View Full Version : Viết cho người ấy!
doanlinh2009
17-06-09, 10:38
@xã: Em dần biết cách để gần anh, biết cách để hiểu anh và em tin em sẽ làm được . Bạn em nói đúng, chỉ có một ngày duy nhất để sống cho trọn vẹn, cho hết mình, đó là ngày hôm nay! Cho qua ngày hôm qua và đừng nghĩ tới ngày mai anh nhé! Chỉ biết hôm nay, lúc này em và con đang ngóng chờ ngày đoàn tụ̣ . Em biết lúc nầy anh đang nóng lòng lắm :)
chúc mừng chị,e thấy chị thật may mắn còn có người để mà nhớ nhung,yêu thương và để đòan tụ
Cảm ơn bạn nhiều, sóng gió qua dần còn tương lai thì chưa biết! Nhưng vẫn tự nhủ cố gắng hết mình
Khi nào mình vào tới SG sẽ off 3C Sài Gòn một buổi nhỉ , Phan Thiết có gần SG không hả em ?
@lelong: Chắc chắn là thế bác ạ!
TX à, sau khi có quãng thời gian thử thách, có thời gian để suy ngẫm về cuộc sống và HP của mình, em đã có một quyết định rất khó khăn và dũng cảm để tiếp tục cho cuộc sống tương lai, vậy hãy giữ gìn nó nhé, hy vọng em sẽ quay lại ngôi nhà này với một "tình trạng" khác
Greenjadenguyen
18-06-09, 21:05
Tinh yêu đôi khi là hạnh phúc, đôi khi la khổ đau. Trái tim mỗi người phải đăt đúng chỗ số phận định đoat. Nếu sai chỗ, cs mỗi người sẽ trở thành bi kich.
Anh của em: Chờ em anh nhé! Hạnh phúc là điều đang có trong tay tìm đâu xa xôi nữa
Tôi lại một lần nữa đẩy một người đàn ông ra khỏi cuộc đời tôi .
Biết làm sao được khi tôi vẫn sợ, vẫn cảm thấy bị tổn thương và khoảng trống trong tôi còn quá lớn để có thể tin là có một ai đó có thể khỏa lấp nó .
Tôi không biết người đàn ông đó xấu hay tốt, vì tôi chưa để họ có cơ hội tự bộc lộ mình, chỉ đơn giản tôi thấy họ quá mãnh liệt và dào dạt, điều đó khiến tôi một lần nữa sợ hãi .
Xn hãy lắng nghe một người phụ nữ "cụt cánh". Tôi muốn một người chia sẻ, và hiểu tâm hồn, tính cách của mình, chứ không một cuộc phiêu lưu tình ái.Nhưng tiếc rằng, đây là "thời đại của tên lứa", những người đàn ông tôi gặp không sẵn sàng dừng bước dù chỉ một giây để nắm tay tôi và dẫn dắt tôi sánh bước theo họ . Họ chỉ như cơn bão muốn cuốn phăng và nhổ bật tất cả mọi rào cản để chiếm hữu một người đàn bà.
6 năm nay, trái tim em không hề rung động trước một người đàn ông nào, cũng chưa từng hẹn hò với ai, em vẫn tồn tại cô đơn giữa cuộc đời, Hàng ngày chỉ biết đi làm, đi học, chăm sóc con trai và không hề nghĩ đến chuyện gì khác, anh đã đến bên em quan tâm lo lắng, chăm sóc, động viên, chia sẻ những vui buồn như một người anh trai, em cũng rất quý anh, nhưng rồi kể từ khi em nhận đựoc tin nhắn của anh " ngoc a, anh không xứng đáng là anh trai của ngoc nữa" em đã biết anh có tình cảm với mình, nhưng anh à, em không thể làm nguời thứ 3 được, em đã không giữ được gia đình mình thì em cũng không thể phá vỡ gia đình người khác được, em không muốn để em lành lặn và người phụ nữ khác lại cụt cánh như em, hãy hiểu cho em anh nhé,
6 năm nay, trái tim em không hề rung động trước một người đàn ông nào, cũng chưa từng hẹn hò với ai, em vẫn tồn tại cô đơn giữa cuộc đời, Hàng ngày chỉ biết đi làm, đi học, chăm sóc con trai và không hề nghĩ đến chuyện gì khác, anh đã đến bên em quan tâm lo lắng, chăm sóc, động viên, chia sẻ những vui buồn như một người anh trai, em cũng rất quý anh, nhưng rồi kể từ khi em nhận đựoc tin nhắn của anh " ngoc a, anh không xứng đáng là anh trai của ngoc nữa" em đã biết anh có tình cảm với mình, nhưng anh à, em không thể làm nguời thứ 3 được, em đã không giữ được gia đình mình thì em cũng không thể phá vỡ gia đình người khác được, em không muốn để em lành lặn và người phụ nữ khác lại cụt cánh như em, hãy hiểu cho em anh nhé,
vâng, em có những suy nghĩ thật đáng quý, thật đáng trân trọng, hạnh phúc sẽ mỉm cười với em
canhchimdem
23-06-09, 12:45
Một đoạn thơ chép trong sổ lưu niệm của cô người yêu đầu tiên, thời canhchimdem và người ấy còn đi học
… “Xa nhau một tuần có lâu quá không anh?
Sao em thấy ngày cứ dài đến thế.
Đêm Hà Nội thơm nghẹn lòng hoa sữa,
Ngôi sao em ngân ngấn khóc chân trời.
Ngày xa anh em bỗng hóa đơn côi,
Gió cũng chẵng vô tình ngang cửa nữa
Một chiếc lá rơi cũng làm em nhớ.
Áp mặt lên trăng mới biết trăng gầy.
Hà Nội bồng bềnh trôi theo heo may
Ánh trăng nhắc về một thời mê đắm
Thơ em xuống dòng, buồn nghiêng dấu lặng.
Nỗi nhớ về anh lấp mãi không đầy…”
canhchimdem à, hôm trước tình cờ mình đọc bài thơ này và mình cũng thấy nó hay và cũng rất thích
canhchimdem
23-06-09, 17:25
canhchimdem à, hôm trước tình cờ mình đọc bài thơ này và mình cũng thấy nó hay và cũng rất thích
Đoạn thơ đó mình đọc được trong sổ tay của cô bạn gái đầu tiên, từ hồi năm 1996. Thấm thoát đã 13 năm rồi. Không biết giờ này ô ấy có hạnh phúc không? có mấy baby rồi?.... mỗi lần nhớ lại lại tháy bâng khuâng. Hì mình biết địa chỉ và cả đt của cô ấy, nhiều lúc muốn gọi điện hỏi thăm nhưng sợ gây ra chuyênện hiểu nhầm ghen tuông trong gia đình cô ấy nên lại thôi.
Mình cũng rất thích đoạn thơ này nhưng có điều không biết ai là tác giả.
dongsongbang
24-06-09, 12:37
em nhớ, nhớ lắm buổi sinh nhật ấy, chỉ có anh và em dưới 22 ngọn nến lung linh
Canhchimdem a, mình biết bài thơ đấy của tác giả Bùi Sim Sim, cũng rất tình cờ hôm trước mình đọc và thấy ấn tượng nên đã rất nhớ
canhchimdem
24-06-09, 16:03
Canhchimdem a, mình biết bài thơ đấy của tác giả Bùi Sim Sim, cũng rất tình cờ hôm trước mình đọc và thấy ấn tượng nên đã rất nhớ
Cảm ơn bạn ngocyeu78 nhiều nhé ! vậy là nghi vấn mười mấy năm qua đã đước gải đáp rồi.:<
canhchimdem à, tò mò một chút nhé, bạn đã giải đáp được nghi vấn gì vẩy bật mí đi
canhchimdem
25-06-09, 11:48
canhchimdem à, tò mò một chút nhé, bạn đã giải đáp được nghi vấn gì vẩy bật mí đi
Cái này thì không đưựoc rồi, tất cả chỉ là kỷ niệm vậy nên hãy để nó là kỷ niệm, nhỉ??
chúc Thuxua đoàn tụ với gia đình hạnh phúc nhé, mình thèm được như bạn quá,
ANh xa em, trăng cũng chợt lẻ loi thẫn thờ
Biển vẫn thấy mình dài rộng thế
Xa cánh buồm một chút đã cô đơn
Gió âm thầm không nói mà sao núi phải mòn ....
Anh! Có hiểu lòng em lúc này không anh ? Chỉ mong thời gian trôi thật mau để gia đình mình được đoàn tụ, để anh khỏi thắc thỏm âu lo, để em khỏi muộn phiền, để con gái khỏi đòi gọi điện cho bố hằng đêm
Dẫu rằng phía trước lắm chông gai, nhưng không đi thì làm sao tới được ánh sáng, làm sao tới được nơi bình yên ấy . Anh! Mình sẽ vẫn còn tình yêu phải không ạ ? Em mong như thế!
Mình đã nói rồi mà, nhiều người sẽ ghen với Thuxua lắm đấy
HP - là một cái gì đó - khi thì nó sẽ bền như một sợi dây thép nếu quý trọng và gìn giữ nó, còn nếu không - nó chỉ là một sợi tơ hồng mỏng manh dễ đứt .
Vâng, mong muốn chỉ là mong muốn, em biết em phải cố gắng nhiều, nưhng chẳng hiểu sao, lúc này, chỉ muốn xé hai cái vé máy bay đi thôi! Em chỉ sợ đó là sợi tơ mỏng .... Lắm khi tự mình ủn mình đi í chứ!
Không, không xé, đã muốn quay trở về với HP thì phải tin tưởng, phải quyết tâm,hãy tin vào HP mình đang và sẽ có, đừng để những giây phút nản chí đánh mất HP cả cuộc đời
đầu tiên là cứ phải ôm hôn thắm thiết cái đã rồi sau muốn làm gì thì làm
dongsongbang
15-07-09, 01:11
sao bác không viết tiếp đi ạ bác lelong
thoanguyen
18-07-09, 14:12
@Anh: Hiểu anh khó nhỉ! Cáu đấy, cười đấy rồi lại cáu đấy, chả biết đường nào mà lần, chắc đành phải mũ ni che tai thôi nhờ![-(:-??
Greenjadenguyen
21-07-09, 17:18
Có những khoảnh khắc bên nhau mà ta không biết trân trọng, hay không dám đón nhận, để rồi cuộc sống cứ trôi đi theo thời gian . Nhưng tình cảm là tình cảm, không thể che dấu, hãy luôn biết thành thật với trái tim của mình để k bao giờ hối tiếc
Đọc bài của lelong, HA nhớ lại chuyện với một người bạn mới quen. Mình đoán bạn đấy "Độc thân vui tính" chả hiểu sao lại cứ thích chia sẻ và hỏi han về vấn đề ly hôn, làm sao có thể quên...cho nên mình trả lời với thái độ rất thờ ơ và còn trêu chọc bạn ý. Sau này nghe bạn ý nói "Mọi người làm được thì mình cũng sẽ làm được", không biết câu nói đó nên buồn hay nên vui cho bạn ý nhưng đủ để hiểu bạn ý cũng đang rất khó khăn và đầy tâm trạng. Vậy mà mình...
Sory bạn. Chúc bạn sớm vượt qua.
mình cũng hy vọng "bạn ý" vượt qua được
thoanguyen
25-07-09, 18:03
Ba ngày qua vùng thắt lưng làm em đau đớn, chẳng làm được việc gì nên hồn
7h tối hai bố con về đến nhà
E: Anh cho con ăn giúp em để em tắm gội với, mấy hôm không gội đầu rồi!
A: im lặng!
Em bực tức, tắt phụt cái bếp ga đang đun ấm nước tắm, quát con bé ngồi vào bàn ăn và bắt đầu cho ăn với tiếng quát nạt và tiếng khóc của con
A: Làm cái gì thế ? Con ra đây bố xúc, đừng có quan tâm đến đồ ngựa hoang
E: (mắt tròn mắt dẹt)
Hai đứa giằng nhau con bé, A túm hai tay, E túm hai chân
E: Anh đừng có kiểu như vậy, một người là đủ rồi
A rời con ra tiếp tục nằm đọc báo
E vừa cho con ăn, vừa lụi cụi chuẩn bị mâm cơm, máu nóng dồn lên mặt nhưng kìm lại, kìm lại (rõ là hắn chẳng điếc, mình đứng cách hắn đúng 2mét và nói khá lớn, sao hắn không giả nhời mình =>> bực kinh khủng khiếp)
E: Anh ơi ra ăn cơm
A: Im lặng, mắt dán vào tờ báo
E: Anh ơi, em mời anh ra ăn cơm ạ
A : Ừ! (cộc lốc, giọng gằn xuống)
Rồi anh ra tự xới cơm ăn, chẳng ai nói với ai tiéng nào
E cấu nhẹ đùi anh: Này, em bảo! Anh cảm thấy ở nhà với em quá ngột ngạt thì ăn xong anh vào đơn vị luôn đi nhé, còn có chỗ nào để ở nữa thì chỉ cần anh có mặt ở nhà trong bữa cơm thôi, ăn xong là anh nên đi liền, con gái để em chăm sóc cho cũng được, anh đừng lo lắng gì, chứ nhìn anh ở nhà mà có vẻ không vui thế này em cũng chẳng vui gì đâu, ăn cơm không nuốt được đâu
A: vẫn im lặng và cặm cụi ăn
E: Anh! Anh vẫn nghe em nói đấy chứ
A: Ừ, nghe!
E: Anh! Có nghe em nói nữa không?
A: Ừ, nói đi!
E: Nếu em có làm gì khiến anh không hài lòng thì anh nói cho em biết ngay nhé đừng im lặng hoặc cau có một mình thế, đi làm cả ngày mệt mỏi lắm rồi, về nhà lại chẳng ai nói với ai câu nào, buồn lắm! Em không muốn không khí gia đình mình như thée này đâu, anh đồng ý không ?
A: Ừ và lại cặm cụi ăn
Sau bữa cơm, em dọn dẹp và chủ động nhờ anh lau sàn nhà, rửa bát, anh cũng lẳng lặng làm
Tối ấy đi ngủ, nệm lò xo chẳng nằm nổi nên anh sắm cho em cái chiếu một để em nằm cạnh nệm của hai bố con (từ ngày đầu đã thế rồi), con gái thấy mẹ mệt quá nên đấm lưng cho mẹ, em nằm mà ứa nước mắt vì tủi thân, vì buồn, vì mệt , tự nghĩ "về HN quá dễ dàng, mà sao bỏ cuộc nhanh vậy, không được bỏ cuộc, kháng chiến trường kỳ mà"
Em vẫn nằm im và khóc như thế, khi con gái đã ngủ, em nằm chơi trò chơi rắn săn mồi trong điện thoại, anh tới gần
A: Đau chỗ nào anh đấm lưng cho
E: Thôi, em hết mỏi hết đau rồi, anh đi ngủ đi mai còn đi làm sớm
A: Bày đặt giận nữa à, đưa lưng ra đây
E: Thôi, đi ngủ đi
A: (cao giọng) thế có cho anh đấm lưng hộ không ?
E: Có!
Tranh thủ lúc í nói chuyện một chút về con gái, về hai chữ "ngựa hoang" nhưng anh không nói, về một vài thứ diễn ra xung quanh
Bớt buồn và vui hơn rồi
Em biết em cần phải nhẫn nại và quên bản thân mình một chút nữa vì con, vì em và vì hạnh phúc mai này
Chỉ mong ngày nào đó, anh lại yêu em bằng một nửa của ngày xưa @};-
Chỉ mong ngày nào đó, anh lại yêu em bằng một nửa của ngày xưa @};-
Cố gắng chị nhé, NHẪN một chút, rồi mọi chuyện sẽ tốt thội Thực tế thì vợ chồng vẫn có thể yêu thương nhau mà, chỉ vì tính cách khác nhau một chút, anh í lại ko quen biểu lộ tình cảm nên mới thệ́ Cố hiểu nhau nhé, đừng có nản chí và buông tay lần nữa đấy!
Dù sao, có 1 gia đình đầy đủ vẫn là hạnh phúc chị ah
Hơi ấm!
Mấy ngày trước trong lúc tắm cho con, lúi húi đoảng vị thế nào khi đến lượt mẹ lại quên khăn tắm . Chẳng nhẽ để ướt lướt chạy ra thì tệ quá, với tay lấy vội cái áo may - ô ở góc tủ, lau vội và chợt nhận ra cái mùi nồng nàn rất đàn ông vẫn còn vương trên áo .
Thế là chẳng hiểu sao, gần như là bản năng vùi đầu vào hít hà lấy để cái mùi mà trước kia vẫn gọi đùa là mùi "chuột trù hôi hám" .
Kể từ đó, cái áo dường như vô tình lúc gác trên thành giường, lúc lại vùi dưới gối, như có ai đó thèm khát hơi ấm tỏa ra từ nó trong những đêm dài cô đơn và vắng lặng.
Giờ thì manh áo nhỏ bé đó như một động lực, một niềm an ủi, như một cứu cánh, như một điểm tựa, như một bờ vai... và như là tất cả những gì còn xót lại.............
Ngày qua ngày, đêm lại đêm, hơi ấm cũng rơi rớt dần, chỉ còn đọng lại trên tấm áo là những giọt nước mắt mặn chát . Vẳng trong đầu duy nhất một câu hỏi, làm thế nào đây, làm thế nào để "hơi ấm" còn lưu lại mãi ???=((
thoanguyen
27-07-09, 19:11
Day dứt và nhức quá em ơi
Mình hiểu cảm giác xa nhau mà còn vương lại chút gì đó của nửa kia
thoanguyen
30-07-09, 19:00
Anh! Thái độ lạnh nhạt, thờ ơ, khó hiểu quá
Hic, em đành bắt chước nhân vật mà em yêu thích để tìm hiểu cho ra sự thật đằng sau những cư xử anh dành cho em
nhucanhvacbay
31-07-09, 22:00
Yêu anh yêu thêm tình phụ, yêu anh lòng chợt từ bi bất ngờ!
nhucanhvacbay
31-07-09, 22:18
Hò hẹn nhưng không hứa hẹn một điều gì. Bởi vì trong không gian liêu trai ấy hứa hẹn chỉ là một điều hoang đường - giấc mơ liêu trai ngày nào sẽ không có thực và sẽ biến mất đi.
Lấy một cuộc tình này để xóa đi cuộc tình kia chỉ là sự vá víu cho tâm hồn, mà mảnh vá ấy chỉ đủ làm phẳng lặng bên ngoài mà thôi.
thoanguyen
01-08-09, 13:45
@Anh: Ngỡ lòng đã ko còn lao đao nhưng hóa ra em còn biết giận anh, sẽ hiểu mọi việc nhanh thôi
@Anh: Ngỡ lòng đã ko còn lao đao nhưng hóa ra em còn biết giận anh, sẽ hiểu mọi việc nhanh thôi
một cuộn chỉ rối thì chỉ có thể gỡ dần, không vội vàng được
Đọc chữ ký của Lê Long thấy buồn quá ! Lê Long tạm biệt 3C thật à?
thoanguyen
03-08-09, 21:50
Tạm biệt là sao bác Lờ Lờ ơi =((
5ducklings
03-08-09, 22:57
Mình thì chả hiểu "Hắn" và "CG" là thế nào . Cơ mà mình có thắc mắc là rõ rằng "Hắn" và "CG" yêu nhau mà lại phải nhờ người khác đem lại hạnh phúc cho đối phương .Lạ thật . Sao ko phải là yêu nhau thì vượt qua khó khăn vì nhau , vì tình yêu , và vì "con bé" nhỉ ? Phải chăng giữa "Hắn" và "CG" có chướng ngại nào quá khó mà không thể vượt qua ? Ôi Mình đúng là Vịt , chả hiểu gì . Mình cũng chỉ thấy "Hắn" chúc cho "CG" hạnh phúc , rồi "CG" lại chúc "Hắn" hạnh phúc , chả thấy ai chúc "con bé" hạnh phúc , và cũng chả thấy ai thương xót cho 1 tình yêu để chết phí phạm . Vịt mình thì chỉ nghĩ , làm thế nào , quyết định thế nào để sau này sẽ không phải ân hận vì đã không cố gắng thêm 1 tí . Ôi zồi ôi . Sì pam tí . Hê hê .
thoanguyen
04-08-09, 19:41
Em cũng không hiểu như Vịt
Còn yêu nhiều thế sao CG và Hắn không cố gắng thêm một lần để rồi mai này không hối hận rằng "sao ngày ấy mình không cố gắng thêm một tí nữa", cứ nhìn vào đứa bé là mọi giận hờn sẽ nguôi ngoai, mọi chỗ lệch cũng sẽ lại kê cho bằng
Chẳng lẽ Người lớn cứ tự làm khổ mình và khổ các em bé hay sao
Dạ! Iem xin đính chính bài viết một chút để dễ hiểu hơn ạ . VÌ thấy bác lelong tạm biệt 3c bùn quá . Câu chuyện của bác ấy vẫn đang dang dở chưa có hồi kết nên em mạn phép "bịa" tiếp lời tâm sự của CG gửi "Hắn" thôi .
Đơn giản :)
5ducklings
05-08-09, 20:02
Dạ! Iem xin đính chính bài viết một chút để dễ hiểu hơn ạ . VÌ thấy bác lelong tạm biệt 3c bùn quá . Câu chuyện của bác ấy vẫn đang dang dở chưa có hồi kết nên em mạn phép "bịa" tiếp lời tâm sự của CG gửi "Hắn" thôi .
Đơn giản :)
Iem ui , Vịt tớ cũng đang nói chuyện 2 nhân vật trong truyện cơ mà . Có nói đến ai đâu . Cơ mà thấy vậy , thì iem với nhà bác lelong xem ra cũng hợp ý nhau . Viết thêm phần kết mà cứ như cuiar chính tác giả viết vậy . Mà có gì đâu mà iem lại phải đính chính ?8->
Nè nè anh mèo, hic, câu chuyện tình cảm động của người ta đẹp thế mà anh xì pam thành chuyện ăn vụng à . Ăc.
Chít mất!
Em đọc thì hỉu là đó là chuyện tình của một cụt cánh với một chim non (chưa mọc cánh). HIHI, chả bít đoán bừa rùi viết bừa có đúng ko nữa .
:))
Giờ đang loay hoay ngồi nghĩ lí do vì sao họ chia tay . huhu. Nghĩ mãi cũng chả lí do nào có sức thuyết phục cả . Giá được bác lelong bật mí thì tốt:)
Ms. Kearns
06-08-09, 09:05
[QUOTE=nuhonlanh;13003]Đọc lời tạ từ của hắn, trái tim CG lại quặn thắt, cứ như thể một lần nữa hắn lại bước ra khỏi cuộc đời cô . Cô những muốn nói một câu thôi, dù biết đó là lời nói muộn màng “Xin anh đừng đi. Hãy ở lại ngôi nhà chung ấy để biết đâu một ngày nào đó, em lại được nhìn thấy anh, được ngồi cạnh anh, thậm chí là được hát chung với anh một bài… như hai người “xa lạ””.
Nhưng chẳng hiểu vì sao, cô không thể thốt nên lời.
3C ơi, tớ muốn hỏi: có những điều mình rất muốn nói cho người ấy . Có thể một câu nói đúng vấn đề sẽ làm thay đổi tình thế 180 độ . Nhưng tại sao ta không thể nói ra được ? mà không nói ra được lại càng ấm ức, nghĩ ngợi và sau này thấy ân hận là mình chưa làm hết sức để giữ hạnh phúc cho mình .
Với tính cách của tôi, không nói ra là vì các nguyên nhân sau:
1 - Người ta đã tạ từ rồi, chắc tôi đã hết cơ hội
2- Càng thanh minh, càng liên lạc, họ lại càng muốn xa mình hơn
3- Lúc trước mình cương quá rồi, nay họ tạ từ, mình lại xuống nước thì họ sẽ coi thường mình
Suy nghĩ của mọi người có giống tôi không ? Nên nói hay không và nên nói thế nào, lúc nào ?
chi Mr kearns !
Em chỉ nghĩ là minh nên làm tất cả những gì để cho con đỡ thiệt thòi và để cho mình ko ận hận và hối tiếc về sau
@Ms K
Điều gì cần nói thì dù có thể hơi muộn cứ nên nói, điều đó sẽ tốt hơn cho cả 2 người . Người nói ra được suy nghĩ của mình cũng đỡ bức xúc, cảm thấy được giải tỏa . Còn đối tác tiếp nhận đến đâu thì biết đến đó thôi . Còn hơn là mình cứ giữ bức xúc bực dọc trong lòng hoặc sau lại ân hận là giá mà mình nói ra lúc đó có thể kết quả đã khác .
3C ơi, tớ muốn hỏi: có những điều mình rất muốn nói cho người ấy . Có thể một câu nói đúng vấn đề sẽ làm thay đổi tình thế 180 độ . Nhưng tại sao ta không thể nói ra được ? mà không nói ra được lại càng ấm ức, nghĩ ngợi và sau này thấy ân hận là mình chưa làm hết sức để giữ hạnh phúc cho mình .
Suy nghĩ của mọi người có giống tôi không ? Nên nói hay không và nên nói thế nào, lúc nào ?
Nếu là Mèo thì Mèo sẽ nói .Vì không nói ra được nó như một cái U ác đeo mình cả đời .Nói ra rồi thì coi như mình cắt bỏ được khối u trong người ;)
Hai người mà không ghét nhau,thù nhau đến mức độ nhìn thấy mặt nhau chỉ muốn lấy xẻng hót đi thì hẹn hò gặp mặt 1 hôm.Cả ngày hôm đó gạt bỏ mọi thứ dành riêng cho nhau.Đi ăn chơi chụp ảnh rồi...ngủ thân mật lần cuối.Lúc đó sẽ tâm sự ôn nghèo kể khổ nói hết cho nhau biết nhũng gì người kia chưa biết .Đàn bà muôn đời thì vẫn chỉ là đàn bà thôi .Cô nào mà thành đạt một tý lúc nào cũng nghĩ mình là N1 thì lúc đó chấp nhận về N2 đảm bảo sẽ móc hết ruột của đối tác ra xem đó . Đàn ông nhẹ dạ dễ bị mua chuộc lắm :-ss.=>Kết quả sau đó thế nào thì ....(thử đi sẽ bít)
Kệ thui, ai muốn hiểu thế nào thì hiểu .
Hihi
Giờ em sẽ viết chuyện của riêng em, nhưng giờ mới có mở đầu, chưa có kết thúc
Nàng đặt bàn tay nhỏ nhắn vốn đã trắng muốt của mình vào bàn tay xù xì, thô nhám của hắn, nhẹ nhàng nói “chúng ta là hãy cứ là bạn…” . Rùi hy vọng là hắn sẽ hiểu vế sau nàng định nói .
Đáp lại lời nàng chỉ có hơi ấm của bàn tay vội vàng xiết chặt. Cố nén tiếng thở dài, chắc hắn hiểu được hắn là người đến sau, vì vậy không có cách nào khác ngòai chờ đợi đến một ngày nào đó nàng sẽ khe khẽ hé mở trái tim để hắn có thể “lẻn vào”.
Hắn ít nói, trầm tĩnh và mang một dáng vẻ buồn buồn của kẻ đã trải qua nhiều sương gió. Một con người phải lăn lộn từ bé, lớn lên trôi nổi một mình nơi đất khách quê người. Còn nàng, dù rất giản dị nhưng vẫn không giấu nổi cái vẻ điệu đà, có phần tiểu thư của cô con gái gia đình trí thức đất hà thành.. .
Lặng lẽ sóng bước bên nhau chẳng nói câu gì, nhưng họ có thể cảm nhận rất nhiều. Cả hai điều là những con người đang mệt mỏi vì phải vật lộn và kiếm tìm. Họ đến với nhau chỉ đơn giản như hai người bạn để nói chuyện, để sẻ chia.
Nàng hỏi hắn nhưng câu hỏi tưởng chừng như vô thưởng vô phạt “Ngày hôm nay của anh thế nào?”. “Anh đã ăn gì chưa, và chắc là lại ăn tạm ngòai quán xá nào rồi…?”. Hắn chỉ lặng lẽ cười.
Bên hắn, nàng có cảm giác bình yên, không phải né tránh, phải đề phòng, cũng không cần phải đầu môi trót lưỡi hay đong đưa này nọ . Giản dị và bình yên, họ đi bên nhau và cùng nhau suy ngẫm về quá khứ, về hiện tại…
Hắn đặc biệt không bao giờ gặng hỏi về quá khứ của nàng, vì hắn tôn trọng và hiểu rằng, điều gì có thể chia sẻ ở mức độ bạn bè thì nàng đã chia sẻ với hắn rồi . Vì chẳng phải đã có lần, vì buồn quá, tủi quá, nàng đã mượn bờ vai hắn để khóc đấy thôi....
Cuộc sống có nhiều điều bản thân mình cũng không hiểu nổi mình nên nếu có ai lỡ hiểu khác ý tác giả cũng nên coi đó là điều bình thường . Xã hội mà, nhìn nhận một vấn đề dưới nhiều góc độ và với mỗi người cách nhìn nhận cũng khác nhau . Lại nhớ chữ ký của một thành viên 3c "Cuộc sống rất cần sự nhẹ nhàng".
Cuộc sống có nhiều điều bản thân mình cũng không hiểu nổi mình nên nếu có ai lỡ hiểu khác ý tác giả cũng nên coi đó là điều bình thường . Xã hội mà, nhìn nhận một vấn đề dưới nhiều góc độ và với mỗi người cách nhìn nhận cũng khác nhau . Lại nhớ chữ ký của một thành viên 3c "Cuộc sống rất cần sự nhẹ nhàng".
Thực sự cảm ơn những lời khuyên của mọi người, tôi lại không nghĩ rằng mới chia tay 3C mấy hôm mà câu chuyện lại như vậy, giờ tôi cũng đã quên câu chuyện đó rồi để viết những trang mới, hy vọng sau này quay lại 3C cũng vẫn là những câu chuyện nhưng sẽ không phải là chuyện buồn
WF chúc cho các nhân vật trong câu chuyện đều vui vẻ, bình yên và bằng lòng với lựa chọn của mình! @};-
Nè Lelong, có chạy đâu cũng nhớ là hãy còn nợ WF một món đấy nhé :bz
thoanguyen
08-08-09, 09:24
@Lê long: Em ko nhớ bài thơ đầy đủ như thế nào và tác giả là ai nữa, cứ viết vậy thôi
...
Anh dìu em ngược dốc
Lên chót vót gặp môi người
Vừa buông lời đồn ác độc
....
Có những người trong xã hội chỉ thích nói cho sướng cái miệng mà không biết rằng đã làm ảnh hưởng trầm trọng tới người khác - những người ấy, những lời ấy không đáng bận tâm.
Lòng thật bình yên . Lòng không gì nhớ . Nhưng mà sao vẫn chờ đợi . Một tin nhắn , một giọng nói . Vẫn biết là mọi thứ sẽ không đi đến đâu cả . Ô hay , thật lạ . . .
thoanguyen
10-08-09, 14:12
=((
Tin vào cái gì bây giờ
Vỡ vụn hết cả
nguyentientuan
18-08-09, 10:11
Bao nhiêu ngày tháng qua anh tự cố gắng gạt bỏ hình ảnh của em trong đầu, có lúc anh đã làm được, có lúc anh thấy cuộc sống một mình cũng khá thú vị. Khi yêu, mình phải quan tâm và lo lắng cho một người tạo thành một thói quen hàng ngày. Chắc chắn một điều rằng điều đó cũng làm chúng ta thấy nhạt dần theo thời gian đúng không em? Anh đã nghĩ rất nhiều để làm mới tình yêu của mình, em có cảm nhận được điều đó không? Nhưng có lẽ chính điều đó lại khiến anh vô tình đẩy em đến với người khác. Khi mà anh ít nhắn tin, gọi điện hơn cho em, không phải anh vô tâm, vì em biết không, anh đã cố gắng như vậy để tình yêu của chúng mình người lớn hơn, biết suy nghĩ xa hơn chứ không phải ngày nào nghĩ ngày đấy sẽ nhàm chán. Nhưng sự thật lúc nào anh cũng nghĩ về em, quan tâm em đang làm gì, có vui không... Anh biết nếu ngày nào cũng chỉ có những điều đó thì sẽ có một ngày em chẳng còn cảm giác khi đón nhận nữa. Có phải anh quá kém cỏi không em? Chắc chắn rồi, vì vậy em mới rời xa con người kém cỏi như anh để đến với người biết quan tâm em, biết làm em vui hơn. Anh nói không trách em. Không phải! Có lẽ đấy là anh nói dối. Trong anh trách em thật nhiều, thật nhiều em biết không. Dù anh biết em ra đi là lỗi do anh không biết giữ nhưng sự thật là có giữ được cũng chẳng còn như trước được vì trái tim em đã không chỉ có mình anh! Rốt cuộc mình chia tay là tất yếu!
thoanguyen
19-08-09, 15:26
Nhớ sao là nhớ
Mong anh về
Cả hai người cùng ương, đều cho rằng mình đúng, không ai chịu ai thì sẽ dẫn đến đâu??? Nhiều lần như vậy rồi, nhưng vẫn cứ thế... Điều gì cũng có nguyên nhân, biết rằng gọi đt để hỏi thăm, nhưng vẫn giận nên chẳng muốn nghe, biết rằng online là để gặp, nhưng bị xóa nick rồi nên chẳng thấy... nên lại tức!
Đó là cái vòng luẩn quẩn mà ta đang mắc phải. Và rồi chẳng ai chịu ai, ai cũng đúng, và ai cũng sai... :-??
Mình chẳng sai j cả! Ai bướng hơn ai?! =((
@};-Một cộng với một bằng đôi
Em cộng cô đơn thành biển
Nắng tắt mà người không đến
Em ngồi rót biển vào chai!
he...he...nhớ ...nhớ ...quá!:-*
Có khi nào anh cảm thấy hạnh phúc thật nhiều không ???? Nếu có giây phút đó, anh chắc hẳn sẽ cảm nhận được nỗi đau đớn tới cùng cực, bởi niềm hạnh phúc đó trở nên quá mong manh, chẳng thể nào giữ nổi bởi sức mạnh của anh . Anh sẽ cảm nhận được khổ đau nếu anh để mất nó . Nếu anh hạnh phúc mà anh lại không cảm nhận được nỗi đau đớn, thì phải chăng anh chưa thực sự có được niềm hạnh phúc đó ????
Ôi!!! cái cô nầy viết rì chả hiểu ???? [-(
Dhh, :) có lẽ chỉ có chúng ta mới hiểu được mấy từ viết tắt đó là gì, và có lẽ nó sẽ thành từ của riêng ta, để thảng thốt giật mình ngơ ngác nhìn quanh khi có ai nhắc đến hai chữ đó :)
Kỷ niệm đẹp thì sẽ còn mãi... Thời gian này chắc anh đã bắt đầu và đang bận rộn với bước đầu tiên trong việc thực hiện mong uớc, không, khát vọng mới đúng. Và giờ có lẽ anh đã an vị xong trên chiếc ghế với căn phòng riêng của mình, chúc mừng anh đã đạt được một phần mơ ước của mình! Chốn quan trường phức tạp, cầu mong anh bình an và hạnh phúc! :)
du cho trái đất có thể nổ tung và dải ngân hà chỉ làm một đám bụi nhỏ
thì anh tin những ân tình sẽ kg bao giờ không được ghi nhận... bay gio mái tóc còn xanh hay mái đầu điểm bạc... hoặc đến khi răng đi rồi, lợi ở lại khổ vậy nhai cơm, anh tin như một điều chân lý
thoanguyen
04-09-09, 11:10
Gửi anh: Giờ này anh đang làm gì, có nhớ em không? Bỗng dưng những ngày này sao thấy nhớ và yêu anh nhiều đến thế!
Em nguyện cầu hạnh phúc dù giản dị vậy thôi hãy luôn tồn tại và mỗi ngày tiếng cười của anh là sức mạnh cho em đi tiếp trên chặng đường chông gai
@};-@};-:-*:-*:-*
Gửi anh: Giờ này anh đang làm gì, có nhớ em không? Bỗng dưng những ngày này sao thấy nhớ và yêu anh nhiều đến thế!
Em nguyện cầu hạnh phúc dù giản dị vậy thôi hãy luôn tồn tại và mỗi ngày tiếng cười của anh là sức mạnh cho em đi tiếp trên chặng đường chông gai
@};-@};-:-*:-*:-*
khó hiểu thật
[-(
thoanguyen
04-09-09, 18:50
khó hiểu thật
[-(
Ối giời ơi, anh! Giờ mới lại thấy mặt. Dạo này công việc thế nào? Có gì mới chưa ạ? Có tin vui nhớ báo em một tiếng cho em chia vui cùng nhé!
Anh khó hiểu gì thế ạ? Viết cho xã đấy! :-$:bz
brokenheart
22-09-09, 13:01
Gửi : Người đi chéo đời tôi! Chúng mình đã từng tranh luận với nhau, Tôi nói" Đặt tên cho bạn là" người đi ngang đời tôi', bạn cãi "không, đi dọc cơ', tôi ko chịu 'đi dọc thì lâu quá, tui còn phải lấy chồng', bạn nhăn nhó 'hok ngang, hok dọc thì chéo dzay!'
Mà đúng là chéo thật, những ngày đó thật tuyệt làm sao. Giờ mình hãy là những người bạn thật tốt của nhau nha!
thoanguyen
28-09-09, 15:54
Chẳng hiểu sao dạo này yêu thương tràn đầy đến thế
Em lại yêu, lại nhớ đến cồn cào
Em lại yêu, lại say mê và đắm đuối
Em nhớ và mong gặp anh từng giờ từng phút
Tình yêu hồi sinh và lại thăng hoa
Em yêu anh !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! @};-
Thật kỳ lạ là anh luôn ở bên em mỗi khi em buồn, dù cho điều ấy cũng chẳng mang được nỗi buồn của em đi nhưng lại là nguồn động viên lớn đối với em.
Với em, anh thực sự ấm áp, và em thật may mắn vì được trở thành một người bạn nhỏ bé của anh.
Em và anh luôn có khoảng cách, cái khoảng cách ấy đủ gần để che chở cho em và đủ xa để không làm đau nhau. Một thứ tình cảm kì lạ, đến khó hiểu.. Có lẽ người ta gọi đó là bạn tâm giao..
Viết vài dòng để thấy nhẹ lòng hơn và để nói "Cảm ơn anh"
Vậy là đã hơn 14 năm chúng mình sống bên nhau rồi nhỉ? Vậy mà giờ đây, chúng mình chẳng thể có tiếng nói chung được nữa.
Thời gian đã trôi đi và rồi chúng ta chợt nhận ra một điều, anh và em đã ở 2 thế giới thật khác nhau.
Anh không muốn vậy và chắc em cũng không muốn thế. Có ai muốn mái ấm chỉ còn một nửa phải không? Anh biết, anh hiểu tất cả những điều đó nhưng khi cảm xúc không còn nữa thì sống với nhau chỉ thêm dằn vặt, đau khổ... Chúng ta đã làm tổn thương nhau nhiều quá.
Hãy vững vàng lên nhé! Anh mong em luôn mạnh khỏe và sớm gặp được người đàn ông ở cùng với thế giới của em...
Mình chia tay nhau nhé!
Hãy coi nhau là bạn nghĩa là giống lúc chúng ta chưa đến với nhau, anh tin anh sẽ là một người bạn tốt (em biết điều đó phải không?).
Đêm nay là Trung Thu, anh muốn đưa các đi chơi. Hãy cùng anh và giúp anh để các con có một đêm trung thu thật đẹp được không em?
Thời gian qua, cuộc sống đã thật nặng nề, anh không muốn nhớ tới nó nữa, cả em cũng vậy nhé! Chúng ta vẫn còn phải tiếp tục sống vì các con và vì bản thân nữa... Chỉ có điều, từ giờ chúng mình sẽ không thể đi cùng trên một con đường. Anh chỉ muốn giữ lại những gì tốt đẹp, những niềm vui để mỗi chúng ta được thanh thản hơn khi bước đi trên những con đường chông gai sắp tới...
Hãy bảo trọng!
Trời ơi, ngày nào cũng vô topic này, mà sao mình không thể viết, dù chỉ một từ
Trời ơi, ngày nào cũng vô topic này, mà sao mình không thể viết, dù chỉ một từ
Vì người ta đâu có đọc mà viết.Nói đủ rồi Sóng ạ;)
bphuong154
03-10-09, 23:44
Vợ ơi! Ngày xưa anh giang tay kéo em từ chốn bùn nhơ. Mặc cho mẹ a phản đối, mặc cho bạn bè khuyên can. A chỉ cần biết a yêu em và em yêu anh.
Ngày cưới của tụi mình. A tự là hào là người duy nhất trong dòng họ khi đám cưới được bà con nội ngoại gần xa tập trung đầy đủ.
4 năm chung sống, a chưa từng la mắng em. Chưa từng làm em buồn, khi thấy e buồn a vội vàng chọc cho em vui. Tiền a mang về chưa bao giờ a hỏi e xài như thế nào, em mua gì, e thích gì a mua cái đó.Khi a đi làm về e nấu gì anh ăn đó, không nấu thì anh ăn mì gói, chưa bao giờ a than phiền.Chị của e từng nói ganh tỵ với e kia mà.
Vây mà, chỉ vì 1 sai lầm của anh. Em lại đạp đổ tất cả. E nói e về quê cho khuây khỏa, a đã để e đi. Ngờ đâu mới có 15 ngày xa nhau, e đã có bạn trai rồi.
Khi a vất vả làm ngoài đảo. Đêm trung thu a ngồi ngắm trời, ngắm biển mênh mông, em lại đang đi chơi với tình nhân. tại sao thế hả em?
Giờ a chỉ sợ nhất một điều: 1 ngày nào đó e lại quay về xin anh tha thứ . . .
tội anh quá...người có hạnh phúc thì ko giữ người tìm mỏi mắt ko thấy đâu.Cố lên anh nhé
. . . đã 1 năm . . .vậy mà cuối tuần rồi khi anh đến đón con gái đi chơi nhìn thấy anh không còn đeo chiếc nhẫn cưới trên tay ... em như vừa bị 1 cơn sóng quật ngã. . . nhưng rồi lại tự trấn an.... anh - là cha của con gái em, điều này là mãi mãi.
- Người ơi, người ời!!!! Người có nhớ em không nhở ????
- Nhớ em mờ!!!
- Ối!!! Đồ dối trá!!!
- Biết là dối trá sao còn hỏi ???
- Chả bít nữa
- Vớ vỉn thế nhở ????
XÌ PAM :-t
anh buồn lắm chờ hoài dòng tin nhắn
Vì biết rằng giờ ấy em online
Dẫu mệt nhọc vẫn gắng đợi mỏi mòn
Nhưng chờ mãi ... giờ em mới xuất hiện @};-@};-@};-
mây hạnh phúc
07-10-09, 11:31
"khi nào em đau khổ hãy tìm đến với anh..."
Anh vẫn thường nói với em như thế, anh vẫn đợi em nhưng...Khi em đi lấy chồng anh cũng vội vàng xuất ngoại lý do là gì thì em không biết, cũng có thể là vì anh muốn chạy trốn mà cũng có thể vì anh muốn thử sức mình ở nơi đất khách quê người.
Chúng mình quen biết nhau 7 năm rồi, 7 năm anh vẫn lặng lẽ đi bên em, trong suốt 7 năm chưa 1 lần anh nói thích em hay yêu em mà anh chỉ nói "khi nào em đau khổ hãy tìm đến với anh..." và bây giờ anh vẫn nói thế. anh không nói với em "anh thích em" vì anh biết trong trái tim em không có khoảng trống nào dành cho anh, anh không nói với em "anh yêu em" vì anh biết em đã dành hết tình yêu của mình cho người khác 11 năm.
Cuộc sống của em đã không được hạnh phúc như mong đợi, đã có lúc em tưởng mình không còn đủ sức lực để đứng lên và em chợt nhớ đến anh, nhớ đến 1 người bạn vẫn lặng lẽ đi bên em, em nhớ đến anh để cho bản thân mình thêm mạnh mẽ. Có lẽ em đã ngoại tình trong tâm tưởng. nhưng anh à "anh chẳng xa vời trong nỗi nhớ của em đâu - dù anh là nơi chẳng bao giờ em đến được..." Chúng ta chỉ có thể là bạn mà thôi.
Đã 5 năm rồi chúng ta không gặp nhau, em cũng không mong đợi ngày gặp mặt đâu bởi em muốn anh nghĩ rằng em đang sống hạnh phúc ở quê hương. Em đã rất muốn được mượn 1 bờ vai để khóc, khóc cho hết muộn phiền trong lòng em nhưng em cũng không thể mượn bờ vai anh được bởi đơn giản chúng ta vẫn chỉ là bạn thôi.
Sẽ chẳng bao giờ anh đọc được tâm sự của em đâu, à không biết đâu anh cũng là 1 thành viên của 3C thì sao? và lúc ấy anh sẽ hiểu vì sao 5 năm rồi em không nhắn tin trả lời anh và cũng không nghe điện thoại của anh.
Cầu chúc cho anh sớm tìm được 1 nửa của mình. Và chúc cho chúng ta mãi mãi chỉ là những người bạn tốt.
"Cám ơn anh yêu đã cho cuộc sống em nhiều điều, có anh em quên bao muộn phiến" đây là lời bài hát em thích , em luôn nghe nó mỗi khi nhớ anh, sáng nay đọc comment của anh em happy lắm .m&l u ....
Người ơi . Chúng mình có nhiều thứ khác nhau . Chỉ có nỗi cô đơn là giống nhau . Bảo lòng phải dửng dưng một chút , thờ ơ một chút . Mà nhiều lúc thấy nhớ ơi là nhớ . Sẽ không đi xa hơn , mà vẫn chờ đợi một tin nhắn , một lời chúc hai mẹ con ngủ ngon ? Vẫn biết người vì em mà thay đổi nhiều thứ , nhưng em chưa đủ tự tin để đi tiếp , và cũng không muốn đi tiếp .
comotngay_81
17-10-09, 19:04
Người ơi . Chúng mình có nhiều thứ khác nhau . Chỉ có nỗi cô đơn là giống nhau . Bảo lòng phải dửng dưng một chút , thờ ơ một chút . Mà nhiều lúc thấy nhớ ơi là nhớ . Sẽ không đi xa hơn , mà vẫn chờ đợi một tin nhắn , một lời chúc hai mẹ con ngủ ngon ? Vẫn biết người vì em mà thay đổi nhiều thứ , nhưng em chưa đủ tự tin để đi tiếp , và cũng không muốn đi tiếp .
Khi đã vấp ngã con người hay khép mình lại và chui vào cái vỏ bọc,tôi đã từng như thế.Bạn thử mở lòng mình 1 lần biết đâu HP lại đang chờ chúng ta
Chúc bạn vượt qua được chính mình
thoanguyen
17-10-09, 21:18
Đi lâu quá, chờ mãi chẳng về... lại lùi sang ngày mai! Nhớ anh lắm biết ko Tây Kều ơi!!!
Viết cho bạn - người chưa bao giờ tôi yêu - Bạn đứng bên cuộc đời tôi, lặng lẽ yêu đơn phương, lặng lẽ dõi theo tôi và tình yêu của tôi. Tôi hiểu lí do vì sao bạn không bao giờ ngỏ lời với tôi, bởi người tôi yêu cũng là người bạn thân nhất của bạn. Bạn không muốn tình bạn bị rạn nứt, bạn đã giữ lại tình yêu đó cho riêng mình và chúc phúc cho chúng tôi. Vậy mà giờ đây, khi bạn đã có một gia đình yên ấm, khi mà hôn nhân của tôi rạn nứt....Tôi vẫn thấy bạn đau đớn, xót xa cho tôi.....Bạn dằn vặt bản thân vì ngày xưa đã không mạnh mẽ để giành lấy tình yêu, để cạnh tranh công bằng, bạn ân hận vì đã quá tin tưởng vào người bạn thân ấy, đã hy vọng người ấy sẽ mang lại hạnh phúc cho tôi. Giờ đây, khi người ấy bỏ tôi ra đi, tôi đau đớn và bạn cũng xót xa. Tôi biết rằng bạn đã yêu tôi rất nhiều, vậy mà khi còn rất hạnh phúc bên tình yêu tôi đã làm ngơ, thậm chí còn hiểu lầm bạn nữa. Cám ơn người bạn đã giành quá nhiều tình cảm cho tôi, tôi sẽ vượt qua được nỗi đau này, tôi sẽ đứng dậy và sống mạnh mẽ hơn. Cảm ơn tình cảm của bạn, sự động viên an ủi của bạn cũng giúp tôi rất nhiều. Hãy yên lòng và hạnh phúc với gia đình nhỏ của mình nhé, tôi không muốn chuyện của tôi làm ảnh hưởng tới hạnh phúc của bạn đâu, tôi đã nợ bạn quá nhiều rồi...........
tinhdauchuaquen
21-10-09, 10:32
Bố P àh!
Biết anh còn nhơ? 28/10 này tròn 15 năm mình biết nhau, gần 7 năm mình chia tay
Thời gian trôi đi thật nhanh, mới ngày nào em bước vào tuổi 17 đầy e ép, với những hoài bão và ước mơ của tuổi mới lớn.
Rồi.. em gặp anh ..yêu anh với tình yêu đầu đời với những rụt rè, sợ sệt nhưng bên anh, anh đã làm em quên hết mọi lo âu chỉ biết yêu anh và nhớ về anh mà thôi.
Em vẫn nhớ nụ hôn đầu trao anh, lần đầu tiên biết thế nào là hôn đấy anh à, hiihi:)) đêm đó về môi em sưng lên anh biết vì sao ko? vì anh sứt răng, chúng mình trẻ con nhỉ? nhưng có lẽ vì thế mà thành kỷ niệm chăng?
em còn nhiều điều để viết về anh lắm vì anh là Tình đầu của em. anh làm em vui, làm em hạnh phúc. Anh cũng làm em đau...
Em vẫn luôn nhớ về anh, nhớ cái lưng gù, giờ đây đã chia tay 7 năm rồi em vẫn coi anh như 1 người bạn tốt, 1 người anh để chia sẻ cùng em mỗi khi em có chuyện buòn.
Chúc anh mãi khỏe manh, mong có người phụ nữ tốt chắp thêm cho anh 1 đôi cánh đừng mãi là Cánh Cụt.
Em mẹ của P
OanTraiNhieu
23-10-09, 18:26
Một người trong số nhiều người đi wa cuộc đời em . Đi wa k có nghĩa là đã ... người ta chả bảo yêu mười lấy một đấy thôi . Hôm nay em vẫn chưa hết ngỡ ngàng khi anh đến và đi như một ... cái tên lửa . @-) Ít nhất khi em viết bài này lên một diễn đàn nào đó mà em biết không bao giờ anh có thể đọc . Thì anh cũng có một vị trí nào đó dù là cái bậc thềm trong lòng em r . Chúc mừng anh ! 8->
Ngày đầu tiên biết anh :-$ , anh biết em nghĩ anh bn tuổi không . Quá trẻ so với phán đoán " nai tơ " của em . Anh quan tâm tới em đối xử với em thật tốt . Em cảm thấy được sự quan tâm trìu mến . Đôi khi anh còn tỏ ra quá trách nhiệm với em nữa . Giống như manager quản lý lịch diễn ăn ở ngủ nghỉ của " a singer " vậy . [-(
Và em nghĩ trong bụng , nếu em xấu xí liệu anh có đối xử tốt với em , có cưng chiều em như thế không . Em cười thầm nhún vai rảo bước quay đi , thời tiết lúc đó còn nóng nóng . Đi cùng anh em mặc một chiếc áo dây bò khá baby doll . :| Em đã nghĩ mình sẽ chọn áo sơ mi hơn , anh đón em mà đôi mắt anh sáng lên long lanh lạ thường . Em dám cam đoan là sáng hơn cả đèn pha ô tô .
Anh vẫn vậy luôn chiều em , theo ý em muốn đi đâu làm gì cũng được . Anh lái xe khá vững , có thể nói là vững hơn anh rể em . Ánh mắt anh nhìn em , em nghĩ anh đang mong chờ một sự ngưỡng mộ từ chiếc xe anh đag có . Có thể mô tả về chiếc xe ngoài vỏ thì máy móc và động cơ đều là hàng nhập khẩu từ Đức về chứ không phải hàng nhập Dubai , Holland vớ vỉn . Nhưng anh à , thay vì sự mong chờ của anh . Em lại làm anh thất vọng . Em hồn nhiên vô cùng cũng không có biểu cảm gì về chiếc xe cả .
Tặc lưỡi , em quá quen với hai từ 4 bánh . Có khi bây giờ về nhà , có việc đi đâu xa hay về quê mẹ . Nhìn thấy xe ô tô ở nhà em cũng sợ chạy mất dép . Nhưng anh ơi , anh cứ nghĩ em mới được ngồi lên chiếc xe giá trị cực kỳ của anh . Anh lại k biết , bạn em đi bò . Vì thế xe của anh k mảy may làm em rung động cũng đúg .
Cũng như vậy , em biết dẫn anh đi đâu ăn ngoài những cái khách sạn 5 sao mà anh đi mòn gót xe hết cả Hà Nội này ..
Điều làm em khá thất vọng là Hồ Tây village làm những món quá tệ đúg vào hôm đấy . Không khí khá ấm cúng , anh múc súp cho em vào bàn . Hai đứa bắt đầu nói chuyện lung tung cả , nhưg anh cũng không quên làm cái đĩa của mình vơi dần . Em ngoài salad và hoa quả không thể ăn thêm được gì . Em cũng cố ăn thật ngon miệng khi đi cùng anh .
Em không muốn anh thấy em là đứa bé được pa ma cưng chiều từ nhỏ , ăn uống kén cá chọn canh . Lúc nào cũng phải ăn thật ngon mới ăn , ăn không ngon thì bỏ . Bếp trưởng daewoo lắm lúc còn không chịu nổi sở thích thưởng thức đồ ăn của em .
Rồi anh như một thói quen sẵn có , rút đt ra nhắn tin .. em liếc qua và nhớ ra đt đấy là đt gì . Sau tin nhắn đấy , anh hỏi em một câu bâng quơ , có gì không em . Em cắn miếng dưa hấu lắc đầu . Đồ vật xung quanh anh thể hiện quyền lực và con người của mình .
Nhưng anh ơi , nó cũng chẳng là gì với em cả . Em đã từng cầm trên tay những chiếc đt còn giá trị hơn thế nhiều . Bỗng dưng khi chở em ra quán , anh rút túi ra cho em tiền . Lòng trắc ẩn trong em bỗg chạm xuống đáy ngưỡng sự đa sầu đa cảm . Em mở cửa xe bước xuống , anh hoảng hốt rút túi lại . Năn nỉ em đừng xuống .
Thương hại lời năn nỉ của anh , em đóng cửa xe . Anh chở em về nhà .
Em mới phát hiện ra chưa bao giờ anh làm em rung động . Vật chất không thể thay thế tâm hồn . Tâm hồn anh là thứ em không bao giờ chạm tới ...
Tính cách cũng là bản chất con người và không thể che giấu . Em công nhận những điểm tốt của anh . Nhưng em không tôn trọng anh , em trân trọng anh tới mức không thể để mất anh được . Dù cho anh bày tỏ tình cảm với em rất nhiều . Đôi khi không phải bằng lời nói , mà bằng hành động rất ân cần .
Vì thế em để anh next ...
Ôi , mải type . Anh bồ iu trong số những anh bồ cưg của em đag chuẩn bị đi hàn quốc . 1 tuần sau mới về .. Em phải đi tiễn thôi . Tạm biệt anh nhé , béo !
Bản lĩnh đôi khi là phải biết từ bỏ
,
Blog Việt
Vậy là tròn 2 tháng ngày anh quyết định mình phải xa nhau, cũng là 2 tháng từ ngày anh biết sự thật... Không hiểu tại sao anh có thể vượt qua được, vì anh đã từng nghĩ có lẽ mình sẽ không còn yêu được nữa vì trên đời có còn tình yêu thực sự (http://vietnamnet.vn/blogviet/ketnoi/2009/09/869779/) nữa hay không?
Lần đầu anh gặp em lại là ở bệnh viện, thật kỳ lạ phải không? Mọi chuyện sau đó diễn ra thật nhanh và cuối cùng em cũng nhận lời yêu anh, hay ít ra là anh nghĩ như thế. Bốn năm trôi qua là bốn năm yêu nhau với nhiều kỷ niệm vui- buồn- hờn- giận, là những lần anh luôn tha thứ cho em… Em từng là hơi thở của anh, là mục tiêu của cuộc đời anh, là tất cả với anh. Em à, anh đã từng yêu em hơn chính bản thân mình, có lẽ trong cuộc đời em sau này sẽ không có ai yêu em như anh, không có ai hy sinh và nghĩ cho em nhiều như anh và vì em, anh đã chấp nhận mọi thứ dù biết rằng ở bên em tương lai mình sẽ thật bấp bênh.
Một ngày, anh phát hiện ra sự thật em chôn giấu hơn một năm mà anh không hề hay biết! Em làm sao hiểu được cảm giác của anh lúc đó phải không? Cảm giác biết được người mình thương yêu hơn cả bản thân, người anh nghĩ sẽ là vợ lại lừa dối mình.
Em không yêu anh hoặc tình yêu đó không đủ lớn vượt qua cám dỗ, em không can đảm và bản lĩnh. Em luôn muốn một tình yêu nồng cháy, mặn nồng như lúc mới yêu dẫu biết rằng đó chỉ là cảm giác choáng ngợp lúc đầu và em sẽ không bao giờ có được hạnh phúc nếu cứ mãi đi tìm cảm giác đó. Anh không trách em đâu vì không có ai sai và ai đúng trong tình yêu.
Chia tay em (http://vietnamnet.vn/blogviet/ketnoi/2008/01/763476/), anh lại đi con đường của anh, con đường có nhiều lợi thế cho cuộc sống và tương lai dù khi gặp em anh đã chấp nhận bỏ qua nó, nhưng bây giờ em lại đẩy anh quay về. Trên con đường riêng ấy, anh vẫn luôn lo lắng rằng chia tay anh rồi em có sống tốt hay không, rồi có người nào yêu em như anh hay không và em có bị tổn thương không dù chính anh là người bị tổn thương, chính anh mới là người mất tất cả.
Anh có vẻ cao thượng quá hả em? Không phải đâu, chỉ vì tình yêu dành cho em đã làm cho anh cao thượng thế đấy, nhưng chỉ với em thôi, còn với những người khác, anh thật vô tâm mặc dù có người tốt với anh và yêu anh hơn em, nhưng anh không thể đáp lại tình cảm của họ được vì khi yêu em, anh không bao giờ muốn làm em tổn thương nhưng giờ đây vết thương em cắt vào trái tim anh, mãi mãi không bao giờ lành!
Ảnh minh họa: plectrude
Anh biết, anh sẽ lại yêu nhưng có lẽ tình yêu sẽ không trọn vẹn và hết mình như tình yêu anh dành cho em.
Anh biết anh sẽ yêu một lần nữa và chắc chắc người yêu anh sẽ tốt hơn em. Bây giờ, anh phải mở lòng ra đón nhận một người khác, một người tôn trọng và thương yêu anh.
Anh không biết trước tương lai anh sẽ như thế nào nhưng có lẽ sẽ tốt hơn nếu anh và em tiếp tục với nhau. Rồi anh sẽ hạnh phúc cho dù nó không trọn vẹn nhưng anh phải vì tương lai của anh, chứ không vì em nữa!
Em à, chúng mình đã là quá khứ của nhau. Những gì anh cần làm anh đã làm rồi, anh cũng đã cho em tất cả tình yêu của anh, anh đã cố gắng để gìn giữ tình yêu của chúng ta, nhưng em lại là người dẫm đạp lên nó.
Mong em sống tốt và hạnh phúc!
thoanguyen
26-10-09, 17:38
Đã lâu lắm rồi, hơn 13 năm rồi, bỗng dưng đêm qua tớ mơ gặp cậu, thế có buồn cười ko nhỉ?
Cậu trong giấc mơ tớ vẫn là một boy 17 tuổi, tỉnh giấc và chợt bật cười
Ko biết lúc này cuộc sống của cậu ra sao? Tớ chỉ biết tin cậu lấy vợ và có 1 con trai (cách đây cũng gần 5 năm rồi), và rồi ko tin tức gì nữa
Mai này nếu có họp lớp, hy vọng gặp lại cậu nhé!@};-
dalathoanghon
26-10-09, 20:03
Thật kỳ lạ,
E vẫn thường hay nói, mình nằm mơ thường cái gì cũng đúng. Vậy mà giấc mơ đó cứ lặp đi lặp lại, ngay từ những ngày đầu mình lấy nhau. E đã mơ, chỉ một mình mình, với cảm giác sao mà cô đơn quá, nhìn quanh, chẳng thấy a đâu hết, mặc dù khi giật mình tỉnh dậy, e lại thấy a bên cạnh vỗ về... E vẫn sợ hãi, mỗi khi giấc mơ đến trong giấc ngủ của mình - a đã nói "chẳng bao giờ có chuyện đó xảy ra hết", vậy mà giờ đây, chẳng bao lâu sau ngày cưới, chúng mình đã xa nhau, còn lại e, với cảm giác thật cô đơn... May mà còn có con...
keodang_119
27-10-09, 10:37
hạnh phúc có khi được ví với những ngôi sao , ta chỉ có thể nhìn chứ khó có thể chạm vào . nhưng đôi khi hạnh phúc là những điều giản dị nhất. ví như nhưng người yêu nhau trao gửi nhau một nụ cười,một ánh mắt , một cái nắm tay thật nhẹ nhàng......thường thì khi ta có hp trong tay, ta sẽ ko nhận ra vì mải mê tìm kiếm một điều gì đó hơi mơ hồ. đến khi mất rồi mới bừng tỉnh giấc mơ.muốn níu kéo chút hạnh phúc mong manh lại cho mình. nhưng lúc này hạnh phúc là một làn khói mỏng .nó vẫn ở bên lẩn quất.......vương vấn. phải chẳng đó là chút dư âm của hp còn sót lại khiến ta phải day dứt? nếu được làm lại từ đầu....điều đó là ko thể. chỉ có một cách duy nhất là cố gắng đứng dậy và đi tiếp....cảm thấy cô đơn nhưng biết rằng có "ai đó"vẫn đang dõi theo ta. ...có phải do ta tự huyễn hoặc mình....
Vì lỡ cố quên anh nên giờ quên mất rồi, còn gì nữa đâu mà viết đây.
Đôi khi chợt nhớ, tự hỏi lòng sao anh vô tình, vô nghĩa và vô lương tâm đến thế. Những người đã đến với tôi và bỏ tôi đi không 1 lời từ biệt. Tôi không dám hờn giận, chẳng đành trách móc, nhưng nếu bảo tôi hãy thứ tha và bỏ qua cho tất cả, tôi không biết mình có làm được không. Nếu có 1 ngày anh quay trở lại, ngỏ lời xin nối lại tình xưa, tôi chắc mình sẽ chẳng bao giờ chấp nhận. Tâm hồn tôi đã bị tổn thương, vết thương không thể chữa lành bằng những lời trăng gió!8->
Biết là anh buồn, biết rằng anh không muốn dù ko nói ra... Nhưng có lẽ đó là chuyện tất lẽ dĩ ngẫu (câu anh hay nói đấy), anh cũng rất hiểu điều đó, anh không muốn em quay bước đi bởi vì:
"...Nếu tình ta chẳng phai xa khi đang đậm sâu thì anh đã ko đau buồn
Nếu lòng anh ko còn yêu em hơn chính mình thì anh đã quên được em..."
Đúng vậy ko anh? :) Chỉ cần biết được điều đó thôi là em vui rồi.
cobelacduong
31-10-09, 20:06
Em sắp quên anh rồi, người đàn ông trẻ con ạ. Rất khó, phải cố gắng thật sự hết khả năng nhưng rồi cũng qua thôi mà. Lòng đã cuồng điên vì nhớ ...nhưng rồi khi đã quên thì không còn hình dung được gì rõ ràng nữa cả...
Dù sao em biết anh cũng rất nhớ, cứ cố gắng đi...để rồi lại có thể nhìn nhau như hai người bạn.
Biết nhắn gì cho em đây. Nghe em đã gặp được người như mong đợi, a vui buồn lẫn lộn. Ngày thứ 7 hạnh phúc của tụi mình a đang ngồi cô đơn mà nhớ đến em và con. A rất muốn về thăm con, nhưng mỗi lần về tim a lại đau nhói....Gửi gió mang đến cho em lời chúc hạnh phúc....(%)
"muốn người khác thương mình trước hết phải tự thương lấy bản thân mình"
monkey2004
01-11-09, 01:19
MM ơi cầm súng ngắm tỉa con chuột nào đới? May quá chị ứ phải chuột :)) nhưng hôm nào lang thang mưa rơi chung ô nhé!:-*
Người ạ . Chúng mình khác nhau nhiều thế này cơ mà . Nếu cứ làm việc cả ngày thì mình sẽ không nghĩ gì cả . Tại sao lại nói dối ? Sẽ mất lòng tin mặc dù lời nói dối ấy không quan trọng . Sẽ tự hỏi nếu người nói dối một việc như vậy thì liệu có còn nói dối những việc khác nữa không ?
Viết cho anh nhưng chắc chỉ mình em đọc. Mong lòng anh được bình yên để cùng em nuôi dạy con gái nên người. Mong sao 2 đứa mình vẫn còn có thể nhìn nhau và cười khi thấy con mình lớn lên được yên lành trong vòng tay cha và mẹ. Cầu mong những chuyện xảy ra chỉ là cơn ác mộng. Ôi mong lắm!
comotngay_81
05-11-09, 13:29
Ngày không yêu anh cũng là ngày em rời xa tổ ấm của anh và em, cũng là ngày em quay lưng với kỉ niệm, ngày em đi về phía trái tim mình dẫn đường. Những điều giản dị vẫn in dấu tiếng cười của anh sẽ không còn đủ sức giữ bước chân em. Em ra đi tìm những điều mới lạ, những buồn vui không có hình bóng anh. Ngày ấy mái tóc em sẽ không còn rủ xuống hai vai như anh vẫn thường ve vuốt, mùi hương em dùng cũng sẽ không còn giống thứ mùi anh vẫn hay hít hà. Em sẽ là em của một ngày mới, và ngày ấy em cũng không còn nhớ đến anh... Em sẽ ra đi, và em ơi e anh vẫn vậy không hề đổi thay.
Em là gì giữa bề bộn đời anh?
(Bùi Tuyết Nhung)
Em biết gọi anh thế nào đây?
Là bạn?
Là anh?
Hay là gì khác?
Và trong anh, trời ơi! Em không biết!
Em là gì giữa bề bộn đời anh?
Gọi thế nào cho thỏa nỗi riêng chung
Để không ai khổ tâm, không ai thấy mình có lỗi?
Tất cả tại cuộc đời, cuộc đời tự cho mình rộng rãi
Nhưng cuộc đời có chứa nổi mình đâu?
Không thể gọi đích danh ta là gì của nhau
Đau lòng em, đau lòng anh, đau lòng người, tội lắm!
Nhưng em nghĩ cuộc đời này sâu rộng
Sâu rộng đến vô cùng nên lạc mất hai ta.
Là bạn ?
Là anh ?
hay là gì khác ? đôi khi không thế gọi thành tên người ấy là gì ...cho đúng nghĩa với riêng em ?
Thuong7377
20-11-09, 08:46
Mình hãy đi kiếm tìm con đường hạnh phúc mà mình mong muốn nhưng chỉ xin mình đừng về gây sự với em. Em cần sự bình yên trong cả tâm hồn và thể xác để có sức làm việc và nuôi con.
caramen1983
22-11-09, 17:47
Một người mà mình chưa kịp biết người đó là ai, tính cách của người ta thế nào? Vậy mà mình thấy người ấy có thể làm ban mới, bạn tốt dể rồi rút ruột, rút gan kể lể cộng với nước mắt sau đó là cảm nhậ về......
Ôi thay ngày hôm sau thì sao....thuê bao ko liên lạc nổi.....k tin nhắn....chán
Nhưng dù sao cũng cám ơn anh đã làm cho em vui trong 1 khoảnh khắc nhất định.....
Giờ này anh đang làm gì ? Có nhớ đến em và con ?
Dẫu biết làm anh đau lòng nhưng em chẳng thể nào làm khác được !
Vì sự an toàn của mẹ và con, có lẽ 5, 10 năm sau ta mới gặp lại nhau.
Em không muốn thế nhưng em buộc phải làm như thế...
gần 5 năm yêu nhau,gần 4 năm trong mái ấm hạnh phúc...giờ chẳng khác nào là kẻ thù của nhau...cuối cùng là thế phải không anh??????????
Lâu rồi không gặp, cũng không có thời gian nói chuyện. Bỗng dưng muốn viết vài lời cho anh, em vẫn luôn dõi theo những gì anh làm, luôn mong anh thành công và được bình yên trong cuộc sống. Dù em làm gì và ở đâu, cũng sẽ mãi như vậy.
Dù biết anh không bao giờ sẽ quay về, nhưng chỉ mong a hiểu một điều. Em và con vẫn mãi chờ đợi a!!!
nhucanhvacbay
23-11-09, 23:27
Ước gì mọi chuyện không phải thế! Mãi mãi không rời xa!
lắng nghe mọi người tâm sự cũng chính là mình đã tâm sự rồi mà
nhucanhvacbay
27-11-09, 00:45
Sống trong đời sống cần có một tấm lòng!
Vẫn biết chúng ta không thể quay trở lại, nhưng lòng em vẫn luôn hướng về anh!!!
Dù không thể cùng anh đi tiếp quãng đường, nhưng em luôn hy vọng anh sẽ hạnh phúc bên người anh chọn.
Nỗi nhớ dâng đầy trong em
Khuôn mặt anh, nụ cười anh, vòm ngực ấm (Phú Quang)
Nhớ LT.
Chúng mình chưa từng gặp nhau . Vậy mà người cho em cảm giác vui vẻ vô cùng . Em tự tin hơn trong cuộc sống . Em thấy mình bình thản hơn . Sẽ bước tiếp những chặng đường trong tương lai . Sau mấy năm , em tưởng lòng mình đã thành chai sạn , mà giờ đây lại có cảm giác nhớ một người . Không biết rằng chúng mình có thể đi cùng được bao lâu , nhưng em cảm ơn người nhiều lắm . Người ơi !
Cuối cùng người cũng nói một câu ra đi . Em đã không giữ được người cho mình . Dẫu biết rằng chúng mình ở hai thế giới khác nhau . Thế mà em cứ hi vọng âm thầm sẽ đi cùng nhau . Em đã không khóc khi người nói sẽ đi tiếp con đường của mình .Em tôn trọng quyết định ấy . Em sẽ không hờn giận. Không còn ai ,em khóc một mình . Ngày mai em còn có rất nhiều việc phải làm . Em chỉ khóc hết hôm nay thôi .
Mình cũng viết cho người ấy :D
Hai thằng đi ăn trưa. Buổi ăn trưa khá ổn. Một lúc phải quan tâm quá nhiều thứ. Mặt thì dí vào nổi lẩu còn mắt thì đảo qua đảo lại cái băng chuyền. Thình thoảng còn phải hỏi chuyện:
U40: Anh trả osin nhà anh tháng bao tiền?
Chàng: ...... nghìn
U40 (ngay lập tức): Thế thì bằng lương PU a?
Chàng (trả lời rất nhanh và hơi lên giọng): Nó làm bao nhiêu việc: cơm nước, việc nhà....
U40: Vâng (hình như là ừ :D), con anh chẳng làm được việc gì nhỉ
=))
Mình không có người ấy để viết. Mà không biết đó đó có phải là người ấy hay không nữa?:)
trùi ui,tối qua đi nhậu về,tự nhiên nhớ thằng nhóc ấy quá trùi luôn,hôm qua lợi dụng,hun thằng nhóc xệ cả má,quyết đăng ký gửi gạo nuôi người ấy rùi! hehe,chị heo con ui!nhớ thằng Bo quá!thiệt là đáng yêu!
trùi ui,tối qua đi nhậu về,tự nhiên nhớ thằng nhóc ấy quá trùi luôn,hôm qua lợi dụng,hun thằng nhóc xệ cả má,quyết đăng ký gửi gạo nuôi người ấy rùi! hehe,chị heo con ui!nhớ thằng Bo quá!thiệt là đáng yêu!
Nè, nhớ thằng nhóc nhà chị hay nhớ thằng nhóc lớn nào đó thì cứ nói thiệt đi nha8->
Còn nếu quyết tâm đăng ký gởi gạo nuôi Bo thì chị chỉ xin 100kg/ 1 tháng thôi. Vì bà ngoại nấu cơm cho mẹ ăn, mẹ đi làm kiếm tiền nuôi Bo. Nên muốn đăng ký giữ chân Bo thì phải nuôi cả bà ngoại, mẹ và Bo nhé:)):)):))
Nè, nhớ thằng nhóc nhà chị hay nhớ thằng nhóc lớn nào đó thì cứ nói thiệt đi nha8->
Còn nếu quyết tâm đăng ký gởi gạo nuôi Bo thì chị chỉ xin 100kg/ 1 tháng thôi. Vì bà ngoại nấu cơm cho mẹ ăn, mẹ đi làm kiếm tiền nuôi Bo. Nên muốn đăng ký giữ chân Bo thì phải nuôi cả bà ngoại, mẹ và Bo nhé:)):)):))
Trùi ui,thề với lòng,mỗi tháng e ăn,chắc chỉ có 10kg thui,thui e gửi 30kg thui nha chị,Bo đã ăn được nhiều gạo đâu,mẹ Bo với ngoại Bo thì ăn cũng như em là cùng!
để dành tiền mai mốt cưới Bo nữa chứ!quyết tâm về đẻ con gái!
Chào các thành viên 3C,
Mình là thành viên mới, đã đọc rất nhiều bài của các bạn. Ấn tượng nhất với Thoanguyen.
May quá, có chủ để này, cũng rất thú vị, mình mạo muội viết nhanh mấy đong cảm xúc về " người ấy", kẻo để lâu, cảm xúc nó lại trôi tuyệt đi mất.
Mình vừa viết vừa nghe bài hát:" Còn ta với nồng nàn" của Quang Dũng. Nhưng các bạn đừng hiểu nhầm nhé, tớ với "người ấy" chưa có gì gọi là " còn ta với nồng nàn" cả.
Cảm xúc bắt đầu:
"Anh yêu! Em nhớ anh vô cùng! Giờ này anh đã ngủ chưa nhỉ? Hai ngày rồi, không được nói chuyện với anh, em buồn và nhớ anh quá. Những lúc đang mong nhớ anh thế này sao anh không xuất hiện nhỉ. Đã bảo là tri kỷ của nhau mà sao chẳng hiểu nhau gì thế anh? Đã bảo là sẽ ở bên em mọi lúc mọi nơi, sẽ hướng về em trên mọi nẻo đường cơ mà. Sao bây giờ anh để em cô đơn, phải lang thang với mấy người bạn ở " Chim cụt cánh" thế này. HUHUHUHUHU......"
Tất cả bi giờ chỉ còn là kỷ niệm đẹp
Mình cũng từng rất thích bài hát"Còn ta với nồng nàn" của Quang Dũng .Nó gắn liền với những rung động và kỷ niệm thật đẹp
hoanganh2002tn
07-12-09, 15:34
Lần đầu tiên gặp anh nhìn anh em đã nghĩ em tìm thấy một nửa của mình rồi, và sau 1 tuần chúng ta đã yêu nhau. Sau hơn 2 năm chúng ta đã kết hôn. Những năm đầu của cuộc sống vợ chồng tuy thiếu thốn nhưng chúng ta đã thật hạnh phúc, khi con trai chào đời niềm vui đó nhân lên gấp bội. Cuộc sống bình yên trôi qua, niềm vui lớn nhất của em là chăm sóc cho anh và con trai, em chăm lo cho anh từ những việc nhỏ nhất, có lẽ lỗi của em là đã chiều chuộng và lo lắng cho anh nhiều quá. Thế nên anh đã thật ích kỷ, anh chỉ biết hưởng thụ và không cần biết vợ anh nghĩ gì, muốn gì? .......
Thấy TX hạnh phúc mà em cũng vui lắm ấy . Tối qua khó ngủ, em nằm nghe mãi bài "Nỗi nhớ" của Phú Quang, ko hiểu sao lúc đó nghe thấy hay vô cùng . Cũng có những lúc em thèm cái cảm giác được nhớ được vun vén chăm sóc và được nấu những bữa cơm gia đình ... Lâu lắm rồi không nghĩ về những điều đấy nữa mà chỉ cố gắng lo kiếm xiền và tự mang lại bình yên cho mình . Thi thoảng ra Tomly ngồi nhớ hồi trước thế c nhỉ
Em lo vụ nhà cửa tạm ổn rồi, từ giờ đến Tết rảnh rang về thời gian và đầu óc rồi . Hẹn TX ở SG nhé !
:) em, lỡ kế hoạch về sơm nấu cơm rồi, người ta còn bận nhậu với đội bóng của họ (hic, lọt vào bán kết nên lại rủ nhau bia) thế nên ngồi rep em đây
Kiếm xiền cũng là một niềm vui em nhỉ, thấy em ổn dần thế chị vui lắm í, chị quay chong chóng vì tiền kiếm thì ít, tiền tiêu thì nhiều nên cũng đang cố gắng quay lại shop online nhưng phải sau tết mới bắt đầu đc. Trong này chẳng có quán cà phê nào như tomly, như gật, như notinchip đâu em ạ
SG toàn là quán hoành tráng thì phải, ấy là em nghe đứa bạn nó "dọa" thế . Bạn em mới mở 1 quán cũng đc lắm, có j chị vào FB em mà xem .
Gật đóng cửa rồi chị ạ . Notinchip em cũng ko ra nữa vì đến đó toàn đến với chị mà . Dạo này vẫn đi cafe 1 mình và thi thoảng đi với bạn bè thì thích trà đá vỉa hè hì hì .
silent_rain
09-12-09, 22:44
N à! Đừng gọi cho em nữa. Đau lòng lắm. Em hứa là em ko giận anh, ko nc nữa, mọi chuyện đã qua em đã ko còn nhớ nữa rồi... Đừng gọi điện, đừng nhắn tin của em nữa. Vì nếu ko lỡ một ngày em xiêu lòng lại cầm máy nghe thì ... còn j là em nữa.
N. Dẫu biết là anh đã luôn biết khóc cùng em với nỗi buồn xưa cũ, thức cùng em những đêm em phải chăm con ở Bv. Thế giới xung quanh em vắng lặng, dưng mà em luôn như thấy bên mình một sức mạnh.
Anh luôn nói là anh em mình rất gần, rất hiểu nhau mà. Em nhớ bao nhiêu cuộc gọi nhỡ đầy lo lắng khi em ốm. Trưa hôm đó bao nhiêu uất ức trong lòng em đã kể, như chưa bao giờ dc nói cùng ai. Em khóc...
Hình như mình đã nói quá nhiều với nhau để câu kết em nói là xấu hổ quá em ko nói nữa. Bao nhiêu chuyện vui buồn của một đời người, tích cóp qua những câu chuyện thường nhật. Hôm nay em viết để nhắc vì suýt nữa em đã nghe máy đó. Anh làm em quên thấy hem?
---------- Post added at 22:44 ---------- Previous post was at 22:36 ----------
Em nói: Vì anh ko phải là bạn gái của em, vì anh biết hết mọi chuyện từ đau buồn đến cả những niềm vui của em, nên em xấu hổ và quyết ko gặp anh nữa. Dưng mà N à, em vẫn biết rằng anh vẫn rất tốt với em mà phải vậy ko anh?
P/S TX khi viết top này dành cho người í cơ. Em ko có ai, mượn tạm vài dòng viết anh nhỉ? Kaa đọc xong cấm cười và hiểu nhỏ hơn N nhé!
Em ah!
Anh không biết rồi chuyện của chúng mình sẽ đi tới đâu nhưng anh luôn hy vọng nhưng điều tốt đẹp nhât,và chúng mình sẽ cùng sưởi ấm cho nhau,,xoa dịu nỗi đau mà ca hai đều gánh chịu.
mặc dù anh và em là hai giới khác nhau nhưng lai có chung hoàn cảnh đều là nhưng người phải chịu đau thương nhất trong gđ.sự mất mát vâ thất vọng đã làm cho anh trở thanh một con người khác,trầm tính hơn,và không đủ tự tin để tiếp tục một cuộc sống khác với con người khác,một cảm giác khác,hoàn cảnh khác,...nhưng anh biết chắc một điều là anh sẽ không phải chịu lại những nghịch cảnh mà trước đó anh và em phải mang nặng nó.
Anh luôn hy vọng mình sẽ tìm được một người phụ nữ biết yêu thương chăn sóc lẫn nhau,hiểu và thông cảm được hoàn cảnh của nhau,tôn trọng những gi thuộc về nhau
và anh hy vọng ngưới đó là em.dù biết rằng anh và em ,hai đứa đều có con riêng nên ngoài trách nhiệm rành cho nhau anh cũng muôn chúng ta mỗi người vẫn phải có trách nhiệm với đứa con riêng của mình.điều đó rất quan trọng!
Hãy làm nhưng gì còn có thể làm được cho nhưng đứa trẻ đã phải chịu quá nhiều thiệt thòi.chúng mình không thể ích kỷ chỉ nghĩ cho bản thân mình được đúng không em.
Anh ước mong ngày nào đó anh sẽ được cùng em đi chung một con đường,cả nhà mình sẽ đi dạo phố với những đứa con chạy tung tăng quanh mình,cười đùa ríu rít.anh thực sự hạnh phúc khi được nhìn thây tiếng cười của trẻ thơ.đó là món qua vô giá không gì có thể so sánh được.
Cảm ơn tất cả đã cho anh có cơ hội được gặp em du chưa biết chúng mình sẽ như thế nao nhưng anh luôn hy vọng nhưng điều tốt đẹp nhất!@};-
Hai Luong
Sao không bao giờ dám sống đúng là mình ý, đúng là con người mình ý cứ phải mượn thân phận người khác.
Cho nên tình cảm cũng không dám nói vì nó không thật, cứ phải mượn lời nói của người khác...nói gì bây giờ thì cũng muộn rồi. Đừng tiếp tục nói dối nữa vì nó không đem lại gì tốt đẹp chính mình thôi.
Anh !
Trước khi lấy chồng , em đã bao lần tưởng tượng đến phút giây được gặp lại anh.
Và 10 năm sau khi lấy chồng mới có giây phút ấy. Bởi vì em chỉ luôn dành tất cả cho gia đình của mình nên không bao giờ còn nghĩ đến chuyện xưa. Em chỉ lặng lẽ nhìn anh. Nhưng anh thì xúc động vì tưởng là 20 năm mới gặp lại.Em hiểu là anh đã không nhớ về những lần gặp em như em đã nhớ. Nhưng với em chỉ một câu hỏi thăm quan tâm của anh là đủ ... Em chẳng muốn để bạn bè thấy rằng chúng ta quan tâm riêng đến nhau hơn những người khác... Em cũng chỉ muốn anh không nhận ra em tới buổi tiệc đó chỉ là để trông thấy anh mà thôi. Và anh muốn song ca với em bài hát về thời kỷ niệm. Chỉ như vậy là em đã hiểu những điều ngày xưa anh không dám nói.
Còn hôm nay , bỗng anh hiện ra trước mặt em , cười tươi như thể anh hiện ra từ trong mơ vậy làm em ngỡ ngàng ... Và con anh cũng cười rất tươi trìu mến nhìn em. Cái cười của nó giống anh đến vậy ? Em chắc rằng mình cũng cảm thấy rất yêu quí nó .Bởi vì em lúc nào cũng mong anh hạnh phúc.
Em thường hay tự hỏi , rằng những cơ duyên mình có trong đời đâu là tình cảm sâu sắc và đích thực ? Khi đa số bạn trai cũ vẫn thỉnh thoảng gọi cho em. Thường em không gọi lại cho ai cả và thường cũng sẽ ít khi họ còn gọi lại cho em. Chỉ có anh là không như họ.
Em nhớ ngày xưa cũng chỉ có mình anh là kiên trì nhiều năm bày tỏ tình cảm với em thật chân thành và thẳng thắn , còn họ dù cũng đi lại nhiều năm nhưng hình như họ rất tiếc lời...
Khi biết em cô đơn , họ săn đón nhiệt tình làm cho em buồn thêm. Em nghĩ giá ngày xưa họ thẳng thắn như vậy . Chỉ có anh không coi hoàn cảnh của em là một cơ hội . Có lúc em nghĩ rằng tại anh tự ái vì em đã từ chối anh ,nên từ khi em trả lời anh chúng mình chỉ còn là bạn thì anh đã luôn giữ đúng khoảng cách như là bạn tốt. Em cảm thấy thực sự tôn trọng anh vì anh đã không như họ.
Em hiểu rằng anh vẫn thực lòng quan tâm và quí em nhưng anh là người nghiêm túc và chung thủy. Và em hiểu rằng , em đã để tuột mất điều mà mình vẫn đi tìm .
monkey2004
29-12-09, 00:41
OXf4QLqnROU
I run from hate
I run from prejudice
I run from pessimists
But I run too late
I run my life
Or is it running me
Run from my past
I run too fast
Or too slow it seems
When lies become the truth
That’s when I run to you
This world keeps spinning faster
Into a new disaster so I run to you
I run to you baby
And when it all starts coming undone
Baby you’re the only one I run to
I run to you
We run on fumes
Your life and mine
Like the sands of time
Slippin’ right on through
And our love’s the only truth
That’s why I run to you
Giờ phút chuyển giao năm mới sắp tới, Anh-người mà em đã ngỡ rằng sẽ hàn gắn vết thương lòng và đem lại cho em những gì em đã mất mát-nhưng có lẽ em đã lầm, không dễ dàng đến như vậy với người có hoàn cảnh như em. Anh chợt đến như cơn gió mùa thu, nhẹ nhàng và ấm nồng, anh mang lại cho em niềm tin vào cuộc sống, anh đã vớt em lên trước khi em chết chìm,...rồi anh lại ra đi, bởi em chợt nhận ra rằng anh không thuộc thế giới của em nhưng em sẽ rất nhớ anh, em sẽ mãi giữ anh ở một góc nào đó trong trái tim em...Em buồn nhưng em vẫn phải đi tiếp con đường không có anh, bởi như vậy em sẽ cảm thấy thanh thản hơn mỗi khi nghĩ về anh. Tạm biệt anh, chúc anh luôn hạnh phúc, dù sao em cũng luôn thầm cảm ơn anh vì những điều tốt đẹp anh đã mang lại cho em, hãy sống tốt anh nhé.....
monkey2004
01-01-10, 01:01
Một sự khởi đầu của năm mới bằng những hạt mưa mùa xuân. Đất trời giao hòa đấy anh ơi, tình mình cũng như giao hòa với thời gian và đất trời...Một mùa xuân đầu tiên chúng mình cùng đón nhận thế nào là hạnh phúc...Cấu nhau để biết đau rằng hạnh phúc là hiện hữu...Và xuân, hay hạ, dù thu, đến đông mình mãi tay trong tay:bz
Một sự khởi đầu của năm mới bằng những hạt mưa mùa xuân. Đất trời giao hòa đấy anh ơi, tình mình cũng như giao hòa với thời gian và đất trời...Một mùa xuân đầu tiên chúng mình cùng đón nhận thế nào là hạnh phúc...Cấu nhau để biết đau rằng hạnh phúc là hiện hữu...Và xuân, hay hạ, dù thu, đến đông mình mãi tay trong tay:bz
@};-@};-@};- Thật hạnh phúc, nàng nhé
Một sự khởi đầu của năm mới bằng những hạt mưa mùa xuân. Đất trời giao hòa đấy anh ơi, tình mình cũng như giao hòa với thời gian và đất trời...Một mùa xuân đầu tiên chúng mình cùng đón nhận thế nào là hạnh phúc...Cấu nhau để biết đau rằng hạnh phúc là hiện hữu...Và xuân, hay hạ, dù thu, đến đông mình mãi tay trong tay:bz
Chúc mừng monkey .Ước chi topic này toàn là những tiếng reo hạnh phúc như của monkey nhỉ.
Viết cho anh - những dòng tâm sự mà không bao giờ anh biết được, và có lẽ sẽ không ai trong số những người quen biết em và anh có thể biết được. Vì em sẽ cất nó trong trái tim mình - một kỷ niệm đẹp, một cảm xúc mới mẻ, một sự rung động mà lâu lắm rồi em mới có. Anh sẽ không bao giờ biết được đâu, bởi vì chúng ta thuộc về 2 thế giới khác nhau, không cùng văn hóa, không cùng ngôn ngữ, và có lẽ sau lần này chúng ta sẽ không bao giờ gặp nhau nữa. Em gặp anh trong một khóa tập huấn 10 ngày của cơ quan,anh là chuyên gia người Ý, đang sống và làm việc tại Hà Lan. Những ngày ấy là những ngày thật tuyệt vời đối với em, được rời xa cái không khí ngột ngạt và quên đi những nỗi buồn ở Hà Nội, được sống ở một nơi thật yên tĩnh, nhưng rất vui vẻ vì các đồng nghiệp rất vui tính, và đặc biệt là được gặp anh. Em trở nên "chăm chỉ" đột xuất, lên lớp đầy đủ, đúng giờ chỉ vì em muốn gặp anh, muốn nhìn thấy anh. Thật buồn vì vốn tiếng Anh của em quá ít, nên em đã ko dám tiếp xúc với anh, thậm chí lảnh tránh anh, mặc dù em biết là anh cũng rất có cảm tình với em, anh thường tìm cách được gần em, nói chuyện với em. Còn em phần vì ngại khi vốn tiếng anh kém cỏi, phần vì nghĩ rằng tình cảm của mình cũng sẽ chẳng đi đến đâu. Nhiều lúc em thấy mình kém cỏi và hèn nhát quá, em đã bỏ lỡ những cơ hội được gần anh, rồi khi đêm về lại tưởng tượng ra được gặp anh, được nói chuyện với anh. Em phải làm sao đây khi nỗi nhớ anh cứ dày vò, em cứ mở ảnh của anh ra xem mãi mà không chán, em đã yêu anh rồi ư? Có nhanh quá ko nhỉ? Có lẽ cũng chưa hẳn là tình yêu, nhưng em cũng thấy vui vì em vẫn còn có thể rung động, bởi sau đổ vỡ gia đình, em tưởng trái tim mình đã khô cứng mất rồi. Tạm biệt anh, tạm biệt người đàn ông tuyệt vời trong mắt em. Nếu có duyên, nhất định mình sẽ gặp lại nhau, khi đó, em nhất định sẽ ko bỏ qua cơ hội nữa, còn nếu không bao giờ gặp lại, em sẽ xem đây là một kỷ niệm đẹp. Chúc anh được hạnh phúc và thành công! Nhớ anh!
Được tin em lấy chồng, lòng anh thanh thản biết mấy.
Anh luôn cầu mong những gì tốt đẹp nhất sẽ đến với em để anh có thể nhờ ông trời bù đắp lại những chặng đường vất vả mà anh đã tạo ra cho em trên con đường cuộc sống.
Anh đã từng nói với em, nếu chữ NO được viết in hoa và em chỉ nhìn thấy nó như một lời từ chồi thì hãy xoay nó lại, hoặc nó không thể xoay thì em hãy tự xoay mình lại và nhìn nó theo một hướng khác. Một chữ ON sẽ hiện lên, mở ra một con đường mới, một cuộc sống mới. Hãy nhìn mọi thứ theo những gì vui vẻ nhất mà mỗi sự việc đem lại. Em đã làm được điều đó và anh rất mừng vì em đã làm được điều đó.
Ngày 13/1 hàng năm sẽ trôi qua, cả em và anh cũng đã và phải quên đi ngày đó. Con đường anh đi anh đã chọn, sai lầm hay đúng đắn thì đó vẫn là con đường của anh và trên con đường đó không có em cùng đi, anh đã rẽ sang ngả khác, em cũng làm như vậy. Không còn gì để hối tiếc.
Tình đã hết như người đã chết. Trong một box nào đó trong trang web này, anh đã đọc thấy câu này: tình yêu là câu chuyện của thời điểm, sẽ chẳng có nghĩa gì nếu một TY có được đúng thời điểm của nó. Một TY đến sớm hay muộn hơn thời điểm của nó là một TY chết.
Ngày hôm nay anh viết những dòng cuối cùng này cho em. Để rồi từ mai anh sẽ viết riêng cho anh, cho cuộc sống hàng ngày của anh mà không còn có em trong đó. Chỉ có anh, với anh và với anh.
Con người như em xứng đáng được hưởng những gì tốt đẹp nhất mà ông trời có thể đem lại cho con người. Chúc cho con đường em mãi đi trên toàn mầu xanh.
**==
Hôm nay đã là ngày cuối tuần, nếu ở nhà thì mình đã được đi chơi. Trời rét như vậy, em có đưa con đi Vicom chơi không ?
Anh muốn được đi bên em dưới trời mưa phùn nhè nhẹ, trong cái giá lạnh mùa đông Hà Nội. Cái xứ này ngày nào cũng nóng, bụi và bụi nóng. Nhớ em và con vô cùng.
Giờ đây vẫn còn ngồi họp, họp và họp.
Anh mệt mỏi lắm rồi, muốn về nhà lắm rồi. Muốn được ôm em ngủ một giấc ngon lành. Muốn được ngắm nhìn hai thằng nằm ôm mẹ. Mọi người chìm trong giấc ngủ thật nhẹ nhàng.
Anh yêu em hay yêu con, hay yêu cả hai, hay anh chỉ muốn tìm kiếm cảm giác thanh thản trong một gia đình đầm ấm. Em vốn là một con người thực dụng, vật chất đã quyết định quá nhiều thứ trong gia đình mình. Anh vốn là một con người đơn giản, chỉ cần có cơm ăn đủ no, áo mặc đủ kín. Nhiều lúc anh vẫn có suy nghĩ rằng: em muốn anh trở về bên em, bên con chỉ vì không có ai có thể làm bố cho các con tốt hơn anh, không có ai yêu thương em hơn anh. Còn tình yêu thì nó đã chết, đã chết rồi. Anh và em đã không cùng với nhau trong cuộc đời này nhiều năm qua. Anh như cái đường tầu chạy Bắc-Nam, em như cái đường quốc lộ 1A. Tuy cùng xuất phát ở Ga hàng cỏ, bên đến cuối cùng ở sài gòn, nhưng những đoạn đường mình chạy cùng nhau thật là ít ỏi. Không biết lần này mình tiếp tục với nhau được bao nhiêu lâu nữa.
Mỗi lúc gần em, gần con, anh hạnh phúc vô cùng, rồi lại cãi nhau, lai xa nhau. Chuyện 2 đứa mình cứ như một vở chèo kéo dài, yêu nhau, cãi nhau, xa nhau, về với nhau, rồi lại cãi nhau, xa nhau,...
Những lúc xa nhau, cũng có những người phụ nữ khác đến với anh. Rồi anh cũng yêu, cũng có cả những ý định thành lập gia đình mới, nhưng rồi vẫn không thành. Anh đã vì em làm khổ biết bao người phụ nữ khác. Nhưng đến giờ đây anh mới biết rằng, trong anh chỉ có một tình yêu đôi lứa với em, tình thương với con. Đó là hai lý do sống của cuộc đời anh.
Cuối tuần rồi, em nhớ đưa con đi chơi nhé, nhớ mặc đủ ấm cho con và mang theo mấy cái áo may ô dự phòng, vì khi được đi chơi, chúng nó sẽ chạy nhẩy nhiều ra nhiều mô hôi, nếu không thay áo lót cho con thì khi đi xe về nó sẽ bị lạnh vào phổi.
Anh sẽ sớm về bên con-em.
**==
Anh muốn được đi bên em dưới trời mưa phùn nhè nhẹ, trong cái giá lạnh mùa đông Hà Nội. Cái xứ này ngày nào cũng nóng, bụi và bụi nóng. Nhớ em và con vô cùng.
Giờ đây vẫn còn ngồi họp, họp và họp.
Anh mệt mỏi lắm rồi, muốn về nhà lắm rồi. Muốn được ôm em ngủ một giấc ngon lành. Muốn được ngắm nhìn hai thằng nằm ôm mẹ. Mọi người chìm trong giấc ngủ thật nhẹ nhàng.
Anh yêu em hay yêu con, hay yêu cả hai, hay anh chỉ muốn tìm kiếm cảm giác thanh thản trong một gia đình đầm ấm. Em vốn là một con người thực dụng, vật chất đã quyết định quá nhiều thứ trong gia đình mình. Anh vốn là một con người đơn giản, chỉ cần có cơm ăn đủ no, áo mặc đủ kín. Nhiều lúc anh vẫn có suy nghĩ rằng: em muốn anh trở về bên em, bên con chỉ vì không có ai có thể làm bố cho các con tốt hơn anh, không có ai yêu thương em hơn anh. Còn tình yêu thì nó đã chết, đã chết rồi. Anh và em đã không cùng với nhau trong cuộc đời này nhiều năm qua. Anh như cái đường tầu chạy Bắc-Nam, em như cái đường quốc lộ 1A. Tuy cùng xuất phát ở Ga hàng cỏ, bên đến cuối cùng ở sài gòn, nhưng những đoạn đường mình chạy cùng nhau thật là ít ỏi. Không biết lần này mình tiếp tục với nhau được bao nhiêu lâu nữa.
Mỗi lúc gần em, gần con, anh hạnh phúc vô cùng, rồi lại cãi nhau, lai xa nhau. Chuyện 2 đứa mình cứ như một vở chèo kéo dài, yêu nhau, cãi nhau, xa nhau, về với nhau, rồi lại cãi nhau, xa nhau,...
Những lúc xa nhau, cũng có những người phụ nữ khác đến với anh. Rồi anh cũng yêu, cũng có cả những ý định thành lập gia đình mới, nhưng rồi vẫn không thành. Anh đã vì em làm khổ biết bao người phụ nữ khác. Nhưng đến giờ đây anh mới biết rằng, trong anh chỉ có một tình yêu đôi lứa với em, tình thương với con. Đó là hai lý do sống của cuộc đời anh.
Anh sẽ sớm về bên con-em.
**==
:-t:-t[-O<:))
A: a iu e đấy.tin ko?
B: Thiệt hả?Chết cha,mấy bữa rày ko ai báo nên giờ mới biết,chưa kiểm duyệt nên chưa tin
A: Kệ e
B: kệ j kệ,để em vìa báo cáo lại với bồ coi sao nghe
A: tối nay đi ăn bắp nướng ở D1 nghe
B: bà xưa bán nghỉ rùi,bà mới bán ăn dở ẹt.Ốc đi,gió mát trăng thanh ngồi khêu ốc dừa đã lắm.
A: a ghét ốc.nhưng kệ.cũng được.khi nào a qua a gọi e
B: em phải xin phép tùm lum người mới đi được
A: kệ e
B: zị thui ngưng.Mọi giao dịch chấm dứt kể từ giờ phút này
A: e chảnh vừa thui nha.a iu e chứ ko phải yêu e đâu.iu chứ k phải yêu.rõ chưa?e 2 lửa ai thèm.
B: đồ chém jó,đồ đểu
A: e đểu
Người ấy ui là người ấy :)):)) :)có những tình bạn thật là mắc cười :)
Tôi hay gọi người là "kẻ gian", nhưng người không "gian" như tôi gọi. Người làm tôi vui, tôi ấm áp,tôi yêu đời. Người giúp tôi tự tin vào bản thân, vào nửa còn lại của thế giới... Người giúp tôi bừng tỉnh sau một cơn ác mộng. Người làm tôi nhớ, tôi mơ, tôi hy vọng,... Nhưng người chỉ là cơn say nắng của tôi thôi. Nhưng tôi lại hay say nắng, hay nhớ người... Người ơi, em mong ngày gặp lại, không biết...người có nhớ em như em nhớ người không nhỉ?
Sao anh làm tim em đau đớn mãi thế???
Cho vợ cũ...
Viết cho con và cho em mấy dòng khi năm cũ sắp qua và năm mới sắp tới.
Em vẫn ổn chứ?
Chắc anh hỏi thừa rồi, vì anh thấy em ổn lắm, mạnh mẽ và tự tin như em vốn có. Em mạnh mẽ hơn anh nhiều, đứng trước em anh luôn là kẻ yếu đuối, vụng về. Chắc em thất vọng rất nhiều về anh, nhiều khi anh tự hỏi có lẽ mình xa nhau vì điều đó chăng? vì rằng anh không đủ quyết đoán, không có lập trường và nhiều thói xấu khác trong mắt em? Khi gặp em anh đã tưởng đó là bến đỗ cuối cùng của cuộc đời mình, đã yêu mê say, đã hy vọng, đã thể hiện bản chất của anh mà không cần che đậy, không cần gồng mình lên, không gai góc như những gì bên ngoài anh thể hiện. Nhưng anh đã nhầm rồi, em cần ở anh nhiều hơn thế! Ngay từ đầu chúng ta đã không hợp nhau, nhưng đam mê đã cuốn phăng tất cả, để rồi cuộc hôn nhân này kết thúc trong hận thù cố chấp từ hai phía, trong mâu thuẫn căng thẳng ngày một nhiều hơn giết chết sự kiên nhẫn và tin yêu.
Sau những đau khổ đã qua, hơn lúc nào hết bây giờ anh mong chúng ta là bạn, cùng chăm sóc cho con. Tình yêu của anh với em đã hết, nó sẽ không bao giờ trở lại nhưng cũng chính vì điều đó mà anh coi em là bạn dễ dàng hơn. Còn em, nếu không thể coi anh là bạn thì cũng coi như người quen, hãy để anh được gần con hơn nữa và hãy để cho anh giúp em và con những gì em cần mà anh có thể.
sao anh Khaimong nghĩ đơn giản thế?Khi ty đã chết thi đàn ông có thể xem người vợ cũ của mình là bạn.Nhưng khó lắm để xem là bạn, trừ khi vết thương lòng của cả hai lành hẳn, đó anh ơi.Nhưng chắc không người phụ nữ nào mong muốn ngăn cách tình phụ tử đâu anh.
Anh nên quan tâm và dành nhiều tình cảm cho con
anh bảo nhiều lúc "điên" lên vì em. Không hiểu "điên " như thế nào nhỉ? tức giận hay là yêu, nhớ?=((
Em ơi, mình sẽ nắm tay nhau đi hết đoạn đường còn lại, anh sẽ vô vàn hạnh phúc khi có em chọn ven.... lời anh nói đấy, mọi người bảo em đừng chờ anh, mọi người bảo em là anh là kẻ lừa dối. Nhưng em kg tin vào điều đó, em kg phải là kẻ ngang bướng gàn dở. em tin vào tình yêu của chúng mình, vâng, ngày mai... anh hứa rồi mà tương lai đang ở phía trước anh bảo em hãy vững tin .... anh bảo anh đang vượt dốc , dốc anh vượt khó hơn em. Em một mình đi xắm sửa trang trí nhà cho ngày têt. biết thế nào là cảm giác cô đơn. Một ngày nào đó , có thể không xa anh ạ ... em sẽ chờ ... mình sẽ sống bình yên bên nhau anh nhé!
Một thoáng chạnh lòng khi nghe tình trạng của anh. Anh ơi, giá như anh đừng như thế, em và con sẽ trở về bên anh, mãi mãi.@};-@};-@};-
TrangKhuyet
22-02-10, 07:55
Em đã từng ghét anh để rồi không thể yêu được ai nữa ngoài anh, hoặc có chăng yêu người ta mà không có được cảm giác hạnh phúc như ở bên anh! Bây giờ anh đã xa, lại càng xa hơn nữa nhưng em vẫn luôn yêu anh!
Mình luôn mơ về một người đàn ông có đủ bao dung để yêu thương mình thật sự. Cả lúc mình dịu dàng, hiền hậu cũng như khi mình dữ dằn, ích kỷ, thậm chí độc ác.
Người đó có lẽ sẽ ko bao giờ xuất hiện.
Mình biết D thích mình và luôn tìm cách để đến gần mình hơn. Nhưng cậu ấy nhỏ quá. Đam mê ban đầu sẽ chóng vánh tan biến. Còn lại chăng là sự khác biệt quá lớn. Chẳng sức mạnh nào có thể lấp đầy. Hãy lấy người yêu mình! Câu này có lẽ ko bao giờ đúng trong trường hợp mình. Mình ko thể độc ác như vậy được. Thật khó khăn để thiết lập giới hạn. Nhưng với mình D chỉ như cậu em. Mình chấp nhận cô đơn và cầu chúc cho D hạnh phúc. Ko thể nào khác hơn được.
Mấy ngày Tết bên em và con trôi qua thật nhanh và thật ít ỏi. Anh lại trở về với công việc. Công việc buồn tẻ và chán ngắt.
Những năm gần đây, anh hình như đã đánh mất bản thân mình. Tư duy trở nên rối rắm. Ngôn ngữ khó hiểu. Hình thể chậm chạp, già nua. Trước đây anh chưa từng thất bại trong việc thyết phục người khác. Nhưng dịp Tết này, khi tiếp xúc lại với mọi người anh thấy mình kém cỏi quá. Không tài nào tìm được những ngôn ngữ đồng điệu, các câu chuyện trở nên tẻ nhạt và kết thúc chóng vánh.
Anh có cơ hội trở về không ? Còn cơ hội bên em và con không ?
Nếu anh vẫn không thể đáp ứng những yêu cầu của em về cuộc sống vật chất thì em có lại bỏ anh lần nữa không ?
Hai đêm nay, anh không tài nào chợp mắt được. Đầu óc trống rỗng. Anh cảm thấy mình đang chìm dần, chìm dần trong một cái gì đó hết sức vô hình và mơ hồ. Anh cố gắng vùng vẫy để thoát khỏi nó, nhưng không biết làm thế nào và cũng không biết là ra khỏi nó rồi thì anh sẽ tới chỗ nào nữa.
Em luôn chia xẻ mọi thứ trong công việc với anh. Anh thì chưa từng chia xẻ chút gì công việc của anh. Em vẫn luôn cho rằng anh là một người giỏi, có tư duy tốt và anh đã giúp em nhiều trong công việc. Nhưng anh thấy mình càng ngày càng kém đi. Anh đã thử phỏng vấn ở vài nơi và những cái lắc đầu ngày càng nhiều hơn.
Lòng bao dung, tình yêu thương con người là thứ duy nhất vẫn theo anh. Anh không biết có cần đến chúng không. Càng ngày anh càng thấy thù ghét cuộc đời. Một người chỉ tốt không thôi thì chưa đủ để hưởng hạnh phúc. Anh giờ đây như một ngọn nến sắp tàn. Trong anh thực sự thiếu lửa, một ngọn lửa của nhiệt huyết, của sự đấu tranh. Với lòng bao dung và tình yêu thương, có lẽ chúng sẽ dẫn anh tới một cửa Phật nào đó.
Đừng ép anh nữa nhé ? Một lần nữa là anh sẽ mãi mãi rời xa em, xa con, xa cuộc đời đầy những toan tính này.
**==
@ On_No:
A gửi bài này cho chị đọc đi, hoặc cho em địa chỉ mail của chi ấy, bằng cách nào đó e sẽ gửi cho chị í đọc một cách ngẫu nhiên. E hiểu được giới hạn của mỗi con người, vượt qua ranh giới đó là mất tất cả. E ko muốn a đi xa mãi như thế. Mà dạo này a khác thật đấy, tâm trạng quá! Không giống người đàn ông mạnh mẽ e từng biết.
Sáng nay lại tình cờ gặp a, a vẫn thế , vẫn như cái ngày đầu tiên e gặp a, vẫn cái vẻ mong manh ấy. Anh a`, có lẽ e sẽ không bao giờ gặp ai yêu e nhiều như a đã yêu e. Nhưng tiếc rằng trong hôn nhân, tình yêu không phải là tất cả, chúng ta vẫn mãi là 2 cái riêng, không thể hòa thành một cái chung.
Đôi khi e tự hỏi tại sao nhưng rồi vẫn không thể có câu trả lời cho chính mình. Tất cả giờ đã thành kỷ niệm. Xin lỗi a vì e không thể là người mà a mong muốn, vì e vẫn là e, mãi mãi vẫn thế. Xin lỗi vì đã không cùng a đi chung một con đường. Nhưng trong tận đáy lòng, e vẫn cầu chúc cho a gặp nhiều may mắn. Hãy sống hạnh phúc a nhé!!! @};-@};-@};-
@TA:
Thanks em. Việc này tự anh phải giải quyết thôi. Những gì có thể nói được thì anh đã nói rồi. Chị nhà chú là một người phụ nữ mạnh mẽ. Còn anh bạn nhậu của chú thì die rồi. Anh bi giờ là con ng hoàn toàn khác. Nhưng Anh không thất vọng vì sự thay đổi này vì anh đang có một mục đích để sống.
Cuộc sống khi xưa với 3C là chuỗi ngày vui vẻ vì chỉ cần sống cho hết ngày. Ăn chơi và nhẩy múa - thế là xong. Cuộc sống của anh bây giờ căng thẳng và buồn. Đó là con đường anh đã lựa chọn và đã đi. Cái sự chán nản gần đây chỉ là nhất thời. Nhất định anh sẽ vượt qua thôi.
Xin lỗi TA và mọi người vì đã viết nên những thứ quá ư điên khùng. Cũng chỉ tại anh muốn giải tỏa sì trét. Cũng đồng thời xem phản ứng của dân tình về những sự trần trụi của cuộc sống. Xem ra mọi người vẫn thích những lời nói dối ngọt ngào thui. Việc sẽ sớm ổn định, còn bữa nhậu nữa mà, hẹn hoài với chú mà làm chưa làm được.
**==
P/s: Bí mật nghe em. Chuyện này chỉ có anh em mình và xxx người biết thui ha. Tài liệu mật - không phổ biến rộng rãi.
@TA:
Thanks em. Việc này tự anh phải giải quyết thôi. Những gì có thể nói được thì anh đã nói rồi. Chị nhà chú là một người phụ nữ mạnh mẽ. Còn anh bạn nhậu của chú thì die rồi. Anh bi giờ là con ng hoàn toàn khác. Nhưng Anh không thất vọng vì sự thay đổi này vì anh đang có một mục đích để sống.
Cuộc sống khi xưa với 3C là chuỗi ngày vui vẻ vì chỉ cần sống cho hết ngày. Ăn chơi và nhẩy múa - thế là xong. Cuộc sống của anh bây giờ căng thẳng và buồn. Đó là con đường anh đã lựa chọn và đã đi. Cái sự chán nản gần đây chỉ là nhất thời. Nhất định anh sẽ vượt qua thôi.
Xin lỗi TA và mọi người vì đã viết nên những thứ quá ư điên khùng. Cũng chỉ tại anh muốn giải tỏa sì trét. Cũng đồng thời xem phản ứng của dân tình về những sự trần trụi của cuộc sống. Xem ra mọi người vẫn thích những lời nói dối ngọt ngào thui. Việc sẽ sớm ổn định, còn bữa nhậu nữa mà, hẹn hoài với chú mà làm chưa làm được.
**==
P/s: Bí mật nghe em. Chuyện này chỉ có anh em mình và xxx người biết thui ha. Tài liệu mật - không phổ biến rộng rãi.
Sory. Bấm nhầm nút thành ra Thanks.
Đọc những dòng anh viết, em chả thấy điên khùng tẹo nào. Trong mỗi người đàn ông mạnh mẽ luôn có một người đàn ông yếu đuối. Khi anh viết ra là lúc anh đối diện với chính mình. Trần trụi nhất. Chẳng có gì đáng xấu hổ cả. Ai bảo đàn ông thì ko được khóc. Khi người đàn ông khóc là khi anh ta mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Tin em đi.%%-
Bé yêu! Hãy cho phép anh gọi em như thế lần cuối.Suy đi nghĩ lại anh phải thừa nhận mình là kẻ thất bại,càng không phải là người đàn ông để em gửi gấm cả cuộc đời.Anh chỉ là diễn viên tồi trên sân khấu cuộc đời em, em có thật sự hiểu con người anh ko?
Vì hạnh phúc của em, anh đành rút lui âm thầm, nhưng không oán trách, nếu sự hy sinh này đổi được tình bạn chân thật, trong phút giây nào đó em nhớ lại, anh cũng mãn nguyện rồi. Anh sẽ nhớ mãi những ngày tháng mình được ở bên nhau.
Mỗi người có quyền yêu và được yêu. Nhưng chuyện tình cảm thật khó giải thích, khi A yêu B, B lại yêu C…Đối với một người đàn ông chân chính ngoài việc tìm kiếm hạnh phúc cho bản thân, còn giữ vững đạo đức, lòng dũng cảm,biết khoan dung và chịu đựng đau khổ. Tạo hóa luôn công bằng, khi yêu em, anh được hạnh phúc, thì xa em, anh đáng phải chịu đau thương, anh chẳng oán hận. Có lẻ sau này tình cảm sâu nặng của anh sẽ chẳng còn ai chấp nhận nữa.Trước em anh đã bỏ wa nhiều cơ hội, anh ko phải là người xốc nổi. Anh đã đeo đuổi người nào thì đó phải là người anh quý mến nhất.Em chính là người đó! Điều đó em phải rõ hơn ai hết chứ!
Lúc này anh chẳng còn gì để nói. Chỉ xin em tha lỗi, tha lỗi vì anh đã gây xáo trộn tình cảm của em, Quá khứ hãy để nó wa đi. Em chê anh thiếu sôi nổi, thiếu nhiệt tình, có lẽ vì thế mà đã khiến em thất vọng về anh. Kỳ thực với vẻ bề ngoài bất cần nhưng bên trong anh chứa đựng sự sâu sắc,trầm lặng, biết yêu chân thành chính là con người thực của anh. Cần chi thề thốt đủ điều? Chỉ cần 3 chữ “anh yêu em “ là đủ.
Anh mong rằng chúng mình vẫn giữ lại được tình bạn mãi mãi!
Cô bé anh yêu quí, trong giờ phút này đây hãy để cho anh được hôn em lần nữa.Nếu được hôn em bằng tất cả tình yêu sâu đậm, đời anh sẽ không có gì gọi là ân hận!
Con người em tin cậy duy nhất trong đời.
Bạn cadoi thân mến,
Một số chủ đề bạn mới gửi gần đây có nội dung tương tự và phù hợp với chủ đề "Viết cho người ấy", BQT chuyển các bài post của bạn vào nơi phù hợp.
Thân ái,
Sp1922tth
Bé yêu! Hãy cho phép anh gọi em như thế lần cuối.Suy đi nghĩ lại anh phải thừa nhận mình là kẻ thất bại,càng không phải là người đàn ông để em gửi gấm cả cuộc đời.Anh chỉ là diễn viên tồi trên sân khấu cuộc đời em, em có thật sự hiểu con người anh ko?
Vì hạnh phúc của em, anh đành rút lui âm thầm, nhưng không oán trách, nếu sự hy sinh này đổi được tình bạn chân thật, trong phút giây nào đó em nhớ lại, anh cũng mãn nguyện rồi. Anh sẽ nhớ mãi những ngày tháng mình được ở bên nhau.
Mỗi người có quyền yêu và được yêu. Nhưng chuyện tình cảm thật khó giải thích, khi A yêu B, B lại yêu C…Đối với một người đàn ông chân chính ngoài việc tìm kiếm hạnh phúc cho bản thân, còn giữ vững đạo đức, lòng dũng cảm,biết khoan dung và chịu đựng đau khổ. Tạo hóa luôn công bằng, khi yêu em, anh được hạnh phúc, thì xa em, anh đáng phải chịu đau thương, anh chẳng oán hận. Có lẻ sau này tình cảm sâu nặng của anh sẽ chẳng còn ai chấp nhận nữa.Trước em anh đã bỏ wa nhiều cơ hội, anh ko phải là người xốc nổi. Anh đã đeo đuổi người nào thì đó phải là người anh quý mến nhất.Em chính là người đó! Điều đó em phải rõ hơn ai hết chứ!
Lúc này anh chẳng còn gì để nói. Chỉ xin em tha lỗi, tha lỗi vì anh đã gây xáo trộn tình cảm của em, Quá khứ hãy để nó wa đi. Em chê anh thiếu sôi nổi, thiếu nhiệt tình, có lẽ vì thế mà đã khiến em thất vọng về anh. Kỳ thực với vẻ bề ngoài bất cần nhưng bên trong anh chứa đựng sự sâu sắc,trầm lặng, biết yêu chân thành chính là con người thực của anh. Cần chi thề thốt đủ điều? Chỉ cần 3 chữ “anh yêu em “ là đủ.
Anh mong rằng chúng mình vẫn giữ lại được tình bạn mãi mãi!
Cô bé anh yêu quí, trong giờ phút này đây hãy để cho anh được hôn em lần nữa.Nếu được hôn em bằng tất cả tình yêu sâu đậm, đời anh sẽ không có gì gọi là ân hận!
Con người em tin cậy duy nhất trong đời.
Cô bé ngốc nghếch nào ơi, sao lại để rời khỏi vòng tay 1 người đàn ông như thế này cơ chứ!8->
Chúc 1 ngày nào đó ko xa con tim bạn sẽ vui trở lại!@};-
E chưa đọc hết bài, nhìn qua thấy văn phong rất rõ ràng mạch lạc, trình bầy đẹp, nhưng không hiểu sao cái tiêu đề kỳ quặc nhỉ? Luận mãi cũng ko ra. Thiếu dấu, thậm chí thiếu cả dấu cách? :bz Đừng nói copy ở đâu về bác nhé. ;))
Cafemotminh
25-02-10, 00:14
:-@TA ơi, tớ thấy "nguồn" hình như ở đây này :
http://thanhhoa360.com/forum/showthread.php?t=8027
Và đây nữa này :
http://my.opera.com/loveloveyouboy9x/blog/
[-(
Tôi fải làm ji đây? Sống cảnh đọa đày ô nhục? Hay tìm sự hài hòa giữa đồng tiền và tình cảm? Hàng nghìn câu hỏi trong đầu ko lời giải đáp.......Gia đình tan vỡ khi tôi chỉ biết cấm đầu kiếm tiền, khi có đuợc nhà cửa thì vợ bảo chỉ biết kiếm tiền, ko wan tâm đến gđ. Khi có con 10 tháng tuổi, lại vứt đấy giao fó minh tôi chăm sóc, và cô ấy muốn khẳng định bản lĩnh của mình, và cô ta đã làm được. Vâng tôi tôn trọng! Rất tôn trọng nếu chỉ đến đấy. Nhưng từ khi kiếm ra nhiều tiền cô ấy lại vắng nhà thường hơn, đến nỗi con ko màng nhắc đế mẹ! Tại sao trên đời lại có người mẹ như thế hỡi trời? Phải chi tôi là kẻ rượu chè ji cho kham, vừa đi dạy vừa tất bật - tất cả những ji có thể kiếm tiền cho vợ con đỡ vất vả, cuộc sống bằng anh bằng em.Hay tôi trai gái, đàn đúm ji cho kham, nói tóm lại tôi chỉ là gã đần.Thế là chuyện ji đến ắt sẽ đến! Tôi để lại tất cả chỉ mang theo tài sản lớn nhất của đời tôi : “ Con trai tôi ’’. Vì sao ư, vì chỉ có thế cô ấy mới hài lòng cho tôi dẫn con tôi đi khỏi cái nơi con tôi sẽ khó mà trở thành 1 con người đúng nghĩa, khi fải sống với 1 người mẹ như thế. Sau 1 năm tôi đã thay đổi suy nghĩ, dành thời jan nhiều hơn cho con, thế là kinh tế eo hẹp. Lại 1 sự tình cờ ko biết fải cảm ơn dd 3C hay trách hờn đây? Tôi gặp 1 người cùng cảnh ngộ, cô ấy bảo tại sao lại fải chia tay về kinh tế nhi?! Hì! thật buồn cười khi nghĩ lại( A! 2 quả tim vàng 1 máy nhà tranh là đây mà mình cứ mãi đi tìm ??!).Cuộc đời luôn trớ trêu như thể khi người ta chưa có nhà người ta sẽ cần 1 ngôi nhà, nhưng khi có nhà người ta lại cần 1 thảm cỏ trong sân vuờn và những luống hoa Tường Vi....cũng như chúng ta, khi lấy nhau mơ ước chồng hay vợ sẽ xây 1 căn nhà an toàn và đủ ấm, nhưng khi có người xây nhà, chúng ta lại cần 1 người làm vườn hơn nhỉ?! Và tôi là con người như thế! Tôi cứ ngỡ tìm đượ chốn bình yên là đây! Tại Căn nhà 3C, vì cứ ngỡ em đẵ chán chê trong cảnh vật chất tầm thường , thật sự em cần 1 bờ vai, 1 đôi tay che chở giữa cuộc đời ô trọc này , cần 1 người thơ làm vườn......Nên tôi đã tự hạ thấp bản thân mình, để người ta khinh rẻ. Vâng! Vay rồi sẽ trả, bạn có thể trả cả vốn lẫn lời hôm nay ko được thì ngày mai. Nhưng có những thứ có lẻ cả đời này vẫn ko hết đó chính là là trị của con người của chính mình, tôi đã trả giá bằng tất cả những jì của lòng kiêu hãnh 1 người đàn ông. Tôi cũng chả biết tại sao tôi đã khóc như 1 đứa trẻ thơ khi fải đối diện cùng em! Như hiện jờ tôi đang ngồi viết những dòng này đây em vẫn online nhưng ko thèm nói 1 lời như kẻ xa lạ! Tôi yêu là có tội? Tôi fá Gđ e? Tôi chia rẽ mẹ con em? Ngàn lần ko! Trong thâm tâm chỉ nguyện cầu me con em bình an như cái tên “ An Huy” em đã đặt cho tôi vậy! Âu cũng là số fận! dù sao tôi cũng nhận từ em 1 kỷ vật ấm áp, dù sao cũng tự an ủi mình còn hạnh phúc hơn nhiều đàn ông khác vì khi trời trở đông 1 chiếc khăn chòang ấm áp! Hạnh phúc chỉ đơn jản đối với tôi như thế đã quá đủ! Một chiếc khăn chòang sẽ làm ấm huyết quản, ngăn trào những dòng lệ sẽ tuông ra! Hạnh phúc là luyến tiết khi ta ko còn có nhau.......!!! Ấy mới thật là hanh phúc vĩnh hằng em nhỉ !?!
Nhắc nhở nick Cadoi 1 lần duy nhất về việc đăng bài sưu tầm không có trích dẫn nguồn và tiêu đề không có dấu tiếng việt. Thân mến.
mrs_divacci
25-02-10, 00:37
:-@TA ơi, tớ thấy "nguồn" hình như ở đây này :
http://thanhhoa360.com/forum/showthread.php?t=8027
Và đây nữa này :
http://my.opera.com/loveloveyouboy9x/blog/
[-(
:-t:-t:-t e lại cứ tưởng 1 tình yêu đẹp của khổ chủ chứ
Các bạn có quyền nói theo cách của các bạn, nhưng đó là cảm xúc của chính bản thân mình! Các bạn ko để ý đến nick và ngày viết. Tóm lại mình ko đạo văn nên mình có có jì ái ngại! Mà có chăng đó là các bạn đã vội vàng kết luận vấn đề! Có ai cấm 1 bài viết đưa lên 2 diễn đàn à?!thật buồn cười! Người ta ko thể tắm 2 lần trên 1 dòng sông nhưng cảm xúc thì có thể trùng lập, các bạn chưa từng hơn 1 lần yêu ai?!
---------- Post added at 00:55 ---------- Previous post was at 00:52 ----------
http://music.yeucahat.com/song/Vietnamese/58795-Mot-Ngay-Mot-Tuan-Ca-Doi~Sao-Bien.html
Tiêu đề không dấu. Ok tôi nhận lỗi. Nhưng CCC cần có thái độ tôn trọng thành viên hơn nhé! CCC có xem nick bài viết và ngày viết chưa, mà CCC nói thế ?! Bài viết này Tôi đã viết bằng cảm xúc của chính mình . Và tôi có chứng cứ cho bài viết của mình, còn CCC phát ngôn như thế là tôn trọng người khác?! Mọi người tìm đến 3C là cần sự thông cảm - se chia và tôn trọng, để vơi bớt đi những muộn phiền trong cuộc sống này! Nhưng chính CCC đã làm nó ko trong sáng như cái vốn có của nó! Mong bạn rút kinh nghiệm! Nếu CCC muốn đối chất hãy add nick cua tôi sang yahoo Messenger: motngay1tuancadoi or mail đầy đủ:motngay1tuancadoi@yahoo.com.vn.Thân!
Dù chủ topic có copy ở đâu về thì sự nhắc nhở của mọi người có nên là như thế ko nhỉ?
Bạn cadoi ơi, theo mình nghĩ những bài viết bạn vừa post nên đưa vào những topic có sẵn như " Viết cho người ấy ". Hoặc nếu bạn muốn tạo chủ đề cho riêng mình thì chắc chỉ cần tạo một topic thôi, vì những bài viết đó hình như cũng cùng chủ đề thì phải.
Thnaks you! Vì lần đầu post vào diễn đàn này. Hi! Lần nữa rất cảm ơn ý kiến chân thành của bạn! Để diễn đàn ngày tốt đẹp hơn!
@ bác cadoi: Thế đúng bài của bác thì bác yêu cầu đổi tiêu đề 3 chủ đề mới của bác đi bác, không e đoán chắc bài của bác sẽ bị move đấy.
Tội nghiệp anh chàng thành viên mới này ghê. Đọc kỹ hướng dẫn sử dụng trước khi dùng đi bạn ơi. Tôi đã phải nghiên cứu cả tháng trời. Sau đó mới dám viết lách mà vẫn lỗi như thường đấy.%%-
---------- Post added at 15:27 ---------- Previous post was at 15:25 ----------
Kinh nghiệm của tôi là kiếm một cái chủ đề có sẵn, gần giống với ý tưởng của mình và " post ". Chắc là OK thôi.
Anh ơi,em đọc bài viết của anh,suy nghĩ mãi...mà chẳng hiểu anh post bài này lên với mục đích gì nữa,chia sẽ với mọi người,nhắn nhủ với người ấy,hay cần 1 lời khuyên?
" đọc kỹ hướng dẫn sử dụng trước khi dùng" nhá anh!
ha_linh180
26-02-10, 08:18
:-@TA ơi, tớ thấy "nguồn" hình như ở đây này :
http://thanhhoa360.com/forum/showthread.php?t=8027
Và đây nữa này :
http://my.opera.com/loveloveyouboy9x/blog/
[-(
Èo ơi! Pác có nhất thiết phải "khai quật" đến tận cùng như thía không? :))
mây hạnh phúc
09-03-10, 15:30
vậy là ngày 8/3 của "mẹ cu tý" cũng trôi qua trong lặng lẽ. "bố cu tý" không về, không lời chúc mừng như những đồng nghiệp của "mẹ cu tý", không 1 bông hoa, không 1 hộp quà như những người bạn của "mẹ cu tý". "bố cu tý" vẫn thế, vẫn dửng dưng như không biết đó là ngày gì.
Mọi việc trên đời, phải chăng đều do số phận ? Cái cắt ko đứt đó là tình chăng ? Cái nói ko rõ được đó là duyên chăng ?
Thực ra hai chúng ta là duyên hay vô phận?
Em từng nói, trời đất bao la, đôi nam nữ gặp nhau trong biển người mênh mông, dù chỉ trong phút giây ngắn ngủi, ta đã tạo nên biết bao duyên phận.Nếu thật sự như vậy chúng ta có duyên rồi. Nếu không, hai đứa Nam _Bắc sao anh lại biết em ?! Tại sao chúng mình ko hẹn mà gặp? Cùng trao nhau những tâm sự thầm kín? Nếu ko duyên phận, sao chúng mình gặp nhau trên diễn đàn có cùng tâm trạng giống nhau,và chúng ta đã có những ngày vui vẻ khó quên?
Cuộc đời luôn thay đổi, đâu thể là giải thích rõ bằng hai chữ duyên phận. Chính cái mất mát đó chúng ta mới tìm thấy nhau nên giờ đây “ Quen nhau, yêu nhau, sống cho nhau thật lòng, dù sao nay chia tay, không có gì hối hận”
Và “ Dù thời gian có quay trở lại anh vẫn yêu em như chưa từng yêu…..”
mrs_divacci
17-03-10, 20:23
mấy hôm trước anh đi công tác 1 tuần ,a nói với e rằng a thấy nhớ e....a hỏi e có biết bây giờ a muốn ji ko? e biết là a sẽ nói ji nhưng sao khi a nói ra rồi e lại thấy vui đến thế ..hi..cảm giác khi thích ai đó luôn thật tuyệt phải ko a 8->8->
tuandienthoai65
18-03-10, 02:12
Đã có lúc mình ở trong mơ.
Cảm giác thấy bến bờ hạnh phúc.
Giáp mặt sao lòng còn xa cách.
Lại bồi hồi sao xuyến tim rung.
-Alô! em ah,anh là người bạn cũ <sau 15 năm,giờ đây hai người đếu là chim cụt cánh>
-Em hỏi Anh: Anh có được như ngày hôm nay, anh đã thấy mình thành công chưa?
-Anh nói: trong cuộc đời anh, chỉ khi thực sự được ở bên em và có em thì anh mới thấy mình thành công.
-Em nói:có nhất thiết phải nói ra thế không anh? <khi mà em chưa bao giờ đòi hỏi ở anh một điều gì dù chỉ là lời nói,vì em hiểu rằng em và anh mãi mãi không thể đến được với nhau>
-Anh nói: không những phải nói cho em biết, phải nói cho em hiểu là anh phải có em và anh tin rằng anh sẽ thực hiện được.
-em im lặng và suy nghĩ không nói được thành lời < em biết trong thời gian qua anh luôn giúp đỡ và lo lắng cho em, nhưng anh cũng biết anh không thể bỏ địa vị và tương lai của anh để đến với em>
-Alô! em ah,anh là người bạn cũ <sau 15 năm,giờ đây hai người đếu là chim cụt cánh>
-Em hỏi Anh: Anh có được như ngày hôm nay, anh đã thấy mình thành công chưa?
-Anh nói: trong cuộc đời anh, chỉ khi thực sự được ở bên em và có em thì anh mới thấy mình thành công.
-Em nói:có nhất thiết phải nói ra thế không anh? <khi mà em chưa bao giờ đòi hỏi ở anh một điều gì dù chỉ là lời nói,vì em hiểu rằng em và anh mãi mãi không thể đến được với nhau>
-Anh nói: không những phải nói cho em biết, phải nói cho em hiểu là anh phải có em và anh tin rằng anh sẽ thực hiện được.
-em im lặng và suy nghĩ không nói được thành lời < em biết trong thời gian qua anh luôn giúp đỡ và lo lắng cho em, nhưng anh cũng biết anh không thể bỏ địa vị và tương lai của anh để đến với em>
:((:((lại nhớ tới anh. Vẫn âm thầm bên em, lo lắng cho em, thương em - 1 tình thương có khi hơn cả tình yêu!
Vậy mà, cũng chỉ dừng lại ở mức đó, không thể đến với nhau! :((:((:((
Thêm một đêm mất ngủ . Lại thấy rằng người quan trọng với mình biết bao . Đi tiếp sẽ về đâu ? Chúng mình nhiều khác biệt thế . Tớ chọn cuộc sống cho mọi người ,vì mọi người . Còn người lại chọn cuộc sống vì mình , vì bản năng ? Sẽ quên, mọi thứ sẽ cân bằng trở lại . Người đến , mang theo những nụ cười , sự ấm áp và niềm hi vọng . Người cứ suy nghĩ và quyết định cho chuyện của chúng mình . Nếu ra đi , hãy báo cho tớ một tin nhé . Tớ sẽ khóc , sẽ nhớ nhiều , nhưng tớ không cầu xin ở lại đâu . Tớ chỉ giữ những thứ là của mình . Tớ sẽ sống tốt mà , đừng lo cho tớ . Mọi thứ sẽ qua đi , ngày mai tớ sẽ thức dậy với nụ cười rạng ngời , với rât nhiều việc phải làm , với rất nhiều yêu thương của gia đình bạn bè . Cố gắng lên nào !
Đã có bao nhiêu ngày tuyệt vời để chết đi qua trong đời, mà em không chết, cứ để những ngày ấy trôi đi như những cơ hội đánh mất. Chỉ vì cuộc đời này đẹp quá, đẹp lặng cả người, chết thì sẽ vắng mặt mình, không còn đó để nhìn để cảm tất cả những thứ đẹp đẽ này, ơ hay không thể nào chết được.
Vậy mà sao em vẫn cứ hay buồn. Sầu ghê gớm trong biển sắc rừng hương của cuộc đời. Hình như 3 cái năm trước ấy, em đã yêu ai đó. Hình như yêu lắm, yêu tím tái nửa cuộc đời hay là trọn cái gì đó. Rồi sau câu chuyện ấy đi đến đâu, em không nhớ. Chỉ mới đây thôi mà đã quên quên nhớ nhớ, chẳng ra làm sao cả. Em chẳng tin trái tim mình, nó vẫn còn biết chết đuối trong nhiệt độ thân thể của một ai đó, vậy mà trí nhớ của nó chẳng ra làm sao cả.
Hồi đó, trong khi em mong anh đốt nhà theo em, thì anh lại đi xây nhà cho cả hai. Em đâu phải loại đàn bà biết xây nhà thì bếp dài mấy mét mấy ngang mấy mét mấy và một căn nhà thì bao tiền. Nếu nhiều, thì ko thể xây rồi ko ở, mà em thì chẳng ở đâu được lâu. Trước sau gì, một hôm đi ngủ quên đóng cửa, gió cũng lùa vào nhà, sáng ra, em đã ước nó thổi thốc mình mất biến đến một nơi nào khác.
Em nghiệm ra, yêu là một thứ drug. Liều nhẹ thì tác dụng vài tuần, liều mạnh thì nửa năm. Hút chích thêm thì kéo dài được vài năm, nhưng mà rồi cũng phải có lúc hết thuốc. Vừa buồn, vì hết được vui. Vừa nhẹ, vì hết sến rơi sến rụng. Không nhớ zai nữa, cũng là một sự giải thoát.
Tình cảm chẳng ra cái gì, mà sao em thấy như mình có thể giao hết cái mạng mình cho zai, đến hết đời, và cái mạng đó sẽ được bảo bọc, ôm ấp, trời ơi em thấy em nhỏ dại em khép nép, em mê muội hoàng tráng bi ai. Và em sến rơi sến rụng.
gửi một người chưa phải vợ, chưa phải người yêu:
có ba điều anh muốn nói với em:
điều thứ nhất: anh nhớ em
điều thứ hai: anh rất nhớ em
điều thứ ba: anh nhớ em vô cùng
"anh đã mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ...@};-"
gửi một người chưa phải vợ, chưa phải người yêu:
có ba điều anh muốn nói với em:
điều thứ nhất: anh nhớ em
điều thứ hai: anh rất nhớ em
điều thứ ba: anh nhớ em vô cùng
"anh đã mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ...@};-"
Ui cái bác này! Phải sáng tạo thêm chút nữa chứ. Cứ nói đi nói lại mãi một điệp khúc.:))
Dù sao cũng tặng hoa bác.@};-@};-@};-
Cố lên!!!
gửi một người chưa phải vợ, chưa phải người yêu:
có ba điều anh muốn nói với em:
điều thứ nhất: anh nhớ em
điều thứ hai: anh rất nhớ em
điều thứ ba: anh nhớ em vô cùng
"anh đã mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ...@};-"
BỨC THƯ TÌNH ĐẦU TIÊN.
Đáng nhẽ anh phải hát bài này trước em mới phải.:))
BỨC THƯ TÌNH ĐẦU TIÊN.
Đáng nhẽ anh phải hát bài này trước em mới phải.:))
Tớ thấy 2 bạn này (TT và Au) rất fairplay! Ko hổ danh là thành viên của nhà 3C!@};-@};-@};-
mrs_divacci
17-04-10, 23:52
[-O<gửi một người chưa phải vợ, chưa phải người yêu:
có ba điều anh muốn nói với em:
điều thứ nhất: anh nhớ em
điều thứ hai: anh rất nhớ em
điều thứ ba: anh nhớ em vô cùng
"anh đã mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ...@};-"
gửi 1 người chưa phải là bạn ,chưa phải là chồng và càng chưa phải là yêu
e cũng muốn mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ .....[-O<
[-O<
gửi 1 người chưa phải là bạn ,chưa phải là chồng và càng chưa phải là yêu
e cũng muốn mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ .....[-O<
Hihi lâu lắm mới vào 3C, vui quá, 2 bác này chua phải là gì ...nhung đã mơ ngôi nhà và nhũng đứa trẻ hehe hay lắm!:)
Từ ngày có anh,có những phút giây em thật vui và hạnh phúc.Và cũng ko ít những lúc em trăn trở,suy tư.Mình đến với nhau trong hoàn cảnh éo le quá.Ko biết có thể cùng nhau đi đến cuối con đường hay ko? Anh tin em quá,yêu em quá mà em thì...Em yếu bóng vía,em sợ đủ điều nên em cứ lơ lửng lửng lơ. Em sợ anh nói đến ngày mai vì em e là ngày mai sẽ ko như mình muốn.Và khi ấy,em sẽ thành kẻ ko giữ lời.Một lần đỗ vỡ ko cho fép em sai lầm thêm nữa, nên anh ơi, hãy cho em thêm nhiều nhiều thời gian nữa,để em có thể chuẩn bị thật tốt cho ngày mai.Còn ngày hôm nay,em có anh,anh có em và mình hạnh phúc,thế là đã đủ cho ngày hôm nay,phải ko anh?%%-
Mọi người từng mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ .
Anh chỉ mơ giá đừng có khoảng thời gian đó, giá như anh không rung động, không đắm say, không thấy tim mình đập mạnh khi nghĩ đến em, không nhớ nhung em da diết thì có lẽ cuộc sống này sẽ tốt hơn cho cả hai ta . Trước mắt anh mọi vật trở nên mờ mờ ảo ảo như chỉ báo một tương lai ...................VÔ .............................ĐỊNH:|:|:|:|
Mình nhớ người ấy quá, dù người ấy ngủ gần phòng mình. Sao dạo này người ấy ko chịu ngủ với mình nữa nhỉ? Mình buồn, giờ dù nhớ người ấy cũng chẳng thèm qua chổ người ấy và bà nằm ngủ để nhìn. Sáng mai, đợi người ấy dậy, mình sẽ cố tình ngủ nướng để người ấy mò qua chỗ mình kêu mình dậy.
Người ấy ơi là người ấy....
mrs_divacci
18-04-10, 09:54
Mọi người từng mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ .
Anh chỉ mơ giá đừng có khoảng thời gian đó, giá như anh không rung động, không đắm say, không thấy tim mình đập mạnh khi nghĩ đến em, không nhớ nhung em da diết thì có lẽ cuộc sống này sẽ tốt hơn cho cả hai ta . Trước mắt anh mọi vật trở nên mờ mờ ảo ảo như chỉ báo một tương lai ...................VÔ .............................ĐỊNH:|:|:|:|
thẩn nào lần này lão về lão vô cảm trước mọi thứ ? nhưng sao mọi ng dt cho lão vẫn thấy lão ở phòng cách âm ?,vẫn lén lut nge máy qua loa rồi dập máy? khi lão vìa gặp thì mùi nước hoa thơm nức :)) chạ giống lão mọi ngày tí nào ....hế hế
[-O<
gửi 1 người chưa phải là bạn ,chưa phải là chồng và càng chưa phải là yêu
e cũng muốn mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ .....[-O<
:x :x :x
có thật k em?
mrs_divacci
18-04-10, 23:37
:x :x :x
có thật k em?
'' Thật Như Thế '' M ạ
'' Thật Như Thế '' M ạ
Đùa vừa phải thôi em, ko topic này lại được đưa vào Góc Giải Trí đấy. Oan cho người lập topic.
Em nhớ anh!
Hôm nay em đã ứa nước mắt chỉ vì một người khác vô tình lặp lại câu nói của anh ngày xưa.
Thực lòng là em cảm thấy ân hận, những lúc không kiềm chế được em đã buông ra những lời nặng nề để rồi sáng hôm sau nhớ lại thì muộn mất rồi.
Em không định nói thế, nhưng em buộc phải nói thế, em xin lỗi anh dù biết chẳng bao giờ anh đọc được những dòng này. Một ngày nào đấy, khi mọi chuyện đã qua đi em sẽ xin lỗi anh, em hứa.
Gửi tặng anh bài hát
http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Noi-em-cho-anh-Chuong-Dan.IW6W8O76.html
Đêm nay cô đơn, em nhớ anh
Nhớ đến xót xa đến nghẹn ngào
Đêm nay ko trăng, ko ánh sao
Chỉ có lá khô xạc xạo bay
Nơi kia xa xôi, anh có hay?
Những nỗi nhớ thương cứ dâng đầy
Tay em đang mong hơi ấm xưa
Bờ vai em đang ko có nơi tựa vào
Khu vườn xưa vẫn thế, thế nhưng sao anh chẳng về
Để đêm mùa đông, ko có anh lạnh biết bao nhiêu
Con đường xưa vẫn thế, vẫn mong anh quay trở về
Bước đi bên nhau như lúc ban đầu
Đôi lần em muốn khóc, để cho vơi đi nỗi sầu
Lá thư từ anh, em ngóng trông nào thấy nơi đâu?
Nhưng rồi em cố gắng, để tim thôi không yếu mềm
Bởi em luôn tin: anh sẽ quay về
Em luôn mong ngày mai lại thấy anh khi bình minh
Thì mọi ngày trôi qua mà em đều ko thấy
Nhưng nơi con đường quen dù nắng mưa vẫn còn em
Chờ anh ... Chờ anh ...
5gio20phut
19-04-10, 11:13
Khi buồn lại nhớ đến anh....
Luôn luôn lắng nghe, luôn luôn thấu hiểu...vẫn chỉ là anh.
Khó lắm để tìm người thay thế anh
Nhớ anh "DLS"
Ngày mai là tròn 6 tháng mình yêu nhau đấy anh. Thời gian trôi qua nhanh vậy có lẽ bởi vì thời gian chúng mình ở bên nhau ít quá. Cứ đếm thời gian theo mốc của những lần gặp nhau, làm sao mà thời gian chẳng ngắn?
Nhưng có phải vì thế mà mỗi lần gặp lại càng nồng nàn hơn, để rồi xa nhau lại thêm phần nhớ nhung hơn không? Em không biết. Chỉ biết nỗi nhớ anh luôn tràn ngập trong em, chiếm trọn suy nghĩ của em bất cứ khi nào em để đầu óc mình rảnh rang.
Mấy ngày anh ra tuần trước lại là một điểm mốc mới. Hình như từ khi yêu nhau đến giờ, đó là lần đầu tiên sau khi anh đi em đã mất ngủ đến mấy tối liền. Mất ngủ vì nhớ anh, mất ngủ vì suy nghĩ, mất ngủ vì một nỗi bồn chồn rất khó gọi tên.
Em cũng nhận thấy anh có nhiều thay đổi. Vẫn quan tâm đến em đều đặn hàng ngày, vẫn nhắn tin hỏi han, vẫn rất ngọt ngào. Nhưng hình như có gì hơn thế, anh quan tâm đến những điều cụ thể hơn; anh hỏi han cặn kẽ đến bọn trẻ khi hai nhóc ốm, dặn dò em kỹ càng hơn; anh gọi điện nói chuyện với em nhiều hơn - dù rằng công việc anh bận hơn...
Em không biết vì đâu. Có phải vì tình cảm ngày càng sâu đậm hơn? Hay vì anh sợ mất em nhiều hơn sau khi em nói em không muốn bàn đến chuyện tương lai? Em không giải thích được.
Chiều nay, có một khoảng trống khi ngồi trên xe đi trên đường, em miên man với nỗi nhớ anh dâng đầy. Không hiểu vì đâu, em lại hình dung chuyện hai đứa mình có con. Em hình dung anh bế con sẽ lóng ngóng thế nào, anh chăm sóc con sẽ vụng về ra sao. Cũng chợt hoài nghi: liệu anh có thích chăm con mình không nhỉ? vì rõ ràng anh không phải là mẫu người hợp với trẻ con?
Em lại vớ vẩn rồi, anh nhỉ? Em chẳng định lấy nhau đâu. Lấy nhau rồi, em chẳng biết xoay xở làm sao giữa một đàn con và anh, mà còn phức tạp hơn nếu còn thêm con chúng mình nữa. Em chả đủ tự tin là mình có thể kiểm soát nổi một gia đình như thế đâu. Thôi, cứ yêu nhau thế nhé, yêu cho hiện tại thôi, có nhau cho hiện tại thôi. Tương lai thì kệ nó, đến sao thì đến thôi, anh nhỉ?
Muộn lắm rồi đấy. Em bên này đã quá 12h đêm, anh ở nhà vẫn còn loay hoay công việc. Ngủ sớm đi anh không mệt đấy. Em lại nôn nao vì nhớ anh rồi@};-
Ko hiểu sao dạo này em lại hay nghĩ đến anh, mong chờ những cuộc điện thoại của anh, thậm chí khi gặp anh, em đã rất vui. Em đã tự nhủ lòng mình, em ko thể yêu anh, mình ko thể yêu nhau, ko phải vì em còn mộng tưởng cao sang, ko phải vì em còn kén chọn, mà vì chúng ta ở quá xa nhau. Anh chỉ học một thời gian ở Hn, còn em lại xác định cả đời sẽ gắn bó với mảnh đất này, em sẽ xa gia đình đâu, và có lẽ anh cũng vậy, anh cũng là người rất nặng về gia đình, nên chắc anh ko thể xa gia đình mà đến với em được, đúng ko? Mình chỉ là bạn thôi anh nhé,anh là kẻ cô đơn khi xa nhà, còn em lại là người đang cần sự sẻ chia, cần một người bạn, có lẽ chỉ nên thế thôi, anh nhé!!!
Anh khắc khoải, mẹ anh bệnh. Hỏi han nhau mấy câu, an ủi nhau mấy câu qua điện thoại. Anh có vẻ rắn rỏi lắm, anh bảo anh một mình quen rồi. Tối đến, anh nhắn tin: có một mình anh không biết xoay xở thế nào nữa. Em xúc động, vì em biết thật khó để anh thốt ra câu đó. Nhưng em biết làm sao đây khi em không thể ở bên anh lúc này. Cũng chỉ biết điện thoại hỏi han, bàn bạc với anh những gì cần làm, vài lời khuyên may ra sáng suốt hơn anh vì anh đang rối trí.
Tất nhiên nếu mà em ở bên anh thì anh sẽ được đỡ đần hơn, hoặc chí ít cũng giúp anh cảm thấy bớt cô độc trước hoàn cảnh. Anh lại làm em thấy như mình có lỗi.
Chỉ biết động viên anh cố lên, và thở dài: giá mà em ở bên anh lúc này
Hi vọng NỖI NHỚ có thể mang lại cho em chút niềm vui nho nhỏ
http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Noi-Nho-Dam-Vinh-Hung.IW608U07.html
NỖI NHỚ
Sáng tác: Phú Quang
Nỗi nhớ dâng đầy trong anh
Khuôn mặt em nụ cười em, vào ngực ấm
Tưởng như máu trong tim đông đặc
Nỗi nhớ dâng đầy, dòng đời
Ôi chẳng có dòng sông mà biển nào ngăn cách
Mà sao, mà sao anh không thể tới bên em
Để nỗi nhớ như con thuyền vượt sóng
Đến bến bờ, chỉ là giấc mơ
Căn phòng đêm nay câm lặng
Sao như lửa cháy bốn bề
Anh ùa chạy như lá khô gió cuốn
Mê man trong nỗi đớn đau
Mà không thể ra ngoài nỗi nhớ
Không thể ra ngoài nỗi nhớ đâu em.
" Người yêu hỡi, ngàn lần xin tha thứ
Xin lỗi em, ngàn lần xin lỗi em
Xin em quên đi những lời yêu
Anh đã trao em trong tận đáy lòng..."
Mỗi khi nghe giai điệu này, lòng tôi lại bâng khuâng.
Cuộc sống đã có quá nhiều thay đổi mà tại sao tôi không thể nào quên được những hình ảnh, những kỷ niệm, những cảm xúc của mình ngày ấy...
Nhớ lắm những vòng tay...những ...và những...
Thật tàn nhẫn, người đã mang sự ngọt ngào đặt vào tay tôi, nắm nó lại, cùng tôi cảm nhận- chia sẻ tất cả và lại vẫn là người mang nó đi khỏi tay tôi.
Người đã đánh cắp trái tim tôi.
Chỉ 1 câu thôi. Anh nhớ em lắm rồi!
Hết rồi, hết thật rồi.
8 năm trôi qua trong Giận - Hờn - Yêu - Thương. Đến nay mọi thứ đã lại trở thành cát bụi. Em hãy cho anh một lý do để anh tiếp tục sống trên cuộc đời này đi ? Giờ đây, anh yếu đuối và mỏng manh hơn bao giờ hết. Ngay cả con trai cũng chẳng còn ý nghĩa gì với anh nữa cả.
Vô nghĩa, cuộc đời này thật vô nghĩa. Anh buông tay đây, mặc cho cơn sóng cuộc đời này đưa anh về đâu. Anh không còn thương em nữa, anh không còn quan tâm đến con nữa. Em hãy sống cuộc sống của mình em đi ha.
@ hanoi1973: Chiều đi nhậu anh ơi? E đang thèm bia. Ok anh?
Hết rồi, hết thật rồi.
8 năm trôi qua trong Giận - Hờn - Yêu - Thương. Đến nay mọi thứ đã lại trở thành cát bụi. Em hãy cho anh một lý do để anh tiếp tục sống trên cuộc đời này đi ? Giờ đây, anh yếu đuối và mỏng manh hơn bao giờ hết. Ngay cả con trai cũng chẳng còn ý nghĩa gì với anh nữa cả.
Vô nghĩa, cuộc đời này thật vô nghĩa. Anh buông tay đây, mặc cho cơn sóng cuộc đời này đưa anh về đâu. Anh không còn thương em nữa, anh không còn quan tâm đến con nữa. Em hãy sống cuộc sống của mình em đi ha.
Anh hanoi1973 ơi, anh hãy cố gắng lên, mọi chuyện rồi cũng sẽ qua,ngày mai trời lại sáng mà. Cố lên anh nhé.
Cám ơn em đã cho anh cảm giác đó. Cảm giác Nhớ Em
Đời cho ta thế (http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Doi-Cho-Ta-The-Khanh-Ly.IWZDEE7C.html) (Trịnh Công Sơn)
Đời cho ta thế cứ hãy cất bước đi mọi nơi - đời cho ta thế cứ hãy sống tới như mọi ai - mặc giòng sông kia sẽ cuốn đất cát ra biển khơi ...
Đời cho ta thế đứng giữa bão tố không buồn vui - đời cho ta thế với những sớm tối không đổi thay - dù tình vu vơ hay yêu thiên thu cũng chìm trôi ...
Thôi thì - đời cho ta thế - không xa một ngày và cũng không xa một đời ...
Không xa ...
Hi vọng NỖI NHỚ có thể mang lại cho em chút niềm vui nho nhỏ
http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Noi-Nho-Dam-Vinh-Hung.IW608U07.html
NỖI NHỚ
Sáng tác: Phú Quang
Nỗi nhớ dâng đầy trong anh
Khuôn mặt em nụ cười em, vào ngực ấm
Tưởng như máu trong tim đông đặc
Nỗi nhớ dâng đầy, dòng đời
Ôi chẳng có dòng sông mà biển nào ngăn cách
Mà sao, mà sao anh không thể tới bên em
Để nỗi nhớ như con thuyền vượt sóng
Đến bến bờ, chỉ là giấc mơ
Căn phòng đêm nay câm lặng
Sao như lửa cháy bốn bề
Anh ùa chạy như lá khô gió cuốn
Mê man trong nỗi đớn đau
Mà không thể ra ngoài nỗi nhớ
Không thể ra ngoài nỗi nhớ đâu em.
Nghe xong thấy bùn quá!
5gio20phut
20-05-10, 10:50
Có là gì mà đòi giận...linh tinh nhỉ
Đời cho ta thế (http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Doi-Cho-Ta-The-Khanh-Ly.IWZDEE7C.html) (Trịnh Công Sơn)
Đời cho ta thế cứ hãy cất bước đi mọi nơi - đời cho ta thế cứ hãy sống tới như mọi ai - mặc giòng sông kia sẽ cuốn đất cát ra biển khơi ...
Đời cho ta thế đứng giữa bão tố không buồn vui - đời cho ta thế với những sớm tối không đổi thay - dù tình vu vơ hay yêu thiên thu cũng chìm trôi ...
Thôi thì - đời cho ta thế - không xa một ngày và cũng không xa một đời ...
Không xa ...
....đứng giữa bão tố không buồn vui...=D>
thế nghĩa là ...yêu quá mất rồi!!! :x
8pm 20/05/2010
Tan lớp, định chạy long nhong 1 lát cho mát mẻ trước khi về nhà. Đầu óc trống rỗng, nhưng vô thức đã dẫn em đi vào con đường 3/2 đầy kỷ niệm. Từng góc quen cứ hiện ra, rồi từng thước phim chiếu lại loang loáng trong tâm trí. Này là trạm xe bus nơi mình đứng 8 đến nỗi anh k bắt kịp chuyến xe cuối cùng, này là wan' lẩu dê vỉa hè, nơi 1 ngày cuối thu nào đó k xa, em và anh ngồi đối ẩm...Và con đường này mình đã đi-về hàng nghìn lần, nó từng chở biết bao hạnh phúc!
Em
Chỉ kịp lướt nhìn. Rồi quay mặt đi để xóa nhòa những ký ức ấy ra khỏi đầu. Em trở về nhà với nỗi bứt rứt khôn tả. Cố vỗ về giấc ngủ bằng nhạc, nhưng rồi lại thấy cay đắng. Có 1 dạo em cầu xin anh "Come back and bring back this smile, come and take the tears away...Time is so unkind
And life is so cruel without you here beside me ....Unbreak my heart!", để rồi em hiểu ra rằng chúng ta chưa bao giờ thuộc về nhau!
Anh
Từng nói rằng sẽ ghép lại những mảnh vỡ tâm hồn em, nhưng rồi anh càng "Nhẫn Tâm" đập nó ra thành từng mảnh vụn. Và đến hiện giờ, em vẫn đang loay hoay vớt lại chút ít những gì còn sót lại, để trái tim mình k chai sạn vì quá đau. 2 từ "Nhẫn" và "Tâm" vốn rất đẹp, hãy trân trọng nó anh nhé!
Chúng ta
Là những người đồng cảnh ngộ theo 1 nghĩa nào đó. Chúng ta là những người đau khổ vì mất mát, là những người còn biết nhận ra những cái bất biến của nhau, giữa cái vô thường và ngắn ngủi của đời người.
Nhưng chúng ta không nhận ra rằng tình yêu cũng "vô thường" và ngắn ngủi!
1 đêm gần như trắng nữa của em. Không có nước mắt vì nó đã cạn từ lâu. Không có men rượu để giải sầu. Không có trách hờn, nuối tiếc. Chỉ có âm nhạc và những ký ức cứ loang loáng hiện về, gặm nhấm em.
Với anh, em mãi là không đáng
Còn với em, anh mãi là ảo ảnh, rất đẹp nhưng xa vời!
Tôi ơi!
Đừng quay đầu lại nhé!
Mong đây sẽ là lần sau cuối trái tim còn thổn thức vì 1 "ai đó".
Lần cuối cùng anh nhé! Lần cuối cùng
"Xin gửi anh 1 lời chào, 1 lời thương 1 lời yêu, lần cuối cùng"
(Bài không tên cuối cùng- Vũ Thành An)
Tạm biệt Anh!
Anh nói:anh yêu em nhất!
Em nói:yêu thôi chưa đủ mà bây giờ phải có cả Tình yêu và Tình thương anh ah.
Anh nói và khóc bây giờ anh sẽ dành cho em và con cả tình yêu thương em nhỉ.
anh à! em biết từ ngày quen anh em chưa bao giờ được nghe điều đó,và có lẽ đây
là lần đầu tiên anh biết mình đã sai,và đây cũng là lần duy nhất anh nói lời xin lỗi,
vậy mà em thật yếu đuối , không dám tin rằng em và con quan trong với anh đến
thế,không dám cho mình và con một cơ hội được ở bên anh.Anh có biết khi em nói
chúng mình hãy mạnh mẽ một lần để xa nhau đó chính là lúc em yếu đuối và mất
tự tin nhất ở mình đó anh ạ.
Anh nói:anh yêu em nhất!
Em nói:yêu thôi chưa đủ mà bây giờ phải có cả Tình yêu và Tình thương anh ah.
Anh nói và khóc bây giờ anh sẽ dành cho em và con cả tình yêu thương em nhỉ.
anh à! em biết từ ngày quen anh em chưa bao giờ được nghe điều đó,và có lẽ đây
là lần đầu tiên anh biết mình đã sai,và đây cũng là lần duy nhất anh nói lời xin lỗi,
vậy mà em thật yếu đuối , không dám tin rằng em và con quan trong với anh đến
thế,không dám cho mình và con một cơ hội được ở bên anh.Anh có biết khi em nói
chúng mình hãy mạnh mẽ một lần để xa nhau đó chính là lúc em yếu đuối và mất
tự tin nhất ở mình đó anh ạ.
Đàn ông khóc ah, nghe cảm động quá. Quay lai đi em, cứ thử một thời gian đi kẻo sau này nuối tiếc vì đã khồng cho nhau cơ hội.
[QUOTE=BlackMan;40243]Đàn ông khóc ah, nghe cảm động quá. Quay lai đi em, cứ thử một thời gian đi kẻo sau này nuối tiếc vì đã khồng cho nhau cơ hội.
Em không còn lòng tin ở mình và người ta nữa rồi. chỉ còn biết nuối tiếc thôi ah.
Thế là em và anh đã xa nhau một năm rồi anh nhỉ...!
Anh có biết khi xa anh bước chân của em khập khiễng và mệt mỏi,những suy nghĩ về sự thất bại trong hôn nhân của anh và em như muốn em gục ngã.Vậy mà em vẫn phải cố gắng, cố gắng cho mẹ hiểu rằng con gái mẹ dù là lúc đau khổ nhất vẫn vui vẻ và mạnh mẽ để vượt qua.Cố gắng cho các anh chị hiểu rằng với em công việc và hai con mới là quan trọng nhất.Cố gắng cho hai con hiểu rằng dù là không có bố cuộc sống của các con vẫn hạnh phúc vì các con chính là hạnh phúc của mẹ.càng cố gắng hơn trong công việc để các con có được cuộc sống no đủ. Cố gắng cho xã hội hiểu rằng dù có thất vọng nhưng vẫn không xa ngã.Vẫn cố kìm nén cảm xúc để bước đi một mình dù luôn khao khát một bờ vai.Anh có biết một năm xa anh em đã trưởng thành em đã biết chỉa sẻ,hy sinh,cảm thông, tha thứ cho những người sống quanh mình.Vậy mà em không thể tha thứ cho anh nên em mới nhận ra rằng thật đơn giản là vì em quá yêu anh...!
Thế là em và anh đã xa nhau một năm rồi anh nhỉ...!
Anh có biết khi xa anh bước chân của em khập khiễng và mệt mỏi,những suy nghĩ về sự thất bại trong hôn nhân của anh và em như muốn em gục ngã.Vậy mà em vẫn phải cố gắng, cố gắng cho mẹ hiểu rằng con gái mẹ dù là lúc đau khổ nhất vẫn vui vẻ và mạnh mẽ để vượt qua.Cố gắng cho các anh chị hiểu rằng với em công việc và hai con mới là quan trọng nhất.Cố gắng cho hai con hiểu rằng dù là không có bố cuộc sống của các con vẫn hạnh phúc vì các con chính là hạnh phúc của mẹ.càng cố gắng hơn trong công việc để các con có được cuộc sống no đủ. Cố gắng cho xã hội hiểu rằng dù có thất vọng nhưng vẫn không xa ngã.Vẫn cố kìm nén cảm xúc để bước đi một mình dù luôn khao khát một bờ vai.Anh có biết một năm xa anh em đã trưởng thành em đã biết chỉa sẻ,hy sinh,cảm thông, tha thứ cho những người sống quanh mình.Vậy mà em không thể tha thứ cho anh nên em mới nhận ra rằng thật đơn giản là vì em quá yêu anh...!
E còn yêu chồng cũ thế, rất nên gạt bỏ tự ái quay lại đi . Yêu một người tha thiết như vậy thì sau đi tìm ai cũng rất khó có được tình cảm như vậy, khi đó nỗi thất vọng, nuối tiếc, và ân hận sẽ tăng lên nhièu lần . Cứ thử một lần khoảng 3-6 tháng hoặc khi em thấy đủ để nhận ra sự thay đổi trong suy nghĩ của anh ấy , hoặc giả nếu anh ấy vẫn ko thay đổi thì mình cũng xác định tình cảm cho dễ, để ko lăn tăn khi tìm kiếm sau này.
Tôi có 1 người tình.
Anh ấy nói anh ấy rất yêu tôi.
Một hôm, tôi mệt....
Tôi gói ghém anh ấy, cẩn thận cất vào túi áo
(Dĩ nhiên, tôi chắc chắn túi áo mình không bị rách)
Sau đó, tôi ngủ.
Kẻ gian vào nhà,
Không lấy tiền
Không lấy đồ đạc
Nhưng lại bắt mất người tình của tôi đi rồi
Tôi biết, kẻ gian là ai
Và người đó đã mang người tình trong túi áo của tôi đi.
Nhưng tôi ko tìm, cũng chẳng đòi lại.
Bởi người tình của tôi nói : anh ấy rất yêu tôi
Nếu đúng, anh ấy sẽ quay về
Nếu sai, thứ kẻ gian lấy mất…
Chỉ là 1 thứ bỏ đi.
Freelance308
27-05-10, 11:00
Nếu thụ động
Thờ ơ
Kẻ gian sẽ dần " cảm hóa " người tình.
Vì ai cũng đều hiểu
Tình yêu chẳng là điều bất biền.
Đã từng đọc,
Chỉ nói yêu thôi
Đừng nói yêu mãi mãi
5gio20phut
27-05-10, 12:08
Thèm 1 cái nắm tay thật chặt, chỉ thế thôi...khó
người ơi, em nhớ người quá... dạo này thiếu vắng người dù chỉ vài phút giây em cũng thấy lòng mình đau khổ. Sớm nay biết tin người tạm thời đi xa, tim em vỡ vụn thành ngàn mảnh thủy tinh... em nhớ người, người nhớ em chăng?
Em thật tâm mong chờ đến ngày người quay trở lại với em!!!
tranhonganh6979
30-05-10, 10:30
Hµ Néi ngµy 30/05/2010
Göi nguêi em yªu!
H ¬i, lßng em ®au nhu tr¸i tim em ®ang quÆn th¾t chÆt tõng c¬n, nuíc m¾t n¨n ch¶y dµi nhu dßng suèi, cã nçi ®au nµo em chua c¶m nhËn ®uîc h¬n nhu thÕ ko anh?
Trêi ¬i, lµm sao em cã thÓ tin næi anh l¹i lµ mét con nguêi b¹c ¸c nhu thÕ? sao anh cã thÓ tµn nhÇn víi em ®Õn nhu vËy h¶ anh?dï nguêi ta ®óng hay sai, nguêi ta vÉn ph¶i lªn tiÕng nãi cña m×nh, cßn anh l¹i cè t×nh ko nghe ®t cña em. T¹i sao anh ph¶i l¶ng tr¸nh em? D¸m lµm d¸m chÞu míi lµ nguêi qu©n tö, míi xøng víi ty cña m×nh chø? Em chØ muèn nãi chuyÖn víi anh, nguêi ®· tay ¸p m¸ kÒ víi em lµm sao em nì an thÞt anh ®c. Mét ngµy sèng bªn nhau còng nªn nghÜa huèng chi chóng ta ®· sèng nhu vî chång bªn nhau suèt gÇn n¨m n¨m qua. Chóng ta ko ®¬n thuÇn chØ lµ yªu th«i ph¶i ko anh? VËy mµ anh nì g¹t em ®Ó dµnh tg cho c« TuyÕt Mai ®ã. Lµm t×nh víi c« ta anh cã thÊy tho¶i m¸i ko anh? Cã H¹nh Phóc ko anh? Lóc ®ã cã nhí ®Õn em ®ang mái mßn chê ®îi anh ko? Em ko biÕt m×nh ®· m¾c téi g× ®Ó khiÕn anh ph¶i béi t×nh víi em nhu thÕ? H·y nãi râ cho em biÕt ®Ó em cßn söa sai lÇm ®ã chø? NÕu anh yªu c« ta nhu vËy, t¹i sao ko chê c« ta mµ l¹i chän em lµm trß gi¶i chÝ cña anh nhu thÕ? Lµm sao anh cã thÓ giam gi÷ tuæi thanh xu©n vµ tµn ph¸ dung nhan vµ søc kháe cña em nhu thÕ ?
C« ta sèng bªn ®ã qu¸ dµy d¹n kinh nghiÖm ko biÕt qua tay mÊy chôc ®µn «ng ko t×m ®uîc H¹nh Phóc ®Ó råi trë vÒ cè t×nh cuíp ®i H¹nh Phóc cña em. C« ta thËt qu¸ tr¬ trÏn ®Ó vµo vai mét bµ chÞ hä ®Ó th¨m dß tc cña em. Th¶o nµo mµ anh ko d¸m nghe ®t cña c« ta truíc mÆt em.
Em sÏ nhuêng anh cho c« ta nÕu anh chÞu nãi víi em mét lêi r»ng anh ko yªu em, anh ®· yªu c« ta vµ anh t×m thÊy hp khi ë bªn c« ta. Em sÏ chÊp nhËn rêi xa anh m·i m·i, vµ sÏ ko bao giê cÇu xin anh bÊt cø mét ®iÒu g×.
Cßn b©y giê, nÕu anh cßn yªu thu¬ng em, anh h·y trë vÒ nhµ cña chóng m×nh, em lu«n chê ®îi anh vµ tha thø cho anh! ®èi víi em, anh lµ tÊt c¶ ®Ó cuéc ®êi em thªm cã ý nghÜa! MÊt anh råi em nhu chiÕc l¸ l×a cµnh, em biÕt m×nh ko tµi giái ®Ó kiÕm nhiÒu tiÒn, em chØ cã thÓ cho anh ty, H¹nh Phóc vµ sù thñy chung, nhu vËy cã ®ñ ko anh?
Nhung nÕu anh chän c« ta, ®iÒu ®ã mang l¹i niÒm vui vµ hp ®Ých thùc cho anh em sÏ nguyÖn lµm vËt hy sinh cho anh buíc!
Anh cã biÕt r»ng trong nçi ®au khæ tét cïng ®ã, em vÉn nhí anh, vµ cÇn cã anh biÕt chõng nµo, vËy mµ anh ®· cè t×nh rêi bá em ®Ó «m Êp mét nguêi ®µn bµ kh¸c.
Anh cßn nhí ko nh÷ng buæi ®ªm ®«ng thao thøc nãi hoµi mµ ko hÕt chuyÖn, em nhí tõng nô h«n Êm ¸p lan táa ®Õn t©m hån! Nhí vßng tay anh siÕt chÆt ®em l¹i cho em niÒm H¹nh phóc v« bê.
Mçi lÇn em buån em giËn a ®Òu vun ®¾p cho tc cña em thªm mÆn nång vµ m×nh ®uîc huëng nh÷ng phót gi©y tuyÖt vêi nhÊt ph¶i vËy ko anh?
Em nhí ®Õn sù lo n¾ng trong anh khi mçi lÇn em bÞ èm, ®uîc anh ch¨m sãc em ®· sím b×nh phôc h¬n.
Mçi buæi chiÒu anh vÒ, gióp em nhÆt rau m×nh cïng qu©y quÇn vui vÎ bªn b÷a c¬m ®¹m b¹c.
Dßng th¬ cò cßn ®©y, bµi ca cò cßn ®©y sao anh nì dèi lõa em vµ ®æi thay ®Õn nhu vËy? Ngµy h«m qua t×nh cßn nång nµn bªn nhau, vËy mµ h«m nay em l¹i biÕt ®uîc su thËt phò phµng.
Anh ®· ®æ nçi cho em vÒ chuyÖn c¸i xe hßng biÖn minh cho sù ph¶n béi cña m×nh.
Th¶o nµo trong chuyÖn gèi ch¨n cña chóng ta l¹i cã sù míi l¹ nhu vËy, c« ta ®· qu¸ kinh nghiÖm chiÒu anh quyÕn rò anh rêi bá em.
Anh ¬i, anh ®· lµm hoen è th©n x¸c cña em, vµ b«i nhä vÕt nh¬ lªn ty cña ®êi m×nh.
Anh cã biÕt lóc nµy em ®ang ghª tëm anh, c¨m hËn anh.
Nhung l¹i rÊt nhí anh!
Em chØ mong mét ®iÒu duy nhÊt lµ anh sÏ trë vÒ víi em, m×nh sÏ lµm l¹i tõ ®Çu, vµ ko bao giê ®Ó mÊt nhau n÷a!
Nguêi yªu cña anh!
Hong Anh
Gửi em 1 sáng tác của nhạc sỹ Phạm Khải Tuấn.
[/URL]
(http://mp3.zing.vn/mp3/search/do.html?t=2&q=B%E1%BA%B1ng+ki%E1%BB%81u) [URL="http://me.zing.vn/apps/Mp3?params="]
LỠ YÊU EM RỒI.
Còn đâu nữa tình yêu của tôi
Tôi đã lỡ gửi trao con tim
Cho chính em người rất dịu dàng
Đâu biết em thuyền đã bến đậu.
Đành yêu em như trong giấc mơ
Vì tôi sớm biết cho hết cuộc đời
Chảng ai hơn em trong trái tim tôi
Chỉ có mình em.
Làm sao quên em, khi cố quên
Vì quên sẽ nhớ, nhớ mãi khôn cùng
Sao không biết em từ lúc trước thuyền chưa bến đổ ?
Đôi môi em làm tôi bỏng như điên dại
Ánh mắt quá dịu êm làm tim nhức nhối
Ôi trái tim đau của người đến sau
Cho đến mai sau tim nào vẫn đau
Tôi lỡ yêu em nên chỉ biết nhớ mong âm thầm
Tôi yêu em dù biết sẽ không được gì
Tôi yêu em dù biết tình em băng giá
Khi lỡ yêu ai đâu cần đắn đo
Khi lỡ yêu ai đâu cần lý do
Khi lỡ yêu em tôi đã biết sẽ yêu một mình !!!
Người ơi, hãy cố gắng tin vào những điều tốt đẹp còn lại trong cuộc sống, mất đi lòng tin thì quả thực rất khó có thể thành công trong mọi việc... Cố lên nhé người ấy!
nguời ơi, sáng nay em vẫn chẳng thấy người trở lại, em ko thể ăn ko thể ngủ ko thể làm việc ... vì nhớ người. Em nhớ người, người nhớ em chăng? Ôi chatbox người ơiiii
[QUOTE=tranhonganh6979;40856]Hµ Néi ngµy 30/05/2010
Göi nguêi em yªu!
Trêi ¬i, lµm sao em cã thÓ tin næi anh l¹i lµ mét con nguêi b¹c ¸c nhu thÕ? sao anh cã thÓ tµn nhÇn víi em ®Õn nhu vËy h¶ anh?dï nguêi ta ®óng hay sai, nguêi ta vÉn ph¶i lªn tiÕng nãi cña m×nh, cßn anh l¹i cè t×nh ko nghe ®t cña em
Đọc tâm sự của chị mà em cảm thấy như đọc chính những dòng tâm sự của mình đúng một năm về trước vậy. Đúng là ko có nỗi đau đớn nào bằng, ko có sự dày vò nào bằng... Em cũng đã đặt ra hàng trăm câu hỏi hàng trăm lần, rằng tại sao, tại sao, tại sao...mình lại bị đối xử như thế và tại sao anh ta có thể làm như thế đối với mình... Anh ta bỏ lại em với cả trăm câu hỏi, ko một lời giải đáp thích đáng. Em thậm chí đã chấp nhận tất cả sự phản bội, lừa dối và tha thứ tất cả, chỉ cần anh ta cho em một câu trả lời, chỉ cần anh ta từ bỏ tất cả để về bên em... Nhưng đáp lại em là sự im lặng, là sự lảng tránh, đến tận bây giờ anh ta vẫn ko một lần nói cho em biết lí do... Lúc đầu, em đã tự biện minh cho anh ấy rất nhiều và đã tha thứ rất nhiều. Anh ta trở về, rồi lại ra đi. Dần dần em nhận ra một điều mà mình ko bao giờ muốn chấp nhận, đó là con tim anh ta đã thay đổi, cuộc đời anh ta đã muốn bước sang một lối khác, nơi đó ko có em mà có người đàn bà khác mà anh ta đã chọn (vì tình yêu hay một thứ gì đó mà bây giờ em cũng ko muốn biết nữa). Em biết, anh ta vẫn còn tình cảm với em, vẫn luyến tiếc em, song cái mà em cần ở anh ta là một tình yêu và con tim trọn vẹn với mình thì đã ko còn.
Chị à, cũng đã từ lâu rồi em ko còn dày vò mình bằng các câu hỏi" tại sao?" ấy nữa, em khẳng định chỉ có một câu trả lời cho tất cả hành động đó là con tim anh ta đã thay đổi, và anh ta đã ko còn là của mình nữa, anh ta đã trà đạp lên tất cả, tình yêu, tình nghĩa, sự hy sinh... của mình, có níu kéo cũng chỉ làm chính mình thêm đau khổ.
Em đã để anh ấy ra đi một cách nhẹ nhàng, ko có cãi cọ, ko có hờn ghen, oán hận... Em đã tha thứ tất cả và chấp nhận sự thật...Có lẽ điều đó làm cho em thấy nhẹ nhàng và thanh thản hơn rất nhiều. Đã một năm qua nỗi đau của em vẫn còn nguyên vẹn, nhưng em ko còn hận anh ấy, ko còn tự dằn vặt mình nữa...
Chị à, cái gì ko còn thuộc về mình thì có níu kéo hỏi có ích gì? Nếu anh ta trở về, thì anh ta phải hối hận với tội lỗi của mình và phải giải thích rõ tất cả mọi chuyện thì chị nên chấp nhận, còn nếu anh ta trở về mà ko giải thích gì và cũng ko tỏ rõ sự ăn năn hối hận thì sớm muộn, anh ta lại bỏ chị mà đi thôi... Hãy mạnh mẽ lên, chỉ có tự bản thân mình mới giúp mình đứng lên, hãy biết yêu lấy bản thân mình, đừng hy sinh vì một kẻ ko đáng cho mình hy sinh!!!
đến tận hôm nay em vẫn ko thấy dáng người :(( ôi một ngày dài bằng một thế kỷ
Freelance308
02-06-10, 22:49
đến tận hôm nay em vẫn ko thấy dáng người :(( ôi một ngày dài bằng một thế kỷ
Mình có 1 ước vọng nhỏ nhoi, đó là được hóa thành Chat box. Cảm giác thấy người khác buồn vì vắng mình ( thậm chí tim vỡ tan tành ) thật tuyệt vời o:-)
Mình có 1 ước vọng nhỏ nhoi, đó là được hóa thành Chat box. Cảm giác thấy người khác buồn vì vắng mình ( thậm chí tim vỡ tan tành ) thật tuyệt vời o:-)
anh thật là ác độc và tàn nhẫn %-(=(( :((
Freelance308
02-06-10, 23:20
Ồ không tàn nhẫn đâu. Nếu thành Chat box, biết có người tim sắp vỡ tan như chai rượu quý để trên cao bị rớt. Anh sẽ sớm quay về và em tha hồ xử dụng =))
Em vẫn chờ anh!
Anh đến bên đời như tia nắng mùa xuân
Dịu dàng sưởi ấm tâm hồn em buốt giá
Cây cũng reo vui đâm chồi mùa trẩy lá
Mùa của yêu thương, mùa của hạnh phúc tràn về
Vẫn thường nghe câu chuyện cổ ngày xưa
Nàng Tô Thị chờ chồng qua năm tháng
Thủy chung, sắt son, mỏi mòn, vô vọng
Khao khát một đời có bến đỗ bình yên
Em bước vào câu chuyện cổ thần tiên
Hóa hòn vọng phu chờ anh nơi bến vắng
Dù thời gian muôn trùng trong im lặng
Vẫn chờ hoài cháy bỏng một tiếng yêu!
tranhonganh6979
03-06-10, 00:26
Cảm ơn nụ hồng nhiều nhé!
Đến hôm nay em mới biết rằng một người anh trai vô hình luôn hiện hữu bên cạnh và bảo vệ em lại luôn luôn muốn em xa anh,muốn em không bao giờ chung sống với anh nữa, không lẽ cách sống và con người của anh khó chấp nhận vậy sao? Em thật buồn, vì anh trai em luôn là người đưa đường chỉ lối cho em lại đau lòng và khóc khi nhắc đến anh.Có lẽ suốt cuộc đời này ta không thuộc về nhau nữa rồi, Em sẽ phải xa anh mãi thôi....và đây là lần cuối em nghĩ về anh, anh nhé!
Ai cũng có người " Ấy " để viết, để nhớ và để mong!
Còn tôi, " Người ấy " xa, rất xa.... Hơn nữa vòng trái đất!
Lệch múi giờ, " người ấy " của tôi chắc chìm trong giấc ngũ.
Và tôi ngồi gỏ dòng tâm sự!
Chút buồn, chút nhớ... Chỉ biết nhờ gió mang đi!
Ai cũng có người " Ấy " để viết, để nhớ và để mong!
Còn tôi, " Người ấy " xa, rất xa.... Hơn nữa vòng trái đất!
Lệch múi giờ, " người ấy " của tôi chắc chìm trong giấc ngũ.
Và tôi ngồi gỏ dòng tâm sự!
Chút buồn, chút nhớ... Chỉ biết nhờ gió mang đi!
Tưởng bạn không có người ấy để viết; chứ chỉ vì cách xa thì mình tưởng càng có nhiều cảm xúc để viết cho nhau chứ ?@};-
Ai cũng có người " Ấy " để viết, để nhớ và để mong!
Còn tôi, " Người ấy " xa, rất xa.... Hơn nữa vòng trái đất!
Lệch múi giờ, " người ấy " của tôi chắc chìm trong giấc ngũ.
Và tôi ngồi gỏ dòng tâm sự!
Chút buồn, chút nhớ... Chỉ biết nhờ gió mang đi!
anh đúng là cây cao bóng cả \m/
Tưởng bạn không có người ấy để viết; chứ chỉ vì cách xa thì mình tưởng càng có nhiều cảm xúc để viết cho nhau chứ ?@};-
Thanks! Bạn!
" Người Ấy " Giờ cũng đã " theo chồng bỏ cuộc chơi "!
Chỉ là chút vu vơ để buồn để nhớ thui!
xa, rất xa.....!
---------- Post added at 13:10 ---------- Previous post was at 13:08 ----------
anh đúng là cây cao bóng cả \m/
hehe!
Trời mưa buồn, chợt nhớ bâng quơ thôi Sóng ah!
Mình giờ chỉ còn hồi tưởng chút dư âm!
hehe!
Trời mưa buồn, chợt nhớ bâng quơ thôi Sóng ah!
Mình giờ chỉ còn hồi tưởng chút dư âm!
chỗ em làm j có mưa, hay anh lại lang thang bãi biển rùi :ar!
Thanks! Bạn!
" Người Ấy " Giờ cũng đã " theo chồng bỏ cuộc chơi "!
Chỉ là chút vu vơ để buồn để nhớ thui!
xa, rất xa.....!
Sao lại để cho người ta đi thế bạn?
Hay chỉ vì người ấy đi, chỉ vì cuộc chơi giờ đã tàn, nên mới có nhiều để nhớ???
Haizzz người ta thường hay hoài niệm. Những gì trong hoài niệm đều thật là đẹp, đều lung linh hơn cái hiện tại.
Đáng ra cái hiện tại mới đáng quý, đáng để nhớ...
Mong rằng bạn sớm có một người ấy của hiện tại @};-
Mong rằng bạn sớm có một người ấy của hiện tại @};-
tớ thì chù cho anh Cây Cao Bóng Cả ế nhệ, để chăm chỉ dẫn đàn em bọn chúng tớ đi ... nhậu \:D/
tớ thì chù cho anh Cây Cao Bóng Cả ế nhệ, để chăm chỉ dẫn đàn em bọn chúng tớ đi ... nhậu \:D/
Úi trời!
Sao Sóng ác thế?
Hok muốn người khác có được niềm vui ah?
Buồn....!
Úi trời!
Sao Sóng ác thế?
Hok muốn người khác có được niềm vui ah?
Buồn....!
Niềm vui của anh là Cây Cao Bóng Cả, là che mát cho cả đám lít nhít tụi em cơ mờ... :-o hu hu hu bảo em ác thì anh nào dám lấy em chứ =((
Chiều này đưa hai người ấy đi chơi. Hai người ấy vui lắm, nhảy nhót khắp nơi, đuổi theo mấy con chim đòi bắt. Rồi đến lúc chán quá, đòi tụt dép ra để chạy chân trần "cho nó sướng". Hai người ấy còn thích cả việc ngồi hái những lá cỏ đem ra cho mình nữa.
Chơi, chạy nhảy một hồi thì hai người ấy đồng thành đòi: Đi tè mẹ ơi:((
Tớ chẳng biết nói gì với cậu nữa. Đôi lúc tớ nghêu ngao hát bài Buồn như ly rượu đầy ko có ai cùng cạn, buồn như ly rượu cạn ko còn rượu để say .... Đối diện nhau mà chẳng biết nói điều gì, như tớ thường im lặng nhìn cậu uống rượu. Tớ, cầu chúc cậu hãy may mắn nhé.
Kiếp trước anh mắc nợ gì em mà lại ngang trái như vậy, yêu nhau không đến được với nhau..sao nghe quen thế..
---------- Post added at 16:18 ---------- Previous post was at 16:14 ----------
Em ước gì trái tim thắng được lý trí..để em có thể cho mình quyền yêu anh
Anh hỏi em: bao giờ thì mình được bên nhau? Hì, mình đang bên nhau đây thôi. Anh bảo: Uh, nhưng ý anh là bên nhau hàng ngày, bên nhau đến già cơ. Em sợ: khi gần nhau thì sẽ không còn yêu nữa.
Sẽ không còn những nhớ mong. Không còn những lúc muốn có nhau mà không được. Cái gì mà đủ rồi thì sẽ chán, phải không anh?
Nhưng mà anh muốn mình có con, anh muốn được cùng em nuôi con lớn lên, chăm sóc con. Anh muốn ở bên em khi em buồn, lúc em vui, khi em khỏe mạnh, lúc em đau yếu để có thể chăm sóc cho em.
Liệu có phải khi yêu thì người ta nói hay được như vậy, còn khi sống cùng rồi thì sẽ không được thế nữa? Nếu có sống cùng nhau thì sống, nhưng sẽ không kết hôn anh nhé?
Sao thế? em sợ hay sao?
Vâng, em sợ lắm. Em sợ cuộc sống phức tạp này làm cho tình yêu bị bào mòn đi, sự trân trọng lẫn nhau bị mất mát đi.
Vậy làm sao mình có con?
Tại sao mình phải có con? Vả lại em nghĩ mình nhiều tuổi rồi, anh cũng vậy, có con sẽ có nhiều rủi ro. Với lại, mình có nuôi nổi con không nhỉ?
Tại sao không? Một mình em giờ con nuôi cả 3 đứa, chả lẽ thêm anh nữa mà không nuôi nổi cả 4 đứa sao:">?
Bẵng đi một hồi rất lâu, rồi anh hỏi: em có muốn mình có con không? (haizzz... vẫn đề tài này). Em nói dối: em không biết. Nếu thật lòng, em sẽ nói: em không dám có, vì em sợ^#(^
Em cứ ám ảnh mãi ánh mắt anh khi nghe em nói: mình cứ yêu nhau thế này thôi, anh nhé. Ánh mắt buồn, mông lung, nhìn sâu vào mắt em, anh băn khoăn: sao lại thế hả em? Anh không muốn thế!
Haizzz... thôi thì đến đâu hay đến đó vậy. Cuộc sống còn nhiều đổi thay, ai biết ngày mai sẽ ra sao. Hãy cứ yêu nhau đi, anh nhé.
lady_jenyfer
18-06-10, 16:34
Tro tàn quá khứ. ( Lê Quang Trang)
Lả tả bay trên thành phố đông người
Tro tàn quá khứ Tình yêu em đã đốt
Cái quá khứ không đem mà ăn được
Nhưng con người lại chẳng thể nguôi quên
Dãu bây giờ chẳng nắm được tay em
Mắt trong mắt như cái thời lửa cháy
Nhưng hãy lọc trong tàn tro đen ấy
Có những điều đốt mãi chẳng thành tro...
Sống mạnh mẽ và nghị lực lên chú nhé,rùi chú sẽ tìm được tình yêu đích... thực cho mình.Đã lâu rùi không biết tin gì về chú,chú sống có tốt k? Đừng trách chi hết vì con người nhiều tội lỗi nha chú!
Anh ah, bớt ghen đi giùm e đc ko? Biết thế này e chả nói với anh những bức xúc của mình đối với bố của con e hồi chiều khi anh ta sang nhà rồi gây chuyện, ném cái kính của thằng bé đi. Anh lại đòi xử "nó" như năm ngoái. Em đau đầu quá,lại phải cầu cứu anh Tr rồi đấy, lát nữa xem bóng xong thì a đi nhậu bia với anh í nhé, hy vọng mình sẽ hạ hỏa!!! Còn bố của con e đã bị e và ông bà lên lớp cho 1 bài rôi, chắn chắn hắn ko dám gây chuyện nữa đâu a ah. Haizzz!
Anh ah, em không tài nào ngủ được..hôm nay mệt nên chắc anh ngủ rùi chứ không thức xem bóng đá. Em vừa nói chuyện với bác Trình về tương lai,về anh và em. vv..ai cũng xác định con đường đi cho riêng mình và em chọn cách bên anh như bgio anh à.
gaumecodon
19-06-10, 11:25
Em đã qua được thời gian buồn rầu suy sụp khi chúng ta chia tay,tại sao anh còn cứ cố tình khuấy lên làm gì?Việc anh còn yêu hay không thì cũng là chuyện mà em nghĩ là đã qua rồi.Hãy giữ những cảm xúc đấy cho riêng mình và đừng khuấy động cuộc sống của người khác lên.Chúng ta không dành cho nhau thì chia tay nhẹ nhàng và là bạn đi.Anh cứ nói ra những điều mà anh muốn còn không cần biết hậu quả và cảm xúc của người khác thì có phải là anh rất ích kỉ không?Chẳng để làm gì đâu anh ah.Khi mà em đã quyết định rồi thì dù thế nào em cũng không thay đổi.Một buổi sáng cuối tuần ngồi nghĩ vu vơ như này thật là ngớ ngẩn,em sẽ cố gắng hơn nữa để xóa anh khỏi trái tim em.Để không còn những lúc ngớ ngẩn như này nữa!
lady_jenyfer
19-06-10, 11:34
Sao khó có thể quên anh đến thế? Hình ảnh và những suy nghĩ về anh luôn ngự trị trong em. Làm thế nào bây giờ??? Mặc cho mọi người nói gì, tức giận như thế nào? E vẫn không quên được anh :(. Mỗi lúc buồn hay có chuyện, e đều nghĩ đến anh. Tại sao thế anh?
Viết cho người đã xa tôi!
Em luôn tự nhủ với mình rằng: đừng nhớ anh. Anh đã không còn là của em nữa. Chúng mình đã quá xa nhau rồi. Hai người có cuộc sống riêng. Em thì chẳng bao giờ hiểu cho anh và anh cũng chẳng biết gì về em. Mình yêu nhau mà như vậy sao anh?
Ngày sinh nhật của em, em đã ngóng chờ điện thoại của anh để được nghe câu nói mà em luôn mơ ước “anh đang ở trước cửa phòng này, ra mở cửa cho anh đi bé”. Nhưng có lẽ đó chỉ là điều em hy vọng. Anh đã quên ngày sinh nhật em. Kể từ giây phút đó, em biết tình cảm anh dành cho em không còn như trước nữa. Rằng linh cảm bấy lâu nay của em là đúng về anh. Anh không thuộc về em nữa.
Chúng mình đã ở quá xa nhau phải không anh? Hay chúng mình xa nhau vì anh và em đều cảm thấy mệt mỏi. Anh từng nói với em “em có sự lựa chọn của mình, được cái này mất cái kia. Em hãy thực hiện ước mơ của mình mà không có anh ở bên”. Em lúc đó, chỉ nghĩ rằng anh nói đùa. Nếu lúc đó nghe theo lời anh nói, có lẽ em đã không phải đau khổ vì anh thế này. Anh biết không, giờ này em rất nhớ anh dù biết rằng anh không nhớ tới em.
Lần đầu tiên em khóc vì anh, những lần sau nữa cũng vậy. Anh đã làm tổn thương trái tim của một cô bé hay mộng mơ như em. Em đã luôn nghĩ rằng anh và em sẽ chẳng bao giờ phải chia xa, vậy mà giờ đây chỉ có mình em. Anh giờ này có nhớ tới em không?
Mình đã chia xa. Nhưng em không oán giận anh. Em biết, anh là người đàn ông tuyệt vời nhất mà em đã yêu. Không biết tới khi nào em và anh mới gặp lại nhau. Khi đó, em muốn nói một câu cám ơn anh. Cám ơn anh đã cho em biết thế nào là yêu một người, biết giận và biết nhớ mong một người.
Em biết, cuộc sống của chúng ta có quá nhiều khác biệt. Mọi chuyện thường ngày chúng ta chẳng bao giờ chia sẻ với nhau. Vì bạn bè anh, em chẳng biết ai. Anh muốn chia sẻ với em thật khó. Anh gặp ai, đi đâu em không biết. Và với em cũng vậy. Anh từng nói với em “ chia tay sẽ tốt cho cả em và anh, hãy coi anh như một người không quen nhé. Em hứa với anh là sẽ sống vui vẻ được không?”. Câu nói ngày nào của anh, em vẫn luôn ghi nhớ. Và em biết rằng, anh và em chia tay là để cả hai được hạnh phúc. Đi qua một tình yêu để biết tình yêu đó thật đẹp. Thật nhiều kỉ niệm về nhau. Để một ngày nào đó, nếu gặp lại chúng ta cùng nhìn nhau mỉm cười nhìn lại những gì đã qua phải không anh?
Đêm nay, em sẽ nhớ về anh. Nhưng chỉ đêm nay thôi. Vì ngày mai, anh sẽ là kỉ niệm với em. Chia xa để cả hai cùng được hạnh phúc. Cả anh và em, anh nhé!
( Theo Internet)
Một bài viết tớ thấy có nhiều cảm xúc, post để mọi người cùng đọc để cảm nhận nhé!
Em giận anh vì WC! Bữa nào cũng ham vui rồi quên mất cả em. Đã thế em cho ham vui cả thể, em không trả lời tin nhắn, không thèm nghe điện thoại, chỉ lúc nào thích thì em nghe. Tối qua lúc điện thoại, em giận lắm nên bảo: Giờ trở đi mỗi ngày chỉ cần hỏi thăm nhau 1 lần thôi, khỏi cần nhắn tin hỏi han, nhớ nhung vớ vẩn. Em trả lại anh tự do, em cũng cởi trói cho chính mình. Em tự nhận thấy nếu em vì giận anh mà làm ghê gớm thì hoặc là anh bảo em hay ghen quá (mà chả biết ghen với ai), hoặc là anh không bảo thì em tự làm cho mình thành xấu tính. Thôi thì kệ, ai thích làm gì thì làm, việc ai nấy làm, chỉ cần mỗi ngày hỏi thăm nhau 1 lần thôi (thế là đã hơn bạn bè bình thường rồi!).
Em không hiểu điều gì xảy ra nữa, nhưng giờ đây mỗi khi giận anh, em không có suy nghĩ tiêu cực theo kiểu: nghỉ chơi! Dù giận thì dường như anh đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của em. Trước kia mỗi khi có chuyện là em buồn không để đâu hết vì luôn nghĩ đến chuyện: nghỉ yêu thôi. Hay là vì giờ em biết dù em có muốn thế thì anh cũng đâu có để em làm thế - huống hồ em đâu có thực lòng muốn thế.
Có lúc em thấy chạnh lòng khi anh viết trong Blog: sao em cứ muốn dằn vặt anh thế? Sao cứ thích làm anh phải khổ sở thế? Ừ nhỉ, em cũng chẳng biết nữa, ai bảo anh cứ làm em giận:-*
gaumecodon
22-06-10, 22:52
Em hiểu thế nào là trót lưỡi đầu môi.Nên anh cứ nói những gì anh muốn nói.Còn em không để tai và cũng không tin đâu anh ah.Em thấy vui vì em đã quyết định đúng đắn.Trên đường em đi sẽ không bao giờ có anh bên cạnh,nhưng em không buồn không tiếc đâu anh!
mrs_divacci
22-06-10, 23:25
hôm nay a lại làm một việc điên rồ nữa ,như những việc a ko hề suy nghi và cư xử với e một năm về trước ,e mêt mỏi ,chán trường ,a muốn pha tất ca nhưng ji liên quan đến công việc của e ,vậy mà e đã nghĩ a khac...nghĩ a đã có một chút ji thay đổi ...chắc e lại nhầm như bao nhiêu lần trước phải ko a.....muốn mở ra cho a một cánh cửa để hang ngày a và e có thể vui vẻ nói chuyện về con ,muốn cho a có điêu kiện để gần gũi con hơn.....nhưng có lẽ m khó có thể nói chuyện vui vẻ với nhau đc anh ah ......
Sài gòn, tháng sáu....
Đã qua rồi những ngày hè nóng bức, luôn làm cho ta như muốn điên lên vì mọi việc..
Những cơn mưa chiều bất chợt, làm cho ta thấy trống vắng thật nhiều khi mỗi chiều lại một mình lang thang qua từng góc phố, từng điểm nhớ mà ngày ấy hai đứa từng ngồi..
câu hát" Tháng sáu trời mưa, trời mưa không dứt..." nghe sao thấy thêm chạnh lòng...kỷ niệm của tôi giờ nơi đâu?
Nhớ về em, người con gái luôn muốn giữ riêng cho mình klhỏang trời mà tôi không hề với tới được...Muốn giữ riêng những nỗi buồn mà tôi ước được thay em..Muốn giữ riêng nỗi cô đơn mà khi nhìn vào đôi mắt ấy tôi ước được ghì chặt em vào lòng...
Tôi sở dĩ mất em bởi vì tôi luôn mang trên vai ghánh nặng tương lai, nhưng lại luôn ôm chặt quá khứ mãi trong lòng,và thật trớ trêu thay điều duy nhất tôi lãng quên lại là hiện tại!
Để rồi hôm nay, mọi thứ giờ là kỷ niệm, ngọt ngào trong đắng cay...!
Sài gòn tháng sáu!
vBulletin® v3.8.5, Copyright ©2000-2010, Jelsoft Enterprises Ltd.