Test

PDA

View Full Version : Giác ngộ


monkey2004
08-01-09, 21:07
Hôm nay là ngày không hiểu cảm xúc, không buồn mà cũng không vui . Post bài này, như để tự giác ngộ:57::57::57:
Không vui,không buồn

Một thời Thế Tôn ở Sàketa, rừng Anjana, tại vườn Nai. Rồi thiên tử Kakudha, sau khi đêm đã gần mãn, với nhan sắc thù thắng chói sáng toàn khu rừng Anjana, đi đến đảnh lễ, bạch Thế Tôn:

Thưa Sa môn, Ngài có hoan hỷ không?

Ta được cái gì, này Hiền giả, mà Ta hoan hỷ?

Nếu vậy, thưa Sa môn, có phải Ngài sầu muộn?

Ta mòn mỏi cái gì, này Hiền giả, mà Ta sầu muộn?

Vậy thời thưa Sa-môn, Ngài không hoan hỷ và không sầu muộn?

Thật như vậy, này Hiền giả.

Làm sao, này Tỷ-kheo/Ngài không có sầu muộn/Tuy vậy, Ngài cũng không/Có được sự hoan hỷ/Làm sao nay Ngài lại/Ngồi cô độc một mình/Không có được hoan hỷ/Cũng không bị dao động?

Thật sự, này Dạ xoa/Ta không có sầu muộn/Tuy vậy ở nơi Ta/Hoan hỷ không khởi lên/Dầu nay Ta có ngồi/Riêng một mình cô độc/Ta không có hoan hỷ/Cũng không bị dao động.

Làm sao, này Tỷ kheo/Ngài không có sầu muộn/Làm sao ở nơi Ngài/Hoan hỷ không khởi lên/Làm sao nay Ngài lại/Ngồi cô độc một mình/Không có được hoan hỷ/Cũng không bị dao động?

Hoan hỷ chỉ có đến/Với người tâm sầu muộn/Sầu muộn chỉ có đến/Với người tâm hoan hỷ/Do vậy, vị Tỷ kheo/Không hoan hỷ, sầu muộn/Vậy nên, này Hiền giả/Ông phải biết như vậy.

Ðã lâu, con mới thấy/Bà la môn tịch tịnh/Vị Tỷ kheo không sầu/Cũng không có hoan hỷ/Ðã an toàn vượt khỏi/Chỗ người đời đắm say.(ĐTKVN, Tương Ưng Bô I, chương 2, phẩm Cấp Cô Độc, phần Kakudha, VNCPHVN ấn hành, tr.124)

LỜI BÀN:

Hầu hết chúng ta đều sống với những hoài niệm trong quá khứ và các dự hướng ở tương lai mà hiếm khi an trú vào hiện tại. Vì không thiết lập được chánh niệm để an trú nên tâm của chúng ta thường lang thang, chạy theo cảnh bên ngoài hoặc chơi trò trốn tìm với chính mình, buồn vui theo vọng tưởng.

Tâm lý của chúng ta luôn dao động, lẫn lộn buồn vui. Đôi khi tâm ta rơi vào trạng thái không vui cũng không buồn nhưng vì thiếu chánh niệm nên ta cảm thấy trống trải, cô đơn. Thậm chí một vài người sợ hãi khi phải đối diện với chính mình liền tìm cách chạy trốn như điện thoại tâm sự với người thân, nghe nhạc, xem phim hoặc đi ngủ.

Nên những ai chưa từng trải nghiệm thiền định, thiết lập một đời sống hướng nội, chánh niệm tỉnh giác thì khó mà hiểu được sức sống nội tại và sự an tĩnh, thảnh thơi của hành giả. Thật không dễ hình dung về cách sống bình dị, đơn độc, thanh bần, trầm lắng, xem ra chẳng có gì vui cả, mà người ta cứ sống vậy suốt đời.

Theo tuệ giác Thế Tôn, người ta buồn vì có vui (hết vui thì thấy buồn) và người ta vui vì có buồn (hết buồn thì thấy vui). Chỉ có những người thiết lập được sự bình an, tâm tư lắng đọng không bị cảnh bên ngoài chi phối, vượt lên sự buồn vui thường tình mới thực sự vững chải, an trú trong hạnh phúc và tịnh lạc.

QUẢNG TÁNH

metuti
16-02-09, 20:31
mokey còn những bài như thế này ở đâu k

dino
17-02-09, 08:27
Buồn, vui, đau khổ, hạnh phúc, thất bai, thành công... tất cả các cảm giác đó hình thành lên đời sống của bản thân mình. Sống trong cuộc đời mà lúc nào cũng không buồn không vui không quan tâm đến thế sự thì có khác gì cỏ cây, túm lại là sống làm quái gì nhỉ ?

cathnga
17-02-09, 11:43
Buồn, vui, đau khổ, hạnh phúc, thất bai, thành công... tất cả các cảm giác đó hình thành lên đời sống của bản thân mình. Sống trong cuộc đời mà lúc nào cũng không buồn không vui không quan tâm đến thế sự thì có khác gì cỏ cây, túm lại là sống làm quái gì nhỉ ?

Nói thế mà không phải thế, nói không mà chả phải không, hữu mà chẳng phải hữu . Ví như hỏi bác 1 câu : Bác có tâm không ???? Bác trả lời đê .

metuti
17-02-09, 21:03
nếu giữ cho bản thân mình không bị chi phối bởi chính mẫu thuẫn trong bản thân là điều không dễ, nếu ai làm được đã là chiến thắng . Mình cũng là một trong những người mong muốn có được cái không vui không buồn đó . Chắc phải là một cuộc chiến thực sự đối với chính mình . Mau được thoát ra khỏi vòng xoáy của những bộn bề cuộc sống , tâm tĩnh .

monkey2004
18-02-09, 09:50
mokey còn những bài như thế này ở đâu k

Mình cũng chẳng hiểu là mình lấy ở đâu ra, đó là những lúc vô thần :33:ngồi google từ nào đó và vô tình đọc lướt, thấy hay hay thì post ! :D<

monkey2004
18-02-09, 09:56
Nói thế mà không phải thế, nói không mà chả phải không, hữu mà chẳng phải hữu . Ví như hỏi bác 1 câu : Bác có tâm không ???? Bác trả lời đê .

Hóa ra cái giác ngộ ngớ ngẩn này của em có chị hiểu nhưng sao trên YM em hỏi chị ko trả lời là sao ? Làm em cứ lăn tăn không hiểu đã mắc lỗi gì không ? Gì gì thì đại xá lượng thứ cho em nhé ! Có người bạn ở bển hỏi thăm chị vì lâu rồi không thấy chị online đó ạ !

dino
18-02-09, 11:25
Nói thế mà không phải thế, nói không mà chả phải không, hữu mà chẳng phải hữu . Ví như hỏi bác 1 câu : Bác có tâm không ???? Bác trả lời đê .

Câu đầu tiên của bạn không có thông tin gì, vòng vo, sáo rỗng và vô nghĩa. Vì thế nên đặt câu hỏi là : "Bác có quan tâm không " thì đúng hơn.

Câu trả lời là: hữu, không, giác ngộ, vô vi, không buồn không vui? ... No, thanks. I don 't care. Tôi muốn sống cuộc đời đầy đủ cảm giác đau khổ hạnh phúc buồn vui thành công thất bai. Để mà " không có gì thuộc về con người mà xa lậ với tôi " (@ một ông râu dài tóc bạc nào đó)

thoanguyen
18-02-09, 11:30
Nói thế mà không phải thế, nói không mà chả phải không, hữu mà chẳng phải hữu . Ví như hỏi bác 1 câu : Bác có tâm không ???? Bác trả lời đê .

:46::46::46::68: Em đọc mãi mà chả hỉu ý chị muốn nói gì??? Hic, sao tự dưng hôm nay mình dốt thế!!!

cathnga
20-02-09, 17:40
:46::46::46::68: Em đọc mãi mà chả hỉu ý chị muốn nói gì??? Hic, sao tự dưng hôm nay mình dốt thế!!!

Không hiểu cũng là chuyện thường thôi . Không có rì đâu .

@Monkey : chị ko thấy tin nhắn rì của em cả . Dạo này mạng có vấn đề nên chị chả mấy khi online đc . Chúc 2 mẹ con vui khỏe nhé .

cathnga
20-02-09, 17:51
Câu đầu tiên của bạn không có thông tin gì, vòng vo, sáo rỗng và vô nghĩa. Vì thế nên đặt câu hỏi là : "Bác có quan tâm không " thì đúng hơn.

Câu trả lời là: hữu, không, giác ngộ, vô vi, không buồn không vui? ... No, thanks. I don 't care. Tôi muốn sống cuộc đời đầy đủ cảm giác đau khổ hạnh phúc buồn vui thành công thất bai. Để mà " không có gì thuộc về con người mà xa lậ với tôi " (@ một ông râu dài tóc bạc nào đó)

Chữ TÂM vẫn thường được dùng độc lập, có người con treo chữ TÂM - âm hán việt đấy cũng là tiếng Việt đấy .
Trong tiếng Việt thường nói:
Người có tâm .
Người vô tâm .

Người Giác ngộ hoàn toàn không xa lạ với những "hỉ", "nộ", "ái", "ố", mà chỉ mất đi "tham", "sân", "si" và sẽ có được "Từ", "Bi" . Nói thì nói thế thôi, bác không đồng ý với Monkey cũng chả sao cả, bởi Giác ngộ còn là do có "DUYÊN" hay không