nhận thức. Họ hiểu biết rõ hơn bản thân, có khả năng xây dựng mối quan hệ bền vững. Đây được coi như “thời dậy thì” của người phụ nữ. Ở tuổi ba mươi nội tiết tố nữ bắt đầu suy giảm trong khi nội tiết tố nam vẫn sản sinh bình thường. Điều này khiến nội tiết nam trở nên vượt trội trong cơ thể phụ nữ, đó là lý do khiến lượng mỡ tập trung nhiều ở vùng bụng làm vóc dáng chị em dễ trở nên mất cân đối.
Kết hôn ở tuổi ba mươi là liều thuốc tiên cho phụ nữ. Tuổi ba mươi là tuổi dành cho việc sinh con. Trên ba mươi tuổi khả năng đậu thai bắt đầu giảm. Tỉ lệ thụ tinh trong ống nghiệm thành công giảm từ 50% ở phụ nữ dưới ba mươi tuổi xuống còn 10% ở phụ nữ trên 40 tuổi và dưới 1% phụ nữ trên 45 tuổi.
Phụ nữ tuổi ba mươi cực kỳ nhạy cảm với những thất bại trong tình yêu hoặc sự nghiệp. Dù họ có khả năng chống chọi với những hệ lụy cao hơn nhưng lúc này mà bắt đầu lại thì đối với họ “mọi thứ đều quá muộn rồi”.
HƯƠNG LAN (Theo solveyourproblem, pep-web)
LAM LINH thực hiện
Như cây sau bão
(Quan điểm của một đàn ông về đàn bà ba mươi)
Đàn bà ba mươi là đàn bà đã ngoài 30 tuổi, đã qua tuổi “băm” - còn “băm” mấy nhát thật ra đàn ông không quan tâm. Cá nhân người viết bài này muốn kiến nghị rằng nếu dùng vầng trăng tròn đầy viên mãn để so sánh với tuổi đẹp nhất của đàn bà thì nên hiểu tuổi trăng rằm là tuổi 30 chứ không phải tuổi 16. Đàn bà ba mươi mới thật sự là đẹp lung linh. Ngày xưa người ta có câu dọa rằng: Trai ba mươi tuổi đang xoan, gái ba mươi tuổi đã toan về già, nhưng đấy là ngày xửa ngày xưa, còn bây giờ có ăn có mặc, có son có phấn, đàn bà ba mươi nhiều khi mơn mởn còn hơn cốm đầu sàng. Đàn bà ba mươi đã đẹp chín chắn, đã thoát khỏi những mơ mộng viển vông, đã không còn đứng núi này trông núi nọ thì hơi bị quyến rũ và là ước mơ của hàng triệu triệu đàn ông.
Trong đời một người con gái có hai mốc là 18 tuổi và 30 tuổi. Người viết bài này thấy con gái mười tám như chim mới ra ràng ngây thơ vụng dại, đàn bà ba mươi mới thật sự trưởng thành cả về thể xác lẫn tinh thần, đủ lông đủ cánh, đã thế lại còn đủ một số hiểu biết để có thể nói chuyện. Đàn bà ba mươi có những thế mạnh mà con gái mười tám hay con gái chân dài không có hoặc còn lâu mới có - đó là sự biết cảm nhận và chia sẻ với đàn ông. Có lẽ vì thế mà người ta có câu: Nên chọn đàn bà có quá khứ và đàn ông có tương lai. Không phải lúc nào đàn ông cũng cần chân dài, cần con gái trẻ. Đàn ông cũng có lúc mệt mỏi, cũng có lúc thất bại, cũng có lúc cần bàn tay chăm sóc, cảm thông. Đàn ông có thể yêu con gái mười tám nhưng lấy vợ nhiều khi muốn lấy đàn bà ba mươi. Hình như đàn bà ba mươi mới đích thực đàn bà.
Tình yêu, sự phải lòng không chỉ là đặc quyền của tuổi mười tám, nó vẫn luôn dành cho đàn bà ba mươi. Thời gian đôi khi cướp đi của đàn bà không phải là nhan sắc mà cướp đi trái tim rộng mở yêu thương. Đàn bà ba mươi với trái tim trầy xước đôi khi nhìn đàn ông đầy nghi ngại. Có thể vì thế mà đàn ông hoảng sợ và chạy trốn để đến với những cạm bẫy ít gai góc hơn.
Có người nói cuộc đời đàn bà gọi là hoàn hảo nếu có được ba người đàn ông. Lúc đôi mươi yêu người đàn ông ba mươi, được yêu, được bảo bọc, được chiều, được khám phá cuộc sống. Lúc đàn bà ba mươi tốt nhất là có được người con trai hai mươi. Đàn bà ba mươi lúc đó sẽ học lại cách theo đuổi, cách chinh phục và cách hưởng thụ cuộc sống với tình yêu. Khi đàn bà năm mươi, tốt nhất có được người đàn ông năm mươi, để cùng bầu bạn sớm chiều đến đầu bạc răng long.
Có ý kiến cho rằng đàn bà ba mươi đôi khi phải biết giả nai. Gọi ông ba mươi nghĩa là ông cọp, còn gọi bà ba mươi nghĩa là đàn bà ba mươi, đôi khi dữ như vợ ông cọp. Đàn bà dữ quá thì không kể tuổi, dù mười tám hay ba mươi đàn ông cũng chạy thật xa cho nó lành.
Đàn bà ba mươi không nên ngồi tiếc nuối quá khứ, bảo tuổi trẻ đã đi qua. Thật ra có đàn bà ba mươi nhìn thấy con trâu vẫn bảo: Eo ôi, con gì thế? Thật ra với đàn bà ba mươi bây giờ dường như tuổi thơ mới đi qua. Có người ví đàn bà ba mươi như bưởi chín ngon lành, hương tỏa ra ngoài và mật ngọt lặn vào trong. Tất nhiên đó là với đàn bà ba mươi biết giữ gìn. Con gái để dành cho con trai, đàn bà để dành cho đàn ông. Đàn bà ba mươi mới là đàn bà đích thực để dành cho đàn ông đích thực.Tóm lại đàn bà khi đến gần ba mươi phải biết giữ gìn, biết coi mình như tài sản quý báu của nhân loại để đến ba mươi vẫn đẹp như mùa xuân chín.
Khi đàn bà ba mươi hỏi: Anh có yêu em không? Đàn ông nên trả lời: Chẳng lẽ nhìn vào mắt anh em không thấy điều gì sao? Có điều lúc ấy mắt đàn ông phải thật sự tình cảm vì đàn bà ba mươi rất tinh.
PHAN AN
Bài này thật ấn tượng. Giúp những người chưa mạnh mẽ trở nên mạnh hơn, biết yêu lấy mình và không còn cảm thấy buồn sau những thất bại của cuộc sống.
vBulletin® v3.8.5, Copyright ©2000-2010, Jelsoft Enterprises Ltd.