Test

PDA

View Full Version : Thơ thơ, thẩn thẩn vào đây nhé!


Trang : 1 [2]

mây hạnh phúc
01-10-09, 10:04
Gió vô tình gió ngàn năm vẫn thổi
mây vô tình mây mãi mãi bay xa
trăng vô tình trăng đùa với gió
người vô tình người chẳng hiểu lòng ta

mây hạnh phúc
01-10-09, 10:08
hoangquan ơi có thể cho thêm tên tác giả vào các bài thơ không? mình thích bài " dấu hỏi cuộc đời"

camchuongdo
01-10-09, 22:02
TỰ NÓI.

Tôi cô đơn bên cạnh chồng tôi
Và luôn thấy lòng mình trống trải
Ngày tháng qua không thể nào níu lại
Đành sống buồn theo bước thời gian trôi.

Tiếng cười vui đầm ấm đã xa rồi
Như cơn gió thoảng bay giữa trời hạ
Hương tình yêu tan dần trong êm ả
Phút đơn côi không còn thấy cần nhau.

Tôi chẳng trách chồng mình khác xưa đâu
Chỉ trách thời gian làm con người đổi khác
Tuổi trẻ qua đi,tóc đã chen sợi bạc
Nghĩa vợ chồng nào dễ cắt chia.

Những lúc xa nhau...những lúc cận kề
Vẫn một khoảng trống ẩn mình ở giữa
Thuở ban đầu không trở về được nữa
Tôi lặng lẽ giấu mình trong khoảng trống cô đơn.
TRẦN ANH THƯ.

camchuongdo
01-10-09, 22:05
QUÀ TẶNG

Biết lấy gì mừng lễ cưới của em
lòng hỏi lòng
lại hỏi trời
hỏi đất.
Cái quí nhất
tình tôi
Em để mất
Biết lấy gì mừng hạnh phúc của em.

camchuongdo
01-10-09, 22:11
Như bóng mây chiều tà (Trường Phi Bảo)

Người đàn bà trần truồng
Tình cờ tôi bắt gặp
Chạy long nhong ngoài đường
Vô tư như trẻ nít

Bà mẹ già thút thít
Đuổi theo bước chân con
Giữa cái nắng Sài Gòn
Giữa hè phố đông nghịt

Chị vẫn tưng tửng cười
Tay múa máy không thôi
(Nó làm khổ lòng tôi)
Bà mẹ gào tức tưởi

Xe ngược xuôi mắc cưỡi
Chẳng sợ sệt chi đâu
Tôi nhìn thấy trên đầu
Chị vấn vành khăn trắng

Mẹ ôm chị cay đắng
Mẹ kể lể chuyện nhà
Chị vẫn vui hát ca
Mặc tình mẹ rấm rức

Mẹ kể bằng giọng tức
Mẹ rủa thứ bất nhơn
Giọng mẹ đau đớn hơn
(Cái thằng gì bạc bẽo)

Người đàn bà khô héo
Không mảnh vải che thân
Tôi nhói cả gót chân
Và đau lồng ngực vỡ

Chị chưa từng làm Vợ
Không chồng lại chửa hoang
Chuyển dạ trong cơ hàn
Thiếu sức nên con chết

Chị điên từ lúc ấy
Chị nửa dại, nửa ngây
Mẹ nắm chắc bàn tay
Dắt chị qua đường cái

Trông theo mà ái ngại
Như bóng mây chiều tà
Người đàn bà ngang qua
Đời thơ tôi nán lại

30-10-2007

camchuongdo
01-10-09, 22:13
Nội soi tim _ thơ Long Bong
Làm sao siêu âm được tâm hồn mình
để định dạng một khối u
một bào thai
một vết nứt….
Em muốn nội soi quả tim của anh
mặc dù y khoa cũng chưa làm được
em sẽ mong chờ điều đó
nhưng rồi em lại sợ
sợ không bắt gặp em trong ấy
như không bắt gặp em
trong kết quả Xquang bộ não của anh
Nơi những suy nghĩ về người đàn bà khác
choán hết
lấp hết
hôm nay em đi bệnh viện
nên nghĩ lung tung đủ mọi thứ
em bị điên rồi…

camchuongdo
01-10-09, 22:15
Người đàn bà cô đơn (hoa loa ken hn)

Người đàn bà cô đơn
Trong chính ngôi nhà của mình
Đôi mắt buồn hiu hắt lặng thinh
Chị muốn nói nhưng rồi câm lặng
Cái buổi chiều không có nắng
Bên quán trà thân quen
Chị day dứt với nỗi sầu liên miên
Nhưng không khóc

Chị giấu mình trong vỏ bọc
Với nụ cười hân hoan
Nhưng không ai biết bên trong là những miên man
Chị cô đơn ngay cả với người đàn ông bên cạnh...

Những người đàn bà bất hạnh
Trên đời này rất nhiều
Họ sống không còn tình yêu
Nhưng vẫn gồng mình bên nhau đi qua năm tháng

Người đàn bà cô đơn bình thản
Ngâm nga những vần thơ
Không biết từ bao giờ
Họ vượt qua cô đơn bằng mọi cách...

Tôi không muốn làm người đàn bà cô đơn bất hạnh
Như những người vẫn sống ở quanh đây...

muadong
05-10-09, 14:03
Tình yêu chỉ là giấc mơ
(T09/2009)

Còn lại gì sau một giấc chiêm bao?
Lặng câm em…
Lặng câm đêm…
Một khoảng trống vô hình như ngày đi anh bỏ lại
Giấc mơ đẹp nhưng không là mãi mãi
Tình yêu nồng nàn
Gió thời gian cuốn trôi
Nhạt phai
Hoang hoải
Tay em gầy
Níu giữ được đâu anh?

Giấc mơ nào rồi cũng qua nhanh
Đời ta sống cằn khô và trần trụi
Tình yêu chỉ là hạt bụi
Bé nhỏ
Mong manh
Bám vào mặt kính thời gian
Năm tháng hoang tàn
Hạt bụi rơi chốn nào
Em không tìm lại được
Còn anh
Có biết?
Hạt bụi của chúng mình
ở đâu?

Giấc mơ tàn
Giấc mơ không làm em đau
Tình yêu mất
Trong mắt em
giọt nước mắt khô
sẫm màu
cát bụi
Tay em vẫn gầy
Bước tình em lầm lũi
Có thể không bao giờ…
Anh biết
Hạt bụi của chúng mình
Mãi ở đó
Sâu trong mắt em?

Nếu có lúc nào…
Anh câm lặng sau giấc mơ đêm
Hãy tìm đến em
Nhìn sâu vào mắt em, anh nhé!
Trong mắt em cả một trời thương nhớ
Hạt bụi tình yêu đợi chờ…
Có một lúc nào…?
anh muốn trở lại giấc mơ
Cùng em….???

hoangquan
05-10-09, 16:17
Bờ bến lạ
Em có thể đi về bờ bến lạ
Khóc âm thầm một thưở tìm nhau
Tôi và em như chim gãy cánh
Mong đợi gì một chút tin yêu

Đà lạt mùa đông - buồn xơ xác
Em về đi sương chẳng ướt vai gầy
Ngày mai ấy em thành người xa xứ
Khóc thật nhiều cũng chẳng giữ nhau lâu

Em buông tay trôi xuôi tình mộng mị
Em rã rời có khóc cũng là không
Cố níu kéo cũng là tình xa cách
Hạnh phúc buồn xin giữ cho nhau.

tranbinh0977
05-10-09, 17:01
Đằng sau nụ cười là nước mắt.....
Đằng sau nước mắt là niềm đau...
Đằng sau tình đầu là tan vỡ...
Đằng sau nỗi nhớ là tình yêu...
Đằng sau lời yêu là dối trá...
Đằng sau lạnh giá là khát khao...
Đằng sau chiêm bao là vỡ mộng...
Đằng sau biển rộng là bão giông...
Đằng sau cảm thông là thương hại.
Đằng sau khép lại là mở ra...
Đằng sau chúng ta là quá khứ..
Đằng sau quá khứ là kỷ niệm...
Đằng sau kỷ niệm là hạnh phúc...
Đằng sau hạnh phúc là cô đơn...
Đằng sau cô đơn..... là gì?????

codon
05-10-09, 17:13
Em gởi bài thơ của cụ Tố Hữu, thấy hay hay, giới thiệu mấy anh chị.
ĐI ĐI EM

Rứa là hết! Chiều ni em đi mãi
Còn mong chi ngày trở lại Phước ơi!
Quên làm sao, em hỡi, lúc chia phôi
Bởi khác cảnh, hai đứa mình nghẹn nói.

Em len lét, cúi đầu, tay xách gói
Áo quần dơ, cắp chiếc nón le te
Vẫn chưa thôi, lời day dứt nặng nề
Hàng dây tiếng rủa nguyền trên miệng chủ!

Biết không em, nỗi lòng anh khi đó ?
Nó tơi bời đau đớn lắm em ơi!
Bàn chân em còn luyến tiếc không rời
Nơi em đã cùng anh vui phút chốc.

Những đêm tối, anh viết bài em học
Cho em quên bớt nỗi nhọc ban ngày
Nơi bao nhiêu âu yếm tuổi thơ ngây
Anh đã trút cho lòng em tất cả!

Em ngoái cổ nhìn anh ta chỉ trả
Thầm cho nhau đôi mắt ướt ly sầu!
Biết làm sao, em hỡi, nói cùng nhau ?
Tiếng chưởi mắng vẫn phun hoài, nhục nhã!

Thì em hỡi! Đi đi, đừng tiếc nữa!
Ngại ngùng chi ? Nấn ná chỉ thêm phiền!
Đi đi em, can đảm bước chân lên
Ừ đói khổ đâu phải là tội lỗi!

Anh mới hiểu: càng ngậm ngùi khổ tủi
Càng dày thêm uất hận của lòng ta
Nuôi đi em, cho đến lớn, đến già
Mầm hận ấy trong lồng xương ống máu

Để thêm nóng mai kia hồn chiến đấu
Mà hôm nay anh đã nhóm trong lòng!

Tố Hữu
Huế, 2-1938
:bz:bz:bz:bz

thoanguyen
05-10-09, 17:20
Em như viên đá lăn tròn
Vòng quanh mặt đất vẫn còn nỗi đau

thoanguyen
05-10-09, 17:21
Sửa: do post hai lần

mây hạnh phúc
07-10-09, 14:40
Tuyên ngôn tình yêu (M.Arơgheta)

Vì em chán cảnh độc thân
đêm đêm gặp lại trên giường
cái bóng của mình đêm trước
Vì em hay buồn như muốn chết
khi thấy ríu ra ríu rít
thiên hạ từng đôi trên đường
Vì như ngất bởi cô đơn
Vì nhà em trống vắng
Vì em đau đầu - đau lắm
Vì những giấc mơ hãi hùng
Vì những con mèo hàng xóm
Vì những trẻ nhỏ xinh xinh
Vì em biết mình xinh đẹp
Vì phát điên bởi anh nhìn
Vì em khóc khi thức giấc
Vì phận gái yếu mềm
Nên em đề nghị: anh là chồng em.
(sưu tầm)



Đã có ai muốn đề nghị ai đó như vậy chưa?

aYan
07-10-09, 15:16
Tuyên ngôn tình yêu (M.Arơgheta)



Đã có ai muốn đề nghị ai đó như vậy chưa?

Chẳng biết nói sao, có lẽ em chưa đủ thời gian để chán cảnh độc thân.

Vì ai ta lại thành như thế?
Trăng trên tường
Gió ngoài sân
Đêm lạnh dần...
Em về lặng lẽ
Hôn má con nhè nhẹ
Con khẽ cựa mình
Hơi ấm nóng trời đêm!

mây hạnh phúc
09-10-09, 14:30
TRO TÀN QUÁ KHỨ (Lê Quang Trang)
Lả tả bay trên thành phố đông người
Tro quá khứ tình yêu em đã đốt
Cái quá khứ không đem mà ăn được
Nhưng con người lại chẳng thể nguôi quên
Dẫu bây giờ không được nắm tay em
Mắt trong mắt như cái thời lửa cháy
Nhưng hãy lọc trong tàn tro đen ấy
Có những điều đốt mãi chẳng thành tro.
(sưu tầm)

Yuki
09-10-09, 15:43
Bước ngược...
Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh
ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
ngược lòng mình tìm về nông nổi
lãng du vô định cánh chim trời....
Em ngược thời gian, em ngược không gian
ngược đời thường bon chen tìm về mê đắm
ngược trái tim từ bao giờ chai lặng
...em đánh thức nỗi buồn....
em gợi khát khao xanh...
Mang bao điều em muốn nói cùng anh
chợt sững lai... trước cây mùa trút lá
trái đất sẽ thế nào nếu màu xanh không còn nữa
và sẽ thế nào khi trong em không anh ?!?
em trở về im lặng của đêm
chẳng còn nữa người đông và bụi đỏ
phố bỗng buồn tênh, bờ vai hút gió
riêng chiều nay em biết - một mình em....
(Bùi Sim Sim)

thoanguyen
11-10-09, 12:49
Hôm nay nắng trốn đi chơi
Để mưa rơi xuống buồn ơi là buồn
Cà phê, ngắm phố - đường trơn
Có con ếch nhỏ tung tăng nhảy hoài
(thơ SPAM - hôm nay mưa suốt)8->

thoanguyen
12-10-09, 14:27
Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất;
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi.

Của ong bướm này đây tuần tháng mật;
Này đây hoa của đồng nội xanh rì;
Này đây lá của cành tơ phơ phất;
Của yến anh này đây khúc tình si;
Và này đây ánh sáng chớp hàng mi,
Mỗi buổi sớm thần Vui hằng gõ cửa;
Tháng giêng ngon như một cặp môi gần;
Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa:
Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.

Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua,
Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,
Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất.
Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật,
Không cho dài thời trẻ của nhân gian;
Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,
Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại.
Còn trời đất nhưng chẳng còn tôi mãi,
Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;
Mùi tháng, năm đều rớm vị chia phôi
Khắp sông núi vẫn than thầm tiễn biệt.
Con gió xinh thì thào trong lá biếc,
Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?
Chim rộn ràng chợt tắt tiếng reo thi,
Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa?

Chẳng bao giờ, ôi ! chẳng bao giờ nữa...

Mau đi thôi! mùa chưa ngả chiều hôm,
Ta muốn ôm
Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn;
Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,
Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,
Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều
Và non nước, và cây, và cỏ rạng,
Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng,
Cho no nê thanh sắc của thời tươi;
- Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!

PinkDream
12-10-09, 19:19
Người ta khổ ..VÌ ..thương không phải cách

Người ta khổ vì thương không phải cách
Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tùy nơi
Người ta khổ vì xin không phải chỗ...
Này em, hôm nay ta nhớ lại một câu chuyện đọc lâu lắm rồi. Ngày kia chàng thư sinh lên núi ngao du, thấy một cội hoa xinh đẹp, chàng nghĩ rằng, chao ôi! những cánh hoa mong manh thanh tân dường kia mà phải trú ngự nơi cheo leo vách núi, gió táp mưa sa, há chẳng phải tội nghiệp lắm sao, bèn đào lấy cội hoa về cho vào chậu, ngày ngày tưới bón, sớm cho tắm nắng, khuya cho vào thư đường, tưởng mình đang ấp ủ chở che cho hoa nhưng ít lâu sau, cội hoa lụi dần rồi chết, chàng lấy thế làm đau đớn , lúc nào cũng tự hỏi mình có chểnh mảng gì đâu, tại sao cội hoa không ở lại với chàng.
Em, ta bảo chàng thư sinh nọ thương không phải cách, chàng nghĩ mình có thể một tay che chở cội hoa kia, mà không biết tập tính của loài hoa ấy là tắm trăng mà thuân khiết, uống sương khuya mà thanh tân, hứng gió núi mà can đản, lấy khí trời mà tồn sinh... Vậy từ yêu thương quá đỗi , mà chàng tự biến mình thành ngông ngạo nghĩ rằng chỉ có mình chỉ có bản thân mới là điều tốt nhất cho cội hoa, vô tình chia cội hoa khỏi tập tính ước vọng của nó.
Tình yêu thương của con người cũng vậy. có một số người như thế này: Khi yêu thương ai đó, họ vô tình cho rằng mình (hoặc những hoạch định của mình) là điều tốt nhất cho người kia (vì họ vô tình nghĩ rằng chỉ có bản thân họ yêu thương người kia nhiều đến vậy) mà không thèm cân nhắc, (hoặc có cân nhắc nhưng sự cân nhắc đó không đủ liều) xem nguyện vọng, ước mơ của người kia là gì và điều mình hoạch định có phủ hợp với ước mơ và nguyện vọng của người đó hay không.
Cũng như cội hoa dù có cảm tình với chàng thư sinh bao nhiêu, nhưng rồi nó cũng sẽ bị tháng ngày hút cạn sinh khí mà lụi tàn, huống hồ chi ai sống mà khộng có ước mơ dự định cho chính mình.
Em, người ta khổ vì xin không phải chỗ. đừng xin ai đó hãy chấp nhận sự yêu thương ích kỷ, bởi sẽ chẳng ai cho đâu, ta chỉ mua sự tổn thương vào bản thân mà thôi. Hoặc giả người ta có thể hy sinh ước mơ nguyện vọng, để chìu theo cái cách yêu thương ích kỷ của mình, thì mình thấy vậy mà không đau đớn hay sao? Điều này chỉ xảy ra khi sự yêu thương ích kỷ quá lớn. Đồng ý, yêu thương thì có đôi khi ích kỷ, nhưng yêu thương và ích kỷ quá mức thì đừng gọi là yêu thương nữa!
Như em, em khao khát bình yên, vậy yêu thương đối với em là gì? là khi em ở cạnh một người và họ làm cho em cảm thấy bình yên thanh thản, mọi dạn thức khác đều không phải là yêu thương dù nó nhân danh là yêu thương .
Tất nhiên chẳng có một chuẩn mực nào cho tình yêu cả, nếu không nhân loại đã chẳng có nhiều điều để mà đau khổ, nhưng em có thể đóng vai chàng thư sinh nọ, với một kịch bản yêu thương khác hơn, ngày ngày lên núi trông hoa, hoặc có thể đóng vai đóa hoa nọ, với một kịch bản yêu thương khác hơn: quyến luyến hơi người rồi dần lấy đó làm nguồn sống, nguồn vui...
Lại nhớ đến một câu chuyện khác, có một Ông lão và một Bà lão sống với nhau 60 năm trời ,hể dọn cơm ra có món trứng là họ vui vẻ chia nhau, ông lòng đỏ bà lòng trắng. Đến ngày Ông lão hấp hối ông mới thú thật một điều: này bà thật ra 60 năm qua tôi rất thèm lòng trắng, nhưng vì bà tôi ráng ăn lòng đỏ, bà lão oà khóc, trời ơi! thật ra tôi thèm ăn lòng đỏ, nhưng lại nghĩ ông thích, nên đâu dám nói,. Đại khái vậy, nghe mà ngậm ngùi mãi...
Thì Em nghịch lý lớn như thế còn được ve vuốt suốt 60 năm để trọn vẹn một tình yêu, huống chi một sự ích kỷ xuấtt phát từ lòng yêu thương, lẽ nào không thể...



Chẳng cần nói gì đâu chỉ thương nhau là đủ...





Trích báo Giác Ngộ số 388 (2007)

meomun
14-10-09, 16:06
Chẳng thể nào anh lại giấu được em

Chẳng thể nào anh lại giấu được em
Em hiểu cả qua ánh mắt anh nhìn người con gái ấy
Một chút đam mê,một chút thôi nhưng bỗng cháy
Một chút cũng đủ làm tan vỡ trái tim em
Một chút thôi ngỡ là sẽ quên
Nhưng sau tia chớp trời chẳng còn bình lặng
Bão tố trong em khi nụ hôn anh hờ hững
Khi anh thẫn thờ ngay cả lúc có em
Chẳng có gì để mà em ghen
Em biết thế vì anh vẫn luôn đúng hẹn
Hoa vẫn thắm chờ mỗi lần em đến
Nhưng trong sâu thẳm lòng mình em đã biết mất anh
Nói đi anh hôm nay trời rất xanh
Gió rất nhẹ, nắng vàng con đường nhỏ
Em vẫn mong trời đẹp thế cho mỗi lần mình gặp gỡ
Ngay cả là ngày mình sẽ nói xa nhau
Em sẽ buồn nhưng ko giận anh đâu
Em sẽ khóc mà ko hề hờn trách
Sẽ tự lau đi và tự lau nước mắt
Như em sẽ làm cho những ngày sau
Em thà một lần thực sự đớn đau
Một lần khóc nhưng một lần hạnh phúc
Bởi em biết anh đã một lần thành thật
Đã một lần anh đã vì em
Em đã buông tay hạnh phúc đã vỡ tan
Nhưng em biết nó đã từng hoàn hảo
Bởi em ko thể nâng niu gìn giữ
Một cái gì đã rạn nứt từ lâu.
!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! !!!- -- -- - - - - -

Hoamaudon
15-10-09, 20:33
Thơ của 1 người viết tặng HMD
Thương em trời cũng đổ mưa!
Nhớ em cả giấc mơ trưa mỗi ngày
Hỏi rằng: Người hỡi có hay?
Xa xôi, cách trở còn xây mộng vàng...

comotngay_81
16-10-09, 19:56
Chưa một lần dám gọi em bằng hai tiếng Em yêu
Nhưng anh biết mình yêu em nhiều lắm
Khi hai đứa ở hai nơi xa thẳm
Tình yêu chưa định hình, nỗi nhớ bỗng chông chênh!!

Có lúc anh thấy rằng hạnh phúc quá mong manh
Sợ gió lãng du cuốn trôi chút tình em trao gửi
Sợ cái nắng say làm tim anh thay đổi
Sợ giọt mưa buồn nhòa lệ mắt em tôi

Anh biết rằng em mơ ước chẳng xa xôi
Hạnh phúc đơn sơ, có anh và em nơi ấy
Niềm tin em trao dù chưa bao giờ nói
Anh sẽ về xây mộng đó nghe em

Chẳng có vần thơ nào cho tình ấy đâu em
Nó chỉ giản đơn không sắc màu sặc sỡ
Một tình yêu chưa bao giờ dám ngỏ
Giống như là hạnh phúc không tên...

Mình sưu tầm được bài thơ này nó nhất hữu ích cho những ai đang yêu mà không dám ngỏ lời...
Mong rằng tất cả chúng ta đêù có thể nói 3 từ...Anh Yêu Em

TueMinh
17-10-09, 16:44
Mời các bạn cùng đọc...
Có thể ...?

Có thể một ngày mình sẽ xa nhau... Bởi vì Anh? vì Em? hay vì ai đó? Những dấu hỏi tình yêu vẫn muôn đời bỏ ngỏ Tìm đâu câu trả lời!
Có thể một ngày mình sẽ xa rời...
Để lời hứa xưa rơi vào nơi quên lãng
Chỉ còn một người trong bóng chiều nhập nhoạng
Choáng váng nỗi đau

Có thể một ngày... mình không còn là của nhau
Ánh mắt cũ rồi cũng thành xa lạ
Thời gian cứ trôi mà dòng đời hối hả
Cả nỗi đợi chờ có thể sẽ quên đi

Có thể một ngày... cộng hết nỗi chia ly
Cũng chẳng đủ để hoà thành nước mắt
Cái nắm tay từng một thời rất chặt
Vậy mà rời nhau hờ hững thở dài !

Có thể một ngày... có thể lắm ngày mai
Nhưng điều đó mãi chỉ là "có thể"
Khi chúng mình đủ niềm tin hơn thế
Sẽ làm nên điều "không thể" trong đời.

canhchuonchuon
17-10-09, 17:26
Đứng dậy em ơi,sống cõi đời
Dù đời khổ nhục đến mười mươi
Em nên điểm phấn tô son lại
Ngạo với nhân gian một nụ cười.

(Cười là tiếng khóc không rơi lệ
Người ta cười khi quá khổ đau.)

VanHa
01-11-09, 00:34
Gớm thay là đám đàn ông
Vợ con cả đống vẫn không thấy vừa
Đi ngang về tắt sớm trưa
Ỡm ờ chớt nhả để lừa người ta
Chém cha cái thói trăng hoa
Để thì thêm bận của nhà đấy thôi
Cần gì chót lưỡi đầu môi
Tình chân thật đâu ở lời nói suông
Bao gìơ mặt trời hình vuông.
Bao giờ voi hoá thuồng luồng dưới sông
Bao giờ cây sắt trổ bông.
Mới cần đến hạng đàn ông bạc tình.
Phụ người ắt phụ được mình.
Hơi đâu rước chuyện linh tinh nhức đầu.
( Lam Điền)

Cafemotminh
01-11-09, 01:34
Gớm thay là đám đàn ông
Vợ con cả đống vẫn không thấy vừa
...........................
Phụ người ắt phụ được mình.
Hơi đâu rước chuyện linh tinh nhức đầu.
( Lam Điền)

Đàn ông cũng dăm bảy loại mà bạn ! Thế cái loại đàn bà lẳng lơ phụ tình thì sao ? [-(

momongmuonmang
01-11-09, 22:39
Mấy hôm trước gặp lại ex-lover sau hơn 3 năm không gặp. Thương người và thương thân nhưng ai cũng có một cuộc sống khác rồi. Sau một ngày cho cảm xúc lội ngược dòng để hôm sau trở về với trạng thái thường nhật, 4M làm bài thơ này để tiễn đưa lần cuối cho những tình cảm đã có, post lên đây làm entry đầu tiên:
"Trên cầu Thê Húc hôm nay
Còn chăng những dấu chân gày ngày xưa
Nụ hồng đang nở ban trưa
Cúc xưa nằm lại chốn mưa năm nào
Dẫu tàn vẫn cứ thanh tao
Dẫu lìa vẫn cứ mưa rào trong tim
Lối xưa nào dám ai tìm
Tình xưa đành cất trong tim tháng ngày..."
(4M)

mama222
02-11-09, 19:14
Nếu lỡ ngày mai em có chồng
Anh về tỉnh đội mượn cái...cà nông
Nã về hướng ấy ba trăm quả
Thử hỏi:
Em ở quê chồng có...sợ không :ar!

thuhoa78
02-11-09, 19:52
LÝ TRÍ VÀ TRÁI TIM

Lý trí bảo ta hãy quên
Trái tim ta sao cứ nhớ
Lý trí bảo ta đừng buồn
Nước mắt sao cứ rưng rưng

Lý trí bảo ta đừng yêu
Bởi yêu làm ta đau khổ
Mà sao trái tim dại khờ
Không nguôi nhớ nhung thổn thức

Hỡi lý trí và trái tim
Sao không hòa chung làm một
Hỡi người ta thương ta nhớ
Sao chẳng thể là của nhau.

Bài thơ này mình làm từ ngày còn sinh viên(hơn 10 năm rồi).Đưa lên gia đình 3C mình cùng đọc.Có ai trong gd mình đã có lúc trong tâm trạng này không nhỉ???

brokenheart
03-11-09, 09:06
Có người bảo tôi
Thế gian này thuộc về em
Nhưng sao trong đám đông ồn ào
Tôi lại đánh rơi mình đâu mất

Có người bảo tôi
Niềm tươi vui mãi thuộc về em
Nhưng bôn ba khắp bốn phương trời
Trong bao tiếng nói cười
Không thấy dáng tôi

Có người bảo tôi
Ánh mặt trời đang rọi vào em
Tôi tìm mãi, tìm mãi không thôi
Mà sao vẫn khong tìm thấy
dáng mình trong ấy.

Thế thì tôi đang ở đâu!
đang ở đâu đây?

Ai có thể cho tôi được biết
Tôi đang ở đâu? đang ở đâu đây?
Làm sao tìm thấy bóng hình tôi

Ai là người mách giúp giùm tôi?

---------- Post added at 09:06 ---------- Previous post was at 08:53 ----------

Chứng Minh - Thảo Phượng
Em cợt đùa với nỗi nhớ
Dửng dưng coi là vu vơ
Dù hồn quay quắt muốn khóc
Vẫn cố tỏ ra thờ ơ

Em cợt đùa với nước mắt
Kéo nó vào trò ú tim
Rồi thả nỗi buồn trong mắt
Xua đau khổ đi trón tìm

Em cợt đùa với hy vọng
Bảo lý trí rằng: Đừng tin!
Nhưng con tim thì dại dột
Thơ ngây lừa cả chính mình

Có thể em khong nghiêm túc
Níu gjữ nổi con tim mình
Thì em cứ đi đùa cợt
Cho Tình Yêu được chứng minh.

brainpower72
03-11-09, 09:39
Tóc gió thôi bay (thơ cóc)

Tóc gió thôi không còn bay nữa
Nồi cơm điện em úp lên trên
Đỏ cam vàng lục lam chàm tím
Bảy sắc cầu vồng trên tóc em

Cảm nhận (vô đề)

Bước ra xã hội, bước ra thế giới rộng lớn này, mới thấy đúng mình chỉ là một hạt cát trên sa mạc. Ôi thôi, nhưng mà ai biết được hạt cát cũng có cuộc đời của nó, biết bao dằn vặt, biết bao suy tư và biết bao những cái gọi là hỷ, nộ, ái, ố, ...

8->8->8->

mauxanhyeuthuong8
11-11-09, 19:58
nếu biết ngày mai em lấy chồng
anh về tát cạn cả dòng sông
cho thuyền cưới em không qua được
em đừng mong đến đêm động phòng

---------- Post added at 12:56 ---------- Previous post was at 12:35 ----------

Phải không Anh khi cuộc đời vẫn thế
Yêu nhau nhiều tất sẽ phải chia ly
Biết bước đi là trong lòng đau khổ
Nén vào lòng những hơi thở buồn tênh
Lẻ bước chân mỗi lúc đi về
Rồi hốt hoảng chợt bóng ai qua phố
Lá vẫn rơi và mây bay, gió thổi
Trời vẫn trong mà buồn khổ phải chia lìa./.

http://img.webtretho.com/forum/images/buttons/quote.gif (http://www.webtretho.com/forum/newreply.php?do=newreply&p=212032)

---------- Post added at 12:58 ---------- Previous post was at 12:56 ----------

Trời mưa
Em về mưa ướt áo
Như ngỡ trời giông bão
Anh đâu rồi
Tình cũ ngày xưa ?
Những tháng ngày qua
Chúng mình
Giả dối
Cuộc đời này
Sắc sắc không không
Em không còn niềm tin
Đủ sức để yêu, để răn mình chịu đựng
Trái tim yêu một lần rạn vỡ
Là muôn đời chẳng lành lại đâu anh
Xin cho em một chữ vô thường
Nhớ và quên
Bình lặng …
http://img.webtretho.com/forum/images/buttons/quote.gif (http://www.webtretho.com/forum/newreply.php?do=newreply&p=215888)

mauxanhyeuthuong8
17-11-09, 21:46
Nhớ
Tôi ở đây giữa mùa đông giá lạnh
Chờ 1 ngày được trở lại nơi xưa
Có mùa nắng và có những mùa mưa
Và có mặt trời quanh năm tỏa sáng.
Nhớ những buổi chiều dạo bước lang thang
Lặng yên ngắm nhìn suối xô bờ cát
Và ngồi nghe gió ngân nga câu hát
Đưa hồn bay bổng lên những tầng mây.
Và ta còn nhớ cả những hàng cây
Khẽ nhẹ đưa thì thầm gì với gió
Cho lòng tôi nhẹ gánh những nỗi lo
Những muộn phiền về tương lai phía trước
Giờ đã xa rồi muốn về chẳng được
Ta đã lựa chọn bước tới tương lai
Những kỷ niệm sẽ mãi không phai
Lưu lại đây nơi tim tôi nhỏ bé
Hình như có cơn gió nào rất nhẹ
Đang dịu dàng xoa nỗi nhớ trong ta
Và cất lên lời hát những bài ca
Mà ta tưởng đã xa rồi nơi xứ lạ!^#(^

lemyhang
25-11-09, 14:36
Đàn bà là biển cả
Đàn ông là San hô
Biển thiếu San Hô Biển vẫn đẹp,
San Hô thiếu Biển, San Hô héo queo!
:)):)):)):))

VanHa
03-12-09, 21:51
Người đừng trách nữa mà chi
Thơ buồn ta đọc bởi vì bỗng dưng...
Đời người thấm thoắt hư không
Mấy ai tránh được lúc lòng âm u
Tìm nhau ở phía xa mù.
Cần nhau là lúc mùa thu gió về
Hiu hiu ở phía đam mê.
Rưng rưng ở phía bốn bề xôn xao
Ta cần lắm một con sào
Một bàn tay lúc sóng xao gió cồn.
Thơ buồn như lúc hoàng hôn
Lòng buồn nào biết dại- khôn- khéo- khờ
Đọc lên là để đợi chờ
Tri âm đâu? Để ngẩn ngơ nỗi này.
( LĐ)

Casablanca
04-12-09, 01:00
Đàn bà là biển cả
Đàn ông là San hô
Biển thiếu San Hô Biển vẫn đẹp,
San Hô thiếu Biển, San Hô héo queo!
:)):)):)):))


Đàn ông là Biển cả
Đàn bà là...con cá
Biển thiếu cá vẫn còn tôm cua mực...
Cá thiếu Biển, con cá khô cong!
:P

monkey2004
04-12-09, 18:32
Bài Thơ Ngắn

Anh làm một bài thơ ngắn
Riêng cho em
Để xóa một câu chuyện tầm thường:
Những đời người đã cũ!

Vì tất cả những gì nguyên lành
Đều xây trên một chút gì đổ vỡ

Nên anh chỉ bảo em
Những câu hỏi
Tất cả tại sao
Vẫn có một vì sao lòng mình không đến được

Và những câu hỏi
Tất cả tại ai
Vẫn chỉ có nghĩa là tan vỡ! ...

Nên anh chỉ làm bài thơ rất ngắn
Bài thơ rất nhỏ
Của đôi mắt khẩn cầu:
Em đừng rút bàn tay em
Ra khỏi bàn tay anh
Như người ta rót hết nước chè
Để lại chiếc ấm không trong một lần ấm rỏ!

Dù quanh chúng mình chỉ là những hàng rào đố kỵ
Giữa một đêm không trăng
Giữa một lòng chiều không đáy
Em đừng khóc làm gì
Cho nước mắt vu vơ
Dù đôi tay buông xuống
Chúng mình vẫn tin tưởng
Chúng mình vẫn say sưa
Chúng mình vẫn nhìn vào mắt nhau
Để mở một chân trời rất rộng ...

Nguyên Sa

camchuongdo
05-12-09, 19:31
(Tặng em...)

Khi nào buồn em hãy đến với tôi
Dù không làm được em vui ,tôi sẽ cùng em khóc
Nếu cuộc đời em nhiều khó nhọc
Đừng bận lòng em hãy nghĩ đến tôi

Chẳng giúp đuợc gì nhiều chỉ an ủi thôi
Nhưng cần lắm phải không cô bé
Tôi sẽ cùng em hát lên khe khẽ
Xua đuổi nỗi buồn , đón ánh vui tươi.

Tôi sẽ giúp em tìm lại nụ cười
Dù lâu lắm ,em-tôi đều biết vậy
Có những việc chẳng cần nhìn cũng thấy
Như lúc này em chán ngán niềm vui

Khóc đi em đừng có sụt sùi
Tôi tình nguyện là người xui em khóc
Tôi sẽ gọi thầm em cô nhóc
Khóc đi nào khóc nữa đi em


Thỏa thuê rồi hãy tỉnh mà xem
Đời đẹp quá .Và tôi ...tôi cũng thế
Em sẽ không ngần ngừ e lệ
Buồn ơi buồn,ta tạm biệt mi

Nồi buồn ư phỏng có là gì
Khi khó nhọc em có tôi bên cạnh
Và tôi nói câu này không có cánh
" khi nào buồn em hãy nhớ đến tôi".
(ST)

mauxanhyeuthuong8
07-12-09, 19:35
Khi chia xa dẫu vạn điều muốn nói
cũng lặng im không thể thốt nên lời
kỉ niệm xưa giờ đà theo mây gió
cuốn về đâu mang nỗi nhớ chơi vơi

khi chia xa rừng xưa không thay lá
nước không trong bởi lệ thấm phai nhoà
mảnh tình hờ ai vắt lửng trên vai
cho rơi rớt xuống huyệt nồng sầu ái

khi chia xa người có còn ngoái lại
để trộm nhìn cho thoáng chút bâng khuâng
để mai đây chợt buốt đến trong ngần
rồi nhớ lại những ngày xưa tháng cũ

khi chia xa liều thuốc nào cho đủ
để xoá tan hình bóng lẫn u sầu
thương một lần tay vẫy tiễn đưa nhau
rồi ta mãi cách xa từ dạo ấy @};-

monkey2004
07-12-09, 22:12
Di chúc
--- Nguyên Sa----

Có một đêm tỉnh giấc
Tôi thấy cần viết một tờ di chúc
Của một người sống giữa cuộc đời
Mà chỉ là một gã giang hồ cắm trại

Đốt lửa bằng thơ
Tôi ca, tôi hát
Nhưng khi những người thích ngao du
Đến xin cùng nhập bọn
Tôi vẫn khước từ

Có cả những người con gái
Đến bảo tôi yêu
Tôi cũng vẫn khước từ

Làm thế nào được?
Tôi chưa già nhưng cũng không còn trẻ
Tôi chưa cằn cỗi
Những cũng không còn là một gã trai tơ
Có trăng, hoa, chim, bướm thì tôi làm thơ
Nhưng vẫn không quên
Chỉ là hiện thân của một người tử tù
Có gục đầu nhìn cuộc đời
Cũng chỉ như nhìn khung cửa nhà giam
Vẫn có một chút trời xanh
Nhưng rất nhiều đơn độc

Sẽ có một buổi ban mai
Mắt vẫn mở to
Mà lòng không thỏa đáng
Miệng không thể hát ca những lời hoan lạc
Tôi nhổ neo:
Tôi chỉ là người nhân ngãi của cuộc đời
Sống bên nhau không bao giờ hôn thú

Tôi đến đây không ai mời
Cũng mong rằng: đi đừng ai giữ
Có nhớ, có thương
Có tạc nên tượng hình bằng đá trắng, đồng đen
Đừng bày giữa những công trường
Xin nhớ để giùm ở một góc công viên
Để những đêm khuya
(rất khuya)
Tôi nhìn mặt trăng soi gương
Và ngắm những người yêu nhau tình tự.

thanhpham
11-12-09, 13:28
[QUOTE]
Em đi rồi nhớ thương ai nữa!?
Tháng Tám buồn riêng cõi lòng anh.
Khói thuốc đắng hỏi hồn tê tái
Chén rượu cay biết nỗi cô đơn.
Em đi rồi giận hờn ai nữa
Trách móc gì khi vẫn còn yêu
Ngày đi xuống mỗi lúc về chiều
Thu mình lại trong vòng chăn chiếu.
Em đi rồi yêu thương ai nữa!?
Nỗi vui buồn chia xẻ cùng ai
Tháng ngày qua đừng quên em nhé
Giữ trong lòng kỷ niệm đôi ta.
Em đi rồi xin em giữ mãi
Một tình yêu trong cõi hư vô
một tình yêu trong thuở dại khờ
cho em đó & anh. Mãi mãi ......


---------- Post added at 13:28 ---------- Previous post was at 13:17 ----------

Tình trạng ly dị đã trở nên phổ biến đến mức, nếu đến Tokyo bạn có thể tham dự một khóa học dạy cho bạn "50 cách từ bỏ người bạn đời". Ở Hàn Quốc, đài KBS có chương trình Love and War (Tình yêu và Chiến tranh) phát hằng tuần, có đến 25% lượng khán giả theo dõi toàn quốc.
Theo đó, các vụ ly dị và xung đột hôn nhân trong đời thực được diễn viên minh họa lại; sau đó họ sẽ phân tích và mổ xẻ các tình huống này. Khán giả có thể bình chọn qua mạng cặp vợ chồng nào nên tiếp tục, cặp nào nên chấm dứt. Theo nhà sản xuất, chương trình ra đời từ năm 1997, khi châu Á đang lâm vào cuộc khủng hoảng kinh tế, đó là giai đoạn đàn ông mất việc làm, phụ nữ bị đặt vào tình thế phải đi ra ngoài để tìm việc và từ đó nảy sinh nhiều nhu cầu riêng cho bản thân hơn.
Hiện nay tại Hàn Quốc, ly dị đã trở thành một đề tài phổ biến đến mức nhàm chán. Vì vậy, Love and War đang dần chuyển sang các đề tài khác, mà nóng nhất hiện nay là... thay vợ, một trào lưu mới trong xã hội Hàn Quốc. Năm 1975, tại Nhật Bản, 6.810 cặp vợ chồng ly dị sau 20 năm chung sống hoặc lâu hơn. Đến năm 2002, con số đó đã tăng lên hơn 45.500.
Tại sao các nước châu Á - vốn có truyền thống lấy gia đình bền vững làm nền tảng - lại bùng phát hiện tượng này? Có lẽ sự thay đổi dễ nhận thấy nhất là trên phạm vi gia đình. Khi nền kinh tế chuyển từ trồng trọt sang công nghiệp, rất nhiều phụ nữ tham gia vào lực lượng lao động và khi đã có trong tay một khoản thu nhập riêng, họ có những đòi hỏi riêng như trì hoãn đám cưới hoặc chủ động thoát khỏi những cuộc hôn nhân không hạnh phúc. Bên cạnh đó, làn sóng di cư từ làng quê ra đô thị báo hiệu sự sụp đổ của những mô hình đại gia đình nhiều thế hệ.
Nền văn hóa toàn cầu ảnh hưởng không ít đến khuynh hướng suy nghĩ độc lập của phụ nữ ngày nay. Họ đòi hỏi sự bình đẳng và không thụ động chờ người đàn ông mang hạnh phúc đến. Tại Trung Quốc, 70% các vụ ly dị là do người phụ nữ chủ động đề nghị trong khi tỷ lệ này là hơn một nửa tại Indonesia. Tỷ lệ ly dị ở đây tăng cao chưa từng thấy: chỉ trong vòng 1 năm (2001-2002), ở thủ đô Jakarta tăng 15%. Tại Ấn Độ, trước đây nói đến ly dị người ta thường nghĩ đến hình ảnh người phụ nữ phóng đãng. Tuy nhiên, ngày nay phụ nữ Ấn không còn phải chịu nhiều điều tiếng như trước nữa. Quan niệm về hôn nhân giữa đàn ông và phụ nữ ở châu Á ngày nay có độ vênh: trong khi người đàn ông vẫn muốn duy trì địa vị gia trưởng thì người phụ nữ luôn khẳng định quyền bình đẳng về mọi mặt, từ việc làm, quan hệ xã hội, đến thu nhập, chi tiêu và nuôi dạy con cái. Phụ nữ ngày nay độc lập về tài chính hơn trước. Sau khi ly dị, họ vẫn có khả năng nuôi con mà thậm chí không cần sự hỗ trợ của người chồng cũ.
Thế hệ mới trưởng thành với suy nghĩ và lối sống khác biệt. Họ coi trọng tự do cá nhân và nghĩ cho bản thân hơn là những ràng buộc và trách nhiệm từ gia đình, dòng tộc. Tuy nhiên, tình trạng ly dị đột biến như hiện nay không chỉ có ở thế hệ trẻ. Nhiều nơi ở châu Á, tỷ lệ các cặp vợ chồng lớn tuổi ly dị cũng rất cao. Khi con cái trưởng thành, người chồng về hưu và mức chi tiêu bị hạn chế, giữa vợ chồng bắt đầu nảy ra những xung đột ngầm, khiến không ít phụ nữ lớn tuổi muốn từ bỏ cuộc hôn nhân.
http://vietbao.vn/Doi-song-Gia-dinh/Chau-A-Bung-phat-tinh-trang-ly-di/45137401/111/ (http://vietbao.vn/Doi-song-Gia-dinh/Chau-A-Bung-phat-tinh-trang-ly-di/45137401/111/)

VanHa
12-12-09, 15:25
Nhìn cây-sợ chiếc lá vàng
Soi gương lại sợ tàn nhang đã nhiều
Sợ rằng bớt một lời yêu
Biết đâu...mai đã phiêu diêu cõi nào.
(LĐ)

mauxanhyeuthuong8
14-12-09, 13:43
Em bảo: "Anh đi đi"
Sao anh không đứng lại ?
Em bảo: "Anh đừng đợi"
Sao anh vội về ngay ?

Lời nói thoảng gió bay
Đôi mắt huyền đẫm lệ
Mà sao anh dại thế
Không nhìn vào mắt em

Mà sao anh dại thế
Không nhìn vào mắt em
Không nhìn vào mắt sầu
Không nhìn vào mắt sâu ?

Những chuyện buồn qua đi
Xin anh không nhắc lại
Em ngu khờ vụng dại
Anh mơ mộng viễn vông

Đời sống nghiệt ngã không
cho chúng mình ấm mộng
Thì thôi xin gửi sóng
Đưa tình về cuối sông

Thì thôi xin gửi sóng
Đưa tình về cuối sông
Đưa tình về với mộng
Đưa tinh vào cõi không.
Dịch bởi "Điệp luyến hoa"

Casablanca
30-12-09, 16:44
Không đề

Đưa người yêu qua nhà người yêu cũ
Trong cơn mưa ban trưa
Chợt thấy hồn mình tách thành hai nửa
Nửa ướt bây giờ, nửa ướt xa xưa...

(ST)

mauxanhyeuthuong8
02-01-10, 13:13
TÌNH EM


Có chén đắng mặn nồng đầy mật ngọt
Em uống vào từng giọt thấm buồng tim
Tưởng nằm im từ độ mất tuổi hồng
Sao ai nỡ để lòng em vàng vọt

Trong hạnh phúc em nghe lời gian dối
Yêu ai rồi em đâu hối vì ai
Dầu đắng cay dầu ai đã lỗi lầm
Em chỉ biết khóc thầm cùng bóng tối

Yêu cho lắm nên đời mang đau khổ
Trong tay người nghe đổ vỡ đâu đây
Bao ngất ngây như chim hót sau hè
Chờ nắng mới chim xòe đôi cánh vỗ

Em muốn hỏi ... nhưng rồi không dám hỏi
Sợ người buồn hờn dỗi khổ tình em
Để đêm đêm ôm ấp mối tình hờ
Rồi chua chát đợi chờ tình thay đổi

Em đã biết ... người ơi em đã biết
Nhưng tình đầu tha thiết lắm người ơi
Đừng buông lơi để em hái trái sầu
Kẻo tim vỡ nát nhầu khi gối chiếc

Em đành để nợ nần theo duyên số
Cố cuỡng cầu ... níu kéo ... có được không
Chỉ đợi mong ai đó hiểu được lòng
Đừng vùi dập cánh hồng trong bão tố

camchuongdo
07-01-10, 08:06
Không đề cho em
(Dương Vân Thi)
Em bỏ đi
theo người đàn ông
không mang khuôn mặt giống con mình
Cửa nhà lạnh thinh
con vừa bập bẹ
chẳng còn dịp
để nói tròn tiếng mẹ
Anh nuốt vào lòng
cái hận của thằng đàn ông đặt trái tim nhầm chỗ
mà đôi bàn tay sao lóng ngóng
cảnh “gà trống nuôi con”

maithuongnhi
09-01-10, 13:15
Ngủ đi em, say cùng bao mộng đẹp
Đừng thẫn thờ ngồi ngắm ánh trăng đêm
Kẻo sương khuya thấm ươt đôi vai mềm
Rồi lạnh buốt rồi chạnh lòng se thắt

Ngủ đi em đoạn đường tình đã lỡ
Cây me già ngơ ngẩn đứng chơ vơ
Dấu chân xưa giờ cũng đã nhạt nhoà
Con đường nhỏ chỉ còn viên sỏi nhỏ

Ngủ đi em tôi xin làm cơn gió
Ru em tròn mộng đẹp một đêm trăng
Đôi vai ngoan em hãy khép yên lành
Cho cơn gió nhẹ hôn làn tóc rối

Ngủ đi em ngày mai trời sẽ sáng
Khung trời hồng sẽ tô thắm đời em
Khúc hát vui sẽ tươi mát cõi lòng
Một ngày mới tương lai sẽ đổi mới

Ngủ đi em tôi thèm ru em ngủ
Thèm vỗ về thèm ru ngủ đời em
Thèm giang tay làm chiếc gối em nằm
Nghe tiếng thở nghe nhip tim em đập

Ngủ đi em có ai ru em ngủ
Xin nhẹ nhàng ru giấc ngủ em tôi
Ngủ đi em dù giấc ngủ muộn màng
Dù em biết tôi không ru em ngủ. (stam)

maithuongnhi
09-01-10, 13:18
Nửa trái tim chừa cho người chưa gặp
Nửa cuộc đời đang gập ở trong thơ
Lời đơn sơ tha thiết mỗi một lời
Mong ai đó thấy đời tôi trong đó

Xin làm gió ru ai vào giấc mộng
Làm nắng hồng rung động trái tim ai
Là sương mai ve vuốt tóc lưng mềm
Là trăng sáng bên thềm soi dáng ngọc

Thơ cô độc nên tình thơ đắm đuối
Như giữa rừng dòng suối chẳy mênh mang
Trôi lang thang làn mây trắng dịu dàng
Thơ ngào ngạt nhẹ nhàng như dòng nhạc

Đời phiêu bạt kiếp giang hồ lãng tử
Thơ là nhà là ngôn ngữ thân yêu
Luôn chắt chiu ươm mộng gốc đa tình
Mơ một buổi ngắm nhìn cây trổ lá

Xin chắp vá nửa mảnh đời còn lại
Bằng ngọt ngào luôn ngây dại trắng trong
Một dòng sông chuyên chở một con đò
Những đêm tối giọng hò luôn chung lối

Nửa chiếc gối chừa cho người chưa gặp
Suốt cuộc tình đang gập ở trong thơ
Đời là mơ gió mát phủi bụi trần
Khi rong ruổi rất cần bàn tay ngọc...(stam)

tuantrung
22-01-10, 09:41
Đây là những lời của mẹ dạy em khi em vừa trở về nhà thăm Ông Bà.
Bà nói: con đã lớn rồi lên có những điều mẹ không thể nói ra bằng lời, Mẹ đã ghi hết những gì muốn nói với con vào tờ giấy này con hãy tự đọc và ngẫm nghĩ.
Em xin được chia sẻ với mọi người:

TÂM SỰ VỚI CON

Mẹ ghi vào đây những dòng thơ bé nhỏ
Gửi con trai yêu quý trên đời.

Tuổi xuân Tàn theo mái tóc trắng ngời,
Dĩ vãn qua đi thời gian trôi lặng lẽ.
Con trai à! Ai thương con bằng mẹ,
Dương nuôi con từ hòn máu đỏ tươi.
Đến hôm nay con đã thành người,
Mẹ phải chịu bao nhiêu là đau khổ.

Con khôn lớn mẹ càng lo tần tảo,
Chạy ngược xuôi buôn bán để luôi con.
Từ sớm mai cho đến lúc hoàng hôn,
Đông lạnh mưa rơi, bão bùng buốt giá
Cả những ngày bức oi trời nắng hạ,
Một nắng hai sương dầu dãi mái đầu.

Khi con đau mẹ xót cả thân mình,
Khi con khóc lòng mẹ như tan lát.
Khi xa con lòng ngập tràn nhung nhớ,
Một ngày trôi mà như cả năm trường.
Cứ vào ra cho nặng trĩu yêu thương,
Lòng ngập tràn bao lo âu suy nghĩ.

Mẹ sợ rằng con chưa đầy đủ trí,
Tuy có tài nhưng hạnh phúc mong manh.
Khi con trai sự nghiệp đã thành
Hãy nhớ tới những ngày sống khổ cực.
Có tiền sài phải chi tiêu đúng chỗ,
Bớt ăn chơi để giúp đỡ chúng sanh.
Giúp đỡ người ta với tấm lòng thành,
Tạo cái phúc cho sau này an lạc.

Điều đáng quý không phải là tiền bạc,
Mà tình người mới cao cả con ơi!
Sống làm sao cho trung hiếu trọn đời,
Gieo nhân nào thì sẽ hưởng quá đó.
Nợ nhân gian đều phải lo phải trả
Thế thái nhân tình khó lắm đó con ơi!

Mấy chục năm mẹ sống với cảnh đời,
Giờ hiểu ra mẹ thường lo sám hối.
Tu phước lành để con hưởng về sau,
Mẹ chẳng mong chi con giàu sang phú quý.
Mẹ mong cho con luôn luôn khỏe mạnh,
Luôn anh bình với hạnh phúc nhỏ nhoi.

Sự giàu có làm con người ngu ngốc,
Tâm không sạch vì mơ những xa hoa.
Cứ lo âu vì sự đời sống - chết.
Khi con người đường trần gian đã hết,
Lại trắng tay khi nhắn mắt lìa trần.

Mẹ thầm lo khi con trai lỗi lầm,
Mẹ thầm lo nối con đi mù tối.
Vàng bạc nào có cứu được con đâu.
Phỉa tự cứu mình khi bản thân lầm lỗi.
Sống thảnh thơi chảng phải khổ sầu
Hồn sẽ thanh tịch khi dời trần thế.

Con trai ơi con hãy nghe lời mẹ!
Không ăn chay thì con phải phóng sinh,
Cứu muôn loài thì sống mới an lành
Hãy bố thí nơi cúng đường Chư Phật.

Của bố thí không bao giờ bị mất,
Cũng như tài sản khi đem gửi ngân hàng.
Một ngày kia khi phúc báo vẹ toàn
Của bố thí sẽ trở về con lại.

Lời mẹ khuyên con chớ nên ngại ngần
Hãy cố mà nghe mà ngấm vào con ạ.
Đừng để phải sau này mới ân hận
Nước tới ngực không nhảy thoát con ơi.

Đường đạo sư con cứ lên tiếp bước
Rồi mai này hạnh phúc sẽ trở về,
Làm phúc đi rồi mãi mãi vẫn còn,
Đó là giàu sang đó là phú quý.

Hãy lắng nghe rồi con hãy suy nghĩ.
Vì dù cho mẹ để lại cả kho vàng
Cũng không bằng mẹ dành con phúc đức.
Mẹ chấp nhận tu hành là khổ cực
Khổ cực qua đi hạnh phúc sẽ tràn đầy.

Bao nhiêu nỗi niềm mẹ gửi gắm vào đây,
Mong con hãy khác ghi mà học hỏi.

BlackMan
22-01-10, 10:00
Những nội dung như thế này theo BM tuantrung nên ghép vào một chủ đề đã có thì phù hợp hơn, thậm chí nếu là thơ thế này thì đưa vào mục thơ chứ không nên lập riêng một topic . Nếu ai cũng đưa tâm sự của mình thành một topic riêng rẽ, người đọc sẽ cảm thấy rất loãng . Một chủ đề trong một box tâm sự nên là một chủ đề mở, đủ rộng để mọi người có thể bình luận, cập nhật, bổ sung thêm thông tin mới .

SweetSea
22-01-10, 10:10
Đây là những lời của mẹ dạy em khi em vừa trở về nhà thăm Ông Bà.
Bà nói: con đã lớn rồi lên có những điều mẹ không thể nói ra bằng lời, Mẹ đã ghi hết những gì muốn nói với con vào tờ giấy này con hãy tự đọc và ngẫm nghĩ.
Em xin được chia sẻ với mọi người:

TÂM SỰ VỚI CON

Mẹ ghi vào đây những dòng thơ bé nhỏ
Gửi con trai yêu quý trên đời.

Tuổi xuân Tàn theo mái tóc trắng ngời,
Dĩ vãn qua đi thời gian trôi lặng lẽ.
Con trai à! Ai thương con bằng mẹ,
Dương nuôi con từ hòn máu đỏ tươi.
Đến hôm nay con đã thành người,
Mẹ phải chịu bao nhiêu là đau khổ.

Con khôn lớn mẹ càng lo tần tảo,
Chạy ngược xuôi buôn bán để luôi con.
Từ sớm mai cho đến lúc hoàng hôn,
Đông lạnh mưa rơi, bão bùng buốt giá
Cả những ngày bức oi trời nắng hạ,
Một nắng hai sương dầu dãi mái đầu.

Khi con đau mẹ xót cả thân mình,
Khi con khóc lòng mẹ như tan lát.
Khi xa con lòng ngập tràn nhung nhớ,
Một ngày trôi mà như cả năm trường.
Cứ vào ra cho nặng trĩu yêu thương,
Lòng ngập tràn bao lo âu suy nghĩ.

Mẹ sợ rằng con chưa đầy đủ trí,
Tuy có tài nhưng hạnh phúc mong manh.
Khi con trai sự nghiệp đã thành
Hãy nhớ tới những ngày sống khổ cực.
Có tiền sài phải chi tiêu đúng chỗ,
Bớt ăn chơi để giúp đỡ chúng sanh.
Giúp đỡ người ta với tấm lòng thành,
Tạo cái phúc cho sau này an lạc.

Điều đáng quý không phải là tiền bạc,
Mà tình người mới cao cả con ơi!
Sống làm sao cho trung hiếu trọn đời,
Gieo nhân nào thì sẽ hưởng quá đó.
Nợ nhân gian đều phải lo phải trả
Thế thái nhân tình khó lắm đó con ơi!

Mấy chục năm mẹ sống với cảnh đời,
Giờ hiểu ra mẹ thường lo sám hối.
Tu phước lành để con hưởng về sau,
Mẹ chẳng mong chi con giàu sang phú quý.
Mẹ mong cho con luôn luôn khỏe mạnh,
Luôn anh bình với hạnh phúc nhỏ nhoi.

Sự giàu có làm con người ngu ngốc,
Tâm không sạch vì mơ những xa hoa.
Cứ lo âu vì sự đời sống - chết.
Khi con người đường trần gian đã hết,
Lại trắng tay khi nhắn mắt lìa trần.

Mẹ thầm lo khi con trai lỗi lầm,
Mẹ thầm lo nối con đi mù tối.
Vàng bạc nào có cứu được con đâu.
Phỉa tự cứu mình khi bản thân lầm lỗi.
Sống thảnh thơi chảng phải khổ sầu
Hồn sẽ thanh tịch khi dời trần thế.

Con trai ơi con hãy nghe lời mẹ!
Không ăn chay thì con phải phóng sinh,
Cứu muôn loài thì sống mới an lành
Hãy bố thí nơi cúng đường Chư Phật.

Của bố thí không bao giờ bị mất,
Cũng như tài sản khi đem gửi ngân hàng.
Một ngày kia khi phúc báo vẹ toàn
Của bố thí sẽ trở về con lại.

Lời mẹ khuyên con chớ nên ngại ngần
Hãy cố mà nghe mà ngấm vào con ạ.
Đừng để phải sau này mới ân hận
Nước tới ngực không nhảy thoát con ơi.

Đường đạo sư con cứ lên tiếp bước
Rồi mai này hạnh phúc sẽ trở về,
Làm phúc đi rồi mãi mãi vẫn còn,
Đó là giàu sang đó là phú quý.

Hãy lắng nghe rồi con hãy suy nghĩ.
Vì dù cho mẹ để lại cả kho vàng
Cũng không bằng mẹ dành con phúc đức.
Mẹ chấp nhận tu hành là khổ cực
Khổ cực qua đi hạnh phúc sẽ tràn đầy.

Bao nhiêu nỗi niềm mẹ gửi gắm vào đây,
Mong con hãy khác ghi mà học hỏi.

Chị cũng nghĩ giống anh BM! Em sửa lại một số lỗi chính tả (chị đánh đấu màu đỏ) để bài thơ trọn vẹn hơn e nhé!

VanHa
22-01-10, 10:41
Lắng nghe lời nói của người lớn, chúng ta học đựơc rất nhiều. Bài thơ của mẹ TuânTrung làm Vân Hà nhớ tới ông nội của mình. Bây giờ ông không còn nữa nhưng những câu nói của ông ngẫm lại bây giờ thấy đều đúng cả.
Khắc ghi trong lòng để sống tốt hơn, TuanTrung nhỉ ?

tuantrung
22-01-10, 11:23
Những nội dung như thế này theo BM tuantrung nên ghép vào một chủ đề đã có thì phù hợp hơn, thậm chí nếu là thơ thế này thì đưa vào mục thơ chứ không nên lập riêng một topic . Nếu ai cũng đưa tâm sự của mình thành một topic riêng rẽ, người đọc sẽ cảm thấy rất loãng . Một chủ đề trong một box tâm sự nên là một chủ đề mở, đủ rộng để mọi người có thể bình luận, cập nhật, bổ sung thêm thông tin mới .

Em xin lỗi vì chưa phân biệt được lắm. Em lại cứ nghĩ cảm súc của mình thế là tuôn hết lên đây.
Anh có thể chuyển hộ em được không ạ? Anh BM8->

BlackMan
22-01-10, 11:37
Em xin lỗi vì chưa phân biệt được lắm. Em lại cứ nghĩ cảm súc của mình thế là tuôn hết lên đây.
Anh có thể chuyển hộ em được không ạ? Anh BM8->

Kính đề nghị các bác MIN, MOD giúp tuantrung ghép chủ đề này vào một chủ đề khác phù hợp hoặc box thơ thẩn nhé . BM chưa được làm cái việc này:">

Nguoidanbaxauxi
27-01-10, 14:46
Lại thêm một ngày tháng tám
Từ lâu quên đếm tuổi mình
Lại thêm một ngày sinh nhật
Bên trời viễn xứ chạy quanh

Em xưa tóc dài xuống phố
Anh theo quên đếm tuổi mình
Xa nhau lá vàng nỗi nhớ
Bây giờ lối cũ buồn tênh

Em xưa môi cười mắt liếc
Một lần lạc bước về đâu ?
Chia tay tháng năm biền biệt
Ta thành mùa cũ trong nhau

Anh xưa chưa lời thề ước
Bây giờ còn nửa vầng trăng
Chút tình không ai giữ được
Trôi theo con nước độc hành

Lại thêm một ngày tháng Tám
Bao năm quên mất tuổi mình
Em như cây sồi lẻ bạn
Xa người nhớ mãi không quên

---------- Post added at 14:46 ---------- Previous post was at 14:35 ----------

Không đâu em, chẳng bao giờ tôi hối tiếc
Một cuộc tình em ngờ vực từ lâu
Yêu em ít nhiều tự tôi mới biết
Em đào làm gì hố thử thách cho sâu
Rồi cứ như con đê bào mòn lần lữa
Tình tôi cho em rã nát từng ngày
Có lẽ em chưa bao giờ thấy rõ
Hạnh phúc nhỏ dần lọt qua khỏi kẽ tay
Để mỗi khi giấc mơ em về trống rỗng
Em kiếm tìm những hoài vọng đã xa
Có thể em gặp lại linh hồn còn hơi nóng
Nhưng nồng nàn đã chết buổi can qua
Không giống em, tôi đã trao ra tất cả
Nên cuối đường đi chỉ còn lại hoang tàn
Em cũng biết không thể trồng hoa trên đá
Thì mong chi mùa Xuân đến muộn màng

Nguoidanbaxauxi
27-01-10, 14:47
Không đâu em, chẳng bao giờ tôi hối tiếc
Một cuộc tình em ngờ vực từ lâu
Yêu em ít nhiều tự tôi mới biết
Em đào làm gì hố thử thách cho sâu
Rồi cứ như con đê bào mòn lần lữa
Tình tôi cho em rã nát từng ngày
Có lẽ em chưa bao giờ thấy rõ
Hạnh phúc nhỏ dần lọt qua khỏi kẽ tay
Để mỗi khi giấc mơ em về trống rỗng
Em kiếm tìm những hoài vọng đã xa
Có thể em gặp lại linh hồn còn hơi nóng
Nhưng nồng nàn đã chết buổi can qua
Không giống em, tôi đã trao ra tất cả
Nên cuối đường đi chỉ còn lại hoang tàn
Em cũng biết không thể trồng hoa trên đá
Thì mong chi mùa Xuân đến muộn màng

Cafemotminh
27-01-10, 16:32
Không đâu em, chẳng bao giờ tôi hối tiếc
Một cuộc tình em ngờ vực từ lâu
.........................
Thì mong chi mùa Xuân đến muộn màng

Bài thơ hay quá, mà cũng buồn quá...=((
Bạn hãy can đảm lên và vui lên...Ngày mai trời sẽ sáng...%%-

VanHa
29-01-10, 10:36
Gặp nhau thật khó trong đời
Ngỡ gần mà hóa xa vời đó thôi.
Giữa dòng thì phải chảy trôi
Giữa đời thì phải đứng ngồi theo nhau
Mong manh nên sợ bể dâu
Vu vơ nên sợ cây cầu bắc ngang
Sợ bìu ríu, sợ đa đoan
Sợ nặng lòng quá lai toan hững hờ
Sợ thêm cả nỗi ngẩn ngơ
Sợ...
Sợ...
Sợ...
Sợ đêm vì giấc chiêm bao
Sợ ngày vì tiếng lao xao nói cười
Sợ ta hơn cả sợ người.
Nỗi chông chênh, lúc rối bời....Biết đâu!
(LĐ)

muopdang
29-01-10, 23:17
Cho anh
Cho anh một tâm hồn yếu đuối
Của những ngày heo may
Cho anh
Những đêm trắng mênh mang nhớ
Và nụ cười chưa tròn
Có đôi mắt rất trong
Em cho anh cả nỗi đợi chờ
Ấp ủ trái tim nóng
Khát bỏng yêu thương
Khi con phố dài hoang mang lạc loài
Em viết tên anh bằng dấu của mưa
Mùa đông rơi vào lưu không
Còn lại hơi thở
Em đã cố níu giữ
Nhưng chưa bao giờ anh hiểu
Bởi anh vô tình xa xôi
Như ngọn gió mùa đông
Cứ thổi về phương khác
Chỉ còn em lưng chừng nghiệt ngã
Yêu đương và xa lạ
Bài thơ em viết về anh
Mãi còn dang dở
Em không muốn đi tiếp vì sợ vấp váp
Nhưng chưa khi nào đủ can đảm để dừng lại
Cho anh tất cả
Nỗi nhớ quá sâu
Của những tận cùng đau buốt
Dở dang.....

lemyhang
30-01-10, 08:23
muopdang@: bài thơ của em thật hay nhưng buồn quá! Mạnh mẽ lên em nhé. Chúc em luôn vui và hạnh phúc.

maithuongnhi
31-01-10, 21:21
Khi mỗi ngày ta biết sống vì nhau,
Đời lại đẹp theo dòng thơ anh viết .
Cuộc đời này chẳng lẻ loi đơn chiếc,
Khi mỗi ngày ta biết sống vì nhau.

Ta gắn mình với hiện tại, mai sau
Với ngôi nhà, với mọi người thân thuộc.
Giở trang sách, càng thêm yêu đất nước
Bao vất vả đều im lặng không lời .

Bạn bè ta thân thiết ở xung quanh,
Hạnh phúc, vui buồn cùng nhau san sẻ .
Thời gian trôi đi, tâm hồn vẫn trẻ ,
Khi mỗi ngày ta biết sống vì nhau. (stam)

maithuongnhi
31-01-10, 21:25
Anh tự hỏi vì sao ta mến nhau
Vì sao ta mong tựa hai mái đầu
Sao tim ta muốn hoà chung nhịp đập
Và đôi lòng mãi ước mộng dài lâu

Trăng về đâu rạng ngời muôn ánh sao
Thơ mang hoa thơm ngát tận phương nào
Lòng nôn nao ngắm sóng trào bờ cát
Tình chúng mình đâu phải giấc chiêm bao….

maithuongnhi
31-01-10, 21:34
Còn gặp nhau thì hãy cứ vui
Chuyện đời như nước chảy mây trôi
Lợi danh như bóng mây chìm nổi
Chỉ có tình thương để lại đời

Còn gặp nhau thì hãy cứ thương
Tình người muôn thuở vẫn còn vương
Chắt chiu một chút tình thương ấy
Gửi khắp muôn phương mọi nẻo đường

Còn gặp nhau thì hãy cứ chơi
Bao nhiêu thú vị ở trên đời
Vui chơi trong ý tình cao nhã
Cuộc sống càng thêm nét tuyệt vời

Còn gặp nhau thì hãy cứ cười
Cho tình thêm thắm nét thêm tươi
Cho hương thêm ngát đời thêm vị
Cho đẹp lòng tất cả mọi người

Còn gặp nhau thì hãy cứ chào
Giữa miền đất rộng với trời cao
Vui câu nhân nghĩa tròn sau trước
Lấy chữ chân tình gửi tặng nhau.

Còn gặp nhau thì hãy cứ say
Say tình say nghĩa bấy lâu nay
Say thơ, say nhạc, say bè bạn
Quên cả không gian lẫn tháng ngày.

Còn gặp nhau thì hãy cứ đi
Đi tìm chân lý - lẽ huyền vi
An nhiên tự tại - lòng thanh thản
Đời sống tâm linh thật diệu kỳ ... (stam)

doisevui
31-01-10, 22:22
Đêm!
Khi con gái cưng đã ngon giấc.
Khi mọi người dường như đã ngon giấc.
Khi tôi muốn mình cũng ngon giấc…
Lại thèm… một lời chúc ngủ ngon.
Có ai gởi tôi một lời chúc: Ngủ ngon!?! :-/

muopdang
04-02-10, 15:49
Re;Điều em sợ nhất
Em sợ đông mang theo mưa lạnh tới
ướt bờ vai bé nhỏ-không anh
Sợ một mìnhvới cảm giác mong manh
Khi đất trời cần thêm hơi ấm
Em sợ gió thổi từ miền xa lắm
Những ngọt ngào, những phút đắm say
Sợ lang thang những nhịp bước chân này
Sợ con đường kể những câu chuyện cũ
Em cũng sợ thời gian chưa đủ
Để bàn tay quên nắm một bàn tay
Để lòng cảm nhận khoảng khắc thay đổi
Vì hy vọngvào những điều rất mới
Dù moọt mĩnh-dù xung quanh-bóng tối
Dù cô đơn,hay.lạnh giá còn hơn
Điều-sợ-nhất-anh biết phải ko anh
Là anh lãng quên khi em còn rất nhớ

ST

---------- Post added at 15:48 ---------- Previous post was at 15:46 ----------

muopdang@: bài thơ của em thật hay nhưng buồn quá! Mạnh mẽ lên em nhé. Chúc em luôn vui và hạnh phúc.

Em cảm ơn chị nhiều

---------- Post added at 15:49 ---------- Previous post was at 15:48 ----------

Dẫu biết tình yêu còn khiến lòng nhức nhối
Dẫu cơn mưa chiều khiến mình đau buốt
Nhưng cuộc sống bộn bề lo toan
Hãy cất giữ khổ đau và nước mắt trong tận cùng trái tim
Để sống, để yêu_cho con, cho mẹ cha và cho những người đáng được mình yêu mến
Chúc bạn can đảm và mạnh mẽ

Cám ơn bạn nhé

lemyhang
05-02-10, 11:48
muopdang@: chị ko biết rõ em đang có tâm sự gì, những bài thơ em post lên làm chị thấy thương thương, mong rằng em sẽ cảm thấy vui hơn và nhẹ lòng khi vào chia sẻ cùng gia đình 3C, mọi người luôn bên em, vui lên em nhé %%-.

muopdang
08-02-10, 18:55
Lời của mắt
Fhút biết anh là phút gặp mắt anh nhìn
Phút hiểu anh cũng là phút ấy
Vì giếng quá trong nên dễ nhìn thấy đáy
Vì mắt quá trong nên mắt nói rất nhiều
Có lẽ mắt muôn đời vẫn nói hộ tình yêu
Em chẳng dám nhìn nhiều đôi mắt ấy
Đừng hởi emkhông nhìn sao thấy
Cho em hỏi một lời ;Sao anh cứ nhìn em

ST

khaimong
09-02-10, 22:08
“Nếu có ngày biết đâu anh quên
Một mình em trong nắng vàng qua cửa
Cà phê nguội và đắng như lời hứa
Lơ đãng chao rơi mảnh lá không cành

Nếu có ngày em soi vào mắt anh
Không còn thấy mắt em trong đó nữa
Không còn thấy nồng nàn ánh lửa
Lạnh lẽo vắng câm cánh cửa khoá trái lòng

Nếu có ngày...
...bất chợt bão giông
Bất chợt kẻ lữ hành đơn độc
Lỡ chuyến xe sau cùng, giữa con đường dài dặc
Có thể hát cùng mưa hay tự hát trong lòng

Giông bão tan tành - điều ta hằng mong
Cho thấp thoáng những cầu vồng đâu đó
Cho những trái tim không hề run sợ
Không đổi thay màu trước mọi tai ương..”


(Một bài thơ cũ do bạn bè chép tặng. Chưa biết tác giả là ai nhưng cũng xin phép nhé!)

heocon
10-02-10, 22:17
Đêm nay - nỗi cô đơn đặc quánh trong tôi
Dường như đất trời thu hết buồn tủi vào nơi ngực trái này
Đêm chật chội - Đêm thênh thang
Những bóng người hối hả
Những bóng người vội vã
Bến xe, bến tàu những ngày giáp tết
Chỉ mình tôi nơi đây chậm lại với thời gian
...
Đêm nay - nỗi cô đơn sừng sững trở về
Giữa Sài Gòn xa lạ
Tôi vẫn cô đơn, vẫn một mình, vẫn nhớ về nơi xa lắc
Nơi ấy thơm mùi rét cuối năm.

Ngai ngái gió Bắc về và cái nồm ẩm ướt
Nơi ấy có nồi bánh chưng ngày tết
Có ông bà, cha mẹ và các chị các em...
...
Đêm nay - Tết xa nhà
...

Cám ơn em. Em nhớ ngoài Bắc, chị nhớ trong Nam, và cảm giác cô đơn lại về...

khaimong
11-02-10, 16:30
Đời mẹ như thân vạc
Lầm lũi cảnh đêm khuya
Giá rét lúc đầu hôm
Lạnh buốt khi trời sáng...

khaimong
11-02-10, 23:57
Rét đầu mùa anh rét xa em
Đêm dài lạnh chăn chia làm hai nửa..
Một đắp cho em ở vùng sóng bể
Một đắp cho mình ở phía không em...(st)

---------- Post added at 23:57 ---------- Previous post was at 23:50 ----------

Rét
Gió thốc giữa đồng thấy lanh kinh
Vòng tay cố siết tự ôm mình
Ô hay! Ta rét đâu vì gió
Gió cũng như ta, gió MỘT MÌNH

Rett
15-02-10, 10:35
Gửi bạn Thoanguyen bài hát làm quà nhé! Chúc vui!http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=Tin9milKY4

muopdang
15-02-10, 13:39
Thơ cho Mẹ
Nếu cổ tích người ta bắt đầu bằng ngày xưa ông bụt
Thì cổ tích của con xin bắt đầu
Bằng ngày xưa có mẹ
Cái hạnh phúc hiền hòa không của riêng ai
Đó là hạnh phúc được gần kề bên mẹ
Con lớn với bạn bè nhưng muôn đời nít trẻ
Khi xà vào lòng nũng nịu ;Mẹ mẹ ơi
Con muốn cài không chỉ một đóa hồng tươi
Trên ngực áo để mỉm cười kiêu hãnh
Con muốn cài triệu triệu đóa hồng xanh
Cho tất cả những mẹ hiền yêu mến
Con cái là thuyền mẹ cha là biển
Có di đâu thì cũng ngược về bờ
Đời chông gai đời không đẹp như mơ
Nên bão giông con lại tìm tay mẹ
Tháng năm tàn phai bàn chân nứt nẻ
Mẹ đi nhặt nhọc nhằn cho con nhẹ gót êm
Xòe bàn tay đủ mười ngón con mềm
(Tay của mẹ cũng vừa thêm vết sạn)
Mẹ là nắng xanh, xua vầng mây xám
Thơm ngọt ngào từng ngày mới con đi
Mẹ là trăng sao,là ánh sáng diệu kỳ
Giữa đêm đen đưa đường con khua bước
Mẹ là tất cả những gì con ước
Hôn nghìn lấn lên tóc mẹ bạc phơ
Mầu xanh mượt mà xưa để ngọt sông thơ
Mẹ đổi cho con lấy một đời của mẹ
Con hát câu ca gieo yêu thương về mẹ
Bằng tấm lòng đứa con trẻ -kính dâng
Bút mực nào viết hết nghĩa tri ân
Ngôn từ nào tả hết lòng thương mẹ

camchuongdo
15-02-10, 20:25
Valentin không tình yêu

(Zen)
Valentine .. không tình yêu
Mấy đứa rủ nhau
Tự chiêu đãi mình bằng những điều xa xỉ
Ăn uống tả tơi
Hát hò ầm ĩ
Vào những nơi dành riêng chỉ ... hai người
Valentine thiếu những nụ cười
Của một người mình yêu tha thiết
Nhưng cũng không cần biết
Vì tình yêu vẫn hiện hữu quanh mình
Bằng nụ cười của ai đó thật xinh
Bằng tiếng nhạc xập xình quán hát
Bằng cơn gió nhẹ đùa qua mái tóc
Và ánh mắt nhìn .. tha thiết của... người dưng
Ôi cái ngày va lung tung
Nó làm mình bỗng chốc thành ngơ ngẩn
Nó làm mình trở lên rồ man tíc
Trên con phố đông người
Nó làm mình giống một kẻ rong chơi
Nơi sắc màu tình yêu tràn ngập
Ngọt ngào sô cô la,
Rộn ràng nhịp đập
Ngọn nến lung linh lấp lánh sắc hồng
Bài hát tình yêu "Dẫu có lỗi lầm"
Tặng riêng ai hay dành cho tất cả?
Mà giọng hát dịu dàng tha thiết quá
Để ai chợt xôn xao với cảm xúc ngọt ngào
Valentine không- tình- yêu
Tự tặng cho mình những điều giản dị
Tự tặng cho mình những điều xa xỉ
Và quên đi những tin nhắn ... không màu!

Rett
18-02-10, 21:13
Có bài này em đọc trong tập truyện ngắn của Trang Hạ dịch, đọc xong cũng rớt nước mắt, post lên cho mọi người cảm nhận
Thơ viết trên tường nhà dưỡng lão
(Tác giả: Thuỷ Khởi / Dịch giả: Trang Hạ )

Con ơi! Khi con còn thơ dại,
Mẹ đã mất rất nhiều thời gian,
Mẹ dạy con cầm thìa, dùng đũa ăn cơm;
Mẹ dạy con buộc dây giày, chải tóc, lau nước mũi;
Những kỷ niệm về những năm tháng mẹ con mình sống bên nhau
Làm mẹ nhớ thương da diết,
Vì thế, khi mẹ chóng quên, mẹ chậm lời
Con hãy cho mẹ chút thời gian, xin con chờ mẹ chút,
Cho mẹ suy nghĩ thêm…
Cho dù cuối cùng ngay cả định nói gì,
Mẹ cũng quên…
Con ơi! Con quên là mẹ con ta đã tập luyện hàng trăm lần,
Con mới thuộc khúc đồng dao đầu đời?
Con nhớ không mỗi ngày mẹ đáp
Những câu ngây ngô, hàng trăm câu con hỏi từ đâu?
Nên nếu mẹ lỡ kể lể nhiều lần những câu chuyện móm răng
Ngâm nga những khúc ru con thời con bé
Xin con tha thứ cho mẹ
Xin con cho mẹ chìm trong những hồi ức ấy nhé!
Xin con đáp lời mẹ kể những chuyện vụn vặt trong nhà!
Con ơi! Giờ mẹ thường quên cài nút áo, xỏ dây giày,
Ăn cơm vãi đầy vạt áo,
Chải đầu tay bần bật run,
Đừng giục giã mẹ,
Xin con nhẫn nại chút và dịu dàng thêm,
Mẹ chỉ cần có con ở bên
Mẹ đủ ấm.
Con ơi! Bây giờ mẹ đi chân không vững, nhấc không nổi bước
Mẹ xin con nắm tay mẹ,
Dìu mẹ, chậm thôi
Như năm đó,
Mẹ dìu con đi những bước đầu đời.
Mong rằng sau khi đọc xong bài trên, các bạn sẽ biết đựơc công lao của người mẹ to lớn đến mức nào và biết yêu thương, kính trọng mẹ mình hơn!

hanhsakura
18-02-10, 23:54
Giá mà được chết đi một lúc
Chắc bình yên hơn một giấc ngủ dài
Nếu được xuống địa ngục thì càng tốt
Lên thiên đường sợ chả gặp ai.

Giá mà được chết đi một lúc,
Tỉnh dậy xem người ta khóc hay cười
Và xem thử mình sẽ cười hay khóc
Làm ma có sướng hơn làm người?

Giá mà được chết đi một lúc,
Nằm im cho cuộc sống nhỏ tuôn trào
Nếu người ta tống ngay vào nhà xác
Cứ thế mà chết cóng cũng chẳng sao. hix 8->

Nangmuadong
25-02-10, 09:16
Thơ tình cóp nhặt:

Bài thứ nhất

Anh đừng hỏi vì sao em yêu anh
Đơn giản lắm, câu trả lời vẫn thế
Em yêu anh vì ở đời không thể
Còn gì hơn ngoài anh để em yêu

Đừng hỏi em yêu anh được bao nhiêu
Bởi tình em không phải là số lượng
Em chỉ biết nó bao la rộng lớn
Trước tình em trời biển cũng chào thua

Nhưng với em yêu thế vẫn chưa vừa
Nếu em được hóa mình tròn chín kiếp
Thì anh ơi, em vẫn còn yêu tiếp
Bởi trên đời Chỉ-Có-Một-Anh-Thôi !

Bài thứ hai

Em cảm ơn đời đã cho em được yêu
Được chia xẻ với những gì anh có
Được ước mơ và ngày đêm được nhớ
Đến một người yêu nhất -chính là anh !

Nếu bảo rằng: tình xa cách là tình rất mong manh
Em bác bỏ vì tình mình không thế
Dẫu cách xa
ta vẫn lục tìm cả khoảng trời dâu bể
Để cùng nhau thắp lửa ấm yêu thương

Trăng dù khuyết, hay khoảng trống chông chênh
Hay câu thơ có nửa đời hụt hẫng
Hoặc cung đàn lỡ cung trầm dấu lặng
Thì đôi mình vẫn vẹn nghĩa nghe anh

Em cảm ơn đời cho em có được anh
Em hạnh phúc và mãi hoài hạnh phúc
Muốn nói cùng anh trọn đời câu em thích nhất :
"Em yêu anh ! Yêu trọn vẹn cuộc đời ! "

quynhhoa
25-02-10, 10:28
Cuối tháng
Nhà hết tiền, hết gạo
Còn hai chín ngàn cả thảy
Vợ chồng cắng đắng nhau
Lương công nhân
Ba cọc ba đồng
Bao khoản chi tiêu đè nặng
Này tiền học cho con
Này tiền thuê nhà trọ
Này tiền xăng xe
Này tiền ăn trưa ăn sáng
Này tiền ăn tối
Gạo mắm muối rau dưa
Vợ - ra thở dài vào thở dài
Chồng – nét mặt ưu tư
Mai ăn gì
Ăn gì cũng được miễn sao con không đói
Hai chín ngàn cả thảy
Mua được những gì
Một cân gạo
Hai lạng thịt chia hai bữa
Một mớ rau chia hai bữa
Còn dư tí ti thôi
Để đó…

Lương thấp – Thưởng không có
Lương thấp – Lậu cũng không
Giá cả leo thang từng ngày
Lương dậm chân tại chỗ
Đã mấy năm xa nhà
Muốn về quê – tiền không có
Phận con sâu cái kiến
Cái nghèo đè nặng trên vai
Miệt mài
Hạnh phúc mong manh


30.2.2010

Nàng ơi, thơ trích dẫn hay Tự sự đấy?

khaimong
27-02-10, 00:12
Trên đời này tôi chẳng tốt hơn ai
Nhưng ngày xưa, em yêu tôi, vì thế
Em vẫn tưởng tôi siêu thường, như thể
Trên đời này tốt nhất là tôi

Trên đời này tôi chẳng xấu hơn ai
Nhưng bây giờ em không tin điều ấy
Em chỉ thấy tôi sai, vì vậy
Trên đời này xấu nhất là tôi..

Rett
09-03-10, 01:17
Mới làm chúc Thọ cho Papa, chép trộm bài thơ của cụ post cho ACE đọc chơi:
Suy ngẫm tuổi 70:
Ngày xưa bảy chục đã già.
Bây giờ tuổi ấy vẫn là trung niên.
Cũng nhờ Phúc đức Tổ tiên.
Tinh Cha Huyết Mẹ thuận thiên mệnh Trời.
Bảy mươi năm sống trên đời.
Tiền tài địa vị một thời phù vân.
Thẳng ngay, trung thực kiệm cần.
Chăm lo chữ Đức, việc dân việc nhà.
Nghỉ ngơi điều độ tuổi già.
Không tham, biết đủ, đấy là thuốc Tiên.
Sống vô tư chẳng ưu phiền.
Thôi lo chuyện Nước, giữ yên việc Nhà.
Mong rằng Tám chục sẽ qua.
Mong cho việc Nước việc Nhà yên vui.
Xuân về vạn vật sinh sôi.
Nhìn Xuân lại nhớ một thời vàng son...

quynhhoa
11-03-10, 13:39
Giả vờ bọn mình yêu nhau anh nhé? Thế thì em sẽ...

Em sẽ giả vờ đụng khẽ tay anh. Nhưng anh phải giữ tay em lại, thật lòng đấy nhé.

Em sẽ làm như vô tình ngồi sát bên anh. Nhưng anh cứ ôm em giả vờ sợ mất em anh nhé.

Em sẽ cố tình im lặng. Để anh cuống hỏi "Em đâu..", thật lòng được không anh?

Em sẽ giả vờ đau chân để tụt lại phía sau. Nhưng anh phải đợi, đợi em nghiêm túc ấy. Và rụt rè đề nghị: "Thôi hay là anh cõng..."

Lên xe bus em làm như buồn ngủ. Biết em giả vờ rồi nhưng đừng nhích bờ vai khỏi mái đầu em.

Giả vờ mình yêu nhau anh nhá. Để em được ghen tuông, ghen tuông "hợp pháp"mấy phút thôi. Em sẽ hỏi về một người con gái nào đó, rằng ai cho phép anh như thế, giả vờ đi anh, và cái nhói đau trong em rất thật.

Anh cứ giả vờ đặt môi lên gò má em thôi nhá, cho hơi thở ấy khiến em bối rối biết bao nhiêu.

Giả vờ anh giơ cao lên một món quà bắt em cố với! Để em thấy mình còn một cái gì cần hướng đến bằng tất cả niềm háo hức của đứa trẻ con.

Anh hãy giả vờ nói yêu em. Vì có ai đánh thuế một câu nói đâu anh? Và em cũng chỉ giả vờ là mình đang được yêu nhiều lắm...

Giả vờ níu kéo em khi em nói: "Có lẽ đã tới lúc em đi!". nhưng anh phải hứa cái siết tay giả vờ của anh đủ mạnh. Đủ mạnh.

Tất cả chỉ là giả vờ thôi. Em tuyên thệ em sẽ không tin là thật. Nước mắt em rơi cũng đâu là thật. Tại con gì bay vào mắt em thôi...

khaimong
11-03-10, 13:52
Giả vờ bọn mình yêu nhau anh nhé? Thế thì em sẽ...

Em sẽ giả vờ đụng khẽ tay anh. Nhưng anh phải giữ tay em lại, thật lòng đấy nhé.

Em sẽ làm như vô tình ngồi sát bên anh. Nhưng anh cứ ôm em giả vờ sợ mất em anh nhé.

Em sẽ cố tình im lặng. Để anh cuống hỏi "Em đâu..", thật lòng được không anh?

Em sẽ giả vờ đau chân để tụt lại phía sau. Nhưng anh phải đợi, đợi em nghiêm túc ấy. Và rụt rè đề nghị: "Thôi hay là anh cõng..."

Lên xe bus em làm như buồn ngủ. Biết em giả vờ rồi nhưng đừng nhích bờ vai khỏi mái đầu em.

Giả vờ mình yêu nhau anh nhá. Để em được ghen tuông, ghen tuông "hợp pháp"mấy phút thôi. Em sẽ hỏi về một người con gái nào đó, rằng ai cho phép anh như thế, giả vờ đi anh, và cái nhói đau trong em rất thật.

Anh cứ giả vờ đặt môi lên gò má em thôi nhá, cho hơi thở ấy khiến em bối rối biết bao nhiêu.

Giả vờ anh giơ cao lên một món quà bắt em cố với! Để em thấy mình còn một cái gì cần hướng đến bằng tất cả niềm háo hức của đứa trẻ con.

Anh hãy giả vờ nói yêu em. Vì có ai đánh thuế một câu nói đâu anh? Và em cũng chỉ giả vờ là mình đang được yêu nhiều lắm...

Giả vờ níu kéo em khi em nói: "Có lẽ đã tới lúc em đi!". nhưng anh phải hứa cái siết tay giả vờ của anh đủ mạnh. Đủ mạnh.

Tất cả chỉ là giả vờ thôi. Em tuyên thệ em sẽ không tin là thật. Nước mắt em rơi cũng đâu là thật. Tại con gì bay vào mắt em thôi...

"Thơ" hay là "Phú" đấy chị ơi? :D
Tuy vậy ý thì lại rất thơ, hay và cảm động. Nhất là 4 câu cuối:

Tất cả chỉ là giả vờ thôi.
Em tuyên thệ: "Sẽ không tin là thật!"
Nước mắt em rơi hay bụi bay vào mắt?
"Chắc tại con gì bay vào mắt em thôi..."

Em mạn phép sửa một tí, chị thấy được không? ;)

quynhhoa
11-03-10, 14:08
Thơ diễn xuôi bạn à. Bạn sửa vậy thấy hay hơn đấy. Mình thích bài này lắm, còn bài đáp lại nữa, để từ từ mình post lên.
À, những bài này mình copy trên mạng đấy. Phải nói rõ thế để không bị kêu là đạo văn.

bluesky
12-03-10, 17:50
LÝ TRÍ VÀ TRÁI TIM

Lý trí bảo ta hãy quên
Trái tim ta sao cứ nhớ
Lý trí bảo ta đừng buồn
Nước mắt sao cứ rưng rưng

Lý trí bảo ta đừng yêu
Bởi yêu làm ta đau khổ
Mà sao trái tim dại khờ
Không nguôi nhớ nhung thổn thức

Hỡi lý trí và trái tim
Sao không hòa chung làm một
Hỡi người ta thương ta nhớ
Sao chẳng thể là của nhau.

Bài thơ này mình làm từ ngày còn sinh viên(hơn 10 năm rồi).Đưa lên gia đình 3C mình cùng đọc.Có ai trong gd mình đã có lúc trong tâm trạng này không nhỉ???
Bài thơ của bạn giống tâm trạng của mình quá. Nhưng mình sẽ chọn lý trí, dẫu có đau đớn nhưng an toàn hơn. Có phải mình đã già không nhỉ? 8->

mauxanhyeuthuong8
12-03-10, 21:37
BÀI THƠ KHÔNG THỂ ĐẶT TÊN
Biết trái tim chẳng có tội gì đâu
Khi anh không thể yêu em hơn nữa
Biết chuyện chúng mình rồi sẽ thành tan vỡ
Vẫn bất ngờ,vẫn tiếc nuối,ngẩn ngơ...

Chẳng muốn tin đâu anh đã dối lừa
Tình yêu cả tin em trao anh nồng cháy
Chẳng muốn tiếc về thời nông nổi ấy
Em bồi hồi,em vội vã,em yêu...

Hãy tha thứ nghe anh có biết bao điều
Em không thể và chúng mình... không thể
Sao hôm _Sao mai cách xa đến thế
Câu thơ này có tới được cùng anh

Có ích gì đâu biển cứ mãi biếc xanh
Em mãi yêu anhmột tình yêu ...không thể
Nắng quái chiều đang tìm về chốn ngủ
Em bé nhỏ tội tình biết trú ngụ về đâu.LOVE U! @};-@};-@};-

Rett
13-03-10, 10:43
Thơ Tình cửa Phật
Thân nằm trong cõi Vô Vi.
Hồn còn khật khưỡng bước đi bên ngoài.
Thơ tình giờ gửi cho ai?
Thương trong bóng tháp nhớ ngoài chân mây...
( ST lâu lắm rùi không nhớ ở đâu )

brainpower72
13-03-10, 11:46
GIÓ ƠI
(Gửi tặng Gió của tôi)

Gió mãi bay về đâu gió ơi ?
Biết chăng chong chóng đợi bên đời !
Gió vô tình đến mang nhung nhớ !
Một chút heo may cõi rong chơi.

Gió đã đi rồi chong chóng ơi !
Thôi quay thôi hát khúc yêu đời.
Mười năm chong chóng ngoan ngoan nhé.
Thịnh lớn lên rồi chóng lại quay ?!

metbaydethuong
14-03-10, 23:50
Gửi em cô gái bán hoa hồng.
Ngày lễ tình yêu một chiều đông
Em mang hoa đến cho đôi trẻ
Để thắm duyên nhau với hoa hồng

Đoá hoa hồng thắm ôm trước ngực
Duyên dáng em đi khắp phố đông
Môi thắm em cười thay câu nói
Mời anh tặng chị, đoá hoa hồng

Chiều đông giá đôi má em hồng
Mái tóc đen phủ che đôi mắt
Thương em vất vả, có biết không?
Hỏi em hồng ấy bao nhiêu cánh
Còn giữ cho em, cánh nào không?

tuandienthoai65
15-03-10, 11:17
Tôi với em giờ hai ngươi xa lạ.
Không chung đường đôi ngả chia ly.
Gìơ em có hạnh phúc vẹn tròn.
Đã thoả lòng mơ ước của em.
Đươc theo chồng phương trời xứ lạ.
Phú quý sang giầu ánh trời tây.
Tôi lang thang đi tìm một nửa.
Đã tìm hoài mà sao chẳng thấy .
Nửa của mình mãi ở nơi đâu .

tuandienthoai65
16-03-10, 02:19
Cô đơn vắng lặng sầu cô quạnh.
Thương nhớ trào dâng cả cõi lòng.
Nhớ người tri kỷ bao năm tháng .
Tay ấp má kề sống bên nhau
.
Đôi ta chia tay vì sao thế.
Vì cai gì lòng ta điên đảo .
xé nát tâm can đau đớn lòng.
Rồi đây trên bước đường đi tiếp .
Biết có người nào để nhớ mong.

Gìơ một mình trong nhà trống vắng.
đêm đông về lạnh lắm người ơi.
Bữa cơm buồn chỉ có mình thôi.
Luôn mong chờ mái ấm bình yên.

lisayan
19-03-10, 13:42
Qua giờ ngồi buồn nặn ra đc 1 bài thơ con cóc8->, xin mọi người đừng ném đá:P

Tặng Con gái, tặng Tôi, và Cố nhân


Lục bát ru con

Mẹ ngồi trên võng đong đưa
Ru con ngon giấc, ru mưa vào hồn
À ơi con ngủ giấc nồng
Mẹ còn thao thức nỗi buồn canh khuya
Ai người tri kỷ sẻ chia
Kia lời hẹn ước, người nơi phương nào?
Ân tình xưa cũ còn đâu
Chỉ còn vương lại nỗi sầu cô liêu
Nghĩ mình thân phận hẩm hiu
Càng thương con trẻ sớm chiều vắng cha
Ngày qua, ngày lại, qua ngày
Con càng khôn lớn, mẹ càng héo hon
À ơi con ngủ giấc tròn
Mẹ còn thức trọn đêm dài vì con
Lời ru ai vọng trong đêm
Nghe như câu hát những ngày xa xưa
"Trời mưa bong bóng phập phồng
Mẹ không lấy chồng mẹ ở với con..."

lisayan
19-03-10, 14:24
Vừa đọc trên Vietnamnet, nghe tin nhà thơ Hữu Loan -Tác giả của bài thơ tình VN hay nhất thế kỷ 20 - Màu tím hoa sim - đã qua đời. Trong tâm trạng xúc động, xin đc post lại bài thơ ở đây tặng các ACE, như 1 sự ngưỡng mộ dành cho tác giả và cho chính mối tình đẹp nhưng thật buồn của ông

Màu tím hoa sim
Hữu Loan

Nàng có ba người anh đi bộ đội
Những em nàng
Có em chưa biết nói
Khi tóc nàng xanh xanh

Tôi người Vệ quốc quân
xa gia đình
Yêu nàng như tình yêu em gái
Ngày hợp hôn
nàng không đòi may áo mới

Tôi mặc đồ quân nhân
đôi giày đinh
bết bùn đất hành quân
Nàng cười xinh xinh
bên anh chồng độc đáo
Tôi ở đơn vị về
Cưới nhau xong là đi
Từ chiến khu xa
Nhớ về ái ngại
Lấy chồng thời chiến binh
Mấy người đi trở lại
Nhỡ khi mình không về
thì thương
người vợ chờ
bé bỏng chiều quê...

Nhưng không chết
người trai khói lửa
Mà chết
người gái nhỏ hậu phương
Tôi về
không gặp nàng
Má tôi ngồi bên mộ con đầy bóng tối
Chiếc bình hoa ngày cưới
thành bình hương
tàn lạnh vây quanh

Tóc nàng xanh xanh
ngắn chưa đầy búi
Em ơi giây phút cuối
không được nghe nhau nói
không được trông nhau một lần

Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím
áo nàng màu tím hoa sim
Ngày xưa
một mình đèn khuya
bóng nhỏ
Nàng vá cho chồng tấm áo
ngày xưa...

Một chiều rừng mưa
Ba người anh trên chiến trường đông bắc
Được tin em gái mất
trước tin em lấy chồng
Gió sớm thu về rờn rợn nước sông
Đứa em nhỏ lớn lên
Ngỡ ngàng nhìn ảnh chị
Khi gió sớm thu về
cỏ vàng chân mộ chí

Chiều hành quân
Qua những đồi hoa sim
Những đồi hoa sim
những đồi hoa sim dài trong chiều không hết
Màu tím hoa sim
tím chiều hoang biền biệt
Có ai ví như từ chiều ca dao nào xưa xa
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh chưa có mẹ già chưa khâu
Ai hỏi vô tình hay ác ý với nhau
Chiều hoang tím có chiều hoang biết
Chiều hoang tím tím thêm màu da diết
Nhìn áo rách vai
Tôi hát trong màu hoa
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh mất sớm, mẹ già chưa khâu...
Màu tím hoa sim, tím tình trang lệ rớm
Tím tình ơi lệ ứa
Ráng vàng ma và sừng rúc điệu quân hành
Vang vọng chập chờn theo bóng những binh đoàn
Biền biệt hành binh vào thăm thẳm chiều hoang màu tím
Tôi ví vọng về đâu
Tôi với vọng về đâu
Áo anh nát chỉ dù lâu...

(1949, khóc vợ Lê Đỗ Thị Ninh)
(Theo bản đăng trên Thivien.net)

Bài này sau đó đã được 3 nhạc sĩ phổ nhạc, nhưng bản nhạc của Duy Khánh qua giọng hát Hoàng Oanh là gần với nguyên tác nhất. E sẽ post nhạc lên cho mọi người sau

loicuamat
20-03-10, 21:11
LẠI BẮT ĐẦU
( Xuân Quỳnh)

Lại bắt đầu từ những trang giấy trắng
Lại ngọn đèn, màu mực, những câu thơ
Lại nhịp đập bắt đầu, tim rạo rực
Trước bao nhiêu náo nức với mong chờ

Một con tàu chuyển bánh ngoài ga
Làn nước mới, trời xanh và mây trắng
Ngô non mướt, bãi cát vàng đầy nắng
Như chưa hề có mùa lũ đi qua

Như chưa hề có nỗi đau xưa
Lòng thanh thản trong tình yêu ngày mới
Một quá khứ ra đi cùng gió thổi
Thời gian trôi, ký ức sẽ phai nhoà

Những mùa sen, mùa phượng đã xa
Trên khắp nẻo lại bắt đầu mùa cúc
Rồi hoa đào lại hồng tươi nô nức
Như chưa hề biết đến tàn phai

Tay trong tay tôi đã bên người
Tôi chẳng nói điều chi về vĩnh viễn
Và mỗi sáng khi mặt trời hiển hiện
Là một ngày tôi lại bắt đầu yêu.


Mình xin góp một bài thơ của Xuân Quỳnh. Chúc các bạn ở là thành viên của Website này luôn tìm thấy niềm vui!

hatuan
21-03-10, 12:35
Buồn nên viết vài câu cho đỡ buồn ....

Hạnh phúc là gì hạnh phúc ơi ?
Mà sao bỗng chốc xa ta rồi ?
Niềm đau réo goi bao miền nhớ
Ta lại về ta, cõi đơn côi ....

Nhìn những gia đình ấm áp cười
Lòng ta bỗng thấy xót xa thôi !
Buồn ơi, ta muốn xa ngươi lắm
Sao cứ bám ta đến mệt nhoài ?!

Ta muốn nụ xuân sẽ đâm chồi
Cho ta người mẹ của con tôi
Cho ta tình yêu và vợ đảm
Mong lắm nhưng mà chắc xa xôi ????

lisayan
23-03-10, 14:30
Tặng cả nhà 1 bài thơ đã k còn mới, nhưng có khi đọc lại vẫn thấy chưa hề cũ.
E biết bài này lần đầu vào năm 1 ĐH, chỉ là 1 cảm xúc vu vơ, rồi quên đi, nhưng sau này, khi đã...mới thấy thấm thía hết ý nghĩa của nó. Chúc mọi người sẽ tìm được 1 nửa của mình (otherwise, stay single, do not make mistake 01 more time@};-)

TÔI ĐI TÌM MỘT NỬA CỦA TÔI...

Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Nhưng tìm mãi đến bây giờ chưa thấy
Nửa của tôi ơi, em là ai vậy?
Sao để tôi tìm, tìm mãi tên em.

Chiều dần buông, thành phố vào đêm
Sân cỏ, đường cây từng đôi ríu rít
Họ may mắn hơn tôi hay họ không cần biết
Nửa của mình hay nửa của ai?

Tôi đi tìm em, vâng tôi đã đi tìm
Và có thể suốt đời không tìm thấy
Nếu không có em, tôi đành sống vậy
Không nhặt nửa của ai làm nửa của mình.

Cái na ná tình yêu thì có một trăm nghìn
Nhưng đích thực tình yêu chỉ duy có một
Nên nhiều lúc tưởng lầm mình đã gặp
Nửa của mình, nhưng nào của mình đâu.

Không phải nửa của mình, chẳng phải nửa của nhau
Thì Thượng đế ơi, đừng bắt tôi lầm tưởng
Bởi tôi biết, khổ đau hay sung sướng
Là đúng sai trong tìm nửa của mình.

Tôi đi tìm em, vâng tôi đã đi tìm
Và ở nơi đâu trên đời này đây đó
Em cũng đang tìm tôi như thế
Chỉ có điều ta chưa nhận ra nhau....

-ĐẶNG QUỐC VINH -

Rett
23-03-10, 17:04
Mới đọc được bài này trên evan.express post cho mọi người cùng cảm nhận
Nhớ mẹ
Đặng Ngọc Khoa (http://evan.vnexpress.net/news/tac-gia/?id=1000008082)
Ngày Tết
đi qua hàng trầu cau
bỗng nhớ
Mẹ ta xưa ăn trầu môi đỏ
Cái cối xay
Cái ông bình vôi
Còn hằn dấu vân ngón cái
Một trăm năm
Một nghìn năm
Con không còn mẹ
Trên cánh đồng mồ côi
Chỉ cánh cò lẻ loi
Phơ phơ mây trắng góc trời...
Chiều mồng Hai
Con một mình về quê
Tay cầm miếng trầu
lặng lẽ
Biết tìm đâu
đôi bàn tay mẹ
Đặt lên
chữ hiếu
muộn màng!
Mồng Hai Tết Mậu Tý `08

hoasuasl
03-04-10, 17:36
NHỚ
hay
QUÊN
Tôi thường quên những điều đáng nhớ
Tôi lại hay nhớ những điều nên quên
Tôi quên trời đã vào đông
Phong phanh một tà áo mỏng
Hay quên trời đang mưa giông
Một mình lang thang trên phố
Quên cả lối về ngõ nhỏ
Tiếng mưa thì thầm trong đêm
Giọt nắng tội nghiệp bên thềm
Bơ vơ không tay người hứng
Sao tôi quên đi tất cả
Mà nhớ một người nên quên! http://l.yimg.com/hb/i/vn/blog//i/icon/16/1.gif

HN_autumn
04-04-10, 22:09
Chợt nhớ đến một khổ thơ nhưng chẳng nhớ của tác giả nào .
Thấy giống tâm trạng của mình bây giờ thôi

Anh không là anh của ngày xưa
Em vẫn là em ngày cũ
Biết khi nào: Khi hoa là nụ ?
Anh lại quay về như những ngày xưa

AuZenith
17-04-10, 20:13
(tặng em)

gửi mùa hè giữ hộ chút tình yêu
khi chia tay vẫn hẹn ngày gặp lại
lúc ấy em có là cô gái
đốt tôi bằng ngọn lửa của riêng em?@};-

---------- Post added at 19:11 ---------- Previous post was at 19:09 ----------

Phút biết em là phút gặp mắt em nhìn
Phút yêu em cũng là phút ấy
Vì giếng quá trong nên không nhìn thấy đáy
Vì mắt quá trong nên mắt nói rất nhiều.

Có lẽ mắt muôn đời vẫn nói hộ lời yêu
Anh chẳng dám nhìn nhiều đôi mắt ấy
Đừng hỏi anh không nhìn sao thấy
Cho anh hỏi một lời:"sao anh lại yêu em?"

---------- Post added at 19:13 ---------- Previous post was at 19:11 ----------

Chợt nhớ đến một khổ thơ nhưng chẳng nhớ của tác giả nào .
Thấy giống tâm trạng của mình bây giờ thôi

Anh không là anh của ngày xưa
Em vẫn là em ngày cũ
Biết khi nào: Khi hoa là nụ ?
Anh lại quay về như những ngày xưa

bao giờ cho đến ngày xưa
bao giờ tới thuở em chưa có chồng?
cho anh được nhớ được mong
được hờn ghen nát tạn lòng chưa thôi...

Visitor
17-04-10, 21:29
MƠ LẠI ĐOẠN ĐẦU
Vừa tìm đến môi em thì giấc mơ bỗng mất
Choàng dậy quờ không thấy em đâu
Anh vội kéo tấm chăn lên kín mắt
Xin chị mơ, xin lại chị đoạn đầu

Danheocon
20-04-10, 15:05
CỎ

Lúc nào em cũng ước mơ
Một ngày bình yên được nằm trên cỏ
Và hôm nay trong buổi chiều lặng gió
Được gối đầu lên cỏ, bên anh.

Nhìn mây trắng trôi trong giây phút bồng bềnh
Anh ngồi quạt cho em lim dim ngủ
Em nghe thấy bình yên về trú ngụ
Trên bàn tay anh vuốt lọn tóc mai

Đâu còn thấy tiếng thời gian thở dài
Bọn mình đang ở xa Hà Nội
Em nằm nghe gió sông Hồng thổi
Như trong bài ca mình đã hát cùng nhau

Em nằm đây và thấy mọi nỗi đau
Từ cái thuở ngày xưa bỗng nhẹ nhàng tan biến
Mở mắt thấy nụ cười anh hiển hiện
Bỗng thấy quanh mình đầy cỏ, đầy hoa

Em biết rồi một ngày anh sẽ phải đi xa
Tới Berlin, Maxcơva...hay một nơi nào đó
Mong anh không bao giờ quên một nơi đầy cỏ
Có hai người lặng lẽ bên nhau.

Danheocon
20-04-10, 19:12
CUỐI CON ĐƯỜNG ĐƠN CHIẾC
- Đinh Thị Thu Vân –

Đừng dối em !
anh có một trái tim
biết khóc
một trái tim
khao khát vỗ về
trái tim non – trái tim mềm quá thể,
trước em mà sao nỡ giấu che đi ?

Anh giấu em, em nhầm lẫn thì sao ?
ai chia sẻ khoảng đời riêng gió bão
anh yêu dấu – khép làm chi cánh cửa
ngõ đời anh, em đứng đợi lâu rồi.

Ngõ đời anh xao xác lá vàng rơi,
em đứng đợi bao mùa không dám nhặt
lá xanh cho người, về với em lá úa
lá bây giờ… ơi lá của em chưa ?

Của em chưa ? nỗi buồn sâu đáy mắt
câu thơ bay trong giấc ngủ chập chờn
của em chưa ngọt ngào anh đánh mất
giữa trưa chiều hoang lạnh lắm cô đơn ?

Anh của em chưa ? câu hỏi đắng tâm hồn
em đơn chiếc vỗ về em mấy bận
ôi hạnh phúc ở nơi nào xa thẳm
cuối con đường tìm kiếm vẫn còn anh ?

Cuối con đường đơn chiếc em tin
anh vẫn đợi chờ em, sâu đáy mắt
anh vẫn đợi chờ em, trái tim non biết khóc
xao xác lá vàng – em nhặt
giữ riêng em ./.

Danheocon
20-04-10, 22:57
CÁNH SAO BĂNG


-----------Nghiêm Thị Hằng ----------

Em chẳng thể nào nhặt được cánh sao băng
Dù thấy nó đang tan trước mặt
Như không giữ được tình yêu ấy
Khi nó tan như bóng nước mưa rào

Anh bảo tình yêu như quả chín
Nhưng chẳng thể hái về như hái trái cam
Còn em biết tình yêu đang tan
Nhưng không thể giữ được quả sâu trước mùa giông bão

Như không thể nhặt được cánh sao băng
Dù thấy nó đang tan trước mặt./.

camchuongdo
23-04-10, 11:41
Chị tôi
Hà Thiên Sơn

Chị tôi qua tuổi trăng tròn
Năm mươi năm lẻ vẫn còn mùa đông
Phải như mua được tấm chồng
Thì tôi mua sớm biếu không chị rồi.

Mẹ mất tôi mới lên mười
Loay hoay chị giữ mảnh trời bình yên
Việc đời việc đạo chung riêng
Một vai chị gánh chẳng nghiêng bên nào.

Người ta nhà thấp nhà cao
Chị tôi vẫn chỉ mấy sào vườn xưa
Cây khế ngọt cây bưởi chua
Với giàn thiên lý hương đưa ngạt ngào.

Tôi ra phố thị lao xao
Nhớ mùi trám chín bữa nào chị om
Tình yêu lúc khuyết lúc tròn
Tuổi xuân chị mất có còn lại không.

lisayan
26-04-10, 17:34
Chiều nay vô tình 8 trên chat box, nghe nhắc đến hoa ti-gôn, lại thấy nhớ bài thơ bất hủ của TTKH8->

Xin chia sẻ cùng mọi người (sorry tác giả vì có 2 sắc mà nhớ lộn thành 5 sắc:)), già rồi nên lẩn thẩn:">)

Hai sắc hoa ti gôn

Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc,
Tôi chờ ngưòi đến với yêu thương

Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong,
Và phương trời thẳm mờ sương, cát
Tay vít dây hoa trắng cạnh lòng.

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài những lúc thấy tôi vui,
Bảo rằng: "Hoa, dáng như tim vỡ,
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi !"

Thuở ấy nào tôi có hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: "Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy"

Ðâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời đau khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá !- tôi buồn lắm
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường...

Từ đấy, thu rồi, thu, lại thu,
Lòng tôi còn giá đến bao giờ ?
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ...
Người ấy cho nên vẫn hững hờ.

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạnh lẽo của chồng tôi,
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng "một người"

Buồn quá! Hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Sắc hồng tựa trái tim tan vỡ.
Và đỏ như màu máu thắm pha !

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi...
Ðến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi !

Tôi sợ chiều thu nắng phớt mờ,
Chiều thu hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lặng lẽ chân mây vắng,
Người ấy bên sông đứng gọi đò

Nếu biết rằng tôi đã có chồng
Trời ơi ! Người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa...vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng ?

T.T.KH
------------------------------------------------------------------------------------------------
Về tác giả và về hoa ti-gôn:
Từ lúc T.T. Kh. góp mặt vào làng thi ca tiền chiến, người ta đã tốn biết bao công phu đi tìm hiểu về T.T.Kh.. Không ai biết được tên thật cũng như quê quán của nàng. Có người cho nàng là Trần Thị Khánh, một nữ sinh phố Sinh Từ, Hà Nội. Có kẻ cho cô là người yêu của thi sĩ Thanh Tâm, hay đây chỉ là một nhân vật trong tưởng tượng của ông nhằm lâm ly hóa hay thi vị hóa một mối tình tưởng tượng. Rồi ký giả Thanh Châu, các thi sĩ Nguyễn Bính và J. Leiba cũng nhận T.T.Kh. là người yêu của mình! Kể từ đó, dù cho các nhà văn tốn không biết bao giấy mực nhưng họ vẫn không biết gì hơn về nàng.

Về hoa Tigôn (Antigone in French): loại hoa dây leo, không thơm, có hình quả tim vỡ làm mấy mảnh. Hoa Tigôn rất đẹp, có hai loại: loại cho ra hoa mầu trắng và loại cho ra hoa mầu đỏ hay hồng tươi, có thể mọc ở toàn cõi VN. Lá Tigôn mầu xanh, hình tim như lá trầu nhưng nhỏ cỡ 3 ngón tay. Hoa Tigôn nhỏ bằng đầu chiếc đũa ăn cơm, mọc thành chùm. Hoa Tigôn có 5 cánh hình trái tim, hai cánh nhỏ ở trong và 3 cánh lớn hơn chụm vào nhau bao ở ngoài. Khi gặp gió hay mưa hoa rụng từ cuống hoa, rơi xuống đất nhưng vẫn còn nguyên cả bông hoa chứ cánh hoa không tách rời ra tơi tả như T.T.Kh. mô tả trong thơ của bà. Ở miền Nam Việt Nam gọi là hoa nho vì lá giống lá nho. Tác giả mượn ý màu trắng là màu trinh bạch, ngây thơ khi nàng còn nhỏ dại, và hồng là màu mà nàng phải trải qua những sự đau khổ trong tình trường khi con tim nàng tan vỡ........

Như đã thấy "Bài Thơ Cuối Cùng" xuất hiện vào giữa năm 1938, trong đó T.T.Kh. giận trách người tình cũ đã đem thơ của nàng lên mặt báo làm lộ chuyện thầm kín cho khắp người đời thóc mách xem thì không còn thấy xuất hiện bài thơ nào khác của nàng nữa.

Mãi tới 2 năm sau, vào giữa 1940, mới thấy xuất hiện bài thơ gửi T.T.Kh. với bút hiệu Thâm Tâm (Nguyễn Tuấn Trình, 1917-194, có lẽ là ông ở xa vừa mới về. Ông tự nhận là người tình cũ của T.T.Kh., gọi nàng bằng tên "Khánh" và nhắc tên nầy tổng cộng 4 lần. Bài thơ nầy là để trả lời cho 4 bài thơ của nàng, nhưng với giọng điệu cay đắng, mỉa mai!

Ngoài ra Thâm Tâm còn 2 bài thơ khác viết cho T.T.Kh. như sau: Màu Máu Tigôn, Dang Dở

Đây là những bài thơ tình hay nhất của Thâm Tâm gởi cho T.T.Kh. xuất hiện trong năm 1940. Bài thơ "Dang Dở" trên đã chấm dứt mối tình bí mật đó. Nhưng...

Sau đó, người ta lại được biết chút ít về T.T.Kh. qua bài thơ "Dòng Dư Lệ" của Nguyễn Bính. Lúc bấy giờ ai chẳng nghĩ T.T.Kh. chính là người tình vườn Thanh của Nguyễn Bính. Nhưng đó chỉ là sự ngộ nhận của một kẻ si thơ T.T.Kh. mà thôi.

Thi sĩ Nguyễn Bính lúc còn trẻ có máu "giang hồ", vào Nam ra Bắc mấy lần. Một lần dong ruổi, gặp đêm mưa lớn, ông ghé vào trọ tại một nhà ở vùng Thanh Hóa, được người lão bộc tiếp đãi. Nhà có khu vuờn đẹp, trong nhà có cô gái trẻ ngồi quay tơ - mà ông gọi là "Người Vườn Thanh" - đã khiến ông run động, thao thức bâng quơ; nhưng nghĩ mình còn nặng kiếp phong trần nên chưa dám tính đến chuyện tình duyên.

Rồi mấy năm sau, ông lại có dịp qua vùng Thanh Hóa, bèn tìm đến chốn cũ, thì được người lão bộc năm xưa kể cho nghe "một thiên hận tình." Thời gian lại qua đi, ông gần như đã quên câu chuyện đó, thì đọc được những bài thơ của T.T.Kh. xuất hiện trên báo. Ông thấy những bài thơ đó giống hệt thiên hận tình của "Người Vườn Thanh" năm nào, ông nghĩ rằng "Người Vườn Thanh" chính là T.T.Kh., và viết bài thơ "Dòng Dư Lệ" để tặng nàng.

Mặc dầu xôn xao bàn tán và tranh dành lấy mình và lấy thơ của mình, T.T.Kh. đã biến mất. Cho đến mùa xuân năm 1938 ngày 30 tháng 10 thì trên Tiểu Thuyết Thứ Bảy lại xuất hiện T.T.Kh. với Bài Thơ Cuối Cùng. Đó là bốn bài thơ mà T.T.Kh. đã để lại trong lòng tất cả người yêu thơ của bà. Cho đến thập kỷ 80, vẫn có người noí rằng bà còn sống và đã gặp bà, nhưng dù sao đó cũng chỉ là một lời nói mà thôi.

Vậy T.T.Kh. nàng là ai??? Và vì ai mà làm thơ??? Cái nghi vấn đã kéo dài hơn 50 năm cho đến năm 1994. Bà Đ.T.L (tạm dấu tên) đã tiết lộ cái mà thiên hạ cho là "thiên cơ bất khả tiết lộ" cho nhà văn Thế Nhật, và đó cũng là cái chìa khóa để mở cái cửa nghi vấn cho làng văn học Việt Nam.

T.T.Kh là gì?
T chữ thứ nhất là TRẦN
T chữ thứ hai là THANH
Kh chữ thứ ba là KHÓC

KHÓC ở đây là khóc cho mối tình có duyên không nợ, khóc cho cái éo le cuộc đời. Tạo hóa trớ trêu khiến cho họ gặp nhau rồi đem cho họ bao nhiêu là nước mắc ngậm ngùi khi xa nhau.

THANH là Thanh Châu, là tác giả của truyện ngắn"Hoa Tigôn" đã nhắc ở trên. Ông hiện cư ngụ tại Hà Nội, là người đã tạo cho T.T.Kh. những cảm xúc để viết lên những giận hờn, thương xót, và khóc thương. Người đã mang nặng chữ chung thủy với chữ tình, đã gắn bó với thơ T.T.Kh., với cái hồn của nàng suốt hơn 50 năm trời đăng đẵng. Một người mà hôm nay thân đã tàn sức đã tận, nhưng tâm hồn vẫn lâng lâng cái trẻ trung, cái nhớ thương ray rứt về cố nhân. Một người có tâm hồn cao thương và sắc đá, trước những thử thách trớ trêu của tạo hóa, nhưng lại mềm mại, đắng cay trong từng ngòi bút ông buông lời

TRẦN là Trần Thị Chung, (tên thường gọi là Trần Thị Vân Chung) sinh ngày 25-8-1919 tại thị xã Thanh Hóa, Hà Nộị sinh trưởng trong một gia đình Quan lại thời bấy giờ. Vân Chung có một người anh cả, hai người em gái và một người em trai út. Năm 1934, qua mối mai, gia đình nàng đã hứa gả nàng cho một luật sư (Lê Ngọc Chấn, ông đã chết sau khi mãn tù cải tạo học tập). Hiện nay bà cùng các con sinh sống ở miền Nam nước Pháp trong một thị xã nhỏ và bà vẫn tiếp tục làm thơ, viết văn với nhiều bút hiệu khác khau như Vân Nương, Tơ Sương v.v...

(sưu tầm)

truongha
26-04-10, 20:47
cho kẻ đa tình!
Có đôi khi bật cười vì những điều trong cuộc sống, biết là sai mà vẫn cứ làm, biết là không đúng mà vẫn cứ lao đầu vào. Kệ chứ, đó là bản năng mà. Đôi khi chỉ cần một chút bản năng để thấy cuộc sống thêm thi vị. Cứ lý trí quá, thấy cuộc sống thực dụng và nhàm chán..Một bài thơ tặng cho ai đó trót là kẻ đa tình…

Kẻ đa tình
Trời bỗng nhiên thất thường như con gái
Đang trong xanh bất chợt gió chuyển mùa
Tôi thất thường cho một người vụng dại
Giam mình trong một cõi hư vô

Nước mắt trời là những cơn mưa
Vần vũ trong những ngày bão tố
Mùa lặng yên khi trời không nổi gió
Để yêu thương được trao trọn cuộc đời

Em nguyện dâng hết trái tim cho tôi
Không đắn đo, không một điều suy nghĩ
Tôi uống cạn tình em như kẻ vô liêm sỉ
Nhận thật nhiều nhưng lại chẳng cho ai

Tôi ngông cuồng bán rẻ một đời trai
Ngạo nghễ cười mà chẳng hề sám hối
Em đau đớn quay lưng giấu vội
Giọt nước mắt muộn màng...
... tôi thương cho chính em!(ST)

RoseStyle
27-04-10, 01:45
TRẦN là Trần Thị Chung, (tên thường gọi là Trần Thị Vân Chung) sinh ngày 25-8-1919 tại thị xã Thanh Hóa, Hà Nộị sinh trưởng trong một gia đình Quan lại thời bấy giờ. Vân Chung có một người anh cả, hai người em gái và một người em trai út. Năm 1934, qua mối mai, gia đình nàng đã hứa gả nàng cho một luật sư (Lê Ngọc Chấn, ông đã chết sau khi mãn tù cải tạo học tập). Hiện nay bà cùng các con sinh sống ở miền Nam nước Pháp trong một thị xã nhỏ và bà vẫn tiếp tục làm thơ, viết văn với nhiều bút hiệu khác khau như Vân Nương, Tơ Sương v.v...

(sưu tầm)
[/QUOTE]

Chẹp, thị xã Thanh Hóa, Hà Nội là sao nhỉ?:-??T.T.KH lúc này cũng không làm mình bớt chán, đọc thấy chán thêm.

RoseStyle
27-04-10, 02:01
Huhuhu, muốn làm thơ mà rặn mãi chả ra câu nào khi Vắng anh thế này. Cố khò!8->

mrs_divacci
27-04-10, 10:00
Vần thơ ai bẻ làm đôi
Yêu thương cách nửa... làn môi dại khờ
Đêm khuya ai đợi ai chờ
Ai ôm gối lẻ lẳng lơ phận đời
Ôm con anh vẫn à ơi
Em đi canh vắng quên lời... ru con
:-ss

:-ss:-ss:-sstâm trạng nhi

matvnn
27-04-10, 10:53
Mình rất thích bài thơ Đôi Dép của tác giả Nguyễn Trung Kiên. Xin post lên đây để cả nhà cùng đọc và suy ngẫm về hạnh phúc "một thời vang bóng" của mình.

Bài thơ đầu tiên anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng kẻ khác
Số phận chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khăng khít song hành
Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em ở những điều ngược lại
Gắn bó nhau vì một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia ...

son_nu83
29-04-10, 01:52
Ôm con anh vẫn à ơi
Em đi canh vắng quên lời... ru con
:-ss

Ai mang duyên phận héo hon
Đường tình đôi ngả, ai còn nhớ không
Trời sinh ra sợi tơ hồng
Ai đem dao cắt cho lòng quặn đau

son_nu83
29-04-10, 09:13
Đôi khi buồn lắm chứ biết sao được bạn. Tự nhiên nó tuôn ra mấy câu thơ...thẩn :">
Khi buồn nhặt chiếc lá mơ
Ống bơ ta đá là thơ ra liền :D

Danheocon
29-04-10, 18:27
Hạnh phúc là gì???
------ Diên Vỹ -------

Hạnh phúc là gì mà sao ta mơ đến vậy
Một vòng tay,
Một nụ hôn nồng cháy
Có phải là hạnh phúc đó không?

Ta đi tìm gì giữa trời - đất mênh mông?
Một tia mắt, một cái nhìn thông cảm
Đôi tâm hồn vô tình va chạm...
Có được gọi là hạnh phúc...hay không ?

Từ bắt đầu yêu, để biết nhớ, biết mong
Và giọt mắt chảy về tim rỉ máu
Con chim non một mình giữa trời giông bão
Hạnh phúc có là mái ấm yêu thương ?

Ta và người đi ngược con đường
Nên ráo riết tìm nhau... và hồn ngập tràn khao khát
Hạnh phúc bây giờ có phải là ngọt ngào câu hát
Để ru lòng mình trong cái nhớ cuồng điên ...?

Hạnh phúc có là cái gì đó thiêng liêng
Ta phàm tục nên mãi tìm chẳng thấy...?
Hay hạnh phúc là điều bình dị...
Lặng thầm trong khoảng cách... Ta - Người ?

camchuongdo
30-04-10, 00:22
GIẬT MÌNH THÁNG TƯ

Nghe tiếng chuông reo,
bỗng giật mình
Nhưng không phải là anh,
không phải
Anh của em giờ này mê mải
Những phương trời xa lạ nào kia

Ảo ảnh anh như tháng Tư về
Loá màu trắng, loa kèn trên phố
Em mải ngắm những đài hoa rạng rỡ
Bỗng giật mình,
sắp hết một mùa hoa!

Trắng diệu kỳ,
thanh khiết,
kiêu sa...

(Vũ Thị Minh Nguyệt)

lisayan
05-05-10, 11:10
Sáng nay lên search 1 bài nhạc, tình cờ thấy được những bài thơ ngồ ngộ, vẫn thể thơ lục bát yêu thích của e \:D/

TRẢ LỜI
Ta còn ghé lại làm chi ?
Đằng sau suối vắng đã phì nhiêu hoa
Lá xanh vàng vội đã hòa
Vào trăm lá đỏ bến nhòa nhạt sông
Mặt người từ đó viển vông
Giấc nhìn lưng núi đã không thấy gì
Và sương đã cạn nguồn vì
Đàn mây năm trước bỏ đi dập dồn
Trở nhìn muôn một héo hon
Miệng môi ấy đã không còn âm thanh…
– Không, môi miệng ấy để giành
Dẫu ngày tháng đậm cũng đành chờ em
Dẫu rằng đi biệt muôn năm
Ngày sau sỏi đá cũng gần gũi nhau

----------------------------

NGƯỜI MUÔN KIẾP NỌ
Người muôn kiếp nọ đã từng
Bãi bờ xanh biếc giữa mừng vui tôi
Gót bàn chân đọng mắt môi
Cho bầy cỏ dại nói lời chiêm bao
Chiều sương hở ngón tay chào
Niềm đau ảo ảnh cấu cào hoa niên
Tuổi sơ hãi động từng phen
Trưa hè đứng gội trận riêng mưa cười
Những nhành lá mãi không tươi
Những màu xanh nhốt trong lời thiên thu
Trần gian dạo ấy không màu
Còn em thủơ nọ từ lâu không mùi
Những hàng quán trọ ven tôi
Một phen vất vả ngồi nguôi nghĩ về

(Trần Khiêm)

Giọng thơ có chút gì đó bàng bạc hơi hướng Trịnh, thanh tao và thoát tục, bi mà k lụy, để cái tôi cô đơn hòa vào cái TA chung của thiên nhiên, tạo hóa. Thơ hay!:)>-
-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Ngoài ra, em mới truy lùng được album thơ TTKh, tặng luôn cho bác nào thích thơ TTKh và thích ngâm thơ @};-, trọn bộ là 4 bài
Hai Sắc Hoa Tigôn (Thất ngôn tự do, 1937)
Bài Thơ Thứ Nhất (Thất ngôn tự do, 1937)
Bài Thơ Đan Áo (Lục bát, 1937)
Bài Thơ Cuối Cùng (Thất ngôn tự do, 1938)

Hix thế quái nào mà em k nhúng flash vào đc, các bác vào link này nghe đỡ vậy :P
http://lyric.tkaraoke.com/AlbumGenerator.aspx?alid=10145

quynhhoa
05-05-10, 18:17
Là thị xã Thanh Hóa (giờ là Thành phố Thanh Hóa) quê tui đó. Vừa được sát nhập về HN ^#(^

Ủa, thông tin động trời này sao mình không biết nhỉ? Tôi nghiệp Ninh Bình, Nam Định, bị HN nhảy cóc bỏ qua, vào tận Thanh Hóa để sát nhập.

camchuongdo
05-05-10, 19:55
KHÔNG PHẢI AI CŨNG CÓ
NHỮNG PHÚT YẾU LÒNG NHƯ THẾ

Xin em đừng nặng lời trách nhau
Nụ hôn ấy đâu chỉ là phút giây nông nổi
“ Em dại dột, em trẻ con, em yếu đuối”
Anh có hơn chi tuổi trẻ dại khờ

Đừng bên anh chỉ như một giấc mơ
Xin hãy tin những bản tình ca anh hát
Trái tim anh chỉ mình em định đoạt
Chẳng thể nào có người diễm phúc sau em

Đừng tự ti như thế nữa đi
Anh biết sự cao thượng trong tình yêu nơi em là có thật
Nhưng nếu thiếu nhau thì còn gì để mất
Lòng tốt kia khiến người khác đau lòng

Dẫu ngàn lần anh vẫn nói vậy thôi
“ Anh yêu em” và cứ là thế đấy
Đừng nghĩ ai cũng có những phút yếu lòng như vậy
Đến trong nhau bằng những dối lừa...

---------- Post added at 18:55 ---------- Previous post was at 18:35 ----------

Hiểu cho em


Hiểu cho em
Người con gái thích sưu tầm kỷ niệm
Ngồi một mình mang thời gian chiêm nghiệm
Tháng ngày trôi lơ đễnh vuột tầm tay

Đừng trách em
Người con gái hôm nay
Ngồi thẩn thờ bên vuông cửa nhỏ
Sao không phải chính anh
mà do một ai đó
Góp nhặt cùng em mẫu vụn ân tình

Em đã cố quên hết chuyện chúng mình
Không phải vì không còn yêu anh nữa
Em sợ mình mắc nợ lời hứa
Hãy hiểu giùm nỗi khổ lúc xa nhau

Sẽ chẳng có người con gái nào
Mong chia tay để giữ hoài kỷ niệm
Bao vui buồn một thời ta tìm kiếm
Cuối cùng...
chỉ hồi ức đáng thương

Em nhớ lắm, từng kỷ niệm ngát hương
Có nụ cười,
có giận hờn,
nước mắt,
Có tính ngày,
tính tháng,
mới thấy lòng se thắt
Tình yêu quả thật rất ngặt nghèo

Tình yêu em mang theo
Vòng tay thì nhỏ bé
Mình có duyên mà không nợ anh nhé
Đành thôi...
đứng bên lề trái tim

Hiểu cho em
người con gái yếu mềm

Trường phi Bảo

truongha
05-05-10, 23:51
Tôi ghét tôi.

Tôi vẫn ghét tôi vì đã yêu người,
Cho dù hôm nay cạn lời trách cứ,
Trò chơi hú tim ngu ngơ muốn thử,
Mộng tím vết bầm, đáng tội riêng tôi.

Ai biết tình người nhẹ như lá rơi,
Vỡ tiếng thương yêu mềm trên đá sỏi,
Mang kiếp rêu phong, nhánh đời còm cõi,
Qua khúc đoạn trường, sầu đã oằn vai.

Vẫn phải gạt mình còn một chút may,
Con tim đớn đau vì bao trầy sướt,
Đôi khi lại nghe máu hồng chảy ngược,
Thì đoạn sử tình đâu thể chấm câu.

camchuongdo
06-05-10, 22:47
Vô cùng thương tiếc nhà thơ Hoàng Cầm - tác giả của Lá Diêu Bông, của Cô hàng xén răng đen cười như mùa thu tỏa nắng, của Bên kia sông đuống...

Thơ của ông đầy tính nhân văn và trái tim nhân hậu
Em bé lên 6 tuổi

I
Em bé lên sáu tuổi
Lủi thủi tìm miếng ăn.
Bố: cường hào nợ máu
Đã trả trước nông dân.
Mẹ bỏ con lay lắt
Đi tuột vào trong Nam.
Từ khi lọt lòng mẹ
Ăn sữa, ngủ giường êm,
Áo hoa lót áo mềm.
Nào biết mình sung sướng.
Ngọn sóng đang trào lên
Ai nghĩ thân bèo bọt;
Nhưng người với con người
Vẫn sẵn lòng thương xót.
Có cụ già đói khổ
Lập cập đi mò cua:
Bố mẹ nó không còn,
Đứa trẻ này gầy còm,
Bỗng thương tình côi cút;
Cụ nhường cho miếng cơm.
Chân tay như cái que,
Bụng phình lại ngẳng cổ,
Mắt tròn đỏ hoe hoe
Đo nhìn đời bỡ ngỡ:
“Lạy bà xin bát cháo
Cháu miếng cơm, thầy ơi!”

II
Có một chị cán bộ
Đang phát động thôn ngoài,
Chợt nhìn ra phía ngõ
Nghe tiếng kêu lạc loài
Chị rùng mình nhớ lại
Năm đói kém từ lâu
Chị mới năm tuổi đầu
Liếm lá khoai giữa chợ.
Chạy vùng ra phía ngõ
Dắt em bé vào nhà,
Nắm cơm dành chiều qua
Bẻ cho em một nửa.
Chị bần cố nông cốt cán
Ứa nước mắt quay đi:
- “Nó là con địa chủ
Bé bỏng đã biết gì;
Hôm cho em bát cháo,
Chịu ba ngày hỏi truy”.
Chị đội bỗng lùi lại
Nhìn đứa bé mồ côi
Cố tìm vết thù địch.
Chỉ thấy một con người.
Em bé đã ăn no
Nằm lăn ra đất ngủ;
Chị nghĩ: “sau lấy chồng
Sinh con bồng bú sữa”.

III
Chị phải đình công tác
Vì câu chuyện trên kia.
Buồng tối lạnh đêm khuya
Thắp đèn lên kiểm thảo.
Do cái lưỡi không xương
Nên nhiều đường lắt léo;
Do con mắt bé téo
Chẳng nhìn xa chân trời;
Do bộ óc chây lười
Chỉ một màu sắt rỉ,
đã lâu nằm ngủ kĩ
Trên trang sách im lìm;
Do mấy con người máy
Đầy gân, thiếu trái tim!

IV
Nào “liên quan phản động”
“Mất cảnh giác lập trường”.
Mấy đêm khóc ròng rã
Ngọn đèn soi tù mù,
Lòng vặn lòng câu hỏi:
“Sao thương con kẻ thù?
Giá ghét được đứa bé
Lòng thảnh thơi bao nhiêu!”

---------- Post added at 21:47 ---------- Previous post was at 21:46 ----------

Quan niệm về cái chết, ông có bài thơ

Nhân câu chuyện mấy người tự tử (Hoàng Cầm)

Đọc báo Nhân dân số 822
Có đăng tin mấy người tự tử
Vì câu chuyện tình duyên trắc trở
Đêm mùa hè nóng nôi
như lửa
Tôi ngồi làm thơ
Vừa giận, vừa thương mấy người xấu số.
Chân đi chưa hết nửa đường đời
Đã vội nằm im dưới mộ
Cuộc sống cho dù lắm mưa
nhiều gió
Nhiều cay đắng xót xa
Cũng đẹp gấp vạn lần cái chết
Chết là hết
hết đau
hết khổ
Nhưng cũng hết vầng trăng soi sáng trên đầu
Hết những bàn tay e ấp tìm nhau
Len lén, bước chân hò hẹn
Bây giờ gặp gỡ nơi đâu?
Dù có chết cùng nhau
Cũng vẫn là chia tay nhau vĩnh viễn
Trời đầu xuân mây vần bão chuyển
Có lạnh không?
Tôi biết hai người khổ lắm
Còn gì buồn bằng không được yêu nhau
Nhưng sao lại chết?
Nhà đạo đức vuốt hàng râu mép
Hạ kính
lắc đầu
Chép miệng
“Hoà bình chủ nghĩa”
Tôi không nghĩ vội vàng như thế
Tôi đã từng yêu
từng đã khổ nhiều
Nhưng không thể tán thành cái chết
Tôi không thích loại cúi đầu theo số kiếp
Cắn răng vào cứ sống cứ yêu
Khi Lương Sơn Bá tương tư trên
giường bệnh
Ngày một võ vàng
Ôm bóng người yêu mà chết
Khi Chúc Anh Đài xăm xăm vào huyệt
Theo nhau cho trọn lời nguyền
Cả rạp lặng yên
Những chiếc khăn tay đầm đìa nước mắt,
Sự thật cuộc đời đắng cay hơn nghệ thuật
Lương Sơn Bá, Chúc Anh Đài
Sống không được yêu nhau,
Chết còn được hoá thành đôi bướm,
Nhưng mấy người tự tử
Xác bây giờ mục nát dưới mồ,
Biết ai thương họ?
Có phải vì chúng ta quá yêu người yêu cũ
Mà quên người sống bây giờ?
Có phải vì chúng ta mất nhiều trong Kháng chiến,
Nên chủ trương tiết kiệm lòng mình?
Có phải vì chúng ta muôn việc rối tinh
Đành xếp lại chuyện mấy người tự tử?
Lịch sử phải trải qua bao đau khổ
Những người chết thiêu trong lửa
Những người chết gục trong tù
Những người chết treo trên cột
Tùng xẻo lăng trì
Rỏ máu trên bàn thờ nhân loại
Cho con người được làm người
Cho con người được yêu được sống
Tôi muốn gào lên cho đến khi lạc giọng
“Không gì đau thương
bằng
mất một con người”
Sao họ lại đưa nhau đi tự tử?
Có phải vì họ không bằng lòng chế độ,
Bất mãn với cuộc đời?
Không.
Họ chưa hai mươi
Cô bé hôm nào mới lớn
Soi trộm vào gương, thấy má mình hồng
Nghĩ đến chuyện lấy chồng
đỏ mặt
Người con trai ngồi trên gò đất
Thổi sáo gọi người yêu
Làm nắng chiều
đứng lại
Lúa đương thì con gái
Cũng thấy rộn trong lòng
Xôn xao gió thổi
Đầu sát bên đầu bàn chuyện tương lai
Thôn xóm tan dần bóng đen địa chủ
Cuộc đời như ánh trăng mỗi ngày một tỏ
Sáng bừng lên
Trong những chiếc hôn đầu
Chế độ ta không cấm họ yêu nhau
Mà sao họ chết?
Người công an đứng ngã tư đường phố
Chỉ huy
bên trái
bên phải
xe chạy
xe dừng
Rất cần cho việc giao thông.
Nhưng đem bục công an
máy móc
đặt giữa tim người
Bắt tình cảm ngược xuôi
Theo đúng luật đi đường nhà nước
Có thể gây rất nhiều chua xót
ngoài đời
Ngày Phật đản vừa rồi được nghỉ
Tôi đến nhà Văn Cao
Hai đứa rủ nhau
đi ăn thịt chó
Văn Cao vốn là người nể vợ
Ăn xong mua một gói về nhà
Tôi bỗng giật mình,
(nhưng không để lộ ra)
Người chủ xé thơ tôi
gói thịt
Ngay lúc đó tôi chỉ còn muốn chết
Như dại như điên tôi oán đất, oán trời
Nhưng hôm nay tôi chỉ oán mình tôi
Thơ tôi bị cuộc đời ruồng bỏ
Vì tôi đã ngủ quên trong chế độ
Vẽ phấn bôi son, tô toàn màu đỏ
La liệt đầy đường hoa nở
chim kêu
“Tốt tốt!
xà và
tốt tốt!”
Qua thơ tôi
cuộc đời như hết chuyện
Có thể khoanh tay yên trí đi nằm
Như Thượng đế bước sang ngày thứ tám
Không! Không!
bóng những ngày xưa u ám
Còn lởn vởn che cuộc đời như gấu ăn giăng
Cải cách đợt năm
Tôi có qua thăm nhiều thôn xóm
Những cây lúa cúi đầu dưới ruộng
Đã ngẩng mặt lên trời
Mơ ước mấy nghìn đời
biểu tình trên dãy thẻ
Lũy tre làng phơi phới bay xa
Mở rộng cửa đón những ông chủ mới
Ruộng đất nông dân được đội về cởi trói
Nhưng còn tim
còn óc con người?
Giữa năm Cộng hoà lớn khôn mười một tuổi
Vẫn còn lọt lưới
nhiều thói “an nam”
Dán nhãn hiệu
“Made in Cách mạng”
Ngang nhiên xúc phạm con người
Đẩy họ đi tự tử
Phải quét sạch mây đen
cho chân trời rộng mở
Chặt hết gông xiềng
cho những cánh tung lên
Ngày và đêm
mộng bay đầy cuộc sống
Khát vọng theo khát vọng
Không gì ngăn cản con người
Hà Nội, tháng 6-56
Tái bút
Bài thơ đến đây, đáng lẽ là chấm hết
Nhưng tác giả đọc cho mấy người quen biết
Thấy cần tái bút đôi lời
Một anh bạn chửi tôi:
“Hết chuyện rồi sao
Mà lại đẽo đến chuyện người tự tử
Ngậm mực phun đen chế độ”
Anh bạn ơi!
Tôi khuyên anh
Không đẹp gì cái lối vu oan giá hoạ
Ném bã rượu vào nhà người
“Trăm năm bia đá thời mòn
Ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ”
Lịch sử luôn luôn duyệt lại
Không ai lừa được cuộc đời
Trước tòa án ngày mai
Mấy thằng bán rẻ ông cha đi làm chó
Đánh hơi gật gù
“Lại một thằng làm thơ bất mãn”
Lân la xán đến gần
Hoa chân múa tay
Rêu rao miền Bắc
Trong kia miền Nam
thế này
thế khác.
Cút ngay đi! Đừng giở trò kiếm chác
Ăn bẩn sủa càn
Đất nước trong khó khăn
Đối với chúng ta càng yêu càng quý
Con thương cha mẹ
lúc ốm
lúc đau
Chén thuốc múi chanh bảo nhau chạy chữa.
Tôi chưa quên những ngày qua đau khổ
Kiếp sống nặng trên vai
như một án tù
Cắt tóc đi tu
tu không trọn
Thuốc phiện dấm thanh không thoát nợ đời
Mười tám tuổi già hơn ông cụ:
Tôi đã biết thế nào là tự tử
Nên tôi yêu thiết tha cuộc đời
Càng yêu cuộc đời
tôi càng yêu chế độ
Chế độ của tôi
Sống để bụng
chết mang theo dưới mộ
Nhưng yêu thương
không có nghĩa là tụng kinh gõ mõ
Bán dầu cù là
Xoen xoét “vì Đảng vì Dân”
để lừa Dân lừa Đảng
Cuộc sống đòi hỏi người làm thơ can đảm
Vạch mặt những con sâu cách mạng
Ẩn núp trong nếp cờ
Đội mũ đi hia
Phè phỡn trên lưng chế độ
Tôi trở lại chuyện mấy người tự tử
Họ đúng hay sai,
thôi để họ nằm yên ngủ
Dù khen dù chê
họ cũng đã chết rồi
Nhắc nhở chúng ta nhiệm vụ những người
còn sống
Phải hiểu
Phải yêu
Phải trọng
Con người…

hunter
07-05-10, 02:54
Gọi
Nắng ơi gọi gió về đêm nhé
Để ta chút nhẹ nhàng giấc say
Để ta bay vào cơn mộng ấy
Để ta nằm trọn vào vòng tay

Gió ơi gọi nắng về mai nhé
Để ta thêm chút sáng hồng môi
Để ta cười vui thêm cuộc sống
Để ta lòng nở rộ mùa hoa.
by: nắng&gió

P&L
Nắm giữ trái tim tôi


Anh có thể đem theo trái tim em đi dạo trên bãi biển

Anh có thể đem theo trái tim em trong một chuyến đi xa

Anh có thể đưa trái tim em xích lại gần với tim anh

Anh có thể nắm giữ trái tim em mãi mãi nếu anh muốn.

Nhưng không phải trái tim nào cũng thuộc về bất cứ một ai đó

Em và anh

Em và anh có ý nghĩa trong nhau

Em là của anh, anh là của em

Anh yêu em nhiều cũng như em yêu anh

Khi anh nhìn em và chúng ta chạm vào nhau

Anh muốn bên cạnh em

Hãy đến đây

Và hãy yêu anh nhiều nhiều hơn nữa

Và tình yêu của em lớn lên cùng anh

Và hãy hôn anh nhiều nhiều hơn nữa

Và anh cũng sẽ hôn em…

Nếu anh nắm giữ trái tim em, anh sẽ trân trọng nó từng ngày

Nếu anh nắm giữ trái tim em, anh sẽ hàn gắn những vết thương cũ này

Nếu em nắm giữ trái tim , nghĩa là anh sẽ làm nó hạnh phúc

Nếu em nắm giữ trái tim anh, nó sẽ mãi mãi gần bên trái tim em

Anh không cần biết, không cần biết

Nếu anh lại một lần nữa bị em làm cho say mê

Nếu em hứa, nếu em hứa

Là sẽ đáp trả anh bằng trái tim em.

hunter
08-05-10, 01:46
Anh biết

Dẫu biết rằng anh thương em nhiều
Mà cuộc đời thì chẳng bao nhiêu
Nên anh cứ để lòng mềm yếu
Góp nhặt cho nhiều những ngày yêu.
…………
Anh biết xa nhau sẽ chẳng dài
Rằng tình sẽ thắm mỗi ngày mai
Nên anh ước tình là mãi mãi
Để trọn cuộc đời mình sánh vai.

HN_autumn
10-05-10, 17:24
Nếu ai đã có lần
Một mình trước biển
Sẽ thấy con người nhỏ bé làm sao
Nhìn những con sóng dữ thét gào
Mới hiểu được vì sao mình tuyệt vọng

Nếu ai đã có lần
Bất cần sự sống
Hãy đón hạt sương mai trên một cành hoa
Ngắm nụ cười của lứa đôi vừa được làm mẹ, làm cha
Sẽ hiểu được vì sao chúng ta cần phải sống

Nếu ai đã có lần
Thấy giữa lòng khoảng trống
Hãy hiểu rằng trong vũ trụ kia còn có những lỗ đen
Ai rồi cũng sẽ phải quen
Với những phút giây lòng mình trống vắng

Nếu ai đã có lần
Nghe lòng cay đắng
Nghe xót xa sau một cuộc chia tay
Hãy vui lên vì trong cuộc đời này
Sau một cuộc chia tay là khởi đầu rất mới

Nếu ai đã có lần
Cảm thấy mình chưa hiểu
Thật nhiều điều đang có ở chung quanh
Hãy cứ cười lên vì đời vẫn màu xanh
Cuộc sống chỉ thú vị khi vẫn còn khám phá

Nếu ai đã có lần
Sống trong vất vả
Giữa những vòng đời hối hả trôi nhanh
Sẽ thấy yêu sao những phút thanh bình
Ngoài khung cửa nghe bình minh chim hót

Nếu ai đã có lần
Thấy lòng dịu ngọt
Trước một nụ cười, một ánh mắt, một vòng tay
Hãy chẳng cần đi tìm khắp đó đây
Vì hạnh phúc đơn giản là vậy đó

Sưu tầm

camchuongdo
10-05-10, 18:39
Đan Áo Cho Chồng
TTKH

"Chị ơi ! Nếu chị đã yêu.
Đã từng lỡ hát ít nhiều đau thương,
Đã xa hẳn quãng đường hương,
Đã đem lòng gởi gió sương mịt mùng.

Biết chăng chị ? Mỗi mùa đông,
Đáng thương những kẻ có chồng như em,
Vẫn còn thấy lạnh trong tim,
Đan đi đan lại áo len cho chồng.

Như con chim hót trong lồng,
Hạt mưa nó rụng bên song bơ thờ.
Tháng ngày nổi tiếng tiêu sơ,
Than ôi ! Gió đã sang bờ ly tan...
Tháng ngày miễn cưỡng em đan,
Kéo dài một chiếc áo len cho chồng.
Như con chim nhốt trong lồng,
Tháng ngày mong đợi ánh hồng năm nao !

Ngoài trời mưa gió xôn xao,
Ai đem khóa chết chim vào lồng nghiêm ?
Ai đem lễ giáo giam em ?
Sống hờ trọn kiếp trong duyên trái đời...

Lòng em khổ lắm chị ơi !
Trong bao tủi cực với lời mỉa mai.
Quang cảnh lạ, tháng năm dài,
Đêm đêm nghĩ tới ngày mai giật mình !"

son_nu83
10-05-10, 19:30
HÀ NỘI MÙA NÀY

Hà Nội mùa này trời xanh ngắt xanh
Nắng rực vàng rải trên từng góc phố
Khi chiều tàn dáng em gầy bóng đổ
Cafe chiều vô tình lạc bước qua

Hà Nội mùa này mùa đông đã đi qua
Cơn gió lạnh chỉ còn trong ký ức
Một sáng mùa đông anh bước ra hiện thực
Nắng dịu dàng sưởi ấm trái tim em

Hà Nội mùa này , sao mãi chẳng quen
Góc quán xưa nơi ta từng hò hẹn
Ngày chưa qua sao hoàng hôn vội đến
Ôm mùa đông , em sợ nắng hè sang

Hà Nội mùa này lạnh bỏ đi vội vàng
Bước chân anh chẳng còn in lối cũ
Bước chân em lạnh xưa còn vần vũ
Hà Nội mùa này....có nhớ Hà Nội đông ?

10/05/2010

camchuongdo
11-05-10, 21:30
Giận mẹ

“Ngược xuôi nhà mẹ mầy lần
Nửa đi, nửa đứng ngại ngần làm sao!
Nhà dượng mái ngói tường cao
Con mẹ nghèo khó nên vào được chăng?
Trời chiều tím ngắt bằng lăng
Dẫu màu tím ấy đâu bằng lòng con.
Về thôi, về lại lối mòn
Bước đi hụt hẫng, mặc con bướm vàng!
Thèm bàn tay mẹ đông sang
Nhưng nay mẹ chỉ là hàng xóm thôi!”

Vân Anh

Trong đời, người con nào không có một lần giận mẹ, tình - mẹ - con giận nhau như gió thoảng. Trường hợp của Vân Anh qua bài thơ “giận mẹ” trên đây đưa ra một hoàn cảnh khá đặc biệt: một người mẹ đã bỏ con để đi lấy chồng giàu sang. Cả bài thơ là tâm trạng của người con trong nỗi lòng day dứt nhớ mẹ, tâm trạng ấy rối như tơ vò: vừa giận, vừa nhớ, vừa thương, vừa ghét…và cuối cùng là nỗi lòng cô đơn thăm thẳm. Và cũng chính từ niềm đau này đã tạo được nơi người con một nghị lực biết vượt qua hoàn cảnh để sống, để yêu.

Hãy quan sát bước chân của người con: “Ngược xuôi nhà mẹ mấy lần / Nửa đi nửa đứng ngại ngần làm sao!”. Mẹ ở đấy, ngôi nhà của mẹ ở đây, con đang ở ngoài đường muốn ào vào ôm mẹ như ngày xưa, nhưng không thể…Tâm trạng của người con dồn nén trong các từ “ngược xuôi”, “nửa đi nửa đứng”, đưa nhân vật vào một tình thế lựa chọn: vào thăm mẹ, tha thứ cho mẹ hay chấp nhận nỗi đau mất mẹ: “Nhà dượng mái ngói, tường cao / Con mẹ nghèo khó nên vào được chăng?”. Chữ “dượng” trong bài thơ nghe thật tê buốt, có chút tủi thân. Nỗi đau ấy sẽ bào mòn tâm hồn con bỏng rát biết chừng nào. Nên vào hay chăng? Người con quyết định như thế nào đây, trong khi chiều đã tím ngắt, màn đêm sắp bao phủ. Màu tím của không gian chuyển từ ngày sang đêm ấy tuy tê tái nhưng đâu bằng chính lòng con đang bầm!

“Về thôi, về lại lối mòn”. Về, nhưng về lại chính lối mòn con đã đi. Đấy là con đường trải đầy nỗi nhớ mẹ, trải đầy hoang vắng đời con, cho nên đôi chân bước đi hụt hẫng, mặc con bướm vàng. Không có mẹ con biết vin vào đâu để sống, để yêu. Và khi quay mặt đi con đã mất tất cả, mặc cho con bướm vàng hồn nhiên đang rong chơi, nô đùa.

Con người dù có nghị lực bao nhiêu, khi mất tình cảm của người mẹ trong lòng luôn có một khoảng trống không có gì thay thế được. Thời gian đi qua càng khoét sâu thêm vết thương lòng ấy. Ca dao xưa có nhiều câu oán trách mẹ “Mẹ ơi mẹ bạc như gà / Con chưa lẻ mẹ, mẹ đà lẻ con!” nhưng không đau đớn bằng 2 câu kết của bài thơ “giận mẹ”:

Thèm bàn tay mẹ đông sang
Nhưng nay mẹ chỉ là hàng xóm thôi.

Câu thứ 3 của bài thơ trên, người con thốt lên “nhà dượng” nghe đã xót xa nhưng đến câu cuối cùng tác giả sử dụng hình ảnh “người hàng xóm” càng xót xa bội phần. Nay mẹ chỉ là người hàng xóm thôi, hình ảnh so sánh giản dị nhưng lại có sức đẩy tình cảm lên cao độ và làm điểm kết bài thơ vừa bất ngờ, vừa độc đáo.

Bài thơ chỉ có 10 câu lục bát, nhưng chất chứa nhiều nỗi lòng nặng trĩu: băn khoăn, ngại ngần, tủi thân, mặc cảm, giận dỗi, nhớ nhung, đau đớn, hụt hẫng, chán chường, thất vọng và yêu thương.

Cốt lõi của bài thơ “giận mẹ” không phải là thù hận mẹ, từ bỏ mẹ mà chính là thể hiện lòng con thương mẹ. Nếu người con ấy chối bỏ mẹ mình, thì giọng thơ không buồn đến thế, buồn trong nhớ thương, buồn vì “người ta” đã chiếm lấy tình cảm của mẹ hiền. Độc đáo của bài thơ còn nằm ở chỗ bài thơ càng thể hiện tình cảm giận mẹ thông qua hành vi, lời lẽ, suy nghĩ của người con bao nhiêu thì càng bộc lộ tình thương mẹ bấy nhiêu.

Giận thì giận mà thương thì thương, bài thơ không cho độc giả biết vì sao người mẹ ấy phải “đi bước nữa” bỏ lại con sống trong tình cảm bơ vơ. Đừng vội trách người mẹ ấy, nhưng bài thơ muốn gởi một thông điệp đến các người mẹ, người cha rằng trên đời này không có gì thay được tình cảm của mẹ của cha, người con chỉ có thể phát triển hoàn hảo trong tình yêu thương dưới mái ấm gia đình.
(Nguyễn Nho Khiêm)

son_nu83
11-05-10, 23:03
Giận mẹ

“Thèm bàn tay mẹ đông sang
Nhưng nay mẹ chỉ là hàng xóm thôi!”


Lòng mẹ đau đáu con ơi
Thương con chẳng thể nói lời nào xuôi
Cô đơn mẹ đã quen rồi
Con khôn, khoẻ mạnh là đời mẹ vui
Cành cong chim sợ mãi thôi
Con là ánh sáng mặt trời dịu êm

P/s: đọc bài thơ chị camchuongdo post bỗng thấy sống mũi mình cay cay. đọc truyện,thấy ngườii ta miêu tả tâm trạng đưá bé ngày mẹ đi lấy chồng: lủi thủi một góc khóc hoặc bỏ nhà đi...chẳng bao giờ dám nghĩ có ngày mình đưa con mình vào hoàn cảnh đó :(

dongsongsao
12-05-10, 14:14
Gửi tặng anh bài thơ cuối cùng em viết (dù có thể anh chẳng bao giờ đọc được nó)

MỘT NỬA

Xin anh cứ để mặc em
Ngồi xếp lại ly thời gian vụn vỡ
Cứ để gió làm tội tình nỗi nhớ
Hạnh phúc buồn... rớt qua kẽ ngón tay.

Đừng chạm vào mong manh những ngày
Không có tuổi thời gian kiêu sa mãi
Em đánh mất cả một thời vụng dại
Đành ngẩng đầu lên ... ký ức khóc hao gầy

Đừng chạm vào nguyên sơ nỗi cô đơn
Chiều bật khóc hoen con đường lá rủ
Kỷ niệm xưa như vết thương mùa cũ
Cứ cựa mình là đau

Buồn làm gì khi chẳng còn là của nhau
Đời chật chội em làm sao trốn nổi
Mềm yếu anh trách rằng mình lừa dối
Đừng chạm vào, kẻo vỡ một lời yêu.

Vậy đấy, cái bác Rett Butler ở trong "Gone with the wind" bác ấy bảo với chúng ta là: "Cái gì vỡ là đã vỡ... Và tôi thà nhớ lại khi nó tốt đẹp nhất, còn hơn là chắp vá lấy được để rồi suốt đời cứ phải thấy những chỗ vỡ".

"Một nửa" là mảnh vỡ quá lớn rồi. Vậy nên, chúng ta nên thống nhất rằng: "Chỉ nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi"

camchuongdo
15-05-10, 08:56
Những nỗi buồn vẫn chẳng thể nào giao cảm cùng nhau
(Nguyễn Phong Việt)



Anh..
và em…
Chúng ta
Và những người khác nữa
Vẫn mải miết đi tìm một nửa
Hoặc vẫn mơ hoài về hình bóng thuở xưa
Dẫu có buồn dẫu có khóc như mưa
Hoặc lang thang một mình trên những con phố nhỏ
Thì vẫn chỉ có ta và gió
Những thầm thì trầm lắng thẳm sâu
Mỗi con người có riêng một nỗi đau
Một nỗi riêng tư sao chẳng thể ai chia sẻ
Dẫu có yêu người đến cồn cào như thế
Chẳng nói lên lời bởi có đến được đâu
Bởi có những nỗi buồn vẫn chẳng thể nào giao cảm với nhau
Vẫn loay hoay giữa bộn bề cuộc sống
Có những lúc thấy lòng trống rỗng
Đi bên người như đi với hư vô
Những ý nghĩ thẳm sâu không có bến bờ
Muốn đan tay em vào tay anh quá
Những tia nắng cuối ngày dần lạnh giá
Hỏi tim mình rằng đã chắc yêu chưa?
Muốn cùng anh đi giữa những cơn mưa
Muốn cùng anh đi nhạt nhoà trong nắng
Muốn cùng anh đến một miền xa vắng
Nhưng mình vẫn là hai nửa chẳng thể nào giao nhau…

camchuongdo
20-05-10, 22:01
LỜI RU CỦA ÔNG
(Nguyễn Đức Lưu)

Tay ông đã mỏi lắm rồi
Giường ông chiếu cứng làm nôi cháu nằm
Giá còn bà bế, bà chăm
Thì đau cũng bớt tháng năm rã rời…

Cái giường cháu vẫn nằm chơi
Mẹ cha cháu đã cưa đôi còn gì!
Cha thì lầm lũi bỏ đi
Mẹ ôm khối hận tìm chi cuối trời
Không giông mà gió tơi bời
Cái “tôi” ăm ắp lòng vơi nhân tình
Cháu còn đủ mẹ cha sinh
Mẹ côi – nhói buốt tim mình ông thôi!

Một mai ông sẽ về trời
Cũng đành gửi cháu cho đời…biết sao!

ngocdiemm
21-05-10, 20:30
Viết cho ngày chia tay

Ta giả vờ lơ đãng phải không anh
Trái tim đỏ đang rộn ràng nhịp đập
Mà lời thương ghìm sâu trong lồng ngực
Mắt ngại ngần... chểnh mảng liếc bâng quơ ?

Ta ngồi bên nhau hồn trải như mơ
Hồ gợn sóng, bóng đèn mờ xao động
Có phải trái tim cả hai mình cháy bỏng
Hay chỉ là xao xuyến phía bên em ?

Em muốn kéo dài giờ phút êm đềm
Mà chẳng được bởi thời gian hạn hẹp
Ta bỏ lỡ những ngày ta gặp gỡ
Để tiếc hoài giờ phút ấy chia xa...

Một năm dài thời gian lặng trôi qua
Xa cách lắm và những điều trở ngại
Em phiêu bạt theo mây trời trôi mãi
Anh ở nhà trống trải mấy hoàng hôn ?

Tay trong tay, buồn lại buồn hơn
Cốc cà phê đêm chia tay đã cạn
Em mơ ước những điều chưa nói được
Xa cách rồi khép lại một lời thương
Thái Anh

Bui_Ngoc_Ha
30-05-10, 21:47
Ánh mắt con ngơ ngác giữa dòng đời
Bố - Mẹ sao không ở chung nhà nữa
Con hỏi, mẹ đau lòng không dám khóc
Bố quay đi dấu khẽ giọt buồn rơi

Không như Cà Rốt với Củ Hành
Chỉ có mình con và bố mẹ
Nay chỉ còn con và mẹ
trong căn nhà hẹp mà thênh thang
Bố đi về cuối tuần thôi

Bốn năm qua đi
Con dần lớn với thiếu hụt một bên mái ấm
Bố đi bước nữa - mẹ có thêm bạn mới
Nỗi đau không biết gọi lên lời
con lại một lần ngơ ngác, chơi vơi

Chuyện bạn tôi, bốn năm rồi day dứt
Hai người hai hướng với hạnh phúc riêng
Chỉ côi cút con thôi trong khi đủ cha và mẹ
Ai cũng bận lo cho hạnh phúc của mình
Mà ít đi yêu thương dành cho bé
...Hẫng hụt ... chơi vơi...
Đọc bài thơ này tôi đã khóc rất nhiều hình như bài thơ chỉ dành cho tôi mà thôi. cảm ơn rất nhiều

ngocdiemm
31-05-10, 22:01
Đôi lời cho anh

Đừng trách!
nếu một đôi lần em dỗi hờn vô cớ và bỏ đi
Đừng tin!
điều em nói -những gì -khi ấy
Hãy nhìn!
vào mắt em đang rực cháy
niềm hạnh phúc vô bờ cuồng nhiệt lẫn yêu tin
Hãy đừng!
để mãi những phút giây lặng im
vô tình biến khoảnh khắc thiêng liêng thành thời gian chết
Trước một trái tim đang say mê cuồng nhiệt
Xin đừng!
là áng mây lơ đãng thờ ơ

Hạnh phúc là trái ngọt quanh ta
Nhưng hái được phải đâu là chuyện dễ!
(st)

son_nu83
01-06-10, 15:22
NGÀY KHÔNG ANH


Ngày không anh
Em còn lại riêng em
Với nỗi nhớ nghẹn ngào
Ngày đông ấy...

Những đêm trắng
Giấc ngủ bỏ em đi về nơi ấy.
Nơi có anh
Những nụ hồn nồng cháy,
Cái xiết tay
Nghẹt thở đến bây giờ...

Ngày không anh
Em nép mình nơi góc quán xưa
Ly café thân quen
Em nhấp cùng vị ngọt môi anh
Sao bỗng dưng đắng –chát
Ngột ngạt
Vỡ òa
Nhớ thương rơi từng giọt mặn môi


Ngày không anh
Đêm hun hút sâu
Khao khát thức cùng em
Cả một trời yêu thương ký ức
Có bao giờ
Nỗi nhớ em là thực
Có bao giờ
Anh bỗng thấy nhớ em?

Ngày không anh
Em còn lại riêng em

30/05/2010
Viết cho một mùa đông đã xa.....

ngocdiemm
02-06-10, 13:19
Có bao giờ mình nói được với nhau
Những lời yêu vụng dại... thuở ban đầu
Hương hoa cũ vẫn nồng nàn say đắm
Gió vụng về nên làm cánh hoa đau...

Có bao giờ mình đến được với nhau
Dường như ta không chung một tinh cầu
Biết nỗi nhớ có liền nỗi nhớ
Sao tơ lòng chưa ấm lại đêm thâu

Có bao giờ anh hiểu được em đâu
Dòng sông chia thương nhớ giữa hai đầu
Ai mang cho ai những lời mong đợi
Để không còn lỗi hẹn mãi ngàn sau

Có bao giờ... sẽ chẳng bao giờ đâu
Trăng xưa xa còn đời đã nhạt màu
Chẳng thể giữ được điều đang đánh mất
Hết kiếp này biết ta có được nhau?!
Ngọc Yến

truongha
02-06-10, 23:22
Không Đề
(ST)

Đưa nhau vào nỗi nhớ
Vì còn thương thật nhiều
Đưa nhau vào hơi thở
Năm tháng dài ấp ủ

Tìm nhau qua nửa kiếp
Gặp nhau như muộn màng
Vẫn yêu đương tha thiết
Suốt đời, một hành trang

Ngờ đâu mây ghen ghét
Kéo về mưa trắng trời
Đời chia hai, biền biệt
Xót nghẹn lời tim côi

Có trách cũng bằng không
Gửi trong thơ nỗi lòng
Xốn xang màu mắt đợi
Ngậm ngùi từng ước mong

Dấu ái những ngày qua
Em ngỡ thêm đậm đà
Mà sao anh không biết
Nên lỡ làng, tình xa...

Đưa nhau vào hư ảo
Chờ chiêm bao trở về
Bụi trần vương vai áo
Đêm trở mình, lê thê

Tí tách tiếng thời gian
Nhỏ xuống trên võ vàng
Đưa nhau vào mãi mãi
Vẫn suốt đời hành trang...

ngocdiemm
03-06-10, 09:07
Mỗi mùa thu đều lặng lẽ ra đi
Hoa cúc vàng lại trở về mỗi độ
Nhành hoa nào ép trong trang vở
Giữ lại thời mơ mộng để đi qua .

Anh đi về bên ấy có người ta
Không có mùa thu chia xa và những chùm hoa dang dở
Từ dạo đó em cũng không nhớ nữa
Bài thơ nào đã viết tặng riêng anh .

Anh đi rồi mang cả khoảng trời xanh
Mang một mùa thu vàng bé nhỏ
Em ở lại với những lời bỏ ngỏ
Trong gió lạnh cuối mùa cơn lốc xoáy thời gian .

Bông cúc nào suy nghĩ đến miên man
Bông cúc nào rồi cuối cùng sẽ úa
Anh ra đi mùa thu vàng bé nhỏ
Em...Bông cúc dại ven đường hóa cơn gió lang thang ...
(st)

Freelance308
05-06-10, 12:00
Mình sưu tầm được bài thơ này cũng lâu rồi, hôm nay post góp vào trang thơ.
http://vnthuquan.net/diendan/image/blank.gif


LY HÔN

Hai mái đầu cúi xuống vẫn trầm ngâm
Chỉ còn đây khoảng lặng thinh ở giữa
Hai trái tim giờ chia thành hai nửa
Nửa kêu gào, nửa chua xót lặng câm…

Bởi vì đâu khi hạnh phúc ly tan
Tờ ly hôn vứt ngang nằm lặng lẽ
Giấc mơ xưa không còn như tranh vẽ
Đã hoen màu hoen úa những tàn tro?

Những hờn giận, những chuyện bé xé to
Những lo âu ai chờ ai đêm trắng
Những cơn say, những hờn ghen thầm lặng
Những chân tình thay bằng những dối gian…

Bao lỡ làng, bao ngọt đắng trái ngang
Nay lặng thinh…hai mái đầu ũ rũ
Lời dịu dàng thương yêu…bao ngày cũ?
Đã phai dần theo cơn lốc thời gian?

Hai mái đầu vẫn cúi thấp miên man
Như đắn đo giữa bao điều như thế
Tờ ly hôn gió vụt qua rơi nhẹ
Vẳng cung buồn khi hạnh phúc vỡ tan!

Sương Sương

ngocdiemm
05-06-10, 18:58
Anh biết không…em sẽ không chờ nữa
Nơi chiều qua, bình yên rớt xuống mặt hồ
Em lặng lẽ nhặt nốt những mảnh thời gian dang dở
Đã đợi chờ anh…

Nắng vẫn về nơi góc phố rất xanh
Nắng lung linh như mắt anh ngày mình hò hẹn
Chỉ mình em bây giờ với nỗi buồn không trọn vẹn
Khi nghĩ về anh…

Em đã vẽ nên bức hoạ với ngôi nhà tranh
Nơi hạnh phúc và niềm vui lẩn trốn
Giá có thể điểm thêm hai trái tim hồng rực lửa:
Anh…và…em…

Em sẽ chẳng buồn đâu…hãy tin em
Tình yêu như một trò chơi cút bắt
Tình cảm của em giờ trở về im bặt
Ngẩn ngơ…

Chỉ trách chúng mình cứ sống mãi với những giấc mơ
Cố chen chân vào con đường biết là ngõ cụt
Ngẩng đầu lên thấy trời xa hun hút
Biết đâu là lối ra…?

Chúng mình giờ cũng đã rất xa
Em quay về nơi bắt đầu với bao yên ả
Anh vẫn bước đi trên đường đời vội vã
Không tìm thấy nhau…

Bao trăn trở giờ bỏ lại phía sau
Thèm một cái ôm nồng ấm quá
Thôi, em sẽ để trong lòng tất cả
Hình bóng anh…

Ngủ yên đi nhé những ước mơ xanh
Anh chẳng còn nhớ gọi cho em mỗi tối để nói yêu em nữa
Câu yêu thương giờ trở thành vô nghĩa
Em tự nhủ, mình chỉ vừa tỉnh dậy sau một giấc mơ…
(st)

Danheocon
05-06-10, 22:57
Nhậy Cảm

Em đoán ra rồi! Thôi anh đừng nói nữa
Chỉ một lời đơn giản có gì đâu
Nhạy cảm quá đôi khi thành nghiệt ngã
Tự biết những điều không dám nghĩ từ lâu
Em đoán ra rồi! Anh cảm ơn em đi
Hãy thanh thản và nhẹ nhàng vĩnh biệt
Con đường một chiều sau lưng ai tha thiết
Mắt không dám buồn tê liệt giữa hàng mi

Em đoán ra rồi! Anh cảm ơn em đi
Xin đừng nói chia ly
Xin đừng nói những gì em khủng khiếp
Ðể em dối lòng em

Còn gì không khi anh chưa thốt ra lời giã biệt
Ðừng hiểu em hão huyền - em tự dối em thôi
Biết là anh đã xa - xa thật rồi
Lặng lẽ thế
Chia tay
Ðừng nói nữa

Em không đủ lòng bao dung tha thứ
Cho lời tạ từ sắp sửa buột qua môi
Ðiều ấy... Tim em biết trước rồi.
Đinh Thị Thu Hiền

Beocansm
10-06-10, 21:08
Dòng sông và sa mạc

Không thể khác được rồi tôi đã yêu em
Giữa khoảng cách gập ghềnh nhưng da diết
Tôi muốn để em yên nhưng không thể nào khác được
Em cứ về trong tôi vẹn nguyên
Tôi vẫn nghĩ về em như một dòng sông trong
Vô tư trôi giữa một trời sa mạc
Cái sa mạc ấy là tôi
Cái sa mạc ngàn ngày nắng lửa
Em vô tình cứ thấm mát vào tôi
Cái dịu mát diệu kỳ chỉ riêng em mới có
Cái dịu mát ấy dẫu có người biết được
Nhưng tôi cứ tin rằng không ai biết hơn tôi
Tôi muốn ôm em vào trong từng cơn khát
Nhưng sợ rồi dòng nước cứ trôi đi
Nên bởi thế bao giờ tôi cũng khát
Dẫu đôi bờ sóng nước cứ vô tư
Cát vẫn bỏng nhưng dòng sông xa mãi
Em vẫn vời xa nên năm tháng vẫn rộng dài
Nếu có thể xin em hãy vô tư
Miễn là dòng trong kia em đừng hết bao giờ
Để với em muôn đời tôi vẫn khát
Để tình yêu đừng chết trong tôi. @};-

HN_autumn
13-06-10, 08:46
Ảo ảnh

Tôi đã quên sao anh cứ hiện về
Nấm mồ ấy không một lần hương khói
Vùi sâu anh trong quãng đời nông nổi
Tôi bồi hồi , tôi bối rối tôi yêu
Romeo giữa cuộc đời có được bao nhiêu
Mà cô gái muốn làm Juliet
Xuân Hương ơi màu trầu xanh tha thiết
Nhưng tìm hoài chẳng có kẻ ăn chung
Ảo ảnh thôi , ảo ảnh đến khôn cùng



(Sưu tầm )

---------- Post added at 07:46 ---------- Previous post was at 07:40 ----------

Nhậy Cảm

Ðừng hiểu em hão huyền - em tự dối em thôi
Biết là anh đã xa - xa thật rồi
Lặng lẽ thế
Chia tay
Ðừng nói nữa
.
Đinh Thị Thu Hiền

@danheocon Cám ơn về bài thơ nhé.Lâu lắm mới được đọc lại thơ của DTTH.Nhớ lại những năm tháng đầy đam mê và cũng nhiều khờ dại của thời sinh viên .Những năm cuối của thời sinh viên mình đã rất thích thơ của Đinh Thị Thu Hiền.

motngaymoi
13-06-10, 09:36
Hà nội đẹp thay nắng vàng rực rỡ
Có Anh rồi em thấy nao nao
Con phố thâm quen dịu mát trong chiều
Đắm hồn em theo từng hơi thở
Mùi hoa sữa nồng nàn quyến rũ
Tay trong tay hạnh phúc biết bao

Danheocon
14-06-10, 14:38
Ảo ảnh

Tôi đã quên sao anh cứ hiện về
Nấm mồ ấy không một lần hương khói
Vùi sâu anh trong quãng đời nông nổi
Tôi bồi hồi , tôi bối rối tôi yêu
Romeo giữa cuộc đời có được bao nhiêu
Mà cô gái muốn làm Juliet
Xuân Hương ơi màu trầu xanh tha thiết
Nhưng tìm hoài chẳng có kẻ ăn chung
Ảo ảnh thôi , ảo ảnh đến khôn cùng



(Sưu tầm )

---------- Post added at 07:46 ---------- Previous post was at 07:40 ----------



@danheocon Cám ơn về bài thơ nhé.Lâu lắm mới được đọc lại thơ của DTTH.Nhớ lại những năm tháng đầy đam mê và cũng nhiều khờ dại của thời sinh viên .Những năm cuối của thời sinh viên mình đã rất thích thơ của Đinh Thị Thu Hiền.

Hi, mình thích thơ DTTH, những bài thơ rất sâu sắc, mà lại rất con gái.

Chép lại nguyên bài Ảo ảnh, cùng đọc lại nhé.

ẢO ẢNH
Đinh Thu Hiền

Tôi đã chôn sao anh cứ hiện về
Nấm mồ ấy không một lần hương khói
Vùi sâu anh trong quãng đời nông nổi
Tôi bồi hồi, tôi bối rối, tôi yêu

Roméo cuộc đời có được bao nhiêu
Mà có gái dám làm Juliette
Xuân Hương ơi, màu trầu xanh tha thiết
Nhưng tìm hoài đâu có kẻ ăn chung

Ảo ảnh mãi thôi, ảo ảnh đến không cùng
Mồ anh đó tôi chôn bằng nước mắt
Hồn chìm nổi, lênh đênh, hồn phiêu bạt
Để lại về khắc khoải sống trong tôi

Thiên đàng bao la, nhặt hết giữa cõi đời
Những ngôi sao làm một trời tinh tú
Ảo ảnh của tôi ơi - hãy bay vào vũ trụ
Thế giới này đâu có chỗ cho anh.

Sóng
16-06-10, 22:08
zô diên. có mục đích post bên kia mà sao chuỵển qua đây trời

bupbexinh
17-06-10, 11:05
ai chẳng có trong lòng mình chút nhớ
để dành cho kỉ niệm đã xa mù
khi mưa ướt những con đường phượng đỏ
bao vui buồn chật kin cả tam tư

Nguyenhong
17-06-10, 14:39
Đêm buồn gác trọ

Gác trọ đêm về chỉ mỗi ta
Trời khuya gió lạnh thổi ngang nhà
Thằn lẳn tặc lưỡi nghêu ngao hát
Chão chuộc dang mồm nghễu nghện ca
Hũ đó bao ngày không hột rượu
Bình đây mấy buổi thiếu hơi trà
Than thân trách kỷ hờn duyên bạc
Luyến tiếc...ừ thôi...số phận mà.....

N.h

Danheocon
18-06-10, 15:44
GIỮA HAI CHIỀU QUÊN NHỚ


Chưa đủ nhớ để gọi là yêu
Chưa đủ quên để thành xa lạ
Anh ám ảnh em giữa hai chiều nghiệt ngã
Nghiêng bên này lại chống chếnh bên kia

Ngôi sao nào thổn thức giữa trời khuya
Dịu dàng quá lời thì thầm của gió
Ngủ ngoan thôi ngọn cỏ mềm bé nhỏ
Biết đâu chừng thiên sứ đứng vây quanh

Trái tim đa mang chở tình yêu chòng chành
Quên với nhớ lắc lư nhịp sóng
Anh là gì giữa bốn bề vang vọng
Em nghẹn lòng khi thốt gọi thành tên.
st

lady_jenyfer
18-06-10, 16:14
[QUOTE=Danheocon;42408]Hi, mình thích thơ DTTH, những bài thơ rất sâu sắc, mà lại rất con gái.

Chép lại nguyên bài Ảo ảnh, cùng đọc lại nhé.

Chào Danheocon!
Mình cũng rất thích đọc thơ của ĐTTH, thời còn con gái mình còn có cả quyển sổ để chép những bài thơ của ĐTTH. Chỉ tiếc là bây giờ chẳng tìm thấy đâu nữa rùi. Nếu còn bài thơ nào của ĐTTH bạn có thể post lên diễn đàn cho mình thưởng thức với nhé! Cám ơn rất nhiều

Danheocon
18-06-10, 16:50
Chào Danheocon!
Mình cũng rất thích đọc thơ của ĐTTH, thời còn con gái mình còn có cả quyển sổ để chép những bài thơ của ĐTTH. Chỉ tiếc là bây giờ chẳng tìm thấy đâu nữa rùi. Nếu còn bài thơ nào của ĐTTH bạn có thể post lên diễn đàn cho mình thưởng thức với nhé! Cám ơn rất nhiều

Hì, mình cũng không có nhiều. Từ từ rồi chép lên tặng bạn nhé. Enjoy!

Đồng Vọng Tình Yêu
------------Đinh Thị Thu Hiền-------

Nắng đã tắt cuối chiều thánh thiện
Đã đi qua những nụ hôn đêm
Lời đồng vọng thôi đành câm nín
Đặt tình yêu trong trái cỏ mềm

Này bài thơ vẫn còn dang dở
Này nỗi đau rưng rức còn xanh
Này mắt non kiệt cùng nước mắt
Này tình yêu nhàn nhạt phía mình

Những đổi chác giờ chưa ngã ngũ
Em mím môi hứng lại câu thề
Đã bao lần cân đo được mất
Vẫn giật mình đau suốt cơn mê

Gió lùa tới căn phòng lạnh ngắt
Tâm hồn anh vắng bóng tiện nghi
Thôi người ạ, tình như sa mạc
Có đường đi, chẳng có đường về.

Danheocon
18-06-10, 19:05
Biển bờ...
----------Đinh Thị Thu Hiền-----

Không có nghĩa mỗi lần sóng vỗ
Là nồng nàn hôn cát đâu anh!
Vâng em hiểu ngoài khơi vừa ngập gió
Đưa sóng vào rồi đẩy sóng xa thêm….

Không có nghĩa những con tàu đêm đêm
Chưa ngủ bởi hải đăng còn thao thức
Thăm thẳm giữa đại dương màu mực
Biết về đâu nếu chỉ một thân tàu?

Cuối chân trời sao và biển hôn nhau
Bờ lặng lẽ cúi đầu không dám khóc...
Mai sóng lại về thôi, mỏi mòn và nặng nhọc
Thở cạnh bờ trong giấc ngủ vô tâm!

Hoàng hôn ơi! Sao mắt bờ quầng thâm?
Xưa biển hứa ngàn năm yêu cát trắng!
Phiêu du mãi để con thuyền khô đắng
Sóng có bao giờ yên lặng đâu, bờ yêu!

Đại dương xa, gió rủ rỉ rất nhiều
Sao tiếng thở từ ban chiều vọng lại?
Không có nghĩa mỗi lần nghe sóng nói
Yêu rất nhiều là cho cả bờ đâu!

Nguyenhong
19-06-10, 03:03
Chiều buồn...

Chiều rơi trong tận đáy ly
Người sao khuấy giọt sầu bi não lòng
Đâu còn những lúc đợi mong
Sông sâu đò lỡ giữa dòng chơi vơi


***
Một ngày chưa qua hết
Sao nắng đã lụi tàn
Biển chiều nay gợn sóng
Để hồn ai miên man

N.h

Danheocon
21-06-10, 17:23
Viết cho người yêu cũ của người yêu
----------Đinh Thị Thu Hiền--------

Em xin chị đừng khóc nữa
Trước em, chị của người ta
Em thì mỏng manh nhường ấy
Tình yêu đâu có buông tha

Chị yêu anh ngày đã cũ
Em yêu anh mới đây thôi
Em xin chị đừng khóc nữa
Hạnh phúc có cánh bay rồi

Chẳng ai cân đong đo đếm
Chẳng ai xẻ nửa trái tim
Chị ơi sợi tình dài thế
Em ngây ngô cũng đi tìm

Em xin chị đừng khóc nữa
Trước em, chị cũng được yêu
Cuộc đời còn bao lầm lẫn
Môi son em quệt ngang chiều...

lisayan
21-06-10, 18:18
Chiều buồn...

Chiều rơi trong tận đáy ly
Người sao khuấy giọt sầu bi não lòng
Đâu còn những lúc đợi mong
Sông sâu đò lỡ giữa dòng chơi vơi

...................


N.h
=D> hay!
Xin mạn phép góp vào thêm cùng bác mấy vần thơ con cóc:P

................................
Giọt buồn nào thổn thức rơi
Khuấy thêm chén đắng, tả tơi men nồng
Người sao còn mãi ngóng trông?
Cung đàn lỗi nhịp cho lòng tái tê
Bâng khuâng tìm một nẻo về
Chênh vênh lẻ bóng...giữa đời bể dâu...

(PY)

Nguyenhong
21-06-10, 21:58
=D> hay!
Xin mạn phép góp vào thêm cùng bác mấy vần thơ con cóc:P

................................
Giọt buồn nào thổn thức rơi
Khuấy thêm chén đắng, tả tơi men nồng
Người sao còn mãi ngóng trông?
Cung đàn lỗi nhịp cho lòng tái tê
Bâng khuâng tìm một nẻo về
Chênh vênh lẻ bóng...giữa đời bể dâu...

(PY)

Đôi bờ chia cách sông sâu
Đò sang bỏ bến nhịp cầu còn trơ
Vui buồn gói lại trang thơ
Duyên xưa chặng nợ nên giờ nhạt phai
Người đi nước mắt tuôn dài
Ta về nối nhỏ có ai chung đường...

N.h

lady_jenyfer
22-06-10, 13:14
Tặng Danheocon và mọi người
THÁNG MƯỜI MỘT CỦA TRÁI TIM

Tháng mười một môi son chưa đỏ
Anh về đi, thương xót cũng bằng không.
Nắng chiếu tắt mà em gào khản cổ
Hoa lưu ly đứt ruột phía triền sông.

Chẳng lẽ cho anh nhiều thơ quá,
Mà với mình không viết nổi một câu?!
Lời tha thứ cuối thu vứt lại
Bột thời gian nghiêng ngả trong nhau.

Tháng mười một trái tim đa cảm
Lối tình yêu bỏ ngỏ đã lâu rồi
Anh về nhé, lá cỏ may xước nhẹ
Phía hoa hồng có một nhánh tàn rơi.

Anh về nhé, nụ hôn mình đã cũ
Hạnh phúc em chống chếnh phía chân trời...



BIỂN VÀ BỜ

Không có nghĩa mỗi lần sóng vỗ
Là nồng nàn hôn cát đâu em!
Vâng, em hiểu, ngoài khơi kia ngập gió
Đưa sóng về rồi đẩy sóng xa thêm.

Không có nghĩa những con tàu đêm đêm
Khắc khoải chỉ bởi hải đăng còn thao thức
Thăm thẳm lạc giữa đại dương màu mực
Biết về đâu nếu chỉ một thân tàu!

Ở cuối trời sao và biển hôn nhau
Bờ lặng lẽ cúi đầu không dám khóc...
Mai sóng lại về thôi, mỏi mòn và nặng nhọc
Thở cạnh bờ trong giấc ngủ vô tâm.

Hoàng hôn ơi, sao mắt bờ quầng thâm
Xưa biển hứa ngàn năm yêu cát trắng
Phiêu du mãi để con thuyền khô nắng
Sóng có bao giờ yên lặng đâu bờ yêu

Đại dương xa gió rủ rỉ rất nhiều
Sao nhấp nháy từ ban chiều chờ đợi
Không có nghĩa mỗi lần nghe sóng nói
Yêu rất nhiều, là cho cả bờ đâu...



RIÊNG - CHUNG - MÙA HẠ

Có phải hè về khô nước mắt cho em?
Mùa xuân cuối bước qua thềm không nói
Năm tháng mỏng như một lời hứa đợi
Phiêu du trôi theo gió thổi giao mùa.

Có phải hè về lau nốt những dây dưa
Còn ướt lạnh cơn mưa chiều Hà Nội
Nắng thì biết bao giờ thôi nông nổi
Cháy cạn mình không thể tới đêm sâu.

Chao ôi thương ve chưa nở đã sầu
Phượng chết vẫn nguyên màu nhức nhối.
Em đày đọa cả đời chưa tìm nổi
Một chàng trai nào dám chết bởi tình yêu.

Nên buông cô đơn lang bạt với muôn chiều
nên đành gửi chuyện tình theo trăng gió
nên bình thản trên vạn lòi bỏ ngỏ
nên dẫu nồng nàn hạ có cũng như không.



KỈ NIỆM CUỐI

Vực xoáy cuộc đời anh bỏ lại trong em
Giông bão nổi mỗi đêm về thao thức
Mùa yêu đương gió xưa về rạo rực
Lá rụng thật nhiều, lá buốt nhức hình tim.

Mất anh rồi lòng vẫn chẳng dám tin
Người lộng lẫy giữa muôn vàn kỉ niệm
Ôi có phải hoàng hôn anh mãi tím
Cho sao em không tắt lịm bao giờ?

Vòm trời nào Hà Nội phủ đầy thơ
Của anh đấy, nguyên sơ màu nhớ cũ.
Em vẫn vậy sống mang hôn quá khứ
Anh có biết một chiều thắp lửa vạn vì sao

Anh có biết một người đang chết giữa chiêm bao
Lòng run rẩy mỗi sáng nào tỉnh dậy
Sẽ lại sống, sẽ không anh, sẽ tuột vào vực xoáy...
Ôi tiêc nỗi đau này sao chẳng phải là mơ???

Danheocon
22-06-10, 16:40
Trái tim lừa dối
Đinh Thu Hiền

Em quằn quại vết thương lòng quá khứ
Đã có bao giờ... sao cứ ngỡ mất anh
Yêu gian dối chẳng khi nào tẻ nhạt
Dịu êm ơi, câu thề nguyện ngọt lành.

Tự sâu thẳm tim anh nào muốn thế
Tại em quá chân tình anh không nỡ... mà thôi
Phải ko thương yêu, kẻ nói dối tuyệt vời
Dẫu sao cũng cảm ơn Người đã hiểu.

Tự sâu thẳm tim anh còn vắng thiếu
Một dáng hình kỳ diệu mấy lần em
Ôi! nếu được thỏa hồn trong chốc lát
Lên nỗi đau em, kẻ nói dối êm đềm.

Xin đừng giận phút yếu mềm sa ngã
Còn hạnh phúc nào nghiêng trút cả về anh
Tự sâu thẳm tim người đâu có lỗi
Phải chi em với một chút chân thành...!

Cảm ơn Jenifer. Góp thêm một bài thơ nữa của ĐTTH nhé. Chúc bạn vui:x

Danheocon
23-06-10, 17:49
Xin đừng thành thật
----------Đinh Thị Thu Hiền-------

Với riêng em xin anh đừng thành thật
Hãy cứ dối rằng anh rất yêu em
Hãy cứ dối rằng anh thao thức đêm đêm
Nghe gió động ngỡ tay mềm gọi cửa

Hãy cứ bảo rằng em là nỗi nhớ
Duy nhất trong đời và duy nhất trong anh
Căn gác nhỏ không em hoang lạnh cả Hà Thành
Em là chúa ngự hồn anh vĩnh viễn

Xin cứ việc dối lừa không bờ bến
Ru em mơ trong một biển hoang dường
Dối gian thật nhiều anh nhé, anh yêu thương
Cái khát khao đời thường, đâu dối được

Em yêu anh ngàn năm không hiểu được
Biết bao điều còn dấu sau làn môi
Biết bao điều day dứt rồi thôi
Nếu dối được tình em ôi! nếu được ?

hoasuasl
24-06-10, 11:54
Gửi một tình yêu!
Sáng tác: Phú Quang
Thơ: Từ Kế Tường

Anh chỉ có một chiều mưa thôi để nhớ
Một bờ vai một quán nhỏ đìu hiu
Anh chỉ có một mùa thu thôi để nhớ
Mùa thu tan trong mắt em
Anh chỉ có một tình yêu thôi để nhớ
Tình yêu mang khát vọng tuổi thơ
Anh chỉ có một chiều tóc em lộng gió
Ru đêm vào cơn mơ.

Anh chỉ có một hoàng hôn khép lại
Về ru anh mê mải cánh buồm xa
Anh chỉ có một vòng tay bé nhỏ
Vòng tay đưa anh về khát vọng xưa
Anh chỉ có một tình yêu thôi để nhớ
Một chiều mưa bờ vai nhỏ mùa thu.
Viết gì nhỉ! Nhiều nỗi niềm quá, không biết bắt đầu từ đâu đây!
Mình muốn viết gì đó để lòng mình không còn nặng trĩu, nhưng sao lúc này lại không thể viết được gì thế này!
Cứ mãi như này mình không còn sức để chịu đựng, sẽ gục ngã mất!
Lúc này mình chỉ biết tìm về với nhạc Phú Quang. Cầu mong những câu hát đó đem lại cho mình ý trí, sức lực, niềm tin.
Nhớ anh, mình ngồi nghe bài hát "Gửi một tình yêu", chỉ nghe duy nhất một bài đó. "Anh chỉ có một chiều mưa thôi để nhớ", chuyện tình của mình và anh gắn với mưa ... Những cái ôm, tựa bờ vai anh, được anh ôm mình gọn trong lòng anh và ngủ một giấc ngủ thật sâu để mình quên hết những mệt mỗi, lo toan của cuộc sống. Được chăm sóc và lo cho anh (dù là chút xíu thời gian ngắn ngủi thôi), được ngồi ngắm anh ngủ, mình thực sự hạnh phúc. Cám ơn anh đã dành một phần tình cảm riêng cho em, mong sự bình yên luôn ở bên anh của em!

loversea2006
24-06-10, 16:45
Sáng nay ngồi cafe 1 mình nhìn hoa phượng đỏ, mình bỗng muốn quay về thời đi học.....

Viết Cho Mùa Hoa Phượng
Tác giả: Đào Phong Lan

http://www.thoiaotrang.com/webimages/divider.jpg
Em đi rồi ! Chùm phượng cuối mùa thi
Đỏ hoe mắt một buổi chiều chớm nắng
Nhấm chùm hoa, không chua mà chát đắng
Bước chân tôi khập khiễng trước sân trường...

Trước mặt tôi là hoàng hôn
Sau lưng là cánh cửa phòng thi khóa vội
Những bàn ghế, những bảng đen ngập bụi
Tờ giấy vo tròn ném cuối giờ thi .

Chỗ em ngồi còn kia :
Vệt nắng dài in hằn lên ghế
Buổi sáng nào lần đầu đi trễ
Vai run run, tay lấm vệt dầu .

Em đi rồi ! Chùm phượng ở trên cao
Cứ cháy mãi những điều chưa nói hết
Nắng chiều hôm cứ ngời lên nuối tiếc
Giá ngày xưa ... Thôi, đừng nhắc ! Hạ tàn...

dpthinh
24-06-10, 16:59
Hoài Vọng

Chẳng còn nữa đâu ... Bài học cuối cùng rồi
Ngón tay khẽ lật từng trang sách cuối
Dòng chữ ngã nét sau cùng rất vội
Giọt mực rơi nhòe kỷ niệm lem xanh.


Chẳng còn nữa đâu ... Ngày tháng trôi nhanh
Em mười tám có còn thơ bé
Tan học về chẳng hay người ngóng trộm
Bất chợt một ngày luống cuống bàn chân.


Chẳng còn nữa đâu ... Bè bạn quen thân
Mai mỗi đứa rẽ nghiêng khung trời mới
Những ngả đường mở ra biết có còn đón đợi
Phượng cũng từng hoài vọng kêu tên.


Sẽ chẳng còn nữa đâu ... Nỗi nhớ buồn tênh
Phượng đã nở xênh xang chào hạ mới .
( ST)

Danheocon
24-06-10, 19:27
Có một thời anh là của riêng em

Có một thời anh là của riêng em
Từng ý nghĩ đọng trong từng ánh mắt
Anh nhìn em, những gì em cảm nhận
Tất cả giành cho em - cho riêng em

Có một thời em chẳng thể lãng quên
Anh mạnh mẽ và dịu dàng đến thế
Em nhỏ bé núp bóng anh che chở
Chuyện ngày xưa đâu phải giấc mơ đêm

Ôi đâu rồi thời đó của riêng em
Hoa - mây - gió - ánh mặt trời bé nhỏ
Bao yêu thương trong mắt anh thầm lặng
Gió xôn xao cứ đùa gọi yêu em

Ngày tháng ơi cho em được cầu xin
Cho em về với tháng ngày xa xưa ấy
Dẫu vẫn biết tình yêu không dễ vậy
Ai trả em về
Thời ấy của riêng em!

---------------------Đinh Thu Hiền

bangduong
25-06-10, 15:01
Bao giờ cau được tươi màu lụa
Được đón em bằng xe kết hoa

VanHa
26-06-10, 00:19
IM LẶNG
( Lam Điền)

Im lặng mà nghe tiếng ru
Gọi tình yêu phía xa mù về đây
Nuôi lớn dần những đắm say
Thủa trong nôi để mai này biết yêu

Im lặng mà nghe cánh diều
Tự do bay suốt những chiều ấu thơ
Tiếng vi vu của ước mơ
Cái thời con trẻ đến giờ chưa quên.

Im lặng mà nghe tiếng đêm
Bao chìm nổi với truân chuyên của đời
Sáng trong lầm đục sánh đôi
Cũng đi sau những sinh sôi nụ mầm.

Im lặng mà nghe con tằm
Biết rằng chết vẫn âm thầm nhả tơ
Sợi vàng sợi trắng như mơ
Mong manh như những câu thơ đốt lòng.

Im lặng mà nghe cánh đồng
Sánh duyên cũng với con sông quê nhà
Nhận về mình giọt phù sa
Trả cho đời biết bao là ngọt thơm.

Im lặng mà nghe cọng rơm
Thấy bao nhiêu những thảo thơm một đời
Hạt vàng đã trút hết rồi
Thân khô xác vẫn nói lời hiến dâng.

Im lặng mà không lặng câm
Im lặng nói, im lặng cầm tay nhau
Im lặng trước, im lặng sau
Trong mênh mông vọng lại câu ân tình.

Nguyenhong
27-06-10, 15:52
Thơ Bút Tre (sưu tầm)

Anh đi công tác Cam Pu
Chia chiến lợi phẩm ở tù ba năm

Anh đi công tác bản Muờng
Tè xong một cái lên đường về quê

Nhớ nhung về thị xã Phan
Thiết tha mơ tưởng cô hàng nước măm

Chồng người du kích sông Lô
Chồng em ngồi bếp nướng ngô cháy quần

Email anh viết thật bay
bướm em mong đợi từng ngày từng đêm.

Con đò dịch đít sang ngang
Bên kia có một cái làng thò ra

Chợ Đồng Xuân có tiếng đồn
Có chị bán trứng vịt lộn rất to

Bướm đồng động đến thì bay
Bướm nhà động đến lăn quay ra giường
Chim đồng bóp cái chết ngay
Chim nhà mà bóp càng ngày càng to

Mời anh vào quán kara-
OK em đã mở ra sẵn sàng

Sông Cầu nước chảy lơ thơ
Có đôi trai gái ngồi hơ quần đùi

Chưa đi chưa biết Cửa Lò
Đi về mới biết nó to thế này


Chị em du kích tài thay
Bắn tàu bay Mỹ rơi ngay cửa (nhà) mình

Hoan hô đồng chí Hagi
Cách ba mươi mét mà ghi được bàn

Hoan hô đồng chí Phạm Tuân
Bay vào vũ trụ một tuần về ngay

Liên hoan có bánh có chuồi
Ta đi ta nhớ cái buổi hôm nay

Khoa học thời đại lên cao
Anh Ga ga rỉn bay vào vũ tru

Mấy em mặc váy đánh cầu
lông bay phấp phới trên đầu các anh

Anh đi công tác Pờ Lây
Ku dài dằng dặc biết ngày nào ra
Còn em em vẫn ở nhà
Cửa (nhà) mình em mở người ra kẻ vào

Tiễn anh lên bến ô tô
Đêm về em khóc ... tồ tồ cả đêm"

Hoan hô cục trưởng Hà Đăng
Ấn cho tàu chạy băng băng như rùa
Hoan hô anh La Văn Cầu
Cánh tay bị đứt nhưng đầu vẫn nguyên

Không đi không biết Tam Đao (Tam Đảo)
Đi thì không biết chỗ nào mà ngu (ngủ)
Một giường nó nhét hai cu (cụ)
Thôi thì cố nhịn đến chu nhật về...

Phụ nữ thường rất hay lươi (lười)
Riêng em anh thấy là người cần... cù.

Bắc Ninh có cậu Nguyễn-Trùng-
-Dương, vật khỏe quá cả vùng thất kinh

Ngọt ngào bóc múi em ra
Mời nhau cặp bưởi, chút quà Hùng Đoan

Ta đi bầu cử tự do
Chọn người xứng đáng mà cho vào hòm

Nhớ quê ra đứng đỉnh đèo
Bỗng đâu thấy một chú mèo gâu gâu


(nguồn cdht)

loversea2006
01-07-10, 16:35
Cuối con đường đơn chiếc

Ðừng dối em, anh có một trái tim biết khóc
Một trái tim khao khát vỗ về
Trái tim non trái tim mềm quá thể
Trước em mà, sao nỡ giấu che đi?
Anh dối em, em nhầm lẫn thì sao
Ai chia sẻ khoảng đời riêng gió bão
Anh yêu dấu, khép làm chi cánh cửa
Ngõ đời anh, em đứng đợi lâu rồi
Ngõ đời anh xao xác lá vàng rơi
Em đứng đợi bao mùa, không dám nhặt
Lá xanh cho người, về với em lá úa
Lá bây giờ lá của em chưa?
Của em chưa nỗi buồn sâu đáy mắt
Câu thơ bay trong giấc ngủ chập chờn
Của em chưa ngọt ngào anh đánh mất
Những trưa chiều hoang lạnh lắm cô đơn?
Anh của em chưa - câu hỏi đắng tâm hồn
Em đơn chiếc vỗ về em mấy bận
Ôi hạnh phúc dẫu phía nào xa thẳm
Cuối con đường tìm kiếm, vẫn còn anh!
Cuối con đường đơn chiếc, em tin
Anh sẽ đợi chờ em, sâu đáy mắt
Anh sẽ đợi chờ em, trái tim non biết khóc
Xao xác lá vàng em nhặt giữ riêng em.

(st)

Danheocon
01-07-10, 23:32
KHI NGƯỜI TA KHÔNG CÒN YÊU NHAU

Mọi lời giải thích
nào có cần đâu
khi người ta không còn yêu nhau
có lẽ tốt nhất là nên im lặng

Vườn hoa đỏ trút màu thành hoa trắng
nhưng không là hoa trắng thuở ban đầu
khi người ta không còn yêu nhau
đêm nào trăng cũng lặn

Thế giới đông người ư
nhưng thiếu vắng
khi người ta không còn nữa yêu nhau
giá như quên được nỗi đau
có lẽ đó là điều tốt hơn điều tốt nhất...
st

---------- Post added at 22:32 ---------- Previous post was at 22:30 ----------

Thanks bạn. Xin bổ sung tác giả "Cuối con đường đơn chiếc" là Đinh Thị Thu Vân, và đây là một trong những bài thơ mình yêu nhất từ thuở sinh viên đến giờ@};-@};-@};-

loversea2006
02-07-10, 09:42
uh đúng rồi đấy , hôm qua thơ thơ thẩn thẩn đọc bài đó và muốn tặng bạn và tặng cả chính mình...

Hoanganh
07-07-10, 20:36
Tặng các bác đã có vợ, đang có vợ và sắp có vợ:
Khi vợ vắng nhà
Vân Long
Chong đèn suốt sáng
Chẳng ai la
Quá bữa ngồi quán
Không ai chờ
Nóng mấy cũng ngủ giường
Sàn đá dầy cát sạn
Quần áo chẳng cần thay giặt
Dăm bữa một lần rửa bát
Cô Tấm đi vắng
Vua hóa kẻ bụi đời!
Anh làm kẻ đi xa
Chợt hiểu một mình ở nhà...
- Thôi anh đã ngán tự do
Em về mà quản

loversea2006
08-07-10, 10:48
Rồi sẽ có một ngày ta ngoái lại
Rồi sẽ có một ngày ta ngoái lại

Bạn bè ơi, khi ấy có còn nhau

Cơn lốc đời đưa đẩy bạn về đâu

Ta ngoái lại tìm nhau, e mất dấu

Ta ngoái lại tìm nhau, mong ẩn náu

Góc bạn bè yên ấm cảm thông ơi

Ta ngoái lại rụng rời đôi cánh mỏi

Góc bạn bè tin cậy, bớt chơi vơi

Ta ngoái lại tìm nhau, đừng sỏi đá

Đừng dập vùi chi nữa trái tim hoang

Thôi đừng nhớ đừng quên đừng xa vắng

Xin một lần tha thứ thuở lang thang

Tha thứ nhé bạn ơi ngày cay đắng

Ta quẩn quanh nuôi giữ xót xa mình

Tha thứ nhé những niềm vui không vóc dáng

Thủa đam mêm bè bạn khuất xa dần…

Rồi sẽ có một ngày, sau tháng ngày dâu bể

Chúng mình cùng ngoái lại tìm nhau

Ta nói yêu thương khi mắt đổi thay màu

Bàn tay héo cầm lâu cho ấm mãi

Trái tim héo, nụ cười xưa dẫu héo

Chỉ xin đừng tàn lụi chút niềm tin

Dẫu mong manh vụn vỡ chẳng nguyên lành

Xin hãy có một ngày nhen nhúm lại.
(Đinh Thị Thu Vân)

loversea2006
08-07-10, 11:25
Trần trụi tình yêu


sẽ chẳng bao giờ em nhận ra được hết
những phũ phàng anh đã tặng cho em
nếu không có một ngày trái tim em thuộc về người khác!
em đã nhận ra
không gì thê thảm hơn
một tình yêu đã chết
không gì tẻ nhạt
không gì lạnh lẽo
chán chường hơn
em nhận ra
chúng ta giống nhau quá đỗi
cùng hững hờ
tàn nhẫn
cũng khinh khi...
em nhận ra tất cả sự khôi hài của mình
khi phơi bày trước anh
niềm hy vọng thanh cao
huyền ảo
tội nghiệp em
tội nghiệp em
trần trụi lòng người thế mà mãi một thời em cứ làm chú nai ngơ ngác
thần thánh tình yêu!
thần thánh tâm hồn!
và em chợt thương những người phụ nữ suốt đời chung thủy
suốt đời vùi hồn trong những kỷ niệm
ngỡ thiêng liêng
ôi những người phụ nữ không biết quay lưng
sẽ không bao giờ
không bao giờ nhận ra hết những ngõ ngách bạc bẽo trong trái tim lạnh lùng phản bội.

Nguồn: Biển nhớ
" Bài này để tặng chính mình....)

PhongVan
15-07-10, 03:33
ĐI ĂN CƯỚI VỢ CŨ (ST)

Vợ cũ đi lấy chồng
Mời mình về ăn cưới
Mình bàn với vợ mới
Có đi không vợ ơi!

Vợ mới cười rất tươi
“Chị mời thì nên đến
Vợ chồng mình cùng đi
Để tỏ lòng thân mến!”

Vợ cũ mặc rất đẹp
Thấy mình chạy đến chào
Chồng mới của vợ cũ
Ra tận nơi đón vào

Ôi cuộc tình rổ rá
Mà cưới vui bất ngờ
Mọi người tranh nhau hát
Mình cũng đòi đọc thơ

Trong làn khói lơ mơ
Ghé tai mình hỏi nhỏ
“Nếu cuộc tình này vỡ
Mình có mời anh không?”

#:-s

lady_jenyfer
15-07-10, 10:37
Nhớ
Có khi nào em về lại chốn xưa
Gom chút nắng cho mùa đông bớt lạnh
Đem yêu thương để xây thành nỗi nhớ
Gửi gió về xào xạc lá vàng rơi.
Con đường nào em đi bên tôi
Xác ve đầy trở thành hoài niệm
Bước ngập ngừng kí ức chợt hiện
Cánh phượng buồn giấu một vần thơ.

Mưa mùa hạ chưa dứt, em đã xa
Còn tôi đứng ngẩn ngơ lối cũ
Tiếng chân ai rộn ràng ngõ nhỏ
Ngỡ em về thềm đá xanh rêu.
Tôi sẽ về nơi kí ức gọi tên
Nhặt mảnh vỡ yêu thương sót lại
Gửi theo mây bay đi miền xa mãi
Góp cho đời một chút bóng râm.

tieuhoanghoa
15-07-10, 13:48
...
Trên nẻo ấy tơi bời em đã biết
Những tình phai duyên úa mộng tan tành
Trên nẻo ấy sẽ từ muôn đáy huyệt
Ái ân xưa vùng dậy níu chân anh

Không em ạ, không còn can đảm nữa
Không, nguồn yêu suối lệ đã khô rồi
Em hãy đốt giùm anh trong mắt lửa
Chút ưu tư còn sót lại ở đôi môi
...

(Quên - Vũ Hoàng Chương)

Danheocon
16-07-10, 14:49
Không đề
------------Đinh Thị Thu Vân--------

Anh đã ồn ào như chỉ biết vô tư
Chẳng biết nhớ, chẳng biết buồn và chưa hề xao động
Em nhói buốt nhận ra mình lạc lõng
Thương trái tim bé bỏng, tội tình!

Như anh chỉ còn là của một mình anh
Ly ruơu đắng-niềm vui đang có thật
Anh và bạn bè một niềm vui duy nhất
Một tâm hồn không quá khứ, chẳng tơ vuơng

Anh dấu đâu rồi những day dứt đau thuơng
Cuời cợt lắm và hồn nhiên quá đỗi
Niềm vui trong men cay, niềm vui không đọng mãi
Đớn đau nào ở lại cuối cơn say?

Anh hãy dạt dào, hãy khao khát đầy vơi
Đừng quên lãng, thôi anh đừng quên lãng
Xin đừng trông mình trong men đắng
Như bao lần em đã trốn lòng em

Đừng như em, bao lần vờ vĩnh hồn nhiên
Uống nuớc mắt đầy hồn không để chảy
Ôi nuớc mắt đắng cay đâu như ruợu ấy
em uống một mình riêng lẻ, một mình say

Em uống một mình nhưng làm sao uống giúp cho ai
Giọt nuớc mắt nguợc dòng tê tái chảy
Giọt nuớc mắt chỉ riêng em nhìn thấy
Thôi xin đừng dấu nữa, mến thuơng ơi!

Nguyenhong
16-07-10, 19:53
Nếu....

Nếu một ngày ta không còn nhau nữa
Trên đường đời em cứ tiếp bước đi
Phận số anh đừng suy nghĩ làm gì
Để phó mặc cho bèo trôi nước chảy

Nếu một ngày ta vô tình gặp lại
Thì xem nhau như một thủa ban sơ
Đừng lặng lẽ rồi ngoảnh mặt làm ngơ
Một góc nhỏ vẫn ngày đêm trông ngóng

Biết níu kéo cũng chỉ là vô vọng
Chút nồng hương đã phai nhạt ao bèo
Tiếng còi vang thuyền rẽ sóng nhổ neo
Chúc bình an trên con đường đã trọn....

Nh

---------- Post added at 18:53 ---------- Previous post was at 18:48 ----------

Nếu...

Nếu biết trước
đôi mình hợp rồi tan
Thì ai ơi vương sầu kia còn đó
Chất nỗi buồn
treo nên đời trẻ nhỏ
Trách phận ư?
sao duyên quá phũ phàng

Thuyền duyên kia..
giờ rẽ sóng sang ngang
Bỏ lại bến
trơ vơ cùng sỏi đá
Lướt chèo buông
xé dòng chia hai ngả
Tìm về nơi...
hạnh phúc bến bờ sang

Ước nguyện ư?
cũng chỉ là vô vọng
Mong cầu ư?
cũng chì là giấc mơ
Ừ thôi nhé...
ta chôn vùi dĩ vãng
Để mai này phụ tử khỏi bơ vơ..

Nh.

small_girl_07
18-07-10, 10:41
Có 1 bài thơ em thuộc từ lâu lắm rồi, nhưng không nhớ nổi tiêu đề...Giờ tự nhiên thấy đúng tâm trạng. Hà Nội lại đang mưa gió, đúng là "tức cảnh sinh tình"...!!!
-------------

Chiều nay
mưa gió lại về...
Đời ta
rồi sẽ trăm bề ướt thôi!

Chiều nay
nỗi nhớ xa xôi...
Nghe sao hiu quạnh...
một đời dở dang..!!!

Kiep ma hong
18-07-10, 18:02
Thơ của người bạn cũ tặng:

Có đám cháy!
Vật bị thiêu
Cứ muốn mình
Tan ra tro
Lắng xuống
Đó - Trái tim anh
Ánh mắt, nụ cười em
Là ngọn lửa!

Hoamaudon
18-07-10, 19:33
YÊU để NHỚ hay cho vào dĩ vãng?
BUỒN để THƯƠNG hay lá rụng chiều thu?
VUI để QUÊN hay tại trái tim mù?
GHÉT để GIẬN hay tại mình vô cảm?

loversea2006
21-07-10, 14:35
Lời thơ gửi tặng cố nhân

Có lẽ mình đã xa nhau thật rồi anh
Cây cổ thụ lại thêm một mùa chuyển lá
Đông về nghe bước chân lẻ loi trên con đường rất lạ
Sao chỉ một mình em đi?
Có lẽ cuộc tình nào cũng sẽ phải chia ly
Chưa một lần cầm tay, chưa nụ hôn đầu trao gửi
Chỉ có ánh mắt dịu dàng, câu nói yêu thương của một thời nông nổi
Em ghim chặt vào tim...
Có lẽ anh đang mải miết đi tìm
Một người con gái sẽ bên anh suốt đường đời gập ghềnh sỏi đá
Một trái tim nồng nàn sưởi ấm anh mỗi đêm lạnh giá
Mà không phải là em...
Có lẽ em đang cố thản nhiên quên
Bóng hình anh cùng lời yêu đã cũ
Cố tỏ ra mạnh mẽ, vỗ trái tim vào giấc ngủ
Rồi lại thỉnh thoảng giật mình...
Em không ước cuộc đời chỉ có bình minh
Không cầu nguyện sống song hành cùng hạnh phúc
Không hi vọng niềm vui làm bạn mọi nơi mọi lúc
Chỉ là mong... có anh!
Đôi lúc thôi, lặng lẽ trong nhưng thoáng giật mình
Tình yêu với anh lội ngược dòng về gõ cửa
Lời hứa bên nhau ta trao còn bỏ ngỏ
Có lẽ nào anh quên?
(ST)

lady_jenyfer
21-07-10, 16:11
HUYỀN THOẠI MỘT TÌNH YÊU

Giá như được một chén say mà ngủ suốt triệu năm
Lúc tỉnh dậy anh đã chia tay với người con gái ấy
Giá được anh hẹn hò dù phaỉ đợi lâu đến mấy
Em vẫn chờ như thể một tình yêu

Em vẫn chờ như hòn đá biết xanh rêu
Của bến sông xa mùa cạn nước
Cơn mưa khát trong nhau từ thủa trước
Sắc cầu vồng chấp chới phía xa xa.

Em vẫn chờ như lúa đợi sấm tháng ba
Như vạt cải đơm hoa đợi ngày chia cánh bướm
Như cô Tấm thương chồng từ kiếp trước
Lộn lại kiếp này để nhận ra nhau.

Em ở hiền em có ác chi đâu
Mà trời lai xui anh bắt đầu tình yêu với người con gái khác
Có phải rượu đâu mà phải đợi cho rượu nhạt
Có phải trầu đâu mà đợi trầu dập mới cay

Em vẫn chờ...vẫn đợi ...vẫn say...
Ngâu xa nhau ngâu có ngày gặp lại
Kim_Kiều lỡ duyên chẳng thể là mãi mãi

Em vẫn chờ...vẫn đợi
Dẫu chỉ là......Huyền thoại một tình yêu...

lady_jenyfer
28-07-10, 10:23
Cả nhà mình ơi, sao bỏ quên Top này thía?
DHC , truongha, ... đâu hết rùi??? Nhào zô đi


NGÀY CHIA HAI NỬA
Có một ngày, chiều chia hai nỗi nhớ
Nửa trong này, nửa ở nơi đâu?
Nửa nơi đâu có chút buồn không nhỉ?
Nửa nơi này, một chút suy tư!
Có một ngày, chiều đi đâu rớt lại
Chút nắng vàng, len lỏi giữa hàng cây
Em tìm nhặt, gói vào ký ức
Ép vào tim, sưởi ấm tâm hồn
Có một ngày, chiều mưa bất chợt
Rớt xuống đời chút hạnh phúc mong manh
Anh thầm đếm có bao giọt như thế
Tưới thấm đời, ươm hạt yêu thương
Có một ngày, tôi chẳng biết làm thơ
Em khẽ nói, viết tặng em đấy nhé!
Thơ tôi viết luôn luôn còn dang dở
Như nỗi buồn, mảnh ghép của 3C
Có một ngày, em sẽ :
Gởi theo gió chút buồn nho nhỏ
Gởi theo mây chút nhớ mong manh
Gởi theo nắng chút sầu hiu quạnh
Gởi theo mưa một mãnh đời!

Freelance308
28-07-10, 13:52
Uả sao bài thơ này sao thấy quen quá nhỉ, chưa nhớ ra là ai viết. Hay LD khai ra đi :D

Goc_khuat
28-07-10, 21:16
ĐƯỜNG MÂY
Vẫn còn một chút thênh thang đợi
Nhịp thở vui cùng nhịp bước chân
Đường xưa hoa nắng vui như trẻ
Mở cửa đề thơ chẳng ngại ngần.
(LÊ PHƯƠNG CHÂU)
P/S: Bagia up một số bài thơ mà theo bagia cảm nhận rằng hay để mọi người cùng trải lòng nhé?

---------- Post added at 20:13 ---------- Previous post was at 20:11 ----------

ĐÊM NGUYỆT TẬN
Đêm nguyệt tận tiếng đàn ai thánh thót
Trời mênh mang ta chết giữa sông đầy
Ta vẫn nhớ một điều đôi mắt ấy
Tóc buông dài. Ta đẫm một đời say.
(DƯƠNG XUÂN ĐỊNH)

---------- Post added at 20:16 ---------- Previous post was at 20:13 ----------

NGƯỜI ĐI
Vời trông theo một chuyến phà
Mênh mang ngọn sóng khuất xa bóng người
Anh đi cuốn cả mùa vui
Cuốn tôi lỡ bến ngậm ngùi trăm năm...
( HUỲNH DUY LỘC)

chipha
28-07-10, 22:26
Thị Nở - Chí Phèo

Dở hơi lại gặp dở điên
Đã không nhan sắc, bạc tiền cũng không
Có chăng chỉ sợi tơ lòng
Rung lên ở chốn tận cùng hồn nhiên
Thế gian lắm bạc nhiều tiền
Hỏi ai mua được dở điên dở khùng???
ST

Goc_khuat
31-07-10, 22:04
THƠ VIẾT CHO NGƯỜI

Đêm tàn mỏng váng giấc mơ


Cỏ non ướt đợi bay chờ thu không


Ngày gieo hạt nắng trên đồng


Chiều buông sương rụng nụ hồng lả lơi.


...


Sớm mai bước nhẹ xuống đời


Gió vờn áo lụa tóc mời nắng xuân


Em cười nụ gửi bâng khuâng


Xa xăm mắt liếc nghe gần nỗi thương.


...


Đêm thâu thức trọn canh trường


Để nghe sao rụng khói sương gọi mời


Trăng nghiêng gầy úa đất trời


Lỡ duyên dâu bể chơi vơi ngỡ ngàng


Đàn kêu tích tịch tình tang


Con sâu hóa kiếp bướm vàng ngẩn ngơ.
24h33' 31.8.2010